Tom. Tom ơi!
Nó không biết con bé đã gọi bao nhiêu lần trước khi nó đáp lại. Teresa hả? Nó tỉnh lại ngay, đưa mắt nhìn quanh và nhận ra căn phòng trắng.
Cậu đang ở đâu?
Họ đưa bọn tớ vào một căn phòng tập thể khác sau khi chiếc Berg hạ cánh. Bọn tớ đã ở đây được vài ngày, chỉ ngồi một chỗ mà không làm gi hết Tom, có chuyện gì với cậu thế?
Teresa đang lo lắng, thậm chí hoảng sợ. Nó biết chắc chắn như vậy. Về phần mình, nó cảm thấy bối rối nhiều hơn. Vài ngày á? Cái qu...
Họ đưa cậu đi ngay khi máy bay đáp. Họ bảo với bọn tớ là đã quá trễ. Nhật trùng đã tiến triển quá sâu trong đầu cậu. Họ nói cậu sắp phát điên và trở nên hung hãn.
Thomas cố giữ bình tĩnh và không nghĩ đến việc làm thế nào VSAT có thể xóa đi ký ức. Teresa ...đó chỉ là một phần khác của cuộc Thử nghiệm. Họ đang nhốt tớ trong một căn phòng màu trắng. Nhưng ... cậu đã ở đó được bao lâu rồi? Được mấy ngày rổi?
Tom, đã gần một tuần lễ rồi.
Thomas không thốt nên lời. Nó gần như không muốn nghe điều Teresa vừa nói. Nỗi sợ mà nó đã kiềm giữ từ từ len lỏi vào trong ngực nó. Liệu nó có thể tin con bé được không? Con bé đã từng dối gạt nó rất nhiều. Với lại, làm sao nó biết đây thực sự là con bé? Đây là lúc thuận lợi để cắt đứt những mối liên hệ với Teresa.
Tom ơi. Teresa lại gọi nó lần nữa. Có chuyện gì vậy? Tớ hoang mang quá.
Thomas cảm thấy một làn sóng cảm xúc dâng trào, đốt cháy nó từ bên trong và suýt nữa khiến nó bật khóc. Nó đã từng xem Teresa như người bạn thân nhất. Nhưng sẽ không bao giờ như thế được nữa. Bây giờ tất cả những gì nó cảm thấy khi nghĩ đến con bé chi là sự tức giận.
Tom! Tại sao cậu...
Teresa, nghe này.
Này? Tớ đang cố để...
Không, chỉ ... lâng nghe thôi. Đừng nói gì hết được không? Chỉ lắng nghe thôi.
Con bé ngập ngừng. Thôi được. Con bé khẽ lên tiếng, giọng hoảng sợ.
Thomas không thể kiềm chế được nữa. Máu nóng bốc lên trong đầu nó. May mắn thay nó chỉ việc suy nghĩ, vi nó sẽ không bao giờ có thể nói thành tiếng những chữ này.
Teresa. Cậu đi đi
Tom...
Đừng. Đừng nói gì nữa. Hãy ... để tôi yên. Cậu có thể nói với VSAT là tôi chán chơi trò của họ rồi. Nói với họ tôi nghỉ.
Con bé đợi vài giây trước khi đáp lại. Được thôi. Ngưng một lát. Được rồi Vậy thì chỉ còn một điều để nói với cậu.
Thomas thở dài. Thế kia à ?
Không có lời đáp ngay, và Thomas tưởng Teresa đã bỏ đi mặc dù nó vẫn còn cảm nhận được sự hiện diện của con bé. Cuối cùng, con bé lên tiếng.
Tom này.
Gì?
VSAT là tốt
Và con bé ngắt liên lạc.