“Đây là con người đang ngược đãi động vật, hay động vật ngược đãi con người vậy?”
Người đàn ông say xem những bức ảnh, những hình ảnh tàn nhẫn trên đó khiến anh ta rất khó chịu.
Anh ta không xem hết mà cất những bức ảnh vào ngăn kéo, khi thu tay lại, bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình nhớp nháp.
Dựa vào ánh sáng của điện thoại di động, mí mắt của người đàn ông say đột nhiên nháy lên. Trên bàn tay vừa lật các bức ảnh toàn là máu đỏ thẫm.
“Mình còn chưa chạm vào bất cứ thứ gì ngoại trừ những bức ảnh! Đây là máu chảy ra từ những bức ảnh ư?”
Đứng một mình trong tòa nhà u ám, không một bóng người, trên hành lang như có thứ gì đó đang chạy tới chạy lui, tiếng chuông gió khẽ vang lên, ngoài sân còn có một con quái vật đầu người hình cây lau nhà.
Trong tình huống này, người đàn ông say không dám tùy tiện ra khỏi phòng.
“Con quái vật rắc lông chó trên bệ cửa sổ đang trên lầu hai. Căn phòng này cách cầu thang xa nhất, xem như là căn phòng an toàn nhất.”
Anh ta không dám rời đi, lo lắng rằng vừa mở cửa sẽ gặp con quái vật đứng bên ngoài.
Nhưng ở trong phòng, anh ta lại hoảng sợ: “Ảnh chụp làm sao có thể rỉ máu được? Chắc là tay mình vô tình quệt vào đâu đó trong ngăn kéo, có lẽ trong ngăn kéo này có một vách ngăn.”
Người đàn ông say rượu lấy hết dũng khí, lấy ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc ra và đặt nó xuống đất.
Lần này anh ta nhìn thấy rất rõ, trong ngăn kéo chỉ có mấy tấm ảnh.
“Máu thực sự chảy ra từ bức ảnh sao?” Những kiến thức trong cuộc sống thực bị đảo lộn, anh ta sởn gai ốc, cực kỳ muốn rời khỏi căn phòng đó.
Nhìn những bức ảnh đó, người say rượu nhận thấy một điều rất lạ.
Tất cả những bức ảnh ngược đãi người sống đều không chụp được mặt người, mà trong tất cả những bức ảnh ngược đãi động vật, khi con vật sắp chết sẽ luôn có một bàn tay bóp cổ nó, giống như đang phô bày chiến lợi phẩm, lộ mặt con vật đó ra.
“Đúng là một kẻ biến thái.” Không biết là do xem lâu hay vì lý do nào khác mà người say rượu phát hiện ra rằng tất cả những con vật trong ảnh dường như đang cười.
“Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy biểu cảm như vậy trên khuôn mặt của một con chó. Chúng đang cười sao? Những con chó biết cười?" Người đàn ông say rùng mình. Anh ta không dám lại gần những bức ảnh trên mặt đất. Anh ta quét mắt xung quanh, căn phòng này càng ở lâu càng có vẻ kinh hãi: “Mình cứ cảm thấy tòa nhà này còn đáng sợ hơn tòa nhà vừa rồi.”
Người đàn ông say đặt tay lên ga giường, muốn lau sạch vết máu trên lòng bàn tay, nhưng lại có cảm giác ngón tay chạm vào thứ gì đó.
Anh ta do dự hết lần này đến lần khác, rồi mở ga trải giường lên, một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra.
Trên nệm giường gỗ có một vũng máu hình người đã đông đặc lại.
Chỉ cần nhìn hình dạng của tấm nệm là có thể biết nạn nhân chết trong đau đớn, vết máu bắn từ bụng ra xung quanh, có vẻ như bị một con thú nào đó lao tới, rồi cắn đứt cổ và bụng.
Người đàn ông say chỉ là một nhân viên bán hàng, anh ta chưa bao giờ nhìn thấy cảnh này.
Cơ thể như hóa đá, bộ não anh ta hoàn toàn không thể kiểm soát cơ thể.
Da đầu tê rần, trong phổi có một luồng hơi thở muốn vọt ra ngoài, cuối cùng anh ta phải tự cắn vào tay mình mới không hét thành tiếng.
“Có người chết trong phòng! Ở trên chiếc giường này!”
Hai dòng suy nghĩ này thoáng hiện lên trong đầu anh ta. Anh ta không dám ở đây nữa. Đối với những người đang sống trong thời bình, đây là lần người đàn ông say tiếp xúc gần với những từ như chết chóc, giết người này nhất.
Đồng tử khẽ run, hồi lâu sau mới phản ứng lại được, ném ga giường trong tay sang một bên.
Anh ta nhìn xuống chân, khuôn mặt của những con vật trong ảnh đã in sâu vào tâm trí anh ta: “Con chó đó đang cười, con chó đó đang cười thật đấy! Mình không nhìn nhầm!”
Người đàn ông say sợ đến mức suy nhược thần kinh, nhưng lần này thật sự không trách anh ta được. Anh ta say rượu rồi leo lên xe tang, sau khi tỉnh dậy thì thế giới dường như đã khác hẳn.
Mọi thứ ở đây đều là thứ mà anh chưa gặp phải trước đây, kể cả trong ác mộng.
“Bắt buộc phải rời đi, tuyệt đối không thể ở chỗ này!”
Người say rượu dựa vào tường bước đến bên cửa sổ, trong tay cầm tấm rèm nhưng lại không có dũng khí mở ra, anh ta thật sự rất sợ hãi.
Cách cách…
Trong lòng chần chừ, chân người đàn ông say cũng đang run rẩy. Nhưng đôi khi có những chuyện rất là lạ, bạn càng sợ hãi thì những chuyện lạ kia sẽ càng xảy ra, cứ như bọn chúng biết được nhược điểm trong lòng con người.
Đâu đó trong phòng phát ra một tiếng động lạ, giống như một con chuột đang cắn thứ gì đó.
“Hình như là phát ra từ gầm giường...”
Người đàn ông say không muốn chết, anh ta ngồi xổm xuống nhìn xuống gầm giường, khi tiếng động đó lớn hơn, anh ta mở rèm cửa ra.
Cửa sổ phòng ngủ đã bị người ta mở ra một nửa. Qua lớp kính, khi người đàn ông say nhìn ra, một khuôn mặt cũng đang nhìn vào.
Mái tóc đen bết dính vào nhau như giẻ rách xõa xuống, khuôn mặt gầy gò xanh xao bắt đầu liều mạng chui vào phòng!
Bốp!
Người đàn ông say dùng hết sức đập mạnh cửa sổ, tiếng động rất lớn, đầu óc anh ta trống rỗng, hành động đóng cửa sổ vừa rồi là hành vi trong tiềm thức của anh ta.
Cách một lớp kính mỏng, cái đầu dựng lên dán sát vào cửa sổ, cái miệng nứt nẻ từ từ mở ra, những chiếc răng gãy đập vào mặt kính, như muốn nói rằng: Cuối cùng đã tìm thấy anh rồi.
Người đàn ông say khóa cửa sổ, cảm thấy mình đã hao hết sức lực. Anh ta ngồi phịch xuống đất, ngẩng đầu nhìn cái đầu người đứng ngoài cửa sổ.
Anh chưa kịp định thần lại thì quần đã bị thấm ướt bởi thứ gì đó, cảm giác nhớp nháp lạnh lẽo rất khó chịu.
Còn chưa hồi thần lại, anh ta liếc nhìn xuống. Anh ta đang ngồi trên tấm ảnh, một mảng máu loang ra trên quần anh ta.
Người đàn ông say rượu trợn to mắt. Trong những bức ảnh chụp động vật bị hành hạ trên mặt đất, đầu của tất cả những con vật đều không còn nữa, dòng máu đỏ thẫm đang rỉ ra từ những chiếc cổ bị gãy.
Người đàn ông say gần như nghẹt thở, anh ta đứng phắt dậy.
Cộp! Cộp!
Cửa sổ bị đầu người đập vào, người đàn ông say không dám nhìn, chống tay chạy ra khỏi phòng.
“Cứu với, cứu với, những người khác đâu rồi?” Anh ta chạy ra hành lang, muốn trốn vào một căn phòng khác, nhưng vừa đi ra đã nhìn thấy một bóng đen nằm ở góc cầu thang lầu hai.
Giống như một con chó, nhưng cũng giống như một con người!
“Thứ gì vậy?”
Người đàn ông say rượu không dám đến gần cầu thang, quay lại và trốn vào một căn phòng khác.
Anh ta không thèm nhìn đã đóng cửa lại ngay. Sau khi khóa cửa xong, anh ta dựa vào cửa, thở hồng hộc.
Đối với một người bình thường, anh ta chưa sợ đến phát điên là đã có tố chất tâm lí cực mạnh rồi.
“Không được, mình phải mau chạy ra ngoài gặp những người khác!” Lúc này người đàn ông say rượu mới nhớ tới điểm tốt của những hành khách khác. Anh ta đẩy bàn ra sau cửa, bắt đầu quan sát căn phòng này.
Bếp ga, tủ lạnh và một tủ chén lớn.
“Đây là nơi họ nấu ăn?”
Người đàn ông say lại nhìn xung quanh, mồ hôi trên trán chảy xuống một cách điên cuồng. Anh ta chạy vào nhà bếp của tòa nhà hai tầng này, thật tệ vì trong bếp không có cửa sổ.
“Xong rồi.”
Bên ngoài vang lên tiếng kính vỡ, tiếng chuông gió ngoài hành lang càng lúc càng lớn. Người đàn ông say rượu không muốn bỏ cuộc, bị thôi thúc bởi khát vọng sống sót mãnh liệt, anh ta bắt đầu tìm kiếm những thứ hữu ích trong bếp.