Thomas cố không suy nghĩ nhiều trong vài giờ sau đó.
Nó đã cố gắng kháng cự, nhưng rồi mọi sự căng thẳng, lòng can đảm và sự chế ngự dần dần biến mất khi cả nhóm trải qua các hoạt động tầm thường nhất. Thức ăn nóng sốt. Đồ uống mát lạnh. Sự chăm sóc y tế. Thỏa thích tắm vòi sen thật lâu. Quần áo mới.
Trong suốt quá trình đó, Thomas nhận ra có thể mọi thứ lại y như lần trước. Nó và các bạn được xoa dịu và từ từ đưa vào một cú sốc khác, giống như chúng từng trải qua khi tỉnh lại trong căn phòng tập thể. Nhưng thật ra, còn gì khác để làm đây? David và các đổng nghiệp của anh ta không tỏ ra đe dọa và cũng không làm gì để bọn trẻ phải cảnh giác.
Sau khi đã ăn uống no nê và tắm rửa sạch sẽ, Thomas ngồi xuống một cái ghế dài chạy suốt phần thân giữa của chiếc Berg. Đó là một gian phòng rộng, đầy những thứ đồ đạc cọc cạch màu sắc xám xịt. Thomas tránh mặt Teresa, nhưng con bé đã đi đến và ngồi xuống bên cạnh nó. Nó vẫn cảm thấy khá khó khăn để ngồi cạnh con bé cũng như trò chuyện với bất kỳ ai. Ruột gan nó đang rối như tơ vò.
Nhưng nó gạt tất cả mọi chuyện đi, bởi lẽ không còn gì khác để làm. Nó không biết làm thế nào điều khiển một chiếc Berg, và cũng không biết phải đi đâu trong trường hợp cướp quyền kiểm soát. Bọn trẻ sẽ đi tới bất kỳ nơi nào VSAT muốn. Chúng sẽ lắng nghe và quyết định.
- Cậu đang nghĩ gì vậy? - Rốt cuộc Teresa lên tiếng.
Thomas thấy mừng là con bé nói thành tiếng. Nó không rõ mình có còn muốn trao đổi với con bé qua ý nghĩ hay không nữa.
- Tớ nghĩ gì á? Thực ra là đang cố để không nghĩ gì hết.
- Ừ, có lẽ chúng ta chỉ việc ngồi xuống tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng một lúc.
Thomas nhìn Teresa. Con bé ngồi cạnh nó như thể không có gì thay đổi giữa hai đứa. Như thể chúng vẫn là bạn tốt của nhau. Nó không thể chịu nổi nữa.
- Tớ không thích việc cậu làm như không có chuyện gì xảy ra.
Teresa cụp mắt xuống.
- Tớ đang cố quên, cũng như cậu đấy thôi. Nghe này, tớ đâu có ngu. Tớ biết tụi mình sẽ không bao giờ được như trước nữa. Nhưng tớ sẽ không thay đổi gì hết. Đó là một kê hoạch, và nó đã thành công. Cậu không chết, và đó mới là điều đáng giá đối với tớ. Có lẽ, một ngày nào đó, cậu sẽ tha thứ cho tớ.
Thomas thấy ghét vì Teresa nói quá hợp lí.
- Tất cả những gì tớ quan tâm hiện giờ là ngăn chặn những người này lại. Những điều họ đã làm với chúng ta là không đúng đắn. Cho dù tớ có tham dự chuyện này nhiều đến đâu chăng nữa cũng vậy thôi, chuyện này sai rồi.
Teresa duỗi người để tựa đẫu vào lưng ghế.
- Coi nào, Tom. Họ có thể xóa kỷ ức của chúng ta, nhưng họ đâu có lấy đi bộ não. Chúng ta đã là một phần của chuyện này, và khi họ nói hết tất cả với chúng ta, khi chúng ta nhớ ra lí do tại sao lại tự nguyện tham gia vào vụ việc chúng ta sẽ làm theo bất cứ điều gì được yêu cầu.
Thomas ngẫm nghĩ một lát và nhận ra nó không thể không đồng tình với con bé. Có lẽ đến một lúc nào đó nó sẽ cảm thấy như vậy, nhưng bây giờ thì chưa. Mặc dù thảo luận chuyện ấy với Teresa là điều cuối cùng nó muốn làm.
- Có lẽ cậu đúng. - Nó khẽ nói.
- Lần cuối cùng chúng ta ngủ là khi nào? - Teresa hỏi. - Tớ thề là mình không thể nhớ nổi nữa.
Lại một lần nữa con bé tỏ ra như mọi chuyện đều ổn thỏa.
- Tớ thì nhớ. Lần ngủ cuối cùng của tớ. Nó có liên quan tới một căn phòng hơi ngạt và việc nhận những cú đập gậy vào đầu.
Teresa duỗi người.
- Không biết tớ còn phải xin lỗi bao nhiêu lần nữa. ít nhất thì cậu cũng đã nghỉ ngơi được một chút trong đó. Tớ không chợp mắt một giây nào cho tới khi cậu ra khỏi đó. Tớ nghĩ mình đã thức suốt hai ngày trời.
- Tội nghiệp bé quá. - Thomas ngáp dài. Nó cũng không thể kìm được nữa rồi. Nó thấy rất mệt mỏi.
- Hừ.
Thomas nhìn sang Teresa và thấy con bé đã nhắm mắt, hơi thở chậm dần. Con bé cứ thế ngủ thiếp đi. Nó liếc nhìn các bạn của mình. Phần lớn chúng cũng đã ngủ. Ngoại trừ Minho. Thằng bé đang cố gắng trò chuyện với một con bé khá xinh, nhưng mắt con bé nhắm tịt. Jorge và Brenda thì hoàn toàn không thấy đâu. Điều này khiến Thomas thấy hơi lạ, nếu không muốn nói là hơi lo lắng.
Đến lúc ấy nó mới nhận ra mình đang nhớ Brenda khủng khiếp. Tuy vậy, mi mắt nó đã bắt đầu sụp xuống, sự mệt mỏi và rã rời luồn vào đầu óc nó. Khi nó thụp người xuống sâu hơn trên chiếc ghế dài, nó quyết định sau đó sẽ dành thời gian đi tìm con bé. Cuối cùng nó hoàn toàn đầu hàng và để cho bóng tối ngọt ngào nuốt chửng lấy mình.