Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1025 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

Mặc cho tiếng gió thét gào và sự huyên náo của mọi người, thế giới xung quanh Thomas dường như im phắc trong một phút, như thể tai nó đã bị nút chặt. Nó quỳ xuống, lặng lẽ giơ tay ra chạm vào dải băng màu cam. Đây là nơi trú ẩn an toàn sao? Không có lấy một tòa nhà, một túp lều, một thứ gì đó sao?

Thế rồi, cũng nhanh chóng như khi biến mất, âm thanh vang lên trở lại, đưa nó về với thực tại. chủ yếu là tiếng gió rít và tiếng trò chuyện của mọi người.

Thomas quay nhìn về phía Minho và Teresa. Aris đang đứng sau và nhòm qua vai hai đứa.

- Thomas liếc nhìn đồng hồ.

Chúng ta còn khoảng một giờ. Nơi trú ấn an toàn của chúng ta là một cái que cắm trên mặt đất sao? – Đầu óc nó rối tung lên, nó không biết phải nghĩ hay nói gì nữa.

- Chuyện cũng đâu tới nỗi tệ? - Minho nói. - Hơn một nửa trong số chúng ta đã tới được đây. Nhóm con gái coi bộ còn đông hơn.

Thomas đứng lên, cố gắng kiềm chế sự phẫn nộ.

- Nhật trùng làm cậu mất trí rồi hả? Phải, chúng ta đã tới được đây. An toàn và lành lặn. Với một cái que.

Minho mỉa mai:

- Nè bồ, khi không họ bắt tụi mình tới đây làm gì. Tụi mình đã tới nơi trước thời hạn. Bây giờ chỉ việc chờ xem chuyện gì sẽ diễn ra.

- Đó là điều khiến tôi lo lắng. - Thomas nói.

- Rất ghét phải thừa nhận, - Teresa đế thêm, - nhưng tồi đồng ý với Thomas. Sau tất cả những gi họ đã làm với chúng ta, sẽ là quá dễ nếu chúng ta chỉ việc cắm chốt ở đây chờ họ đến đón chúng ta bằng trực thăng. Một điều gì đó tôi tệ sẽ xảy ra.

- Sao cũng được, đồ gián điệp. - Minho nói, khuôn mặt thằng bé không buồn che giấu sự căm ghét dành cho Teresa. - Tôi không muốn nghe một lời nào nữa. - Thằng bé bỏ đi với thái độ giận dữ mà Thomas chưa từng thấy.

Thomas nhìn Teresa, con bé chưng hửng thấy rõ.

- Cậu ngạc nhiên lắm sao? - Nó hỏi.

Teresa nhún vai.

- Tôi chán xin lỗi rồi. Tôi đã làm điều phải làm.

Thomas không thể tin nổi tai mình.

- Sao cũng được. Tôi phải đi tìm Newt. Tôi muốn…

Trước khi Thomas nói hết câu thì Brenda từ trong đám đông bước ra, mắt nhìn qua lại giữa nó và Teresa. Gió luồn vào mái tóc dài của con bé làm cho nó bay lòa xòa, khiến con bé phải liên tục vén tóc ra sau tai.

- Brenda. - Thomas lên tiếng. Tự dưng nó thấy có lỗi.

- Chào. - Brenda nói, rồi đi tới đứng trước mặt Thomas và Teresa. - Đây là người mà anh đã kể cho em nghe phải không? Lúc tụi mình ngủ chung trong xe tải ấy?

Chữ "Phải” bật ra khỏi miệng Thomas trước khi nó kịp kìm lại.

- Không, ý anh là... đúng.

Teresa chìa tay ra để Brenda bắt.

- Teresa.

- Rất vui được gặp chị. - Brenda đáp. - Em là Chạch. Em đang dần dần mất trí. Em cứ muốn cắn đứt ngón tay mình và giết người lung tung. Anh Thomas đã hứa sẽ cứu em. - Mặc dù rõ ràng là đang nói giỡn, con bé không hề hé môi cười.

Thomas buộc phải nhăn mặt.

- Hài hước đó, Brenda.

- Mừng là em vẫn còn thấy hài hước về chuyện đó. - Teresa nói, nhưng khuôn mặt con bé lạnh như nước đá.

Thomas nhìn xuống đồng hồ. Còn năm mươi lăm phút nữa. - Anh... ơ... tôi cần phải nói chuyện với Newt.

Nó quay gót và nhanh chóng bỏ đi trước khi hai đứa con gái kịp phản ứng. Nó chỉ muốn lánh đi càng xa càng tốt.

Newt đang ngồi bệt dưới đất cạnh chảo chiên và Minho. Ba đứa nhìn như thể đang chờ đợi sự sụp đổ của thế giới. Gió đã trở nên ẩm hơn rất nhiều, trong khi những đám mây cuồn cuộn trên đầu bọn trẻ đã hạ thấp thấy rõ, chẳng khác nào một màn sương u ám chụp xuống để nuốt chửng trái đất. Những mảng sáng màu đỏ và da cam xuất hiện đây đó trên nền màu xám. Thomas chưa nhìn thấy một tia chớp nào, nhưng nó biết chúng sẽ sớm xuất hiện. Cơn dông đầu tiên cũng đã khởi đầu giổng như thế này.

- Chào Tommy. - Newt lên tiếng khi Thomas nhập bọn. Nó ngồi xuống cạnh thằng bạn và vòng tay bó gối. Hai chữ sáo rỗng. Như thể Thomas vừa quay về sau một chuyến đi dạo, thay vì bị bắt cóc và suýt mất mạng.

- Mừng là các cậu đã đến được đây. - Thomas nói.

Chảo chiên cười khùng khục.

- Tôi cũng vậy. Có vẻ như cậu gặp nhiều chuyện hay ho nhỉ. Được đi với bạn gái kia mà. Hai cậu đã hôn hít làm lành chưa?

- Không hoàn toàn như vậy. - Thomas đáp. - Không hay ho gì đâu.

- Vậy thì, chuyện gì đã xảy ra? - Minho hỏi. - Sao cậu có thể tin tưởng con nhỏ đó sau tất cả mọi chuyện?

Thoạt đầu Thomas ngần ngừ, nhưng nó biết cần phải kể lại sự tình. Và lúc này là thời điểm hợp lí nhất. Nó hít một hơi thật sâu và bắt đầu kể. Nó cho chúng biết vể kế hoạch mà VSAT đã dành cho mình, khu trại, cuộc thương lượng giữa nó và Nhóm B, căn phòng hơi ngạt. Mặc dù nó chưa hiểu hết mọi chuyện, nhưng việc kể lại khiến nó cảm thấy khá hơn một chút.

- Và cậu đã tha thứ cho con nhỏ phù thủy đó hả? - Minho hỏỉ sau khi Thomas kể xong. - Gặp tôi thì còn lâu nha. Cái đámVSAT- chết bằm đó muốn làm gì thì làm. Cậu muốn làm gì thì làm. Nhưng tôi không tin nó, cũng như thằng Aris. Tôi không tin cả hai đứa đó.

Newt có vẻ như nhìn nhận sự việc thấu đáo hơn.

- Hai người đó làm tất cả mọi chuyện, từ kế hoạch tới hành động, chỉ để khiến cậu cảm thấy bị phản bội sao? Nghe chẳng có nghĩa lí quái gì.

- Còn phải nói. - Thomas lẩm bẩm. - Không, tôi chưa tha thứ đâu. Nhưng hiện tại, tôi nghĩ chúng ta đang cùng trên một con thuyến. - Nó nhìn quanh. Đa phần bọn trẻ đã ngồi xuống, mắt nhìn xa xăm. Không nhiều đứa trò chuyện, và giữa hai nhóm cũng chưa hoàn toàn hòa nhập với nhau. - Thế còn các cậu? Các cậu tới đây như thế nào?

- Tụi này tìm thấy một khe núi. - Minho đáp. - Phải đánh lộn với vài đứa Chạch cắm trại trong một cái hang, nhưng ngoài ra thi không có sự cố gì. Tuy nhiên nước và thực phẩm đã gần cạn rồi. Chân tôi cũng đang đau. Dám cá một đợt sấm sét chết bằm sắp sửa giáng xuống và biến tôi thành miếng thịt khét của Chảo chiên.

- Ờ. - Thomas nói. Nó liếc nhìn bầu trời, nhấm tính bọn chúng đã đi được khoảng bốn dặm từ chân núi. - Có lẽ chúng ta nên cuốn gói đi tìm chỗ ấn náu thôi. - Mặc dù nói như vậy, nó biết đó không phải là một khả năng. ít nhất là cho tới khi thời hạn kết thúc.

- Không đời nào. - Newt đáp. - Chúng ta đã đi quá xa, không thể quay lại đó bây giờ. Hi vọng là cơn dông nấn ná lâu hơn một chút. - Thằng bé nhăn mặt ngó lên bầu trời gần như đen kịt.

Các trảng viên còn lại đếu đã im lặng. Gió tiếp tục nổi lên, tiếng gầm gào của gió khiến cho việc nghe nhau trở nên rất khó khăn. Thomas nhìn đồng hổ.

Ba mươi lăm phút nữa. Cơn dông này không thể nào...

- Cái gì vậỵ? - Minho hét lên và đứng bật dậy. Thằng bé chỉ tay vào một điểm ở sau lưng Thomas.

Thomas quay lại và đứng lên nhìn, chuông báo động bắt đầu reng lên trong đầu nó. Sự kinh hoàng trên khuôn mặt của Minho không phải không có lí do.

Cách nhóm trẻ khoảng mười mét, một mảng sa mạc lớn bỗng... tách ra. Một khu vực hình vuông có cạnh chừng bốn mét rưỡi quay theo trục chéo, đưa mặt đất đầy bụi bặm lật về phía xa khỏi bọn trẻ, và thứ nằm bên dưới lật lên để thế chỗ. Âm thanh ken két vang lên trong không trung, át cả tiếng gió thổi. Chẳng máy chốc ô đất vuông đã lật xong, và nơi từng là một bề mặt trống trải giờ đây trở thành một mảng rộng bằng chất liệu màu đen, bên trên có một vật thể kỳ quặc.

Nó có hình dạng thuôn dài, cạnh bo tròn, màu trắng. Thomas đã nhìn thấy nó trước đây. Sau khi bọn trẻ trốn ra khỏi Mê cung và chui vào hang ổ của bầy Nhím sầu, chúng đã nhìn thấy một số vật chứa nom giống cỗ quan tài này. Lúc đó Thomas không có nhiều thời gian để nghĩ đến chúng, nhưng giờ đây khi nhìn lại, nó nghĩ những vật đó chắc là nơi lũ Nhím sầu ẩn náu mình (ngủ?) khi không ra ngoài Mê cung.

Trước khi nó kịp phản ứng, thêm nhiều mảng sa mạc khác cũng bắt đầu lật lại xung quanh bọn trẻ, tạo thành một vòng tròn rộng lớn.

Chúng phải có đến hàng chục cái.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »