Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61

Thomas hiểu cả bọn không còn thời gian để phí phạm. Không thắc mắc, không lo sợ, không tranh cãi nữa. Chỉ hành động thôi.

- Đi nào! - Nó hét lên, kéo tay Brenda trong lúc bước ra khỏi cái kén, rồi trượt chân và ngã oạch xuống bùn. Nó nhỏm dậy, nhổ nước bẩn ra khỏi miệng và đưa tay chùi mắt, lồm cồm bò dậy. Cơn mưa vẫn nặng hạt, sấm chớp sáng lòa và nổ rền xung quanh.

Jorge và Teresa đã bước ra ngoài với sự trợ giúp của Brenda. Thomas quan sát chiếc Berg ở cách đó khoảng mười lăm mét. Cánh cửa nhận hàng của nó đã mở toang để ngỏ một lối vào vùng ánh sáng ấm áp bên trong. Những bóng người đứng ở cửa chờ đợi, tay cầm súng. Rõ ràng họ không có ý định ra ngoài để giúp đỡ mọi người leo vào nơi trú ẩn an toàn thực sự.

- Chạy mau! - Thomas vừa hét lớn vừa chạy. Nó cầm chắc con dao trong tay, đề phòng những sinh vật máy còn sống gây rắc rối.

Teresa và hai người kia chạy bên cạnh nó.

Mặt đất mềm nhão do nước mưa khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Thomas trượt chân hai lần và ngã một lẩn. Teresa túm áo lôi nó dậy rồi chạy tiếp. Những đứa trẻ khác cũng đang cùng chúng lao tới con tàu. Bầu trời u tối, màn mưa nhạt nhòa và những ánh chớp sáng lòa khiến chúng không thể nhìn rõ mặt nhau. Nhưng cũng chẳng còn thời gian để bận tâm chuyện đó.

Từ bên phải, khoảng một tá sinh vật có bóng đèn xuất hiện, đi vòng qua đuôi của chiếc tàu bay. Những cái vuốt của chúng sáng loáng vì nước mưa và nhuốm màu đỏ rực. Ít nhất một nửa só bóng đèn của chúng đã bị đập vỡ, động tác giật cục của chúng chứng minh điều đó. Nhưng chúng vẫn tỏ ra nguy hiểm hơn bao giờ hết. Trong khi đó, những người đứng trong chiếc Berg hoàn toàn không hành động gì mà chỉ quan sát.

- Ăn thua đủ với tụi nó! - Thomas gào lên. Minho, Newt và một vài trảng viên khác hưởng ứng theo Thomas. Cộng thêm Harriet và vài đứa con gái Nhóm B. Tất cả mọi người dường như đã hiểu kế hoạch: đánh bại những con quái vật cuối cùng và rời khỏi chỗ này.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Thomas không cảm thấy sợ hãi, kể từ khi đặt chân tới Trảng vài tuần trước. Nó không biết liệu có bao giờ cảm thấy lại điều đó hay không. Nó không hiểu vì sao, nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Chớp nổ sáng lòa xung quanh nó, ai đó hét lên. Mưa nặng hạt thêm, gió lồng lộn quất vào nó những mảnh đá dăm và những giọt nước rất buốt. Nhóm quái vật vung tay và gầm lên man rợ trong khi nghênh chiến. Thomas lao tới, con dao dài giơ cao trên đầu.

Không sợ hãi.

Khi còn cách con quái vật đứng giữa khoảng ba bước chân, Thomas bật cao, đưa cả hai chân về phía trước. Nó đạp thẳng vào những cái bóng đèn màu cam trên ngực của con vật, làm chúng nổ tung. Con quá vật rú lên man dại và bật ngửa ra sau.

Thomas rơi xuống bùn và lăn người, lập tức đứng dậy. Nó nhảy quanh con vật, liên tục đâm chém, đập vỡ các cục u phát sáng.

Bụp, bụp, bụp

Nó nhảy lui để tránh các cú chém của con quái vật, rồi tiếp tục phản công. Bụp, bụp, bụp. Chỉ còn ba bóng đèn. Con vật gần như không cử động. Đầy tự tin, Thomas chồm lên thân mình con quái vật và nhanh chóng tung ra những cú đâm quyết định để kết liễu nó.

Cái bóng đèn cuối cùng vỡ tan, phát ra một tiếng xì. Con quái vật đã chết.

Thomas đứng lên và quay lại xem có ai cần giúp đỡ. Teresa đã kết liễu con quái vật của mình. Minho và Jorge cũng thế. Newt cũng đang chiến đấu dù chân bị tật. Brenda giúp thằng bé đập vỡ nốt bóng đèn cuối cùng của địch thủ.

Vài giây sau thì trận chiến kết thúc. Không còn con quái vật nào nhúc nhích. Không bóng đèn màu cam nào phát sáng. Thế là xong.

Thomas vừa thở hổn hển vừa ngước mắt nhìn cửa vào của con tàu đang ở cách mình khoảng sáu mét. Đúng lúc đó, các động cơ phản lực của con tàu được khởi động, và bắt đầu nâng nó lên.

- Nó đang bỏ đi! - Thomas điên lên, điên cuồng chỉ tay về phía phương tiện trốn thoát duy nhất của bọn trẻ. - Mau lên!

Thomas chỉ vừa dứt lời thi Teresa đã nắm tay nó, lôi theo mình chạy về phía con tàu. Thomas loạng choạng, rồi lấy lại thăng bằng và guồng chân lao qua mặt đất bùn lầy. Nó nghe thấy tiếng sét đánh sau lưng và ánh chớp sáng rực cả bầu trời. Đứa nào đó hét lên. Những đứa khác cũng đang chạy bên cạnh và phía trước nó. Newt với bước chân khập khiễng được Minho kế theo để giữ cho thằng bé khỏi ngã.

Chiếc Berg đã được nâng lên khỏi mặt đất khoảng một tác, chậm rãi xoay đi, sẵn sàng bật hết công suất các thiết bị phản lực và bay đi vào bát cứ lúc nào. Hai trảng viên và ba đứa con gái chạy tới nơi trước tiên. Chúng nhảy lên cửa tàu bay. Con tàu vẫn từ từ bay lên. Những đứa khác cũng đã chạy tới, leo lên cửa và lồm cồm bò vào trong.

Tới lượt Thomas và Teresa. Bậc cửa đang ở tầm cao ngang ngực chúng. Thomas nhảy lên và chống tay xuống bề mặt kim loại, tì bụng vào mép cửa. Nó hất chân phải lên và lấy đà lăn mình vào bên trong cửa. Con tàu vẫn tiếp tục bay lên. Những đứa khác trèo qua cửa và thò tay xuống kéo nhau lên. Teresa đã leo được nửa đường và đang tìm chỗ để bám vào.

Thomas đưa tay ra nắm lấy tay Teresa, lôi con bé vào trong. Ngã nhào lên người Thomas, con bé chia sẻ một cái nhìn chiến thắng, rồi lập tức quay ra cửa. Hai đứa cùng tiến sát mép cửa để xem còn ai cần trợ giúp.

Chiếc Berg bây giờ đã cách mặt đất khoảng hai mét và bắt đầu tròng trành. Vẫn còn ba người đang bám tay vào mép cửa. Harriet và Newt lôi một đứa con gái lên tàu. Minho đang trợ giúp Aris. Chỉ còn Brenda là đang một mình đeo bám trên mép cửa con tàu, thân minh con bé đong đưa trong lúc nó đá chân, cố gắng rướn người đu lên.

Thomas nằm áp bụng xuống sàn và bò lại gân, thò tay ra nắm lẫy cánh tay bên phải của Brenda. Teresa nắm cánh tay trái. Mặt sàn bằng kim loại của con tàu đang rẫt ướt và trơn truột. Thomas bắt đâu trượt ra ngoài nhưng đột ngột dừng lại. Một cú liếc nhanh cho thấy Jorge đang trụ chân, túm chặt lấy cả Thomas lẫn Teresa.

Quay lại phía Brenda, Thomas bắt đầu kéo con bé lên. Nhờ sự giúp sức của Teresa, cuối cùng con bé đã đưa được bụng qua khỏi mép cửa, việc còn lại thì quá dễ. Sau khi Brenda đã leo vào trong, Thomas quan sát mặt đất đang từ từ rời xa. Chẳng còn gì ngoài những con quái vật ghê rợn đang nằm bất động và ướt sũng nước, cơ thể đầy những cái lỗ trũng tại nơi trước đó từng là những u lồi phát sáng. Nó nhìn thấy một vài xác người, nhưng toàn là của những đứa không thân thiết.

Thomas bò lui lại, tránh xa mép cửa, trong lòng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Hầu hết bọn trẻ đã thành công, chúng đã vượt qua đám Chạch và bọn quái vật phát sáng gớm ghiếc. Chúng đã thắng. Nó lao tới chỗ Teresa và ôm con bé thật chặt, quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra trong chốc lát. Chúng đã thành công.

- Hai người này là ai?

Thomas gỡ mình ra khỏi Teresa để xem ai là người vừa la lên. Đó là một người đàn ông có mái tóc hung cắt ngắn, tay ông ta cầm một khẩu súng lục chĩa thẳng vào Brenda và Jorge. Hai người đang ngồi cạnh nhau, thương tích đầy mình, ướt sũng nước và run bắn.

- Ai đó trả lời mau! - Người đàn ỏng lại la lớn.

Thomas nói luôn không kịp suy nghĩ:

- Họ đã giúp chúng tôi đi qua thành phố. Không có họ thì chúng tôi đã không ở đây.

Người đàn ông quay phắt lại nhìn Thomas.

- Cậu ...đã cho họ đi theo?

Thomas gật đầu, trong lòng cảm thấy bất an trước chiều hướng bất lợi của sự việc.

- Chúng tôi đã thỏa thuận với họ. chúng tôi đã hứa là họ sẽ được chữa trị. Dù sao thì quân số của chúng tôi vẫn còn thấp hơn ban đầu.

- Chuyện đó không quan trọng. - Người đàn ông nói. - chúng tôi đâu có nói các cậu được đưa thường dân theo!

Chiếc Berg tiếp tục bốc lên cao, nhưng cánh cửa lên xuống vẫn chưa đóng. Gió thốc qua cửa, sẵn sàng cuốn bay bất kỳ người nào nếu không bám chắc.

Nhưng Thomas vẫn đứng lên, cương quyết bảo vệ cam kết của mình.

- Này, các người bảo chúng tôi tới đây, và chúng tôi đã làm theo còn gì!

Người đàn ông cầm súng ngừng lại, có vẻ như đang cân nhắc tình hình.

- Lắm lúc tôi quên mất các cậu còn chưa nắm rõ chuyện gì đang xảy ra. Được rồi, cậu có thể giữ lại một người. Người kia phải đi.

Thomas cố gắng không tỏ ra bị sốc vì câu nói đó.

- Người kia phải đi... nghĩa là sao?

Người đàn ông bật cái gì đó trên khẩu súng, rồi ấn nòng và ấn đầu Brenda.

- Mất thời gian quá! Cậu có năm giây để chọn người ở lại. Nếu không chọn được thì cả hai cùng chết. Một.

- Khoan! - Thomas nhìn Brenda và Jorge. Cả hai đều đang nhìn xuống sàn, không nói không rằng. Khuôn mặt họ tái đi vì sợ hãi.

- Hai.

Thomas kiềm chế nỗi kinh hoàng đang dâng cao và nhắm mắt lại. Ở đây cũng vậy thôi. Nó đã hiểu ra mọi chuyện. Không có gì thay đổi. Nó biết mình phải làm gì.

- Ba.

Không còn sợ hãi. Không sổc. Không đắn đo. Chấp nhận cuộc chơi. Chơi hết mình. Vượt qua bài kiểm tra. Vượt qua thử thách.

- Bốn! - Khuôn mặt của người đàn ông đỏ gay gắt. - chọn ngay nếu không cả hai người này sẽ cùng chết!

Thomas mở mắt ra và bước tới trước. Rồi nó giơ tay chỉ vào Brenda và nói ba chữ kinh tởm nhất nó từng thốt ra:

- Giết người này.

Vì lời tuyên bố chỉ có một trong hai người được ở lại, nên Thomas nghĩ nó đã hiểu và biết điều gì sẽ xảy ra. Đây lại là một Biến số khác và họ sẽ làm ngược lại với sự lựa chọn của nó. Nhưng nó đã nhầm.

Người đàn ông giắt súng vào thắt lưng, rồi cúi xuống và dùng hai tay lôi Brenda đứng dậy. Không nói thêm tiếng nào, anh ta bắt đầu di chuyển tới gần cửa tàu bay cùng với con bé.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »