Teresa đưa cho Thomas một con dao rất dài, gần như một thanh kiếm. Nó không biết con bé đã giấu vũ khí ở đâu, nhưng lúc này trong tay Teresa ngoài chiếc thương còn có một con dao găm.
Khi những con quái vật đồ sộ bước lại mỗi lúc một gấn, Minho và Harriet chỉ đạo cho nhóm của mình di chuyển và sắp xếp lại đội hình. Những tiếng hô hào của hai đứa bị gió thổi bay mất trước khi Thomas kịp nghe. Nó liều lĩnh rời mắt khỏi đám quái vật để nhìn lên trời. Những ánh chớp chằng chịt rạch ngang bên dưới những tầng mây đen dường như chỉ lơ lửng cách bọn trẻ vài chục mét. Mùi điện tích tràn ngập trong không khí.
Thomas nhìn trở lại vào sinh vật ở gần mình nhất. Minho và Harriet đã sắp xếp đội hình thành một vòng tròn gần như hoàn hảo, mặt hướng ra bên ngoài. Teresa đứng ngay cạnh Thomas. Nếu có thể nghĩ được gì thì nó đã nói với con bé. Nhưng nó đang chết lặng.
Những sinh vật ghê tởm của VSAT chỉ còn cách bọn trẻ chừng mười mét.
Cuối cùng Teresa thúc cùi chỏ vào sườn Thomas. Nó thấy con bé đang chỉ tay vào một trong các sinh vật lạ, báo cho Thomas biết con mà nó chọn. Thomas gật đầu, rồi chỉ tay vào con mình chọn.
Bảy mét nữa.
Bỗng dưng Thomas nhận ra bọn trẻ đang phạm sai lầm khi đứng yên chờ đợi. chúng cần phải tản ra. Hình như Minho cũng có cùng suy nghĩ đó.
- Sẵn sàng! - Thằng bé thủ lĩnh hét lên, một âm thanh nhỏ nhoi giữa những tiếng ồn của cơn dông. - Tấn công!
Một loạt ý nghĩ xẹt qua đầu Thomas trong khoảnh khắc đó. Nó lo lắng cho Teresa, mặc dù giữa chúng đã có nhiều thaỵ đổi. Nó lo lắng cho Brenda, người đang đứng chơ vơ cách nó vài đứa, và tiếc nuối vì chúng gần như chưa nói được gi với nhau kể từ sau khi gặp lại. Nó hình dung con bé đi cả quãng đường dài tới đây chỉ để bị giết chết bởi một sinh vật gớm ghiếc do con người chế tạo. Nó nghĩ tới lũ Nhím sầu, nhiệm vụ của nó, Chuck và Teresa khi cách trảng viên hi sinh để mở đường máu cho ba đứa tiến tới Vực và Lỗ sầu, sau đó nhập mật mã và chấm dứt mọi chuyện.
Thomas nghĩ đến tất cả những gì bọn trẻ đã trải qua để đến được đây, một lần nữa đối mặt với đội quân nửa người nửa máy của VSAT. Nó tự hỏi ý nghĩa của tất cả việc này và không biết liệu có đáng để cố gắng sống sót nữa hay không. Hình ảnh của Chuck bị phóng dao vào người chợt hiện lên trong đầu nó. Đó cũng là hình ảnh cuối cùng, giúp lôi nó ra khỏi khoảnh khắc ngờ vực và sợ hãi. Hét to hết cỡ, Thomas dùng cả hai tay vung con dao dài qua đầu và lao tới, nhằm thẳng vào con quái vật của mình.
Bên cạnh Thomas, những đứa trẻ khác cũng đồng loạt tấn công, nhưng nó không để ý tới chúng. Nó buộc phải làm như vậy. Nếu nó không thể đánh lại địch thủ của mình thì có lo lắng cho những đứa khác cũng vô ích thôi.
Thomas chạy đến gần hơn. Năm mét. Ba mét. Một mét rưỡi. Con quái vật đã dừng bước, xuống tấn phòng thủ, hai bàn tay dang ra chĩa các móng vuốt thép về phía Thomas. Những đốm sáng màu cam lúc này đang nhấp nháy theo nhịp, sáng rồi mờ, sáng rồi mờ, như thể con quái vật có một trái tim ở bên trong cơ thể. Việc con quái vật không có khuôn mặt đúng là một khó khăn, nhưng nó cũng giúp Thomas nghĩ đây chỉ là một cỗ máy, không hơn. Một thứ vũ khí do con người chế ra để giết chết nó.
Ngay trước khi xáp lá cà với con quái vật, Thomas nảy ra một ý định. Nó thụp người xuống, trượt tới trước trên cẳng chân và đầu gối, đồng thời dùng cả hai tay vung lưỡi dao chém ngang chân trái của con quái vật. Con dao cắt vào lớp da được một phân thì chạm phải thứ gì đó rất cứng, và kẹt lại, rung lên bần bật.
Con quái vật không nhúc nhích, cũng không lùi bước và không phát ra tiếng kêu nào, dù là tiếng người hay tiếng máy. Thay vào đó, con vật dùng hai bàn tay có các vuốt thép chém xuống Thomas, lúc này đang quỳ gối trước mặt nó với lưỡi kiếm bị mắc kẹt. Thomas vội vàng giật thanh kiếm ra và bật người lùi lại vừa kịp lúc những lưỡi thép chạm vào nhau đánh xoảng một tiếng, chém hụt đầu nó trong tích tắc. Ngã ngửa ra sau, Thomas lập tức né tránh cú đá bằng bàn chân đầy móng vuốt của con quái vật.
Lần này thì con quái vật phát ra một tiếng kêu gần giống như tiếng rên ri ám ảnh của Nhím sầu, rồi thụp xuống đất, chém hai cánh tay xuống người Thomas. Thomas lăn ba vòng để tránh và nghe thấy tiếng những lưỡi thép cào trên mặt đất. Nó chớp thời cơ đứng lên và chạy ra xa vài mét trước khi quay lại, thanh kiếm cầm chắc trong tay. Con quái vật cũng đã đứng lên, những ngón tay đầy vuốt sắc chém vào không khí.
Thomas hít sâu để lấy lại hơi thở. Nơi khóe mắt của mình, nó có thể thấy những cuộc đấu khác. Minho đang dùng hai tay múa dao cật lực, con quái vật của thằng bé đang phải lùi lại để tránh. Newt thì bò trên mặt đất, con quái vật của nó chậm chạp lê bước theo sau, rõ ràng là đang bị thương. Teresa là người ở gần Thomas nhất. Con bé nhảy lưng tưng, tránh đòn và đập cán thương vào địch thủ. Sao nó lại làm vậy nhỉ? Nhưng con quái vật của Teresa có vẻ như cũng đang bị đau.
Thomas đưa sự chú ý trở lại trận chiến của mình. Một ánh thép bay qua khiến nó vội thụp đầu tránh, cảm thấy gió từ cú vung tay của con quái vật thổi bay tóc mình. Nó cúi thấp người, đâm dao loạn xạ trong khi con quái vật đuổi theo và nhiều lần chém hụt nó trong gang tấc. Thomas đâm trúng một cục u phát sáng màu cam làm nó vỡ toang, tóe lửa và tắt phụt. Nhận thấy tình thế của mình đang lâm vào nguy hiểm, Thomas nhào xuống đất và lộn vài vòng cho đến khi đứng lên ở cách chỗ con quái vật vài mét.
Sau khi khựng lại đủ lâu để Thomas thực hiện cú lộn vòng ra khỏi tầm nguy hiểm, bây giờ con quái vật lại tiếp tục lao tới chỗ Thomas. Một ý tưởng bỗng nảy lên trong đầu Thomas và trở nên rõ ràng khi nó nhìn sang phía Teresa. Con quái vật của con bé lúc này đang tỏ ra chậm chạp và loạng choạng. Teresa tiếp tục đập vỡ các bóng đèn của con quái vật khiến chúng liên tiếp nổ tung như pháo hoa. ít nhất ba phần tư số u cục phát sáng của con quái vật đã bị đập vỡ.
Các bóng đèn. Tất cả những gì nó cần làm là phá hủy các bóng đèn. chúng có liên quan thế nào đó với sức mạnh hoặc là mạng sống của con quái vật. Không lẽ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế?
Thomas liếc nhanh tình hình các trận chiến còn lại và nhận thấy vài đứa đã có cùng ý tưởng tấn công vào các bóng đèn, nhưng đa phần bọn trẻ vẫn đang tuyệt vọng đâm chém vào chân tay, cơ bắp và lớp da của bọn quái vật mà không trúng các bóng đèn. Hai đứa trẻ đang nằm bất dộng trên mặt đất, người đầy vết thương. Một trai và một gái.
Nó quyết định thay đổi chiến thuật hoàn toàn. Thay vì tấn công bừa bãi, nó lao tới và đâm vào một cái bóng đèn trên ngực con quái vệt nhưng bị trượt và chỉ chém trúng lớp da vàng vọt đầy nếp nhăn. Con vật chém vào Thomas, nhưng nó đã kịp lùi lại và chỉ bị rách một lỗ trên áo. Thomas lại xông vào, tấn công cùng một vị trí như vừa rồi. Lần này thì nó đã thành công và khiến cho cục u nổ tung, tia lửa điện bắn ra tung tóe. Con quái vật khựng lại trong một giây, rồi lại tiếp tục chiến đấu.
Thomas di chuyển thành vòng xung quanh con vật, nhảy xổ vào, đâm dao, rồi lại lùi nhanh ra, liên tục như vậy.
Bụp, bụp, bụp.
Một trong những cái vuốt thép của con quái vật đã chém trúng vào cẳng tay của Thomas, để lại một vệt đỏ tươi. Thomas lại xông vào mấy lần nữa.
Bụp, bụp, bụp. Tia lửa điện bay tung tóe, con quái vật giật nảy ngựời và khựng lại theo từng cái bóng bị đập vỡ.
Thomas càng đánh trúng mục tiêu, con quái vật càng bị khựng lại lâu hơn. Thomas dính một số cú chém, nhưng không nặng. Nó tiếp tục tấn công những khối u màu cam.
Bụp, bụp, bụp.
Những cú đánh trúng đích của Thomas làm suy giảm sức mạnh của con qụái vật, và nó dần dần trở nên chậm chạp thấy rõ, mặc dù chưa từ bỏ nỗ lực tấn công Thomas. Từng cục u một, cái sau dễ hơn cái trước, Thomas tất công không ngừng nghỉ. Nếu nó có thể hạ gục nhanh chóng con vật này, nó có thể chạy sang hỗ trợ những đứa khác. Để kết thúc chuyện này dứt...
Một ánh chớp lóe sáng phía sau lưng Thomas, kèm theo một tiếng nổ kinh thiên động địa đã cắt ngang khoảnh khắc hồ hởi của nó. Lực đẩy vô hình đã hất nó ngã sấp bụng và làm thanh kiém văng ra xa. Con quái vật cũng bị hất ngã. Một mùi khét lẹt bóc lên. Thomas nghiêng người quan sát và nhìn thấy một lỗ đen to tướng trên mặt đất đang bốc khói. Một bàn chân và bàn tay có vuốt thép nằm lăn lóc trên mép lỗ. Không thấy phần còn lại của con quái vật đâu cả.
Đó là một tia chớp. Ngay phía sau lưng Thomas. Rốt cuộc cơn dông đã bắt đầu.
Ngay lúc đó, nó ngước nhìn lên và trông thấy những lằn chớp trắng xóa bắt đầu bổ xuống từ các đám mây đen.