“Tại sao ý chí trường học lại đột nhiên xảy ra vấn đề?” Trần Ca vẫn đang đứng trên đống gương vỡ, nếu động tác quá lớn sẽ làm vỡ tấm gương dưới chân.
“Tất cả chú ý! Đừng tới gần cửa sổ!" Ông Hiệu trưởng lớn tiếng quát, không nghĩ nhiều mà bắt đầu bảo các học sinh tránh đi, chuyện này đã ăn sâu vào xương, thậm chí cơ thể còn bắt đầu hành động trước cả suy nghĩ.
“Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trong hành lang hỗn loạn, Trần Ca chưa kịp hỏi thì đã có tiếng kính vỡ vụn bên ngoài hành lang, tất cả các cửa sổ của trường ma đều nổ tung!
Một làn sương máu dày đặc bay vào hành lang. Trần Ca nhìn về phía cửa, bên ngoài không ngừng có tiếng la hét và tiếng kính vỡ. Điều duy nhất khiến anh cảm thấy thoải mái là dù có chuyện gì xảy ra, Hứa Âm đều dùng tay giữ chặt con búp bê, đứng yên trước cửa phòng, cứ như không có thứ gì có thể khiến anh ta dao động.
“Khi chàng trai áo đỏ trong gương hét lên, tình cờ chính là lúc ý chí trường ma bắt đầu thay đổi, liệu có mối liên hệ nào không nhỉ?”
Trần Ca thu hồi ánh mắt và quay lại nhìn vào tấm gương đỏ như máu trước mặt.
Trên mặt gương xuất hiện những vết nứt, máu tươi không ngừng trào ra từ bên trong gương, giống như một trái tim bị đâm đầy dao sắc.
Người tí hon trong gương điên cuồng xé nát khuôn mặt của mình, như thể muốn kéo khuôn mặt của Trần Ca xuống.
“Đó là cái gì vậy?” Lúc này Trần Ca rất can đảm, anh biết áo đỏ và lệ quỷ rất khó tới gần đây, bèn nghiến răng nghiến lợi vươn tay cầm lấy tấm gương ở góc tường.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào mép gương, Trần Ca nghe thấy tiếng gầm thét phát ra từ trong gương, khuôn mặt đẫm máu kia hướng thẳng về phía mặt gương, la hét với Trần Ca đứng ở bên ngoài
Dáng vẻ cậu ta trông giống như một bệnh nhân mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, phát hiện ra ai đó đang chạm vào cốc uống nước của mình bằng bàn tay đầy bùn.
Cậu học sinh áo đỏ trong gương rống lên, những thứ tụ tập ở phía trên ý chí trường ma nổ tung. Tiếng thủy tinh vỡ vang vọng khắp hành lang, làn sương máu tràn vào trong phòng như sóng cuộn.
Tuy nhiên, căn phòng nơi Trần Ca đang đứng lại không bị ảnh hưởng gì. Hứa Âm đứng ở cửa, một tay cầm con búp bê, một tay chống vào cửa phòng, những tơ máu đỏ trên áo khoác màu máu quấn quanh cơ thể, đôi tay tái nhợt nắm chặt khung cửa, anh ta đang chặn tất cả sương mù tràn vào phòng.
Áo đỏ tung bay, cơ thể chịu áp lực không thể tưởng tượng nổi, nhưng vẻ mặt Hứa Âm vẫn không thay đổi chút nào.
“Là cậu kêu ý chí của trường học sao? Cậu có thể ảnh hưởng đến ý chí trường học?" Hai tay Trần Ca nắm lấy mép gương, chợt dùng sức muốn nhặt gương lên.
Tấm gương này nặng hơn nhiều so với tưởng tượng của Trần Ca, anh đã cố gắng hết sức mà vẫn không thể lấy tấm gương ra khỏi đống mảnh vỡ. Điều tồi tệ hơn chính là khi anh tiếp tục dùng lực, các tấm gương trong cả căn phòng cũng bắt đầu xuất hiện bất thường, những tấm gương đó giống như vết thương trên cơ thể người sống, rỉ ra máu tươi.
Lúc này Trần Ca cảm thấy như mình đang bị vô số đôi mắt chảy máu nhìn chằm chằm, những đôi mắt đó đến từ những người khác nhau, bọn họ đang nhìn chằm chằm vào anh qua tấm gương với những cảm xúc khác biệt.
“Bùm!”
Một tiếng động rất lớn phát ra trên hành lang bên ngoài phòng, rất gần với họ, dường như có thứ gì đó đang đến, đang đánh nhau với ông Hiệu trưởng.
“Là giáo viên trong trường sao? Hay là áo đỏ khác ở trong trường ma?" Trần Ca lo lắng. Cậu học sinh áo đỏ trong gương có thể ảnh hưởng gián tiếp đến ý chí của trường ma, hình như cậu ta còn biết vài bí mật về khuôn mặt của mình. Vừa nãy chắc chắn đối phương đã nhận ra điều gì đó, cho nên mới không thèm đếm xỉa tới mọi thứ, xé nát khuôn mặt đang bắt đầu thay đổi của mình.
“Tấm gương này rất có thể chính là tấm gương của người đẩy cửa Học viện tư thục Tây Thành! Trong gương chứa đựng những mảnh ký ức của cậu ta!" Trần Ca vẫn nhớ những gì anh nhìn thấy khi vừa nhìn vào chiếc gương này, bên trong gương chính là căn phòng này, cậu học sinh mặc đồ đỏ bị giam giữ trong đây.
“Nếu Trương Nhã thật sự giết người đẩy cửa, như vậy mảnh vỡ gương này không thể giữ lại được, nói không chừng cậu ta sẽ gây bất lợi cho Trương Nhã.” Nghĩ đến việc con búp bê vẫn ở bên cạnh, cho nên Trần Ca cũng không nói câu nào, anh càng thêm muốn lôi tấm gương này ra hơn.
Trần Ca tỉnh táo hơn bao giờ hết, chỉ khi nào giữ được tấm gương này trong tay, anh mới có thể ngăn cản cậu ta quấy nhiễu ý chí của trường ma.
“Người đẩy cửa đã chết, trường ma hiện thuộc về mọi người, cậu không nên tồn tại nữa.” Trần Ca không thể rút gương ra, anh trực tiếp đạp thẳng vào nó, nhưng trên mặt gương lại không có bất kỳ thay đổi gì, chỉ là cậu học sinh áo đỏ trong gương có vẻ như đang từ từ bình tĩnh lại.
Cậu học sinh áo đỏ trốn trong gương và quan sát Trần Ca, dần dần nhận ra hình như mình đã nhận ra nhầm người. Khuôn mặt của anh rất giống một người nào đó, nhưng vẫn có một sự khác biệt cơ bản giữa hai người!
Trần Ca cũng nhận ra sự thay đổi của cậu học sinh áo đỏ. Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, anh đã rất nhạy bén, không chút do dự, quyết đoán mở miệng: “Hứa Âm! Lấy tấm gương này ra!”
Mặt gương vỡ vụn trên mặt đất, Hứa Âm sải bước đi đến bên cạnh Trần Ca, ngón tay nhợt nhạt nắm lấy mép gương.
Cậu học sinh áo đỏ trong gương kinh ngạc hét lên, rất nhiều máu tươi rỉ ra từ các vết nứt trên gương, những giọt máu này chứa kim máu rất mảnh đâm vào lòng bàn tay Hứa Âm.
Trên lòng bàn tay nhợt nhạt như tờ giấy xuất hiện các vết thương nhỏ, đôi mắt đỏ tươi của Hứa Âm chậm rãi chuyển động, cảm giác đau đớn quen thuộc khiến miệng anh ta từ từ mở ra.
Vô số tơ máu phun ra từ vết thương trên lòng bàn tay, Hứa Âm thả con búp bê ra, nắm chắc cái gương bằng cả hai tay.
“Tách!”
Tấm gương đỏ như máu chôn trong đống mảnh gương vỡ bị bẻ gãy, đó là điều không ai nghĩ tới.
Nửa phần trên tấm gương trong tay Hứa Âm dày đặc vết nứt, nó nổ tung ngay lập tức, phần dưới hoàn toàn không còn vết máu, nhanh chóng chui vào đống mảnh vỡ dưới đất rồi biến mất.
“Cậu nghĩ cậu trốn thoát được sao?” Trần Ca nghiến răng nghiến lợi. Anh đã nhận ra điều gì đó từ hành vi bất thường của cậu học sinh áo đỏ vừa rồi. Giả dụ cậu học sinh áo đỏ trong gương chính là ký ức còn sót lại của người đẩy cửa, điều đó có thể giải thích tại sao đến giờ vẫn chưa có một người đẩy cửa mới nào xuất hiện trong trường ma, nguyên nhân là vì người đẩy cửa thật vẫn chưa "chết" hoàn toàn.
Điểm thứ hai và cũng là điều quan trọng nhất.
Nếu cậu học sinh áo đỏ thực sự là người đẩy cửa, thì theo như lời con búp bê, cậu ta đã vào trung tâm của thành phố màu máu rồi.
Mà vừa rồi, khi cậu ta thay đổi khuôn mặt giống với Trần Ca, biểu hiện đã không thể dùng từ bất thường để hình dung, giống như mở một hộp quà và phát hiện ra đó là một quả bom sắp phát nổ.
Anh chàng này rất có thể đã nhìn thấy một người có khuôn mặt giống Trần Ca ở đâu đó rồi!
“Ngay cả ý chí của trường ma cũng bắt đầu điên cuồng, rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu kích thích chứ? Liệu có phải cậu ta đã nhìn thấy Minh Thai ở thành phố màu máu, nên ban nãy mới nhận nhầm người?”
Lúc trước ở trấn Lệ Loan, con chó được cái bóng nuôi dưỡng cũng đã từng nhận sai người.
“Trần Ca! Cậu đã có được những gì cậu muốn! Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa!”
Ông Hiệu trưởng liên tục nhắc nhở, Trần Ca vội vàng đưa Hứa Âm và con búp bê ra khỏi phòng: “Tất cả những mảnh gương vỡ trong căn phòng này, tôi định kiểm tra từng cái một, không để lại bất cứ cái nào, cho nên tạm thời không thể rời khỏi...”
Lời còn chưa dứt, Trần Ca ngửa đầu nhìn thấy ý chí của trường ma bên ngoài cửa sổ. Tất cả các tòa nhà của trường ma đều được phản chiếu trong con mắt khổng lồ màu đỏ ngầu đó, điều khiến người ta cảm thấy không thể tưởng tượng được chính là, bản thân con mắt đang từ từ nở ra, giống như lúc nào cũng có thể vỡ thành từng mảnh nhỏ.