Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1029 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60

Ánh chớp lóe lên xung quanh Thomas cùng những tiếng sấm nổ điếc tai. Bụi đất bay mù mịt khắp nơi. Một số đứa hét lên. Tiếng thét của một đứa con gái bị cắt đứt đột ngột. Mùi khét lẹt nồng nặc trong không khí. Những cú phóng điện kết thúc cũng nhanh như lúc xuất hiện. Nhưng ánh sáng tiếp tục chớp nháy trên các đám mây, và cơn mưa bắt đầu đổ xuống ào ạt.

Thomas không nhúc nhích trong đợt sét đánh vừa rôi Thật vô lí khi nghĩ rằng nó có thể ở đâu đó an toàn hơn so với vị trí mình đang nằm. Nhưng khi sét đánh xong, nó lồm cồm bò dậy nhìn quanh đé xem mình có thé làm gì hoặc chạy đi đâu trước một đợt phóng điện mới.

Con quái vật của nó đã chết, một nửa thân người cháy đen, nửa kia đã biến mất. Teresa đứng trên người địch thủ của mình, dùng đuôi ngọn giáo đập vỡ bóng đèn cuối cùng của con vật. Nó nổ tung với một tiếng xì. Minho đang nằm dưới đất, nhưng thằng bé đã từ từ đứng dậy. Newt thì đang đứng thở hổn hển. Chảo chiên gập người nôn ọe. Vài đứa trẻ nẳm trên mặt đất, những người khác - như Brenda và Jorge - vẫn đang chiến đấu với bọn quái vật máy. Tiếng sấm nổ rền vang và những ánh chớp hoà lẫn với cơn mưa.

Thomas phải làm gì đó. Teresa đứng cách nó không xa. Con bé ở cách con quái vật vừa chết của mình vài bước, và đang gập người chống tay vào đầu gối.

Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn! Thomas nói với con bé trong đầu.

Tụi mình còn bao nhiêu thời gian?

Thomas nheo mắt nhìn đồng hồ đeo tay. Mười phút

Tụi mình phải chui vào trong những cái kén. Con bé chỉ tay về phía cái gần nhất đang mở toang như một cái vỏ trứng bị tách đôi, với hai mảnh vỏ ngập đầy nước.

Thomas thấy ý tưởng này cũng hay. Nếu chúng ta không thể đóng nắp thì sao?

Còn kế hoạch nào tốt hơn không?

Không. Nó nắm tay con bé và bắt đầu chạy.

Tụi mình cần phải nói với những đứa kia! Teresa nói khi hai đứa tiến gần đến cái hòm.

Tụi nó sẽ hiểu ra thôi. Thomas biết hai đứa không thể chần chờ. Những tia sét có thể đánh trúng hai đứa bất cứ lúc nào, có khi chưa kịp bảo ai thì cả hai đã tiêu đời. Thomas cần phải tin tưởng ở khả năng tự cứu mình của đám bạn. Nó biết mình có thể tin.

Thomas và Teresa chạy đến nơi ngay khi một vài tia chớp rạch toang nén trời; nổ tung xung quanh chúng. Đất bấn và nước mưa váng tứ tung. Tai Thomas ù đặc. Nó nhìn vào trong cái kén và không thấy gì ngoài một vũng nước bán. Một mùi kinh khủng từ đó bốc lên.

- Nhanh lên! - Nó hét toáng lên trong lúc leo vào trong kén,

Teresa cũng leo vào theo Thomas. Không cần phải nói hai đứa cũng biết phải làm gì. Cả hai lồm cồm quỳ lên, vươn tay ra túm lấy mép của cái nắp kén - nhờ được bịt cao su quanh mép nên nó khá dễ để cầm. Thomas tì bụng vào thành của cái kén rồi dùng hết sức bình sinh kéo cái nắp. Nó được nâng lên và rơi về phía hai đứa.

Ngay khi Thomas chuẩn bị ngồi xuống thì Brenda và Jorge chạy tới nơi. Thomas nhẹ cả người khi thấy họ còn sống.

- Còn chỗ cho tụi này không? - Jorge hét to át tiếng mưa gió.

- Vào đi! - Teresa hét lên đáp lại.

Brenda và Jorge leo qua thành kén và chui vào bên trong. Chỗ ẩn náu chật chội nhưng vẫn sử dụng được. Thomas nhích về phía đầu kén để cho mọi người có thêm không gian, đồng thời giữ cho cái nắp khép hờ. Những hạt mưa rơi lộp độp trên đó. Khi mọi người đã yên vị, nó và Teresa hụp đấu xuống để cho nắp kén đóng lại hoàn toàn. Ngoài tiếng mưa rơi, những tiếng sấm chớp đì đoàng và tiếng thở hổn hển, không gian trong cái kén hoàn toàn yên lặng, mặc dù Thomas vẫn còn nghe thấy tiếng ù trong tai.

Nó chỉ còn biết hi vọng những đứa bạn của mình cũng chui được vào mẩy cái kén một cách an toàn.

- Cám ơn chú em đã cho tụi này vào. - Jorge nói sau khi mọi người đã lấy lại hơi thở.

- Đương nhiên rồi. - Thomas đáp. Bên trong kén hoàn toàn tối đen, nhưng nó biết Brenda đang ngồi bên cạnh, tiếp đến là Jorge, và cuối cùng là Teresa ở đầu kia.

Brenda lên tiếng:

- Cứ tưởng hai người đổi ý không cho chúng tôi đi cùng. Đây là cơ hội để loại bỏ chúng tôi mà.

- Làm ơn đi. - Thomas lẩm bẩm. Nó đã quá mệt và không còn bận tâm đến giọng điệu của mình nữa. Mọi người ai cũng suýt chết, nhưng con nhỏ vẫn còn chưa hết cái để nói.

- Vậy, đây có phải là nơi trú ẩn an toàn của chúng ta không? - Teresa hỏi.

Thomas bật đồng hồ lên xem. chúng còn bảy phút nữa trước khi tới thời hạn.

- Hiện giờ thì ta chỉ biết hi vọng. Có thể sau vài phút nữa những miếng đất sẽ lật lại và thả rơi chúng ta vào một căn phòng tiện nghi thoải mái, nơi chúng ta có thể sống hạnh phúc mãi mãi về sau. Hoặc là không.

Cành!

Thomas kêu lên. Thứ gì đó đã giáng mạnh vào nắp kén, tạo nên một tiếng động lớn kinh khủng. Một cái lỗ nhỏ xíu đã xuất hiện trên nóc của cái kén. Những giọt nước nhanh chóng nhỏ xuống.

- Chắc là sét đánh. - Teresa nói.

Thomas xoa tai. Tiếng ù trỏng đó càng tệ hơn.

- Sét đánh thêm vài cái nữa là chứng ta sẽ trở về điểm khởi đầu. - Giọng nó nghe thật âm vang.

Nó lại kiểm tra đồng hổ. Còn năm phút. Nước mưa nhỏ tong tong xuống vũng nước đọng trong kén. Cái mùi kinh khủng vẫn còn đó. Tiếng ù trong đầu Thomas đã giảm bớt.

- Chuyện này không giống như tôi tưởng tượng. - Jorge lên tiếng. - Tưởng đâu bọn tôi đến đây và các cậu sẽ thuyết phục các sếp lớn đón nhận chúng tôi. Cho chúng tôi thuốc chữa bệnh. Ai mà nghĩ chúng ta lại co ro trong cái bồn tắm này chờ bị chích điện.

- Còn bao lâu nữa? - Teresa hỏi.

Thomas nhìn đồng hồ.

- Ba phút.

Ở bên ngoài, dông gió vẫn đang lồng lộn, những tia chớp giáng xuống đất, mưa tuôn xối xả.

Thêm một tiếng cành làm rung chuyén cái kén. Vét nứt trên nắp kén mở rộng thêm, khiến cho nước mưa tuôn rào rào xuống đầu Brenda và Jorge. Có tiếng xèo xèo và hơi xì ra. Tia chớp đã đốt nóng lớp vật liệu bên ngoài của cái kén.

- Chúng ta sẽ không tồn tại lâu trong tình trạng thế này! - Brenda hét lên. - Ngồi đây mà chờ chỉ càng tệ hơn!

- Chỉ còn hai phút nữa thôi! - Thomas hét lên với con nhỏ. - Đừng bỏ cuộc!

Ở bên ngoài, một âm thanh nổi lên, thoạt đầu còn nhỏ và chìm lấp trong tiếng mưa gió. Tiếng ầm ầm. Trầm và sâu. Âm thanh lớn dần, tưởng như làm toàn bộ cơ thể Thomas rung lên.

- Cái gì vậy? - Teresa hỏi.

- Không biết nữa. - Thomas trả lời. - Nhưng căn cứ theo những chuyện đã xảy ra, tớ chắc chắn nó không hay ho gì. Chúng ta phải chịu dựng thêm khoảng một phút nữa.

Âm thanh mỗi lúc một to. Lúc này nó đã át cả tiếng sấm chớp và gió mưa. Vách của cái kén rung lên bần bật. Thomas nghe thấy tiếng gió giật bên ngoài khác hẳn với gió bão. Rát mạnh... gần như nhân tạo.

- Còn ba mươi giây nữa thôi. - Thomas thông báo, tự dưng nó muốn đổi ý. - Có lẽ mọi người nói đúng, chúng ta đang bỏ sót một thứ gì đó quan trọng. Tôi nghĩ... chúng ta nên quan sát.

- Hả?-Jorge hỏi lại.

- Cần nhìn xem cái gì đang gây ra tiếng ồn này. Giúp tôi nâng cái nắp lên nào.

- Nếu sét giáng xuống và nướng chui tôi thì sao?

Thomas chống tay lên nóc kén.

- Chúng ta phải liều thôi! Đẩy... nào!

- Cậu ấy nói đúng, - Teresa nói và đưa tay lên đẩy phụ Thomas.

Brenda làm theo hai đứa, và Jorge cũng thế.

- Chỉ mở hé thôi. - Thomas nói. - Sẵn sàng chưa?

Sau khi hự mấy tiếng lấy khí thế, nó đếm:

- Một... hai... ba nào!

Bốn người đồng loạt đẩy và tổng lực hóa ra quá mạnh. Cái nắp kén bật lên và đập xuống đất, mở toang chỗ trú ân của cả bọn. Mưa tuôn xối xả theo chiều ngang do bị tạt bởi một luồng gió cực mạnh.

Thomas thò đầu qua khỏi miệng kén và há hốc miệng trước thứ đang lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất chừng một chục mét và đang nhanh chóng đáp xuống. Nó to lớn và có hình dạng tròn, với ánh đèn chớp tắt và các động cơ phản lực khè lửa xanh. Nó cũng chính là con tàu đã cứu Thomas sau vụ bắn. Một chiếc Berg.

Thomas nhìn đồng hồ đúng lúc nó điểm giây cuối cùng, rồi lại nhìn lên trời.

Chiếc Berg tiếp đất trên một bộ càng đáp và một cánh cửa lớn nơi khoang hàng của nó bắt đầu mở ra.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »