Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1026 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58

Tiếng kim loại rít lên điếc tai khi các vuông đăt chẩm chậm lật lại. Thomas đưa tay lên bịt tai, cố ngăn cản âm thanh đó. Những đứa khác cũng làm theo nó. Xung quanh khu vực bọn trẻ đang đứng, nằm rải đều trên một vòng trong khép kín là những mảnh hoang mạc đang lật úp lại. Khi chúng biến măt với một tiếng động đinh tai, mỗi cái được thay thế bằng một ô vuông màu đen, bên trên có một cái quan tài thuôn dài màu trắng. Ít nhất có tổng cộng ba mươi ô vuông như thế.

Tiếng rít kim loại ngừng lại. Không ai nói tiếng nào. Gió vẫn đang ào ào thổi bụi đất thành dòng, luôn lách qua các vật chứa có cạnh bo tròn, tạo thành một âm thanh kin kít ghê tai. Thomas lạnh sống lưng khi nghe thấy bản hợp âm đó. Nó buộc phải nheo mắt lại để tránh bị bụi bay vào mắt. Sau khi những vật thể lạ mắt xuất hiện, không còn sự di chuyển nào nữa. chỉ có tiếng kin kít, gió, lạnh và những đôi mắt nhức buốt.

Tom ơi? Teresa gọi nó trong đầu.

Ừ.

Cậu vẫn còn nhớ mấy cái đó đúng không?

Đúng.

Cậu có nghĩ bọn Nhím sâu nằm trong đó không?

Thomas nhận ra mình cũng đang nghĩ y hệt như thế, nhưng rốt cuộc nó đã công nhận là không bao giờ đoán trước được điều gì. Nó suy nghĩ một lúc trước khi đáp lại. Tớ không biết. Ý tớ là Nhím sầu có cơ thể ẩm ướt , chúng sẽ gặp khó khăn ở ngoài này. Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn, nhưng Thomas đang cố bấu víu vào bất kỳ hi vọng nào.

Có lẽ chúng được dành để cho tụi mình chui vào, Teresa lên tiếng sau vài giây im lặng. Có lẽ chúng là nơi trú ẩn an toàn, hoặc chúng sẽ vận chuyển chúng ta tới đâu đó.

Thomas không thích ý tưởng đó, nhưng tự nhủ có khi con bé nói đúng. Nó rời mắt khỏi những yật thể màu trắng và tìm kiếm Teresa. Con bé đang bước tới chỗ nó. May mắn là con bé đi một mình. Nó không thể cáng đáng nổi cả Teresa và Brenda lúc này.

- ừ. - Thomas nói to, nhưng chữ đó đã bị gió cuốn phăng trước cả khi rời khỏi miệng nó. Nó dợm vươn tay ra để nắm tay con bé, nhưng vội rụt lại. Suýt nữa thì nó quên mọi thứ đã thay đổi. Teresa có vẻ như không nhận ra hành động đó khi con bé thúc nhẹ cùi chỏ vào Newt và Minho. Hai đứa quay lại đối diện với Teresa, trong khi Thomas nhích lại gần hơn để hội ý.

- Chúng ta làm gì đây? - Minho hỏi. Thằng bé nhìn Teresa khó chịu, như thể không muốn con bé tham gia vào việc cho ý kiến.

Newt đáp:

- Nếu mấy cái đó chứa tụi Nhím sầu chết bằm, thì chúng ta nên bắt đầu chuẩn bị tư thế chiến đấu đi là vừa.

- Các cậu đang bàn gì vậy?

Thomas quay lại, nhìn thấy Harriet và Sonya. Harriet là đứa vừa lên tiếng. Brenda cùng với Jorge cũng đứng ngay phía sau hai con bé.

- Tuyệt vời. - Minho lẩm bẩm. - Hai nữ hoàng danh giá của Nhóm B đây rồi.

Harriet coi như không nghe thấy câu nói vừa rồi.

- Tôi nghĩ tất cả mọi người đều đã nhìn thấy mấy cái kén kia lúc mới thoát ra khỏi Mê cung. Chắc đó là chỗ bọn Nhím sầu được sạc điện hay gì đó.

- Phải. - Newt nói. - Chắc là vậy.

Từ trên trời, sấm chớp đã nổ rền, những chớp sáng trở nên chói mắt hơn. Gió thổi thốc vào quần áo tóc tai mọi người. Không khí nồng hơi đất ẩm. Thomas nhìn đồng hồ.

- Chúng ta chỉ còn hai mươi lăm phút. Hoặc chúng ta phải chiến đấu với Nhím sầu, hoặc chúng ta phải chui vào mấy cái quan tài đó đúng lúc. Có lẽ chúng là...

Một tiếng xì bỗng vang lên từ mọi hướng. Âm thanh đó xuyên vào màng nhĩ Thomas, khiến nó vội đưa tay lên bịt tay. Nó nhận ra xung quanh mình đang có chuyển biến, và lập tức quan sát cẩn thận những cái kén to lớn màu trắng.

Một lằn sáng xanh dương xuất hiện bên hông của từng chiếc kén và mở rộng dần khi nửa trên của chúng bắt đầu lên theo bản lề, giống như nắp quan tài. Nó không gây ra tiếng động nào, hoặc ít ra là không thể nghe thấy được giữa tiếng gió và sấm chớp. Thomas cảm thấy các trảng viên và những đứa khác đang nhích dần lại gần nhau hơn. Tất cả đều cố gắng lùi ra xa hết cỡ khỏi những cái kén. Chẳng mấy chốc chúng đã trở thành một khối người chen chúc, bao quanh bởi khoảng ba mươi cỗ quan tài trắng.

Những cái nắp tiếp tục di chuyển cho đến khi mở ra hoàn toàn và đập xuống đất. Trong mỗi kén có một thứ gì đó to lớn đang nằm. Thomas không thể nhìn rõ, nhưng nó có thể chắc chắn mình chưa nhìn thấy bất cứ cánh tay Nhím sầu nào. Tất cả đểu không nhúc nhích, nhưng Thomas không vì thế mà bớt để phòng.

Teresa ? Nó gọi tên con bé trong đầu. Nó không dám nói thành tiếng vì sợ mọi người nghe thấy, nhưng nó phải nói chuyện với ai đó để khỏi phát điên lên.

Ừ?

Ai đó nên đi kiểm tra. Xem thứ gì trong đó. Nó nói, nhưng thật sự không muốn người đó là mình.

Vậy thì ta cùng đi, Teresa đáp.

Con bé làm Thomas bất ngờ vì sự can đảm của mình. Thỉnh thoảng cậu lại có những suy nghĩ thật tệ, nó đáp. Nó cố gắng tỏ ra hài hước, nhưng thừa biết sự thật còn vượt xa những gì nó thừa nhận. Nó đang sợ chết khiếp.

- Thomas! - Minho gọi to.

Gió đã giảm bớt khi sấm chớp đến gần, với những âm thanh vang rền và ánh sáng chói lòa trên đầu. Cơn dông sắp sửa điên cuổng trút giận xuống bọn trẻ.

- Gì vậy? - Thomas hỏi lại.

- Cậu, Newt và tôi! Tụi mình đi kiểm tra nào!

Thomas chưa kịp nhúc nhích thì một thứ gì đó trượt ra khỏi một trong những cái kén. Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ những đứa đứng gần Thomas nhất. Nó quay lại để nhìn cho rõ hơn. Những vật nằm trong hòm chứa đều đang chuyển động. Thoạt đầu Thomas chưa rõ chúng là gì. Nhưng chắc chắn chúng đang ra khỏi nơi trú ẩn của mình. Thomas tập trung vào chiếc kén nằm gần mình nhất, nó căng mắt ra để nhận biết chính xác thứ mà mình sắp phải đối mặt.

Một cánh tay dị hình thòng xuống từ mép kén. Bàn tay của nó đong đưa cách mặt đất vài xen-ti-mét Bàn tay có bốn ngón dị dạng, nom như bốn mẩu thịt hồng hồng có chiều dài không bằng nhau. Chúng ngọ nguậy và nắm lấy thứ gì đó không tồn tại, như thể sinh vật bên trong đang tìm một điểm tựa để lôi mình ra ngoài. Cánh tay được bao phủ bởi các nếp gấp và mẩu lồi. Có một thứ hoàn toàn khác lạ rôm tại nơi đáng lẽ là cùi chỏ. Đó là một cục u tròn trịa, đường kính khoảng sáu xen-ti-mét, và phát ra ánh sáng màu da cam.

Trông như thể sinh vật lạ có một bóng đèn tròn gắn ở cánh tay.

Nó tiếp tục lộ diện. Một cái chân bật ra, bàn chân là một khối thịt có bốn ngón ngọ nguậy liên tục, giống như các ngón tay của nó. Tại đầu gối lại là một quả cầu phát sáng màu cam. Ánh sáng dường như phát ra từ bên dưới lớp da của sinh vật.

- Con gì vậy trời? - Minho hét lên để át tiếng gió gào.

Không đứa nào đáp. Thomas bàng hoàng nhìn trân trối sinh vật lạ, vừa mê mẩn lại vừa khiếp sợ. Cuối cùng nó quay đi và nhìn thấy những con quái vạt tương tự cũng đang chui ra khỏi những chiếc kén theo cùng nhịp độ như nhau. Nó quay lại nhìn vào con ở gần minh nhất.

Con vật đã bằng cách nào đó dùng tay và chân phải để bắt đầu đưa cơ thể của mình ra ngoài. Thomas kinh hoàng nhìn sinh vật quái gở lập cập vươn qua khỏi mép của miệng kén và rơi xuống đất. Con vật có hình dạng gần giống con người, mặc dù cao hơn bất kỳ đứa nào trong nhóm trẻ ít nhất là vài tấc. Cơ thể của con vật trần trụi và đồ sộ, đầỵ vết rỗ và nếp gấp. Những thứ ghê rợn nhất là khoảng hai tá cục u nẳm rải rác trên cơ thể con vật và phát ra thứ ánh sáng cam kỳ quái. Vài cục u nằm ở ngực và lưng của nó. Mỗi đầu gối và cùi chỏ là một cục. Cục u ở đầu gối phải của nó đã vỡ ra và xẹt tia lửa điện khi con vật rơi xuống đất. Một số cục u nằm trên thứ có lẽ là cái đầu của con vật, mặc dù nó không có mắt mũi, miệng hay tai gì hết. Nó cũng không có tóc.

Con quái vật đứng lên, lảo đảo một chút, rồi quay lại đối mặt yới nhóm người. Thomas liếc nhanh và nhận ra tất cả những con quái vật trong những chiếc kén khác đều đã ra ngoài. Chúng đang đứng thành một vòng tròn, vây quanh các trảng viên và bọn con gái Nhóm B.

Các sinh vật cùng nhau giơ hai cánh tay chỉ lên trời. Thế rồi, những chiếc vuốt bằng thép mỏng nhất loạt chĩa ra từ đầu ngón tay, ngón chân và vai của chúng. Ánh sáng từ những tia chớp phản chiếu trên bé mặt kim loại bóng loáng và sắc lạnh của chúng. Mặc dù không có miệng, những sinh vật này vẫn đồng thanh cất lên một tiếng rên rỉ rợn người. Âm thanh đó đủ lớn để có thể nghe được giữa những tiếng sấm.

Có khi gặp Nhím sâu còn đỡ hơn, Teresa lên tiếng trong đầu Thomas.

Xem ra thì chúng khá giống nhau, nên đã rõ ai là kẻ tạo ra chúng, Thomas đáp lại; cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

Minho quay lại đối diện với nhóm trẻ còn đang ổ lên kinh ngạc.

- Mỗi người chiến đấu với một con! Hãy sử dụng mọi vũ khí có thể!

Như thể đã nghe thấy lời thách thức, các sinh vật lạ bắt đầu bước tới trước. Bước đi đầu tiên của chúng còn loạng choạng, nhưng chúng lập tức hồi phục, trở nên vững chãi, mạnh mẽ và linh hoạt hơn. Chúng tiến từng bước lại gán nhóm trẻ.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »