Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1024 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

Gió mạnh hơn, lồng lộng và cuộn xoáy.

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời xám xịt, tạo cớ để giúp Thomas tách mình ra khỏi Teresa. Nó lại quyết định che giấu những cảm xúc khó khăn của mình. Thời gian không còn nhiều, chúng vẫn còn một đoạn đường dài phải đi.

Vận dụng hết khả năng diễn xuất, nó cười với Teresa và nói.

- Tớ nghĩ mình đã hiểu. Hai cậu đã làm nhiều việc kỳ cục, nhưng là do bị ép buộc, và bây giờ tớ vẫn còn sống sót. Hết chuyện, đúng không?

- Gần như vậy.

- Vậy thì tớ sẽ không nghĩ tới nó nữa. Chúng ta cần bắt kịp mọi người. - Cơ may lớn nhất giúp nó tới được nơi trú ẩn an toàn là cộng tác với Aris và Teresa, nên nó sẽ hợp tác. Sau này nó có thể nghĩ lại về Teresa và tất cả những gì con bé đã làm.

- Nếu cậu nói như thế. - Teresa nói với một nụ cười gượng, như thể con bé cảm thấy có gi đó không ổn. Hoặc là con bé không thích viên cảnh đối mặt với các trảng viên sau những gì đã xảy ra.

- Hai cậu làm gì lâu quá vậy? - Aris kêu lên, mặt vẫn hướng về phía khác.

- Xong rồi! - Teresa đáp. - Đừng có trông mong tớ sẽ hôn lên má cậu lần nữa. Hình như môi tớ bị nhiễm nấm rồi.

Thomas suýt bật cười khi nghe thấy điều đó. Nó lại khởi sự xuống núi, bỏ đi trước khi Teresa tìm cách nắm tay nó.

☆ ☆ ☆

Ba đứa mất một giờ để xuống đến chân núi. Con dốc bằng phẳng lại một chút khi chúng xuống gần đến nơi, cho phép chúng đẩy nhanh tốc độ. Những khúc quanh cũng không còn, nên ba đứa chạy bộ trong dặm đường dốc cuối cùng, trước khi xuổng đến vùng đất hoang vu bằng phẳng trải rộng tới chân trời. Không khí khá nóng, nhưng bầu trời đầy mây và nhiều gió giúp chúng dễ thở.

Thomas vẫn chưa thể nhìn thấy rõ hai nhóm trẻ đang xích lại gần nhau ở phía trước, đặc biệt là lúc này, khi nó đã mất tầm quan sát từ trên cao và bụi mù đã che phủ không trung. Tuy nhiên, cả nhóm con trai lẫn con gái vẫn đang di chuyển theo đội hình chặt chẽ, hướng lên phía bắc. Theo sự quan sát của Thomas, bọn trẻ có vẻ như đang cúi đầu chống chọi với gió trong khi bước đi.

Mắt Thomas cay xè do bụi bẩn bay trong không khí. Nó cứ giụi mắt liên tục nhưng chỉ làm tình hình tệ thêm và gây xốn cho hai vùng da quanh mắt. Mọi thứ tiếp tục tối đi khi mây đen dày thêm trên bầu trời.

Sau khi nghỉ nhanh gọn để ăn uống - lượng thực phẩm dự trữ của chúng đã vơi đi rất nhanh cả ba đứa dành chút thời gian để quan sát hai nhóm trẻ phía trước.

- Chúng đang đi bộ ở đằng kia. - Teresa nói, một tay chỉ về phía trước, tay kia che chắn bụi cho mắt. - Tại sao không chạy?

- Bởi vì chúng ta vẫn còn hơn ba tiếng đồng hồ nữa. - Aris đáp, mắt nhìn đồng hồ đeo tay. - Trừ phi chúng ta hoàn toàn sai lầm thì nơi trú ẩn an toàn chỉ cách sườn núi bên này vài dặm. Nhưng tôi chẳng thấy gì cả.

Thomas không muốn thừa nhận, nhưng hi vọng của nó đang tắt dần.

- Theo cách di chuyển rề rà của những đứa kia, rõ ràng tụi nó cũng không trông thấy gì. Chắc nó không nằm ở đó rồi. Những đứa kia chẳng tội gi phải chạy cuống lên giữa sa mạc trống rỗng.

Aris liếc nhìn bầu trời xám chì.

- Trời xấu lắm rồi. Sẽ thế nào nếu chúng ta bị mắc kẹt với một cơn dông kinh hoàng khác?

- Tốt hơn chúng ta nên ở lại trên núi nếu có dông.

Thomas nói. Đó không phải là cách hay nhất để kết thúc tất cả chuyện nàỵ, nó nghĩ bụng. Bị sét nướng cháy thành than trong khi đi tìm nơi trú ẩn an toàn chưa bao giờ tồn tại.

- Ta hãy bắt kịp mọi người cái đã. - Teresa nói. - Sau đó chúng ta sẽ bàn xem làm gì tiếp. - Con bé quay lại nhìn hai thằng con trai và chống tay lên hông mình. - Hai cậu sẵn sàng chưa?

- Rồi. - Thomas đáp. Nó đang cố để không chìm vào vực sâu hoảng loạn và lo lắng đang đe dọa nuốt chửng mình. Phải có một lời giải đáp cho tất cả chuyện này. Chắc chắn thế.

Aris nhún vai thay cho câu trả lời.

- Vậy thì cùng chạy nào. - Teresa hô to. Trước khi Thomas kịp đáp lại thì con bé đã lao vọt đi, Aris bám theo sát gót.

Thomas hít một hơi thật sâu. Tự dưng chuyện này nhắc nó nhớ đến lần đầu tiên chạy vào trong Mê cung cùng với Minho. Điều này khiến nó lo lắng. Nó thở hắt ra rồi bắt đầu đuổi theo hai đứa kia.

Gió trời lồng lộng khiến Thomas phải mất sức gấp đôi so với khi chạy trong Mê cung. Sau khoảng hai mươi phút chạy, nó bắt chuyện với Teresa trong đầu. Tớ nghĩ đã nhớ ra được thèm một số hồi ức dạo sau này. Nhờ các giấc mơ. Nó đã muốn kể cho con bé nghe, không phải trước mặt Aris. Đó là một phép thử để xem con bé sẽ phản ứng như thế nào với những điều mà nó đã nhớ lại được. Để xem liệu nó có thể tìm được manh mối gì vể những ý đồ thực sự của con bé hay không.

Thật á ? Teresa hỏi lại.

Thomas có thể cảm nhận được sự sửng sốt của con bé. Đúng vậy, những cái rất lung tung. Những chuyện từ khi tớ còn bé. Và... cậu cũng có ở đó. Tớ đã có một số ký ức về cách thức VSAT đối xử với chúng ta. Gần như ngay trước khi chúng ta tới Trảng.

Teresa ngừng lại, có lẽ con bé hơi e ngại không muổn hỏi những câu hỏi mà Thomas cũng đang nghĩ tới. chúng có giúp ích cho chúng ta không? Cậu có nhớ được nhiều không?

Phần lớn. Nhưng không đủ để tạo ra một câu chuyện thực sự có ý nghĩa .

Cậu đã thấy gì?

Thomas kể cho Teresa nghe về từng mảnh hồi ức - hoặc giấc mơ - mà nó đã thấy trong hai tuần vừa qua. Về việc nó gặp mẹ, nghe những mẩu đối đáp về cuộc phẫu thuật, việc nó và con bé nghe lén các thành viên của VSAT, phát hiện ra những điều mà chúng chẳng hiểu gì. Về việc kiểm tra và luyện tập trò chuyện bằng ý nghĩ. Và cuối cùng là về màn từ biệt trước khi nó vào trong Mê cung.

Vậy là Aris cũng ở đó sao? Teresa hỏi, nhưng con bé nói tiếp trước khi Thomas kịp trả lời. Đương nhiên rồi tớ đã biết mà. Ba chúng ta là một phần của chuyện này. Nhưng chuyện mọi người chết, rồi những người thay thế, mấy chuyện đó lạ quá. Cậu nghĩ chúng có ý nghĩa gì?

Tớ không biết. Thomas nói. Nhưng tớ cảm thấy nếu chúng ta có hời gian để ngồi xuống và trao đổi với nhau, chúng ta có thể cùng nhau nhớ lại toàn bộ sự việc.

Tớ cũng vậy. Tớ rất xin lỗi. Tớ biết cậu khó khàn lắm mới tha thứ tớ được.

Khi hiểu rõ mọi chuyện, liệu cậu có thay đổi không?

Không. Tớ sẽ chấp nhận nó, theo một cách nào đó. Chấp nhận ràng việc cứu cậu xứng đáng với việc để mất điểu mà có lẽ chúng ta từng có.

Thomas không biết phải nói gì nữa.

Nếu có muốn thì chúng cũng không thể nói nhiều hơn nữa. Với tiếng gió gào rú, đám bụi bay mù mịt, mây đen vần vũ trên đầu và khoảng cách với hai nhóm trẻ đang thu hẹp dần.

Đây không phải lúc nói chuyện.

Vậy nên chúng chỉ tiếp tục chạy.

☆ ☆ ☆

Hai nhóm trẻ phía trước đã nhập lại làm một. Điều thú vị đối với Thomas là có vẻ như không có xích mích nào xảy ra. Những đứa con gái Nhóm B đã dừng lại, sau đó là Minho - Thomas đã nhận ra và cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy thằng bé còn sống - và các trảng viên cũng chuyển sang hướng đông để nhập bọn với đám con gái.

Và hiện tại, tất cả bọn chúng đểu đang đứng yên quanh một thứ gì đó mà Thomas chưa thé nhìn thấy, tại một điểm cách nó khoảng nửa dặm. Bọn trẻ tụ lại thành vòng để nhìn thứ đó.

Chuyện quái gì thế? Teresa hỏi trong đẩu Thomas.

Không biết nữa, Thomas đáp.

Hai đứa cùng với Aris đẩy nhanh tốc độ.

Chỉ mất vài phút băng qua sa mạc lộng gió, chúng đã tiến đến chỗ hai nhóm A và B.

Minho đã bước ra khỏi nhóm và đứng đối diện với ba đứa khi chúng chạy đến nơi. Thằng bé khoanh tay đứng đó với trang phục tả tơi, tóc tai bết nhờn, khuôn mặt vẫn còn những vẽt bỏng. Nhưng Minho đang mỉm cười. Thomas không tin nổi nó có thể cảm thấy nhẹ nhõm như thế nào khi nhìn thấy lại nụ cười nhếch mép ấy.

- Mấy người lề mề này vậy mà cũng bắt kịp bọn này đúng lúc ghê! - Minho hét to với chúng.

Thomas dừng lại ngay trước mặt thằng bé và cúi gập người để lấy lại hơi thở trong vài giây, trước khi đứng thẳng dậy.

- Tôi tưởng các cậu đáng lẽ đang đánh nhau chí tử với mấy đứa con gái sau những việc chúng đã làm với chúng ta. Với tôi.

Minho ngoái nhìn nhóm trẻ lăn lộn trai gái, rồi quay lại nhìn Thomas và nói:

- Này, trước hết, tụi nó có vũ khí ghê gớm hơn, chưa kể còn có cung tên. Ngoài ra, con nhỏ có tên Harriet đã giải thích tát cả mọi chuyện. Tụi này mới là những người phải ngạc nhiên vi cậu vẫn còn chung nhóm với hai đứa kia. - Thằng bé liếc nhìn Teresa và Aris. - Đừng bao giờ tin một trong hai đứa phản bội đó.

Thomas cố gắng che giấu cảm xúc lẫn lộn của minh.

- Hai người đó cùng phe với chúng ta. Tin tôi đi.

Ngẫm lại, Thomas thấy bắt đầu tin vào điều đó. Mặc dù nó cảm thấy rất khổ sở.

Minho cười chua chát.

- Biết ngay cậu sẽ nói thế mà. Để tôi đoán coi, đó là một câu chuyện dài, đúng không?

- Đúng, chuyện rất dài. - Thomas đáp, rồi thay đối chủ đề. - Tại sao mọi người dừng lại ở đây? Mọi người đang nhìn gì vậy?

Minho bước tránh sang bên, khoát tay chỉ ra phía sau lưng.

- Tự cậu đi mà nhìn. - Nói đoạn thằng bé hét to với nhóm trẻ. Mọi người tránh đường coi!

Một vài trảng viên và bọn con gái ngoái nhìn, rồi dần dân bọn dạt sang hai bên, chừa lại một khoảng trống hẹp giữa đám trẻ. Thomas lập tức nhìn thấy vật đã thu hút sự chú ý của mọi người. Đó là một cái cọc được cắm trên mặt đất khô cằn. Trên đỉnh cọc có một dải băng màu cam bay phấp phới trong gió. Dải băng mỏng cổ in chữ trên đó.

Thomas và Teresa nhìn nhau, rồi Thomas tiến tới trước để kiểm tra kỹ hơn. Ngay cả khi chưa đến tận nơi, nó đã có thể đọc ra dòng chữ màu đen in trên dải bằng cam:

NƠI TRÚ ẨN AN TOÀN


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »