Khuất Doanh là cư dân của tòa nhà, con trai của người đã khuất, và là một trong những thành viên xây dựng các quy tắc trong tòa nhà.
Nếu tên này khẳng định chắc chắn Trần Ca là kẻ giết người, nó sẽ ngay lập tức đẩy Trần Ca và Ôn Tình lên nơi đầu sóng ngọn gió, khiến tình hình trở nên vô cùng tồi tệ.
Xuất phát từ suy nghĩ như vậy, cho nên Trần Ca mới kéo Ôn Tình đi vào trong góc.
Khuất Doanh ôm Khuất Yến, hai anh em đắm chìm trong nỗi đau thương to lớn, những người hàng xóm cũng cảm thấy họ thật đáng thương, mọi người đều cư xử rất bình thường, chính xác mà nói, tất cả mọi người đều cố gắng hết sức để phản ứng của bản thân trông thật bình thường.
Những con quỷ đội lốt người tụ tập lại với nhau, tất cả đều lòng mang dạ sói, không ai biết ý nghĩ thực sự của chúng là gì.
“Ôn Tình, chúng ta đi tìm chủ nhà trước đi.” Trần Ca không muốn ở đây lâu, trong lòng anh có dự cảm không tốt.
Anh biết rằng những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã đi vào cửa, những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng biết đến sự tồn tại của anh và Ôn Tình, đối phương đã đi trước một bước là liên hợp với những cư dân trong tòa nhà, và rất có thể sẽ dùng cách này để ép Trần Ca lộ mặt.
Có người chết trong tòa nhà, để điều tra ra hung thủ, Khuất Doanh sẽ có lý do để đi gõ cửa hỏi thăm từng nhà một, như vậy là sẽ có thể hợp lý tiến vào từng phòng một.
Nếu như không cho phép kiểm tra, vậy đã nói rõ trong lòng có quỷ, điều đó có nghĩa là người đó rất có thể chính là hung thủ.
“Thủ đoạn rất thâm độc, để cho hung thủ tự mình truy ra hung thủ, trên thực tế thì, hung thủ thực sự đang trốn trong gia đình nạn nhân, trốn ở một nơi bị mọi người bỏ qua.”
Khi làm như vậy, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có thể công khai khám xét các phòng của toàn bộ tòa nhà và cũng có thể đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu Trần Ca, khiến Trần Ca bị cư dân của toàn bộ tòa nhà đối địch, có thể nói là một mũi tên trúng hai con chim.
“Những con quái vật quen thuộc với quy tắc của thế giới sau cánh cửa, cho dù bị sự ràng buộc của thế giới sau cánh cửa làm đánh mất gần hết sức mạnh thì chúng cũng vẫn rất khó đối phó.”
Đây cũng coi như là lần chạm trán đầu tiên giữa Trần Ca và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, sau cánh cửa của người khác, hai người ngoài cuộc đang tính toán lẫn nhau.
“Nếu muốn tôi phải chịu tiếng xấu thay cho người khác thì cũng phải nhìn xem mấy người có khả năng này hay không đã, đừng tự kê đá đập trúng chân mình.”
Trần Ca cũng không quá lo lắng, các quy tắc trong tòa nhà đều đã bị phá vỡ, mặc dù những người hàng xóm cũng muốn bắt kẻ đã phá vỡ quy tắc, nhưng trong phòng mỗi người bọn họ đều có những bí mật riêng, Khuất Doanh muốn đi vào phòng của những người hàng xóm đó, e rằng cũng không dễ dàng gì.
“Đối với những người mà trong lòng chỉ toàn những điều đen tối, nếu đột nhập vào không gian riêng tư của họ và biết được bí mật của họ, vậy thì đồng nghĩa với việc sẽ kết thù với họ, cho dù hiện tại bọn họ không giết mình thì trong lòng sẽ cũng sẽ nhen nhóm "hạt giống" muốn giết người.” Trần Ca nhìn Khuất Doanh lần cuối cùng, rồi cùng Ôn Tình rời đi.
Cả hai lặng lẽ bước vào hành lang, bà Lý cũng đi theo sau.
Đây là lần đầu tiên ba người bọn họ đi đến tầng sáu, Trần Ca đứng ngoài cửa phòng Khuất Doanh một lúc, nép vào chỗ khuất mà mắt mèo không thấy được, rồi sử dụng Tai Quỷ.
Trong phòng có một người phụ nữ đang đang thì thà thì thầm, như thể đang nói chuyện với ai đó, nhưng Trần Ca chỉ có thể nghe thấy giọng nói của người phụ nữ.
“Người phụ nữ này có lẽ chính là bạn gái của Khuất Doanh.”
Trần Ca nhìn cánh cửa phòng 601, trong lòng có chút bối rối, nếu bây giờ anh gõ cửa bước vào nhà, khả năng cao là sẽ tìm được bằng chứng vụ giết người của Khuất Doanh, nói không chừng con quái vật từ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng đang trốn ở trong nhà.
Nhưng anh chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó ngoài dự đoán, một khi dự đoán sai, anh sẽ ngay lập tức trở thành kẻ tình nghi số một.
“Đối phương đã sắp xếp, đan một tấm lưới, tấm lưới này sẽ từ từ thắt lại, cuối cùng sẽ nhốt mình vào trong đó.” Những con quái vật kia có kế hoạch rất tốt, nhưng Trần Ca lại quá nhạy bén, sau khi nhìn thấy Khuất Doanh thì anh đã đoán được rất nhiều chuyện.
“Nếu Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa thực sự hợp lực với Khuất Doanh, tình hình sẽ càng ngày càng bất lợi cho mình, thay vì lôi kéo và đánh mất thế chủ động, tốt hơn là nên kết thúc nó ngay bây giờ.”
Cách nhau một cánh cửa, có lẽ ngay cả con quái vật đến từ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng không nghĩ rằng lúc này Trần Ca đang đứng ngay ngoài cửa vào.
Gõ nhẹ cửa phòng, Trần Ca không chỉ nhạy bén mà còn rất dứt khoát, anh rất ít khi do dự.
Khi cánh cửa bị gõ, giọng nói của người phụ nữ thì thà thì thầm trong phòng lập tức biến mất, vô cùng yên tĩnh.
“Lúc này người trong nhà nhất định sẽ nhẹ nhàng đi ra cửa, xem thử tình hình bên ngoài qua mắt mèo.” Trần Ca nghĩ đến tất cả các khả năng, đồng thời vừa gõ cửa phòng vừa kéo bà Lý đến ngay phía trước mắt mèo.
Gõ cửa một lần nữa, sau khi đợi một lúc lâu, cửa chống trộm mới được mở ra một khe nhỏ.
Những người trong nhà có lẽ đã xác nhận thử qua mắt mèo, sau khi phát hiện bà Lý đứng đằng sau cửa thì mới mở ra.
Có lẽ theo cái nhìn của họ, một bà lão điên điên khùng khùng chẳng có chút uy hiếp nào cả, cho dù bí mật có bị phát hiện thì cũng chẳng sao cả, ai lại đi tin một bà lão điên chứ?
“Đừng gõ cửa nữa, trong nhà tôi không còn đồ ăn thừa, bà hãy nhanh đi tìm con trai của mình đi. Nếu bà còn đi quấy rầy người khác nữa, cẩn thận tôi sẽ báo với chủ nhà, bảo ông ấy đuổi bà ra ngoài đấy.” Sau khi người phụ nữ nói mấy lời tàn nhẫn, thấy bà Lý vẫn cầm bát đứng im tại chỗ, không thèm đáp lại, cô ta mắng chửi thêm một hai câu rồi chuẩn bị đóng cửa lại.
Cánh cửa chống trộm từ từ được kéo lại, nhưng người phụ nữ chợt nhận ra cánh cửa trước mặt không thể nào đóng lại được.
Cô ta cúi đầu nhìn xuống thì cả người lập tức đổ mồ hôi lạnh, ở phía dưới cửa có một bàn tay đang nắm chắc lấy cánh cửa.
“Ai!”
“Đừng căng thẳng, tôi có chuyện muốn hỏi cô.” Trần Ca nắm lấy cửa chống trộm, sau khi chắc chắn rằng đối phương không thể đóng cửa lại thì mới cười híp mắt xuất hiện.
“Cậu muốn hỏi cái gì?”
“Chuyện này càng ít người biết thì càng tốt, chúng ta vào nhà nói đi.” Trần Ca trực tiếp kéo cửa chống trộm ra, không cho người phụ nữ có thời gian để từ chối, trực triếp đi vào nhà.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong nháy mắt, người phụ nữ thậm chí còn không có thời gian để kịp phản ứng, đợi đến khi cô ta trở lại bình thường thì Trần Ca đã đi vào phòng khách.
“Cậu là ai vậy?” Giọng người phụ nữ có hơi lớn, Trần Ca liếc nhìn người phụ nữ, thực ra anh đã chuẩn bị sẵn sàng để vạch mặt, nếu người phụ nữ hét lớn kêu cứu, anh sẽ lập tức bịt miệng miệng của đối phương lại và khống chế đối phương.
Anh không trả lời, trước tiên Trần Ca xác định vị trí của phòng vệ sinh rồi đi thẳng đến.
“Đứng lại!” Người phụ nữ muốn ngăn Trần Ca lại, nhưng chờ đến khi cô ta đi tới, Trần Ca đã mở cánh cửa phòng vệ sinh ra.
Có một đống lớn quần áo bẩn trong máy giặt, và một vài đôi giày bẩn thỉu bị vứt trong góc phòng.
Trần Ca sử dụng Âm Đồng, anh cũng không tìm thấy chút vết máu nào trong đống quần áo bẩn.
“Mình đoán sai rồi sao?” Sau khi đưa mắt nhìn về phía bồn rửa mặt, cuối cùng Trần Ca cũng phát hiện những cục máu nhỏ còn sót lại trên thành bồn rửa, còn có những vết máu ở các khe nứt trên gạch chưa được lau sạch.
“Giọt nước bên cạnh bồn rửa tay còn chưa khô, xà phòng trong hộp xà phòng cũng mới được dùng, trước đây không lâu đã có người lau vết máu ở đây!”
Nhiều manh mối khác nhau cho Trần Ca biết rằng suy đoán của anh là đúng: “Khuất Quý bị đâm chết bởi một vũ khí sắc nhọn, hiện trường vụ giết người đầy vết máu và các hoa văn, trên người hung thủ chắc chắn cũng sẽ bị dính máu, cho nên trong nhà nhất định cũng sẽ bị dính máu.”
Với Âm Đồng, Tai Quỷ, Linh Khứu, ở một mức độ nào đó, Trần Ca không thua gì những cảnh sát điều tra tội phạm với nhiều năm kinh nghiệm trong việc xử lý các vụ án, rất khó để lừa được anh.
Vết máu trên bồn rửa mặt khiến Trần Ca càng thêm chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình, sau đó anh đã thực hiện một hành động táo bạo hơn.
Sau khi ra khỏi phòng vệ sinh, Trần Ca bắt đầu lục soát phòng ngủ mà không nói một lời nào.
“Cậu muốn làm gì vậy?” Giọng nói của người phụ nữ trở nên bén nhọn hơn, cô ta đang hoảng sợ.
Lúc này mà muốn ngăn cản là đã quá muộn rồi, Trần Ca đẩy cửa phòng ngủ đầu tiên.
Căn phòng rất bừa bộn, cửa tủ mở toang, trên giường đôi vứt rất nhiều quần áo.
Nơi duy nhất trong căn phòng này có thể che giấu người là gầm giường, Trần Ca xốc ga trải giường lên rồi nhìn thử, sau khi thấy không có ai, anh dứt khoát bước ra khỏi phòng và chạy về phía phòng ngủ thứ hai.
“Đứng lại!” Người phụ nữ nắm lấy cánh tay của Trần Ca và cắm móng tay vào da thịt, người phụ nữ vô cùng cố gắng, lúc này vẻ mặt cô ta có hơi dữ tợn, có thể ngay cả cô ta cũng không phát hiện ra hiện tại mình nhìn như thế nào.
“Cô muốn ngăn cản tôi như vậy, chẳng lẽ là bởi vì trong căn phòng kia ẩn chứa bí mật gì đó sao?”
Trần Ca cố gắng đi đến cửa phòng ngủ thứ hai, nhưng anh còn chưa kịp đi đến cửa, trong phòng ngủ đã phát ra tiếng mở cửa sổ!
Có vẻ như cửa sổ đã lâu không được mở, người trong nhà đẩy mạnh hai lần mới mở hết cửa sổ ra.
“Có người!”
Trần Ca không quan tâm đến những thứ khác nữa, anh ấn mạnh tay nắm cửa xuống.
Cửa phòng ngủ bị khóa từ bên trong, Trần Ca nhắm vào ổ khóa và đá tung cánh cửa gỗ sau nhiều cú đá liên tiếp.
Rèm cửa màu đỏ lớn trong phòng đang bay bay, cửa sổ phòng ngủ mở toang, trên bệ cửa sổ vẫn còn lưu lại vết máu, có người vừa ra khỏi phòng qua cửa sổ.
“Thật tàn nhẫn, để không bị bại lộ, lại dám trực tiếp chạy trốn bằng cửa sổ.”
Có những con quái vật cực kỳ đáng sợ ẩn trong màn sương đen bao phủ khu chung cư, chỉ cần đối mặt với màn sương đen, trái tim Trần Ca sẽ run lên không ngừng, huống chi là thân thể trực tiếp tiến vào trong màn sương đen.
Trần Ca bước đến bên cửa sổ và nhìn ra bên ngoài, xung quanh chỉ có sương mù đen, không có bóng dáng của bất kỳ ai cả.
Người phụ nữ bên cạnh liên tục la hét và chửi bới Trần Ca, nhưng Trần Ca không thèm quan tâm.
Giọng người phụ nữ rất lớn, khiến cư dân trong tòa nhà đang hoảng hồn vì vụ án mạng cũng lo lắng, lúc này lại nghe thấy tiếng la hét nên vội vã chạy về phía người phụ nữ.
“Vợ à! Em có sao không?”
Ngoài hành lang vang lên tiếng kêu gào của Khuất Doanh, khi cậu ta định chạy vào phòng thì tình cờ nhìn thấy Trần Ca và bạn gái đang đứng kéo nhau ở cửa phòng ngủ.
“A Doanh, người này đột nhiên xông vào nhà chúng ta!” Người phụ nữ giống như đã nhìn thấy cứu tinh, cô ta sợ hãi chạy đến chỗ Khuất Doanh.
Ngày càng có nhiều người tập trung ở hành lang, những người hàng xóm đó nhìn Trần Ca với ánh mắt không mấy thân thiện, lúc này anh đã bị đẩy lên đỉnh sóng, nếu không cẩn thận là sẽ bị một nhóm người bao vây.
“Anh bạn, đừng lo lắng, tôi nghĩ anh nên cảm ơn tôi mới đúng.” Trần Ca cũng là người đã từng nhìn thấy những cảnh tượng lớn, lúc này anh vẫn rất bình tĩnh, chỉ vào cánh cửa phòng ngủ bị đạp hỏng và hỏi người phụ nữ: “Cánh cửa này có phải do tôi đạp hỏng không?”
Khẩu khí đương nhiên, giọng điệu bình tĩnh, Ôn Tình đang đứng bên cạnh Trần Ca cũng cảm thấy Trần Ca đang kiêu ngạo quá mức, anh nói lời này giống như đang cố tình kích thích đối phương vậy.
“A Doanh, người đàn ông này đúng là kẻ điên! Sau khi xông vào nhà, cậu ta chạy xung quanh và còn trực tiếp phá cửa phòng ngủ nữa!" Bạn gái của Khuất Doanh rất đau khổ, cảm giác như bị dọa sợ đến sắp khóc.
Nghe được lời lên án của bạn gái, sắc mặt Khuất Doanh u ám, cậu ta biết trong phòng ngủ đó cất giấu thứ gì, hiện tại cậu ta đang điên cuồng nghĩ biện pháp đối phó.
“Lý do tôi đạp cửa là vì cửa phòng ngủ bị khóa từ bên trong.” Trước sự chứng kiến của hàng xóm, Trần Ca đưa tay về phía bạn gái Khuất Doanh: “Người anh em, lúc đó tôi và bạn gái cậu đều đang ở trong phòng khách, mà cửa phòng ngủ của cậu lại bị khóa từ bên trong, điều này cho thấy rằng lúc đó trong nhà của cậu vẫn còn một người khác.”
Kể từ khi bạn gái của Khuất Doanh xác nhận rằng Trần Ca đã đạp cánh cửa thì bọn họ đã bắt nhịp với Trần Ca, họ sẽ bị Trần Ca dắt mũi và bước tiếp.
“Có người khác thì làm sao chứ?” Sắc mặt Khuất Doanh rất tệ, dường như cậu ta vẫn không biết nên nói thế nào.
“Đây là nhà của cậu, cậu không có ở nhà, việc bạn gái của cậu và những người khác ở trong nhà không có vấn đề gì cả, nhưng vấn đề là sau khi tôi mở cửa phòng ngủ, không có ai ở trong đó cả.” Trần Ca ra hiệu cho những người hàng xóm cũng vào phòng khách và cùng nhau đi vào nhìn thử: “Khi tôi đá tung cánh cửa ra, tôi thấy cửa sổ đang mở, rèm cửa tung bay, người trong phòng đã đi đâu rồi? Tại sao người đó lại phải chạy trốn bằng cửa sổ? Lương tâm của người đó đang cắn rứt sao?”
Trần Ca nhìn chằm chằm những người hàng xóm và nhớ kỹ biểu tình của từng người: “Nếu mấy người vẫn còn không hiểu ý tôi thì hãy thứ nhìn kỹ lại mà xem, trên rèm cửa sổ vẫn còn lưu lại chút vết máu, trong phòng cũng có một vài cục máu đông chưa được dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa vết máu còn rất mới...”
“Ra vậy! Hung thủ đã giết cha Khuất Doanh có thể đang trốn trong căn phòng này!" Cậu sinh viên đại học Tiểu Tôn trực tiếp hô to, cậu ta là một sinh viên chưa từng trải qua chuyện như vậy bao giờ, thành thật mà nói thì rất sợ hãi.
Những người hàng xóm khác có lẽ cũng đã nhìn ra vấn đề, nhưng trong lòng bọn họ đều có ma, không nói thẳng ra được.
“Xem ra vẫn có người hiểu chuyện.” Trần Ca nở nụ cười, chủ động bước đến bên cạnh Khuất Doanh: “Vậy nên cậu vẫn cần cảm ơn tôi, nếu như không có tôi, bạn gái của cậu và cậu có lẽ sẽ phải chịu bàn tay tàn độc của kẻ sát nhân đó!”
Khuôn mặt của Khuất Doanh hơi co lại, suy nghĩ của Trần Ca thay đổi rất nhanh, cậu ta không thể theo kịp và cũng không thể đoán được suy nghĩ của Trần Ca.
Nhìn khuôn mặt xám xịt của Khuất Doanh, Trần Ca thân thiết vỗ vai cậu ta một cái: “Từ tình hình trong phòng ngủ của cậu vừa rồi, có thể suy đoán rằng hung thủ đã đi qua cửa sổ tiến vào nhà của người bị hại, sau khi giết người thì rời đi bằng cửa sổ, điều này cũng có thể chứng minh lý do tại sao hung thủ có thể lẻn vào nhà nạn nhân mà không cần chìa khóa vào nhà. Cậu nghĩ tôi nói có đúng không? Khuất Doanh?”
Người xem có thể nghĩ rằng Trần Ca chỉ đang phân tích, nhưng Khuất Doanh với tư cách là đồng phạm thì lại có thể nghe thấy lời đe dọa từ trong lời nói của Trần Ca.
Rõ ràng Trần Ca biết hung thủ đi vào nhà nạn nhân bằng cách nào, nhưng anh không nói toạc ra, để lại một chút đường sống cho cả hai bên.
Trần Ca làm như vậy không phải là để bảo vệ hung thủ, trong lòng anh đang có một kế hoạch rất điên rồ, anh muốn tự mình giải quyết sự bất thường của cả tòa nhà này.
Rất khó để làm được điều này, việc gây khó dễ cho Khuất Doanh chính là bước đầu tiên trong kế hoạch của anh.
“Cũng có lý, tôi không ngờ hung thủ lại đi vào nhà cha tôi bằng cửa sổ.” Khuất Doanh không biết Trần Ca đã biết được bao nhiêu chuyện, bây giờ cậu ta chỉ có thể kiên trì thuận theo lời nói của Trần Ca thôi.
Nhìn thấy Khuất Doanh đồng ý với lời nói của Trần Ca, Ôn Tình ở bên cạnh sợ ngây người, cô lo lắng mình không thể quản lý được vẻ mặt sẽ khiến cho Trần Ca thêm phiền phức, cho nên chậm rãi cúi đầu xuống.
“Khoảng ba phút trước khi tôi đã đạp tung cánh cửa, hung thủ đã chạy trốn, sai số giữa trước và sau không quá 50 giây, từ đây có thể chứng minh hung thủ không phải là những người đang có mặt ở đây.” Câu nói của Trần Ca có thể cuốn trôi toàn bộ sự tình nghi của những người có mặt ở đây, tương đương với việc sẽ hợp nhất họ thành một tổng thể, sau đó sử dụng sức mạnh của cái tổng thể này để tìm kiếm những người không có mặt, và phá vỡ sự ổn định của tòa nhà.
Trần Ca biết chính xác hung thủ thực sự là ai, nhưng anh sẽ không nói ra, anh muốn sử dụng danh nghĩ đi tìm hung thủ để "phá vỡ" các quy tắc của tòa nhà.
Khuất Doanh cũng biết hung thủ là là ai, nhưng cậu ta lại càng sẽ không nói ra, bởi vì hung thủ đã bỏ trốn rồi, nếu tiếp tục điều tra, bản thân cậu ta sẽ có khả năng bị bại lộ, dù sao Trần Ca cũng đã đe dọa cậu ta.
Hai người biết ai là hung thủ đều đang tìm kiếm hung thủ, bọn họ đã hình thành một loại ăn ý.
Trong quá trình xử lý toàn bộ sự việc, thủ đoạn của Trần Ca rõ ràng cao minh hơn rất nhiều so với con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, anh trực tiếp rửa sạch sự hiềm nghi của một số người, nói rõ bọn họ không phải hung thủ, cho nên tự nhiên cũng sẽ không lục soát phòng của bọn họ.
Trong thế giới ích kỷ sau cánh cửa này, mọi người đều chỉ quan tâm xem bí mật của mình có bị bại lộ hay không, ai thèm quan tâm đến người khác chứ?
Vì vậy, khi họ biết rằng phòng của họ sẽ không bị khám xét và bí mật của họ sẽ không bị bại lộ thì bọn họ cũng sẽ tự nhiên đi theo Trần Ca để đi rình xem những bí mật bẩn thỉu của người khác.
Trần Ca lợi dụng tâm lý của họ và chuẩn bị phân chia tòa nhà từng bước một, đợi đến khi "người tốt" nhiều hơn "kẻ xấu" thì chính là lúc anh sẽ thực sự ngả bài.
Bố cục do Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đặt ra không những bị Trần Ca giải quyết mà tất cả quyền lợi đều bị Trần Ca chiếm lấy, nếu những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa biết được tất cả những điều này, chúng nhất định sẽ phát điên.
“Chờ một chút, thế tại sao mà cậu biết hung thủ đang trốn trong phòng Khuất Doanh?” Người đàn ông trung niên giấu đồ lót trong phòng dấy lên nghi ngờ.
“Hung thủ muốn giết cả gia đình Khuất Quý, Khuất Yến, chắc chắn là do có thù lớn với bọn họ, vì vậy tôi nghi ngờ Khuất Doanh và bạn gái của cậu ta cũng sẽ là mục tiêu của kẻ giết người. Khi tôi đến kiểm tra, cũng thật bất ngờ, khi đứng ngoài cửa, tôi đã nghe thấy âm thanh kỳ lạ trong phòng Khuất Doanh, vì vậy tôi dứt khoát gõ cửa.” Trần Ca dang tay ra: “Tôi thừa nhận rằng hành vi của tôi quả thực là hơi thô bạo, nhưng mạng người quan trọng, vào thời điểm đó thì không thể do dự một chút nào cả!”
Sau khi nói xong, Trần Ca vẫn nhìn về phía bạn gái của Khuất Doanh: “Cô vừa mới lướt qua tử thần đấy, nếu như không có tôi, cô có thể đã gặp nguy hiểm, hiện tại không phải cô nên cảm kích tôi sao?”
Trong miệng bạn gái của Khuất Doanh phát ra tiếng nghiến răng, cô ta ghé người vào Khuất Doanh, khóe mắt ngấn lệ, không nhìn Trần Ca.
“Xem ra bạn gái của cậu đang rất sợ hãi, cậu hãy "an ủi" cô ấy một chút đi.” Sau khi nói xong, Trần Ca trực tiếp đi tới giữa phòng khách, bộ dạng như chủ nhân của căn nhà: “Hung thủ vẫn còn đang chạy trốn, hắn sẽ thông qua cửa sổ đi vào nhà của từng người, một người như vậy rất nguy hiểm, cho nên chúng ta phải bắt được hắn càng sớm càng tốt.”
Mỗi người trong tòa nhà này đều có bí mật của riêng mình, và những bí mật đó được giấu trong phòng riêng của họ, câu nói của Trần Ca chính là đang muốn nói cho họ biết, hiện tại có một kẻ giết người không tuân theo quy tắc và có thể đang rình mò bí mật của từng người trong bọn họ, nếu họ không muốn để lộ bí mật của riêng mình thì bọn họ nên nhanh chóng cùng nhau đi bắt hung thủ đi.
Nghe những lời của Trần Ca, những người hàng xóm gần như đồng ý mà không do dự chút nào, bọn họ dường như còn muốn bắt được hung thủ hơn Trần Ca.
Nhìn những người hàng xóm đang lo lắng không yên, khóe miệng Trần Ca khẽ nhếch lên, anh biết rằng buổi biểu diễn thực sự sắp bắt đầu, mọi thứ đang phát triển theo hướng có lợi cho anh.
“Nói không chừng mình còn có thể trực tiếp giết chết con quái vật ở Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ngay tại đây.”
Hiện tại Trần Ca đang được nhiều người ủng hộ, Ôn Tình đang đứng sau lưng anh cũng sợ đến ngây người, chuyện này có vẻ hơi khác so với thế giới đằng sau cánh cửa mà cô đã tưởng tượng.