“Đôi giày cao gót này ở đâu ra vậy?” Trần Ca nhấc giày lên, bộ dạng như vừa mới phát hiện ra.
Nghe được lời Trần Ca nói, tài xế Đường Tuấn nhìn qua gương chiếu hậu để theo dõi tình hình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ông chủ của mình thật sự là một người khác thường.
Một người bình thường không chậm phát triển trí tuệ, dưới bất kỳ tình huống nào chắc là cũng sẽ không chủ động tiếp cận với ma quỷ. Thế nhưng ông chủ nhà mình thì lại khác, biết rõ núi có hổ mà vẫn quyết tâm leo lên núi, hơn nữa còn là cái loại mà trực tiếp đi tận vào trong hang hổ, không hề lo lắng đến hậu quả.
Ông ta muốn khuyên giải, nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào, không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng lại, thành thật ngồi lái xe.
Bên trong xe không có ai có thể trả lời vấn đề mà Trần Ca hỏi, tất cả mọi người nhìn anh chằm chằm như nhìn một kẻ ngu ngốc.
“Tên này lại muốn làm gì vậy?” Bác sĩ dùng khăn quàng cổ che mặt, chỉ lộ ra hai con mắt. Ở trong tình huống không rõ ràng, đến việc bảo đảm an toàn cho bản thân còn khó khăn thì đương nhiên anh ta sẽ không đứng ra giúp đỡ Trần Ca.
Một nhà ba người mới vừa lên xe, người vợ cùng đứa con đều cúi đầu, chẳng ai muốn lên tiếng, mà người chồng thì cứ cười u ám, vẻ mặt có phần hả hê.
Trong xe còn có một người đàn ông say rượu, người đó là người đầu tiên lên xe, từ sau khi lên xe thì cứ nằm trên ghế ngủ mơ mơ màng màng, đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh.
Người đàn ông có khuôn mặt tươi cười cũng đang nhìn Trần Ca, thật trùng hợp, lúc này Trần Ca cũng đang nhìn vào hắn ta.
“Anh cách chỗ có đôi giày này gần nhất, chắc là sẽ biết ai để lại đôi giày này đúng không?” Giày cao gót màu đỏ tươi được cầm ở trong tay, lòng bàn tay truyền đến một loại cảm giác kỳ lạ không nói ra được, giống như là đang vuốt ve da người đẫm máu. Một tay Trần Ca cầm giày, lảo đảo đi đến chỗ người đàn ông có khuôn mặt tươi cười.
“Người này điên rồi sao? Trêu chọc một thứ còn chưa đủ, lại còn phải đồng thời đi làm tức giận hai thứ! Lẽ nào đến tận bây giờ cậu ta vẫn chưa tin là trên thế giới này có quỷ? Nghĩ những gì mình nói với cậu ta lần trước là lừa gạt?” Trong lòng bác sĩ hơi rối rắm, ban nãy rõ ràng anh ta đã nói với Trần Ca là người đàn ông có khuôn mặt tươi cười đó đã giết chết người trên cả một xe, thế mà Trần Ca vẫn chủ động chạy tới khiêu khích, điều này làm cho anh ta thấy không thể hiểu nổi.
Trần Ca cầm đôi giày cao gót trong tay, đứng ở bên cạnh người đàn ông có khuôn mặt tươi cười, đôi giày cao gót màu đỏ như máu rung lên trước mắt người đàn ông đang cười.
“Anh thoạt nhìn có hơi mất tự nhiên.” Trần Ca rất tự nhiên thả đôi giày cao gót xuống chỗ bắp đùi của người đàn ông đang cười: “Có thể sở hữu một đôi giày cao gót xinh đẹp như này, vậy thì chắc chắn chủ nhân của nó cũng sẽ rất xinh đẹp, anh cảm thấy thế nào?”
Người đàn ông có khuôn mặt tươi cười chậm rãi ngẩng đầu, vẫn duy trì nụ cười, nhưng trong miệng lại bật ra ba chữ cứng rắn: “Lấy nó ra.”
Giọng nói có thể phản ánh tính cách của một người theo một mức độ nhất định nào đó, trong giọng nói của người đàn ông này nghe chẳng có chút vui vẻ nào, có lẽ đã rất lâu rồi hắn ta chưa nói, sau khi nói một chữ đều phải dừng lại một lúc.
“Anh rất ghét đôi giày này sao? Vì sao? Rõ ràng đây là một đôi giày cao gót rất đẹp mà.” Hai chân Trần Ca căng cứng, bất cứ lúc nào cũng có thể lùi về phía sau.
Trong mắt người ngoài thì cảm thấy là Trần Ca đang đùa với lửa, hay nói đúng hơn là đùa giỡn với cái chết, họ cũng không biết Trần Ca lấy đâu ra sự tự tin để làm điều này và họ cũng không biết mục đích của Trần Ca khi làm như vậy.
Xe buýt số 104 đã sắp chạy đến trấn Lệ Loan, thời gian còn lại cho Trần Ca cũng không nhiều lắm. Nếu như lợi dụng tốt hành khách trên xe thì sẽ biến thành những người giúp đỡ, nhưng nếu như không xử lý tốt thì Trần Ca sẽ gặp kẻ địch ở khắp nơi.
Anh không muốn trong lúc mình đối phó với cái bóng lại còn phải đề phòng những hành khách này, cho nên quyết định thử phản ứng của bọn họ trước.
Dùng đôi giày cao gót màu đỏ để thăm dò người đàn ông có khuôn mặt tươi cười, đây là quyết định tạm thời của Trần Ca.
Ban đầu đôi giày cao gót màu đỏ này được đặt ở giữa trạm xe, Trần Ca cũng không rõ nó lên xe bằng cách nào, chỉ biết là một lúc sau thì nó xuất hiện ở trên xe buýt, đồng thời chiếm cứ một ghế ngồi ở hàng thứ nhất.
Ngay từ đầu Trần Ca cũng không cảm thấy gì, thế nhưng những cử động kỳ lạ của người đàn ông mặt cười sau đó đã thu hút sự chú ý của anh.
Bác sĩ nói người đàn ông mặt cười đó đã giết hết người trên cả một chiếc xe, lẽ ra hắn ta phải là một nhân vật vô cùng tàn bạo và nguy hiểm, thế nhưng sau khi hắn ta lên xe đã chủ động tránh đôi giày cao gót này, ngồi vào hàng thứ hai mà gần như không có chút do dự nào.
Người đàn ông có khuôn mặt tươi cười lại chủ động tỏ ra yếu thế, hắn ta đang cố kỵ điều gì?
Trần Ca chưa bao giờ đánh giá thấp đối thủ của mình, nếu cảm thấy thực lực đối phương quá mạnh, anh cũng sẽ phải suy nghĩ nhiều.
Trên thực tế, những ma quỷ càng mạnh thì càng thông minh, chúng biết cách nhẫn nại và ngụy trang, đợi khi con mồi thả lỏng cảnh giác thì chúng sẽ nhe nanh và cắn đứt cổ con mồi.
Người đàn ông có khuôn mặt tươi cười không trêu chọc đôi giày cao gót đỏ để tránh khỏi xung đột, nhưng hắn ta lại không nghĩ tới sẽ gặp phải một tên chẳng giống ai thế này.
Trần Ca chẳng hề quan tâm đến an nguy của bản thân, anh chỉ tuân thủ theo một nguyên tắc, những chuyện mà kẻ thù càng muốn tránh không cho nó xảy ra thì anh sẽ càng phải làm cho nó xảy ra.
Nhìn đôi giày cao gót đỏ ở trên bắp đùi, sắc mặt người đàn ông luôn cười hơi tái xanh, nhưng cho dù trong tình huống như vậy, khóe miệng của hắn ta vẫn nhếch lên hai bên như trước. Cái con quái vật này không biết là bị kích thích từ lúc nhỏ hay là bị bệnh đặc biệt nào, mà hình như hắn ta chỉ có đúng một biểu cảm như vậy.
Nụ cười trên mặt người đàn ông đó là bất biến, tròng trắng mắt từ từ trở nên xám xịt, trong con ngươi hiện lên những sợi tơ đen không ngừng xoắn xuýt, trông hơi ghê tởm.
Những thay đổi trên cơ thể hắn ta không chỉ có như thế, cái cổ vốn dài hơn người bình thường lúc này lại được kéo dài ra, các nếp nhăn trên cổ cũng giãn ra, lộ ra làn da màu xám.
Con quái vật này khác với những lệ quỷ áo đỏ mà Trần Ca đã gặp, hình như hắn ta không phải lệ quỷ mà là một người còn đang sống.
Người đàn ông mặt cười tản ra hơi thở vượt xa người thường, nhưng kỳ lạ là anh không tìm thấy một chút đặc điểm của lệ quỷ nào trên người hắn ta cả.
“Lấy nó ra!”
Giọng nói lạnh lẽo bật ra từ kẽ răng, cái đầu nấm của người đàn ông mặt cười hơi lắc lư, vết rách nơi khóe miệng lại càng sâu.
Hàm răng của con quái vật này dường như đã được mài qua, trông chúng không giống như người bình thường, nhưng lại hơi giống với động vật.
Âm thanh dòng điện rẹt rẹt vang lên bên tai, chỉ những khi nào Trần Ca ở trong tình huống nguy hiểm đến tính mạng thì Hứa Âm mới nhắc nhở như vậy. Lần trước lúc âm thanh tương tự như vậy xuất hiện chính là lúc đối mặt với cái bóng ở nhà máy nước.
“Tên này kinh khủng đến vậy sao?” Hứa Âm cách áo đỏ chỉ còn có một chút nữa, hơn nữa anh ta là kiểu càng bị thương thì sẽ càng tàn ác, cho nên dù gặp phải áo đỏ bình thường, anh ta cũng sẽ không chút sợ hãi. Thế nhưng khi đối mặt với người đàn ông mặt cười này, Hứa Âm đã đưa cho anh lời cảnh báo ngay lập tức.
“Tên này còn nguy hiểm hơn so với mình nghĩ.” Thực lực của Hứa Âm đứng thứ hai trong số tất cả các nhân viên trong nhà ma của Trần Ca, anh ta đã đưa ra cảnh báo, điều này cho thấy tình hình thật sự nguy hiểm.
“Mình còn chưa đến được trấn Lệ Loan, chỉ mới ở trên xe mà đã gặp được con quái vật kinh khủng như vậy, thật khó có thể tưởng tượng ở trong trấn Lệ Loan đã có bao nhiêu thứ kinh khủng được tích lũy trong bấy nhiêu năm?”
Cuối cùng Trần Ca cũng không lấy giày đi, anh để lại đôi giày cao gót bên cạnh người đàn ông mặt cười, sau đó đi thẳng đến chỗ tài xế.
Đây là xe của anh, đường đi là do anh quyết định.
Anh chuẩn bị bảo Đường Tuấn lái xe thẳng đến nơi ở của Phạm Thông, cho dù ở đấy có cạm bẫy nào đi nữa thì anh cũng sẽ kéo người đàn ông mặt cười cùng đôi giày cao gót màu đỏ kia đi cùng.
“Làm như vậy có phải hơi bốc đồng quá không nhỉ? Quên đi, cũng đâu có nhiều thời gian để suy nghĩ!”