“Bốn con?”
Nhìn quái nhân mặc quần áo bệnh nhân giơ bốn ngón tay, Hoàng Hồ có cảm giác nhồi máu cơ tim.
Ngực rất đau, đầu mê mẩn, nếu như không phải đang livestream, phỏng chừng anh ta sẽ trực tiếp ném điện thoại xuống, nhanh chân chạy đi.
Bình tĩnh! Đây là ở trong nhà ma! Những người kia đều là diễn viên nhà ma! Không sao hết, không sao hết!
Hoàng Hồ muốn cố gắng thuyết phục chính mình, nhưng cơ thể của anh ta đã bắt đầu mất khống chế, bắp chân run lên.
Bình thường anh ta nhanh mồm nhanh miệng, vào lúc này lại không nói nổi một câu. Khí lạnh từ bốn phương tám hướng ập tới, anh ta có thể cảm giác được bốn tên trước mắt mình vô cùng đặc biệt.
Cho dù người bẩm sinh dị dạng, sau khi lớn lên cơ thể cũng không thể bày ra dáng vẻ quái dị như thế này.
Tay chân của bọn họ xoắn thành bánh quẩy, xương cốt biến dạng, có tên thì hai mắt bị móc đi chỉ thừa lại hai cái lỗ đen xì, có tên thì trong hốc mắt đầy tròng trắng, thỉnh thoảng chuyển động vài cái.
Bốn bệnh nhân dàn hàng hướng về phía trước. Ánh sáng méo mó, lúc này Hoàng Hồ mới nhìn thấy toàn bộ bốn người trước mặt đều không có bóng!
“Đừng tới đây!" Hoàng Hồ hét lên thất thanh, lúc này anh ta đã chẳng còn bình tĩnh như ở trong phòng. Anh ta biết vừa nãy người diễn kịch với mình vốn không phải Lý Húc, mà là diễn viên của nhà ma.
Sau khi ý thức được điều này, lại có một vấn đề nảy ra trong đầu anh ta: Lý Húc kia chạy đâu rồi?
Anh ta nhớ tới cuộc điện thoại Lý Húc gọi cho mình trước đấy. Trong điện thoại, giọng nói của Lý Húc khác hoàn toàn lúc bình thường, giống như thật sự gặp phải phiền phức lớn.
“Lý Húc làm việc trong nhà ma lâu như thế, là người làm đạo cụ có thâm niên trong nghề, có thể khiến anh ta cảm thấy bất thường, chứng tỏ nhà ma này có lẽ thật sự bị ma ám!”
Mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống. Trước khi tới Hoàng Hồ đã tìm kiếm rất nhiều truyền thuyết ma quái liên quan đến nhà ma, lúc này toàn bộ những câu chuyện lạ đấy đang chen chúc trong đầu anh ta, sự sợ hãi vô tận nuốt chửng lấy anh ta.
“Mình nên đi thôi!”
Hối hận cũng đã muộn, bốn bóng người kia bắt đầu tăng tốc. Bọn họ lắc lư cơ thể biến dị, ngũ quan dần dần vặn vẹo, lộ ra mặt quỷ dữ tợn, gào thét xông về phía Hoàng Hồ!
Chúng nó không phải người! Nơi này thật sự bị ma ám!
Hoàng Hồ há to miệng nhưng không thốt nên lời, sợ hãi tràn ra từ hai tròng mắt, anh ta cảm thấy mình sắp hít thở không thông.
“Đại Hồ, sao anh lại tự chạy ra rồi? Từ nãy đến giờ anh cứ độc thoại một mình, cái này không giống với chúng ta bàn lúc trước!" Cửa phòng cách Hoàng Hồ mấy mét bị đẩy ra vào đúng thời khắc quan trọng, Lý Húc dựa theo yêu cầu của Hoàng Hồ, tự mình vẽ mặt quỷ, từ trong đi ra.
Nghe được giọng nói của Lý Húc, trái tim bị sợ hãi bóp nghẹt của Hoàng Hồ giống như thấy được ánh sáng, đại não bắt đầu chi phối lại cơ thể.
Anh ta xoay người, nhìn Lý Húc, hít vào một hơi chuẩn bị gào ầm lên, điện thoại đột nhiên điên cuồng rung mạnh.
Hoàng Hồ cúi đầu nhìn theo bản năng, thấy trên màn hình điện thoại viết hai chữ: Lý Húc.
Điện thoại Lý Húc gọi tới?
Thế Lý Húc trước mắt là ai?
Ngón tay khẽ chạm vào màn hình, Hoàng Hồ dùng chút sức lực vừa mới hồi phục, giơ điện thoại lên bên tai.
“Đại Hồ? Cả Kim Nguyên lẫn Lãnh Nam đều không liên lạc được! Bây giờ tôi đang trốn ở cửa ra, anh nhanh ra đi! Ngôi nhà ma này có vấn đề thật đấy!
Giọng nói của Lý Húc truyền ra từ trong điện thoại, lộ ra sốt ruột và bất an: “Tôi không đùa đâu! Lập tức ra đi! Nhanh!”
“Tôi biết anh không đùa...” Hoàng Hồ đờ đẫn giơ điện thoại, hai mắt nhìn Lý Húc cách đó không xa đang đi về phía mình: “Vấn đề là... Bây giờ tôi gặp phải hai anh!”
Một loại cảm giác sợ hãi không thể hình dung theo lỗ chân lông chui vào trong cơ thể. Việc này đã vượt qua giới hạn của Hoàng Hồ. Anh ta hét lên một tiếng, xông tới Lý Húc trước mắt giống như mắc chứng hưng cảm.
Phía sau có bốn con, phía trước có một con, bản năng sinh vật giúp Hoàng Hồ đưa ra lựa chọn chính xác nhất cuộc đời này.
“Anh điên rồi à? Tôi là Lý...” Còn chưa dứt lời, Hoàng Hồ triệt để sụp đổ đã vọt tới bên cạnh Lý Húc, anh ta cầm ba lô đập mạnh lên Lý Húc.
Vừa rồi Lý Húc vẫn bận rộn hóa trang, anh ta vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị ba lô của Hoàng Hồ đập vào mặt.
“Tôi là Lý Húc đây! Đệt! Vừa hóa trang xong!”
Lý Húc giơ tay túm lấy Hoàng Hồ, Hoàng Hồ nhìn anh ta rồi lại hét lên một tiếng chói tai, chẳng khác nào gặp phải ác quỷ quấn thân, ba lô và điện thoại đang live stream đều không thiết nữa, liều mạng chạy như điên về phía cuối lối đi.
“Hoàng Hồ!" Lý Húc che cái mũi bị đập, giọng điệu trở nên vội vàng. Anh ta hơi lo lắng cho Hoàng Hồ, nhanh chóng đuổi theo.
Hai du khách, một trước một sau, một đuổi một chạy, trong chớp mắt biến mất ở tầng ngầm thứ ba.
Bốn nhân viên mặc quần áo bệnh nhân chậm rãi dừng bước, bọn họ nhìn nhau, cảm thấy hai người kia giống như không muốn chơi cùng mình.
Hai tròng mắt trắng dã khe khẽ động đậy, "bệnh nhân" đứng ở chính giữa tóc đen bay bay, nỗi tức giận trong đáy lòng không áp chế được nữa.
Lúc anh ta mới xuất hiện, du khách giơ ba ngón tay với anh ta, đến khi anh ta vất vả gom đủ ba nhân viên tới, du khách lại ra dấu bốn.
Cuối cùng cũng gom được đủ bốn nhân viên, sau khi thỏa mãn yêu cầu cực kì vô lý của đối phương, bây giờ đối phương lại bỏ đi một mình, cái này chứng tỏ là đang trêu đùa mình!
Có hơi quá đáng, không! Là vô cùng quá đáng!
Trên gương mặt trắng bệch hiện ra vết sẹo đáng sợ, bốn nhân viên tức giận không che giấu nữa, tất cả đều lộ ra hình dạng thật.
Khóe miệng bọn họ nứt ra hoàn toàn, phát ra tiếng vang kì lạ. Ngay sau đó cả tòa nhà giống như bị đánh thức, sau cánh cửa phòng bệnh nửa mở, lại có mấy cánh tay màu xám đậm thò ra.
...
Xích sắt va vào tường, phát ra âm thanh ghê người, một cái bóng bị ánh sáng kéo dài, phản chiếu trên cửa chính của bệnh viện tư nhân Lệ Loan.
“Chia nhau hành động?" Trần Ca mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, một tay kéo búa của bác sĩ nát sọ, dừng ở trước cửa bệnh viện.
Anh cúi đầu nhìn tin nhắn Đồng Đồng gửi đến điện thoại: [Có người đang livestream ở tầng hầm thứ ba trong bệnh viện!]
“Chụp ảnh mình nhịn, quay phim mình cũng nhịn, bây giờ lại còn dám livestream? Có phải mình cho bọn họ quá nhiều tự do không? Khiến bọn họ quên mất đây là địa bàn của ai?”
Con người Trần Ca rất tốt tính, anh ít khi tức giận, trừ khi không nhẫn nhịn nổi nữa.
Gai nhọn của búa nát sọ vẽ lên nền xi măng, Trần Ca đeo mặt nạ da người, đi vào tầng hầm thứ ba của bệnh viện.
“Chạy đâu rồi?”
Trên hành lang tối đen như mực không có bất kì ai, chỉ là nhiệt độ thấp một cách bất thường.
Trần Ca cầm điện thoại của mình, đang muốn liên hệ quỷ điện thoại Đồng Đồng thì bỗng nhiên nhìn thấy bên ngoài phòng bệnh số 4 có ném một cái ba lô đen và một cái điện thoại.
“Ba lô đen? Hình như có một du khách đeo vào, mình nhớ anh ta đi cùng tên biến thái thích “khoe hàng”.” Trần Ca không trực tiếp lại gần: “Ba lô và điện thoại ở đây mà người lại không thấy, chứng tỏ đã chịu phải khiếp sợ. Mình đã viết trên quy tắc nhân viên, chỉ cần nhìn thấy du khách sử dụng điện thoại chụp ảnh, quay phim trong nhà ma, nhân viên không cần phải nương tay. Có khi nào chủ nhân của ba lô này chính là streamer đang trốn kia không? Vậy điện thoại bên cạnh, có khi nào đang livestream không?”
Trải qua bao nhiêu nhiệm vụ tập luyện như vậy, sức quan sát của Trần Ca vượt xa người thường. Anh đứng ở nơi xa, cởi Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ xuống, sau đó mới đi tới bên cạnh chiếc ba lô đen.
“Sao lại không cẩn thận vậy? Đồ đạc cũng quên cầm? May là toàn bộ chỗ này của chúng tôi có camera giám sát bao quát, an toàn của du khách có thể được đảm bảo đến 100%.” Sau khi Trần Ca nói xong, lúc này mới nhìn về phía di động bên cạnh: “Điện thoại của ai vậy?”
Anh cầm di động lên, bình luận trên màn hình đã nhiều đến mức rơi vào tình trạng lag cứng. Theo sự biến mất của Hoàng Hồ, lượt xem kênh livestream của anh ta không những không giảm đi mà còn tăng vọt, chỉ thiếu một chút nữa là lên đầu bảng.
“Livestream?" Trần Ca cũng từng tự phát livestream. Trước đây lúc đi Khu Nội Trú Số Ba, anh còn đặc biệt học hỏi người ta một vài kỹ xảo: “Chào mọi người, tôi là ông chủ nhà ma của khu vui chơi Thế Kỷ Mới vùng ngoại ô phía Tây Cửu Giang, Trần Ca. Có ai có thể nói cho tôi biết, chỗ này vừa xảy ra chuyện gì không?”
Mỗi khi giới thiệu công khai về nhà ma của mình, Trần Ca đều hận không thể nói rõ nhà ma của mình ở đường nào, khu vực nào của khu vui chơi.
Bình luận rất lag, sau mấy lần liên tục load lại, Trần Ca hiểu tương đối về đầu đuôi câu chuyện.
Streamer phụ trách livestream nhà ma lần này tên là Hoàng Hồ, biệt danh là anh Đại Hồ, tự xưng là hậu duệ Xuất Mã Tiên. Kết quả nghi là anh ta đã gặp phải quỷ thật trong quá trình livestream, sau đó bị dọa đến mức điện thoại cũng không cần nữa, chạy trốn một mình.
Lúc nhìn thấy rất nhiều bình luận đang spam nhà ma thật sự bị ma ám, Trần Ca hơi chột dạ, có điều ngay sau đấy anh lại nhìn thấy số lượt xem của kênh livestream, trong chốc lát hai mắt trở nên sáng rực, giống như vừa phát hiện ra kho báu.
“Thật ra mọi người đều bị Hoàng Hồ kia lừa rồi, trên đời này sao có thể tồn tại quỷ? Tôi đoán toàn bộ những gì ban nãy đều do anh ta tự lên kế hoạch.” Trần Ca nói như thế, rất nhiều fan của Hoàng Hồ bắt đầu bất mãn.
Anh cũng không tức giận, xách ba lô của Hoàng Hồ ở bên cạnh lên, nhanh chóng phát hiện ra vấn đề: “Ban nãy có người nói trên cổ Hoàng Hồ có một miếng ngọc bội gia truyền, gặp phải âm hồn sẽ tự nứt ra, lúc đến nhà ma của tôi ngọc bội đã nứt khoảng chín đường, nhưng mà mọi người nhìn đây xem...”
Trần Ca đưa tay lấy một mớ ngọc bội từ trong ba lô ra, trên đó có đủ loại vết nứt: “Toàn là loại ngọc chất lượng kém, cả mớ này cũng không đáng mấy đồng tiền.”
Công khai "kết án" ngay trước mặt đông đảo người xem, Trần Ca quang minh lỗi lạc như thế.
Anh thả mặt dây chuyền bằng ngọc lại ba lô, rồi mở ra một ngăn túi khác, bên trong từng xấp bùa nền đỏ chữ đen, mác giá bán sỉ viết bên cạnh còn chưa cắt bỏ: “Đấy chính là bùa gia truyền dùng một lá ít một lá của anh ta? Giá mua năm hào? Mọi người nhìn xem cửa hàng trên Taobao của anh ta bán bao nhiêu tiền?”
Sự thật thắng ở sức thuyết phục, Trần Ca cất gọn đồ đạc của Hoàng Hồ, lại nói về phía điện thoại: “Trong nhà ma sao có thể tồn tại quỷ thật? Tất cả đều là Hoàng Hồ tự biên tự diễn. Nếu mọi người muốn xem video tham linh chân chính, mọi người có thể đi theo dõi tài khoản của tôi.”
Trần Ca đi thẳng vào vấn đề, không hề ngại ngùng: “Tên tài khoản của tôi là Nhà Ma Ngoại Ô Phía Tây, avatar chính là cổng chính nhà ma của tôi. Trước có khoảng thời gian tôi cũng livestream, về sau khá bận nên quên mất. Đợi sau này có cơ hội, tôi nhất định đưa mọi người đi trải nghiệm tham linh chân chính, tìm kiếm những câu chuyện lạ tồn tại trong bóng đêm của đô thị!”
Trần Ca lấy điện thoại của mình ra, đăng nhập vào tài khoản trên trang web video ngắn rất lâu không vào, không cố kỵ quảng cáo cho chính mình ngay trong kênh livestream của Hoàng Hồ.
Sau khi anh nói những lời ấy, số lượng người theo dõi hiển thị ở tài khoản anh bắt đầu tăng vọt, trong kênh livestream còn có vài fan nhận ra Trần Ca.
“Cảm thấy sau lần này, lượt theo dõi nhất định có thể vượt 250000.” Số tiền lớn đối phương đập vào để thu hút chú ý cho Hoàng Hồ, trang web quảng cáo cho Hoàng Hồ trước mấy ngày, cơ hội như vậy, làm sao Trần Ca có thể bỏ phí?
Sau khi anh tuyên truyền tài khoản cá nhân của mình xong, lại bắt đầu tuyên truyền đến nhà ma của mình. Nhưng có lẽ bởi vì trang web Trần Ca sử dụng khác với trang web Hoàng Hồ livestream, hành vi ngang nhiên quảng cáo cho trang web đối thủ như này khiến phía sản xuất có hơi tức giận, cho nên không qua bao lâu kênh livestream của Hoàng Hồ bị ngắt tạm thời.
Nhìn màn hình đen xì, trong lòng Trần Ca còn hơi trống rỗng: “Quả nhiên cơ hội chỉ dành cho những người có chuẩn bị, sớm biết vậy tốc độ nói chuyện của mình đã nhanh hơn chút.”
Trần Ca tắt điện thoại của Hoàng Hồ đi, nhìn số lượng theo dõi và người hâm mộ vẫn đang điên cuồng gia tăng trong trang chủ tài khoản của mình, lộ ra nụ cười: “Người anh em này thật sự tặng cho mình một món quà lớn, lát nữa mình phải cảm ơn anh ta cẩn thận.”
Trần Ca thu lại ba lô và điện thoại, lại mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, đeo cẩn thận mặt na da người, xách búa của bác sĩ nát sọ lên.
Để cảm ơn Hoàng Hồ, Trần Ca quyết định tự mình ra tay, đi truyền đạt lòng cảm kích.