Brenda nhìn Thomas với đôi mắt kinh hoàng. Khuôn mặt con bé đầy đau đớn khi bị người đàn ông lạ mặt lôi qua mặt sàn kim loại về phía cánh cửa và cái chết.
Khi hai người đi được nửa đường thì Thomas hành động.
Nó nhào tới đạp thẳng vào đầu gối của người đàn ông khiến anh ta ngã gục, khẩu súng văng ra bên cạnh. Brenda cũng ngã theo, nhưng Teresa đã kịp đỡ lấy và lôi con bé ra xa khỏi mép cửa. Thomas chặn tay trái vào họng người đàn ông đồng thời vươn tay phải về phía khẩu súng. Chạm được ngón tay vào đó, nó cầm lấy khẩu súng, kéo lại gần minh. Rồi nó bật dậy và dùng cả hai tay nắm khẩu súng, chĩa nòng vào người đàn ông đang nằm ngửa trên sàn.
- Không ai phải chêt nữa. - Thomas hổn hển lên tiếng, bất ngờ với chính mình. - Nếu chúng tôi còn chưa làm đủ tốt để vượt qua bài kiểm tra ngu ngốc của các người, thì chúng tôi đã thất bại. Hết giờ kiểm tra rồi - Khi nói ra câu này, Thomas tự hỏi liệu có phải đây là chuyện cần phải xảy ra hay không. Nhưng ngay cả khi không phải thì nó cũng rất quyết đoán với lời nói của mình. Trò giết chóc vô nghĩa này cần phải chấm dứt.
Khuôn mặt của người đàn ông dịu xuống, một nụ cười nhẹ xuất hiện khi ông ta ngồi dậy và lùi lại cho đến khi đụng vách. Trong lúc đó, cánh cửa tàu bay bắt đầu đóng lại kèm theo tiếng kim loại rít lên như tiếng lợn kêu. Không ai nói lời nào cho đến khi cửa đóng hoàn toàn với một luồng gió thốc cuối cùng ngay trước khi nó khép lại.
- Tên tôi là David. - Người lạ lên tiếng, giọng nói anh ta vang lên trong sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng động cơ và thiết bị phản lực của con tàu. - Đừng lo, cậu nói đúng. Đã chấm dứt rồi. Mọi chuyện đã chấm dứt.
Thomas gật đầu mỉa mai:
- Phải, trước đây chúng tôi cũng từng nghe câu đó. Nhưng lần này thì chúng tôi rất quyết tâm. Chúng tôi sẽ không ngồi xuống để bị các người đối xử như chuột thí nghiệm nữa đâu. Chúng tôi đã xong việc.
David dành một vài giây để nhìn quanh khoang chứa hàng, có lẽ để kiểm chứng xem những đứa khác có đồng tình với điều Thomas vừa nói hay không. Mặc dù vậy, Thomas không rời mắt khỏi anh ta. Nó chỉ có thể tin rằng tất cả mọi người đều ủng hộ mình.
Cuối cùng, David nhìn lại Thomas, rồi chậm rãi đứng lên và giơ tay tỏ ý cầu hòa. Khi đã đứng lên hẳn, anh ta đút hai tay vào túi quần.
- Điều cậu không hiểu là mọi chuyện đã và sẽ tiếp tục xảy ra như kế hoạch. Nhưng cậu nói đúng, Thử nghiệm đã hoàn tất.
- Chúng tôi đang đưa các cậu tới một nơi an toàn. Nơi an toàn thực sự. Không còn thử nghiệm, dối trá, hay sự dàn dựng nữa. Không còn giả vờ nữa.
Anh ta ngừng lời một chút.
- Tôi chỉ có thể hứa một điều. Khi cậu nghe được lí do tại sao chúng tôi đặt các cậu vào trong chuyện này, và tại sao việc nhiều người trong các cậu sống sót là rất quan trọng, cậu sẽ hiểu.
- Tôi xin hứa.
Minho khịt mũi.
- Đúng là thứ tởm nhất mà tôi từng nghe.
Bất giác Thomas cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút vì bạn nó chưa đánh mất sự nóng tính của mình.
- Vậy còn thuốc điều trị? chúng tôi đã được hứa hẹn. Dành cho chúng tôi và hai người trợ giúp. Làm sao chúng tôi có thể tin những lời anh nói?
- Bây giờ hãy nghĩ tới những gì các cậu muốn cái đã. - David nói. – Kể từ đây, mọi thứ sẽ thay đổi, và cậu sẽ có được giải pháp chữa trị, đúng như đã được hứa hẹn. Ngay khi chúng ta quay trở vể căn cứ. Tiện thể, cậu có thể giữ khẩu súng đó. Chúng tôi sẽ đưa cho các cậu thêm vài khẩu, nếu muốn. Các cậu sẽ không phải chiến đấu nữa, cũng không phải trải qua các thử nghiệm hay kiểm tra. Khi con tàu này hạ cánh, các cậu sẽ thấy mình được an toàn và có thể làm những gì mình muốn. Điều duy nhất chúng tôi muốn yêu cẩu các cậu thực hiện là lắng nghe. Chỉ có thể thôi. Tôi tin ít ra cậu cũng có chút quan tâm đối với những gì đứng sau tất cả chuyện này?
Thomas chỉ muốn hét vào mặt người đàn ông, nhưng nó biết làm thế chẳng ích gì. Thay vào đó, nó trả lời bằng một giọng bình thản hết sức: I
- Không đùa giỡn nữa.
- Ngay khi có dấu hiệu rắc rối đầu tiên, - Minho thêm vào, - chúng tôi sẽ chiến đấu. Nếu phải chết thì cho chết luôn.
Lần này thì David cười hết cỡ:
- Các cậu biết không, đó chính là điều chúng tôi chờ đợi ở các cậu vào thời điểm này. - Anh ta đưa tay chỉ vào một cái cửa nhỏ nằm ở cuối khoang hàng. - chúng ta đi nhé?
Newt là người lên tiếng:
- Tiếp theo sẽ là gì?
- Thiết nghĩ các cậu đều muốn ăn uống, tắm rửa. Ngủ nghê.
- Anh ta bắt đâu đi quanh nhóm trẻ. - Đây là một chuyến bay rất dài.
Thomas và những người khác nhìn nhau trong vài giây. Cuối cùng chúng quyết định nghe theo, vì thật sự không còn lựa chọn nào khác.