Trần Ca không ngờ rằng việc bỏ trốn của cái bóng cũng có liên quan đến Viện trưởng, lúc đó anh đoán rằng cái bóng có thể bị Viện trưởng lừa gạt nên nhầm tưởng người tra tấn mình chính là Trần Ca.
“Để có mặt ở đây, tôi đã phải cửu tử nhất sinh, không biết đã lấy mạng sống đi đánh bạc đi bao nhiêu lần, không ngờ rằng khi quay về, chỉ cần mở một cánh cửa ra là xong.” Trần Ca có một rất cảm giác không thực.
“Hiện thực sẽ lại cho cậu, chú ý bảo vệ sự an toàn của các du khách, bọn họ có thể mang lại một chút hơi người cho cái vùng đất nguy hiểm này, cũng có thể khiến lệ quỷ cảm nhận được hạnh phúc đã mất từ lâu.” Không biết đứa trẻ trong gương đang lo lắng cho du khách hay là lo lắng cho lệ quỷ, nói theo một cách khác, lòng tốt của cậu ta là bình đẳng với mọi người.
“Hiện thực giao cho tôi thì không thành vấn đề, cốt yếu là cậu phải đảm bảo rằng những ma quỷ trong thành phố máu sẽ không ảnh hưởng đến hiện thực. Ngoài ra, một hung thần họ “Cật” trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã trốn thoát, nó còn nhiều người nhà có họ “Cật”, nếu như cậu không giết chết nó, những người họ Cật chỉ sợ là sẽ sống trong nguyền rủa và lo lắng mãi mãi.”
“Biển sương mù rất lớn, để tìm được hung thần có lẽ rất khó khăn, nhưng bên cạnh cậu có một áo đỏ cấp cao nhất rất giỏi nguyền rủa, sau khi cô ta trở thành hung thần, có lẽ sẽ có thể suy đoán được vị trí đại khái của “Cật” thông qua những lời nguyền trên người họ Cật đó.” Đứa trẻ trong gương nhìn thấy Trần Ca đứng ở cửa buồng nhưng không bước vào, trên mặt hiện lên nụ cười bất đắc dĩ: “Cậu còn chuyện gì nữa không?”
“Tôi đã nhìn thấy một cánh cửa máu ở nơi sâu nhất của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nếu tất cả các cánh cửa đều do cậu mở ra, và tất cả các cánh cửa đều dẫn đến thành phố máu, vậy thì cậu giải thích thế nào về cánh cửa ở tầng dưới cùng của bệnh viện?" Trần Ca suy nghĩ một lát: “Cánh cửa máu có thể cách ly mọi hơi thở, trước khi vào bệnh viện, chúng tôi không hề biết rằng ác niệm của Viện trưởng đang trốn sau cánh cửa đó.”
“Trước khi chúng ta chia thành lòng tốt và ác niệm, Viện trưởng đã từng đến Hàm Giang để tìm chúng ta, ông ta đã khám phá sương mù đen và thành phố máu trong một thời gian dài, và đã thử rất nhiều thí nghiệm. Thực tế, ý tưởng ban đầu về cánh cửa là do ông ta đề xuất, nếu như cậu nhìn vào trí nhớ của ông ta thì cậu chắc chắn sẽ biết, Viện trưởng muốn lợi dụng thành phố máu và biển sương mù để phá hủy hiện thực, ông ta định kết nối hai thế giới và thả toàn bộ những ma quỷ trong sương mù đen với thành phố máu vào trong hiện thực, khiến hiện thực trở thành một cơn ác mộng.” Đứa trẻ trong gương nhớ lại ký ức kinh hoàng: “Sau khi Viện trưởng biết được năng lực của tôi, ông ta đã sử dụng tôi để làm thí nghiệm, những việc ông ta làm là vì mình, nhưng trong lúc vô tình tôi cũng đã lấy được kinh nghiệm ông ta tích lũy trong mười mấy năm qua.”
“Tôi vẫn chưa hiểu ý của cậu.”
“Cánh cửa ở tầng dưới cùng của bệnh viện là sản phẩm thử nghiệm ban đầu, tôi đã thử đẩy cửa hết lần này đến lần khác trong biển sương mù, cánh cửa vẫn không thể kết nối sương mù đen với hiện thực, nhưng nó có thể cắt đứt sự tra xét và nhận thức với thế giới bên ngoài.” Đứa trẻ trong gương không nghĩ Trần Ca lại có nhiều câu hỏi như vậy, giọng cậu từ từ nhỏ lại: “Tôi muốn giữ cho thành phố máu tiếp tục hoạt động, nếu như không còn chuyện gì nữa, thì tôi đi trước đây.”
“Chờ đã! Tôi còn một câu hỏi cuối cùng, lần này thực sự là câu cuối cùng đấy.”
“Cứ hỏi đi.” Đứa trẻ trong gương nhìn Trần Ca, có chút bất lực, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng.
“Cậu thực sự không thể rời thành phố máu được nữa sao? Tôi nghĩ có lẽ cha mẹ cũng muốn gặp cậu, nếu như có cơ hội, tôi hy vọng tất cả chúng ta đều có thể hạnh phúc.” Trần Ca nói những lời trong lòng mình.
“Đây không phải một câu mà ác niệm có thể nói ra được.” Đứa trẻ trong gương lắc đầu: “Trong điện thoại màu đen có một cái vòng xoay, ở trong đó vẫn còn một con quỷ mà cậu chưa lấy được.”
Danh xưng hiện tại của Trần Ca là Người Được Áo Đỏ Quan Tâm, chỉ cần anh quay được một lệ quỷ ngẫu nhiên nào đó, danh xưng đó có thể được nâng cấp: “Ý của cậu là gì?”
“Con quỷ cuối cùng chính là tôi, khi cậu đã rút được tất cả đau đớn, tuyệt vọng và lo lắng trong vòng xoay, tôi sẽ là con quỷ cuối cùng rời khỏi thành phố máu.” Đứa trẻ trong gương từ từ biến mất sau khi nói xong.
Trần Ca đã hiểu ý của đối phương, khi tất cả linh hồn trong thành phố máu đều được cứu rỗi, lòng tốt cũng sẽ đón chào một cuộc sống mới.
“Đúng là một thằng nhóc tốt bụng.” Trần Ca ngơ ngác nhìn vào gương: “Cậu có khả năng tự do đi khắp nơi trong thành phố máu và hiện thực, đây có lẽ không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Thay vì nói cậu đã hợp nhất với thành phố máu, thì vẫn nên nói là những linh hồn tuyệt vọng trong thành phố máu đã chủ động lựa chọn cậu.”
Sau khi cậu bé trong gương rời đi, Trần Ca cũng không trực tiếp đẩy cửa trở lại hiện thực mà tìm gặp Hiệu trưởng của Thông Linh Trong Trường Ma, sau khi nói câu cảm ơn, anh còn tự mình đưa hung thần và mấy áo đỏ trở về Thông Linh Trong Trường Ma.
Ban đầu Trần Ca còn nghĩ rằng họa sĩ sẽ quay trở về với Hiệu trưởng, nhưng họa sĩ dường như có chuyện khác phải làm, anh ta mang những bức tranh chưa hoàn thiện đi, hy vọng Trần Ca có thể chăm sóc Phạm Úc trong hiện thực, sau đó liền đưa mấy áo đỏ rời khỏi trường ma cùng anh ta lúc trước cùng tiến vào vực sâu của màn sương đen.
Theo chia sẻ của họa sĩ, dường như anh đang muốn dựng lại một "Thiên đường" thực sự trong sương mù đen.
Sau khi tiễn họa sĩ và Hiệu trưởng, Trần Ca quay trở lại đống đổ nát của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Tiểu Tôn đã trở thành Viện trưởng mới, cậu ta đang thảo luận về việc xây dựng lại bệnh viện với những người họ Cật sẵn sàng ở lại, những lệ quỷ này đều đang bàn bạc chuyện xây dựng lại bệnh viện.
Về phần người sống muốn ra khỏi cửa, Trần Ca sẽ đưa bọn họ đi.
Với sự giúp đỡ của hung thần và thành phố máu, Trần Ca đã sử dụng năng lực Hoạt Ngẫu để sửa chữa hầu hết các vết thương trên người sống, chẳng hạn như mắt của Tả Hàn.
Sau khi giải quyết mọi việc sau cánh cửa, Trần Ca đưa những người sống trở về trung tâm của thành phố máu.
Lòng tốt trong gương đã rời đi, nhà ma ở trung tâm thành phố máu trống rỗng, trông không khác gì trong hiện thực.
“Đến lúc phải đi rồi.”
Lòng bàn tay ấn vào cánh cửa của buồng vệ sinh, Trần Ca từ từ dùng lực, vô số tơ máu di chuyển trên tấm gỗ.
Đây là lần đầu tiên anh đẩy cánh cửa trong nhà ma của mình, nhưng anh không ngờ rằng mình lại đẩy nó từ phía trong.
Ánh nắng chiếu vào cơ thể qua ô cửa kính, máu tươi tan chảy, Trần Ca bước ra một bước và trở về với hiện thực.
Mùi thơm thoang thoảng của máy làm mát không khí bay quanh chóp mũi, rèm cửa bị gió thổi bay, một cô gái đang ôm một con búp bê vải xuất hiện trước mặt Trần Ca, cô bé chính là thần hộ mệnh của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở Hàm Giang: La Nhược Vũ.
Cô bé không thể rời khỏi nhà ma, nhưng cô bé cũng biết đêm qua đã xảy ra một chuyện gì đó rất nguy hiểm, cô bé dường như vẫn luôn đứng canh bên ngoài buồng vệ sinh, đợi Trần Ca trở về.
Nhẹ nhàng sờ sờ đầu La Nhược Vũ, Trần Ca cảm thấy cô bé như là em gái của chính mình.
“Anh đã đưa cha mẹ trở về rồi, bọn họ đều ổn.”
Trần Ca bảo các nhân viên và La Nhược Vũ đưa cha mẹ mình đến phòng nghỉ dành cho nhân viên.
Anh đặt con mèo trắng và ba lô xuống, nhìn lại đám người đang sống lần lượt bước ra khỏi buồng vệ sinh, rồi gọi Trương Ức ra.
Sau khi xóa ký ức của những người sống, Trần Ca đã sử dụng chiếc xe chở xác để đưa họ ra khỏi nhà ma.
Thực ra thì không cần Trần Ca phải tự mình ra tay, giữa anh và các nhân viên đã hình thành một sự hiểu biết ngầm, mọi người chỉ cần nhìn lướt qua nhau là đã có thể biết mình phải làm gì.