“Học sinh kia, này! Là em đó, đứng dậy làm gì vậy? Ngồi xuống!" Người đàn ông trung niên trừng mắt nhìn Trần Ca, nhưng Trần Ca không phản ứng chút nào, ông ta ho khan hai tiếng, Trần Ca mới hồi phục tinh thần lại, nhanh chóng ngồi trở lại ghế.
“Trần Ca, cậu muốn cái gì vậy?” Tiểu mập mạp mặt tròn bí mật hỏi Trần Ca, nhưng Trần Ca không nói lời nào, ánh mắt nhìn chằm chằm Trương Nhã trên bục giảng.
“Học Viện Tư Thục Tây Thành đã bị đóng cửa sáu năm trước, và Trương Nhã đã chết một năm trước khi nó bị đóng cửa. Tính toán thời gian, nếu như không có sự kiên đó, cô ấy ở tuổi hai mươi lăm chắc cũng là cái dạng này.”
Bị Trần Ca nhìn chằm chằm, nữ giáo viên trên bục giảng mỉm cười với anh, sau đó nhìn sang các bạn học khác.
Hít một hơi thật sâu, Trần Ca cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại, giấu chiếc ba lô xuống gầm bàn và bí mật mở ra để kiểm tra đồ đạc bên trong.
Không có gì thay đổi, chỉ là cuốn truyện trước đọc khi đi ngủ của Trương Nhã lại “chạy” ra khỏi ngăn kép, đè lên mọi đồ vật khác.
Người đàn ông trung niên rời đi, Trương Nhã bắt đầu tiết học đầu tiên của cô ấy, còn Trần Ca, người đang ngồi cạnh bức tường, thì lặng lẽ mở cuốn truyện của Trương Nhã ra.
Bên trong trang bìa đỏ như máu là những trang giấy trắng, tất cả những câu chuyện đẫm máu và kinh khủng đã biến mất, những dòng chữ viết bằng máu giống như chưa từng xuất hiện.
“Khi bước vào thế giới sau cánh cửa của Phương Ngư, tất cả những dòng chữ trong cuốn truyện dường như cũng biến mất, tác dụng thực sự của cuốn sách này là gì? Tại sao mỗi khi bước vào thế giới sau cánh cửa, tất cả những dòng chữ trên cuốn sách đều biến mất? Chúng nó đi đâu rồi?”
“Lần đầu tiên khi mở cửa ra, cảm giác như là rơi vào biển máu, thiếu chút nữa không thở được mà chết, may là có một tay đã đỡ lấy mình.”
“Mình nhớ lúc đó còn nghe thấy giọng nói của một người đàn ông lạ, hình như muốn hỏi tại sao mình lại đi vào tìm cậu ta, chủ nhân của giọng nói này có phải là Vu Kiến không?”
Đầu óc Trần Ca có chút bối rối, anh nằm xuống bàn, gối đầu vào cuốn truyện mà người bình thường nếu chạm vào sẽ chết chắc, thậm chí đến cả áo đỏ cũng có chút sợ hãi.
“Mình muốn sắp xếp lại suy nghĩ của mình một chút, thế giới đằng sau cánh cửa này quá đặc biệt, xác suất Minh Thai trốn ở chỗ này cũng vô cùng lớn.”
Cầm chiếc bút trên bàn, Trần Ca viết ngay vào tờ giấy trắng trong quyển sổ: “Trường học và những tòa nhà bên ngoài trường học đều là khung cảnh trong trí nhớ của mình, cho đến tận bây giờ, những người xuất hiện xung quanh cũng có hẳn hai người là ở trong trí nhớ của mình, mình cũng không có ấn tượng mấy với hầu hết các học sinh còn lại, còn người đàn ông trung niên đi cùng Trương Nhã vừa rồi cũng là lần đầu tiên mình nhìn thấy, bởi vậy có thể thấy được, thế giới về cơ bản là được dệt nên từ ký ức của mình, nhưng trong đó cũng chứa ký ức của một người khác.”
Ký ức của những người khác nhau đan xen vào một thế giới, Trần Ca cũng đã từng chứng kiến tình huống này trước đây, đó chính là Thông Linh Trong Trường Ma.
Trường học ma vốn dĩ chỉ là một cảnh ba sao bình thường, không ngừng hấp thu trí nhớ của học sinh, không ngừng sáp nhập các cảnh, cuối cùng biến thành bốn sao.
Nhưng sự khác biệt giữa thế giới đằng sau cánh cửa của Vu Kiến và Thông Linh Trong Trường Ma là anh hoàn toàn không thể cảm nhận được bầu không khí u ám và trầm mặc ở đây, nếu như không phải Trần Ca còn nhớ rõ mình đã mở cửa, chỉ sợ là anh cũng sẽ tưởng đây là một nơi nào đó ở bên ngoài cửa thôi.
Mọi thứ quá chân thực, hoàn toàn giống như trong thực tế.
“Hình như mình đã bỏ qua một chuyện rất quan trọng, bây giờ mình biết quá ít manh mối, chỉ có thể tập trung vào Trương Nhã và lớp số học này mà thôi...” Trần Ca đang cẩn thận liệt kê những thông tin đã biết vào sổ tay, chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo, đột nhiên phát hiện ra lớp học trở nên yên lặng, tất cả học sinh dường như đang quan sát mình.
Bàn tay chống đầu từ từ đặt xuống, Trần Ca nhìn sang bên cạnh, một mùi thơm thoang thoảng bay đến chóp mũi.
“Chăm chú nghe giảng đi.” Trương Nhã đứng sau lưng Trần Ca, cầm quyển sách trên tay gõ vào đầu Trần Ca, nói xong liền rời đi.
Nhìn bóng lưng của Trương Nhã, Trần Ca chạm vào chỗ vừa bị Trương Nhã đập, người phụ nữ trước mặt chồng lên người phụ nữ trong đầu anh, trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác khó tả.
Một tiết học trôi qua nhanh chóng, Trần Ca không dàm làm gì ngoài việc nhìn theo cô giáo: “Nếu cấp ba của mình thực sự có một cô giáo như Trương Nhã thì điểm thi đại học của mình chắc cũng phải phải tầm 100 điểm.”
“Cậu có thể thôi ngây người được rồi đấy, lớp học cũng đã tan rồi, mà cậu thì đến cả quyển sách giáo khoa còn chưa lấy ra.” Tiểu mập mạp mặt tròn che mặt: “Tỉnh lại đi người anh em, đừng mơ mộng nữa, thỉnh thoảng cũng phải học tập chút chứ.”
“Cậu không hiểu, người thật sự nằm mơ không phải tôi.” Trần Ca xách ba lô rời khỏi chỗ ngồi, trực tiếp chạy theo, anh biết gọi tên cô giáo ở hành lang là không tốt, cho nên cố ý chạy tới bên cạnh cô giáo mới đó: “Trương Nhã?”
Nghe thấy thanh âm, Trương Nhã sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười nhìn Trần Ca: “Em phải gọi cô là cô giáo chứ, có chuyện gì sao?”
“Cô thực sự không nhớ tôi sao?” Trần Ca muốn kiểm tra thử một chút, xem thế giới đằng sau cánh cửa được hình thành dựa trên trí nhớ của người đẩy cửa, những thứ hình thành bởi trí nhớ đó chắc chắn sẽ nhớ được người đẩy cửa.
“Tôi nhớ em.” Trương Nhã nghiêm túc nhìn Trần Ca, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Em chính là học sinh vừa rỗi không nghe giảng, lại còn vẽ tranh trong lớp của tôi.”
“Vẽ?” Trần Ca nhìn Trương Nhã đứng trước mặt, anh không biết lúc này bản thân mình trong mắt Trương Nhã là như thế nào, có lẽ đối phương thật sự đã quên anh: “Tôi đang viết mà.”
Lấy quyển sổ từ trong ba lô ra, Trần Ca lật qua lật lại trước mặt Trương Nhã: “Có ấn tượng không?”
“Đây là bản thảo tiểu thuyết mà em viết sao?” Trương Nhã hơi kinh ngạc.
“Tại sao lại thành viết tiểu thuyết rồi.” Không cần biết Trần Ca nói gì, Trương Nhã chỉ coi anh như một cậu bé mà đối đãi, trên mặt vẫn mang theo ý cười.
“Mau trở lại lớp học đi, cô ủng hộ sở thích viết tiểu thuyết của em, nhưng không nên ảnh hưởng đến việc học.”
Trương Nhã trước mặt đã mất đi ngây ngô, trưởng thành dịu dàng khiến người ta không khỏi muốn đến gần.
“Cô thật sự vẫn coi tôi như một đứa trẻ.” Trần Ca miễn cưỡng thu hồi cuốn sổ lại.
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Mặc bộ vest công sở, Trương Nhã, người thoạt nhìn vô cùng chững chạc lại vô tình lộ ra một biểu cảm rất đáng yêu.
“Cô là giáo viên, cho nên nghe lời cô vậy, tôi về lớp đây.” Trần Ca xách ba lô đi về phía phòng học, đi đến nửa đường thì quay đầu nhìn lại, Trương Nhã một mình bước vào phòng làm việc: “Thì ra là Trương Nhã cười tươi lên là trông như vậy, nhìn khác hẳn với mọi ngày, đẹp đến mức có chút phạm quy rồi.”
Nhìn vào cái bóng của mình, Trần Ca khẽ thở dài: “Vất vả lắm mới có được cơ hội để bắt nạt Trương Nhã, nhưng không ngờ cô ấy lại là một giáo viên, thật quá khó khăn rồi.”
Trở lại phòng học, Trần Ca hoàn toàn không nghe giảng, anh sử dụng Âm Đồng để quan sát thị trấn nhỏ bên ngoài trường.
Đây đúng là thị trấn Lệ Loan, nhưng nó hoàn toàn khác với Lệ Loan hỗn loạn và điên cuồng trong ký ức của anh, dân dã chất phác, mọi người đều an cư lạc nghiệp, đừng nói gì đến Minh Thai, anh thậm chí còn không cảm nhận được một chút cảm xúc tiêu cực nào.
“Chẳng lẽ nơi này giống như Thông Linh Trong Trường Ma, ngày và đêm là hai thái cực hoàn toàn khác nhau?”
“Học sinh ngồi gần cửa sổ, yêu cầu em đứng lên và trả lời câu hỏi ở trên bảng.” Giọng của một giáo viên nam phát ra trên bục giảng.
Trần Ca cũng rất tôn trọng đối phương, đứng lên nhìn lướt qua bảng đen, sau đó hét lên: “Tôi không biết.”