Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1039 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64

Nó ngồi thẳng lại, người đầm đìa mồ hôi. Nó biết có chuyện không ổn đã xảy ra trước khi hoàn toàn ý thức được những thứ quanh mình, trước cả khi các thông tin được truyền qua dây thần kinh và chức năng nhận biết của bộ não. Nó biết mọi thứ đã một lần nữa bị tước đoạt khỏi nó.

Nó nằm trên sàn, một mình, trong một căn phòng. Tường, trần, sàn phòng, tất cả đều tuyền một màu trắng. Mặt sàn bên dưới nó hơi xốp, nửa cứng nửa mềm nhưng đủ thoải mái. Nó quan sát các vách tường. Chúng được ốp đệm và đóng những hàng nút to đều đặn, cách nhau khoảng hơn một mét. Ánh sáng rực rỡ rọi xuống từ các ô chữ nhật trên trần, cao ngoài tầm với của nó. Chỗ này có một mùi chất tẩy rửa, pha trộn của mùi ammoniac và xà bông. Thomas nhìn xuống và nhận ra kể cả quần áo của mình cũng có màu trắng: một cái áo thun, chiếc quần vải bông, đôi vớ.

Một chiếc bàn giấy màu nâu được kê ở trước mặt Thomas, cách nó khoảng ba mét rưỡi. Đó là thứ duy nhất trong phòng không có màu trắng. Cũ kỹ, bong tróc và đầy vết xước, chiếc bàn có kèm theo một cái ghế gỗ trơn được đẩy sát vào gầm bàn ở phía đối diện với Thomas. Đằng sau bộ bàn ghế là cánh cửa, cũng được ốp nệm như các vách tường.

Thomas cảm thấy bình thản một cách lạ lùng. Bản năng mách bảo nó đứng dậy, gào lên kêu cứu. Hoặc đập cửa rầm rầm. Nhưng nó biết cánh cửa đó sẽ không mở ra. Nó biết không ai nghe lời kêu cứu của nó.

Nó đang ở trong chiếc Hộp một lần nữa. Đáng lẽ nó nên biết điều này để khỏi phải hi vọng.

Mình sẽ không hoảng loạn, nó tự nhủ. Đây chắc chắn là một giai đoạn khác của cuộc Thử nghiệm, và lần này nó sẽ chiến đấu để thay đổi sự việc. Để chấm dứt tất cả. Thật kỳ lạ, nhưng khi biết mình đã có một kế hoạch và sẽ làm mọi chuyện để được tự do, một cảm giác bình thản lạ lùng bỗng tràn qua người Thomas.

Teresa ơi. Nó gọi con bé. Nó biết lúc này thì Teresa và Aris là hi vọng duy nhất giúp nó giao tiếp với bên ngoài. Cậu có nghe thấy tớ không? Aris? Cậu có ở đó không?

Không ai trả lời. Teresa cũng không. Aris cũng không. Kể cả... Brenda.

Nhưng đó chỉ là một giấc mơ. Không thể nào là sự thật. Brenda không thể cộng tác với VSAT; không thể trò chuyện bằng ý nghĩ với nó được.

Teresa ? Nó lại gọi con bé, cố dồn thật nhiều nỗ lực tinh thần vào đó, Aris?

Không có lời đáp.

Nó đứng dậy, tiến đến chiếc bàn giấy, nhưng một bức tường vô hình đã chặn nó lại trước chiếc bàn khoảng nửa mét. Giống như bức tường vô hình ở phòng tập thể.

Thomas không để cho sự hoảng loạn dâng lên. Nó quyết không để nỗi sợ hãi chế ngự mình. Nó hít một hơi thật sâu, quay ngược về góc phòng, rồi ngồi xuống, dựa lưng vào tường. Nó nhắm mắt lại và thư giãn.

Chờ đợi. Rồi ngủ thiếp đi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »