Nhìn bóng lưng Trần Ca rời đi, đội trưởng Lý hơi bất an, ông gọi A Dũng bên ngoài vào.
“Tối nay tôi có chút việc, đi trước đây.”
“Có liên quan tới Trần Ca sao?”
“Ừ, từ sau khi cha mẹ mất tích, tên nhóc này cho dù gặp phải chuyện gì đều có thể giữ được tỉnh táo. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tâm trạng cậu ta chấn động lớn như vậy.” Đội trưởng Lý cất gọn tài liệu trên bàn: “Tiện thể cậu thông báo cho anh em trực đêm đừng nên buông lỏng, tối nay có thể sẽ có tình huống khẩn cấp xảy ra.”
“Yên tâm.”
Đội trưởng Lý thay sang thường phục, vội vã đi khỏi.
...
Trần Ca rời khỏi đồn cảnh sát Tây Thành, đón xe trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, anh tự nhốt mình ở trong phòng nghỉ của nhà ma.
“Hung thủ bức tử Trương Nhã hẳn cũng đang tìm Hiệp hội kể chuyện lạ, cuối cùng hắn ta biến mất ở tòa nhà số ba khu chung cư Phương Hoa Uyển, rất có thể đã đi vào tầng hai bốn không tồn tại, tìm được Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Trần Ca hoàn toàn không biết gì về Hiệp hội kể chuyện lạ, tờ rơi trong tay cũng chỉ giới thiệu địa chỉ Hiệp hội.
“Trương Nhã nhảy lầu là vào mấy năm trước, khoảng cách thời gian quá lớn, cho dù cảnh sát bắt được Chu Tú cũng rất khó định tội, cần chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh chống đỡ mới được.” Trần Ca không phải sinh viên ngành luật, cũng không tham gia ngành nghề gì liên quan đến luật pháp, anh không rõ việc ép chết một cô gái sẽ phải chịu trừng phạt như thế nào.
“Phạm sai lầm thì đi gánh chịu hậu quả.” Trần Ca lấy tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ ra: “Chuyện này vẫn nên để Trương Nhã tự làm có vẻ tốt hơn, nhiệm vụ của mình là đi tìm tên khốn kia.”
Ánh mắt nhìn vào tờ rơi, cửa phòng màu đỏ máu nửa mở có hơi gai mắt, đây chính là ký hiệu của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Nửa đêm rạng sáng đi thang máy, dừng lại ở mỗi tầng, cuối cùng ấn xuống tầng hai bốn là có thể tìm được Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Ở phía dưới cùng tờ rơi còn viết những việc cần chú ý.
Nhất định phải một mình đi vào thang máy lúc nửa đêm rạng sáng, trong quá trình đi thang máy, chỉ cần gặp phải người khác cùng đi là coi như thất bại, nhất định phải bắt đầu lại từ đầu.
Trong qua trình đi thang máy, bất kể nhìn thấy ở hành lang có thứ gì xuất hiện cũng không thể đi ra khỏi thang máy một bước.
Cho dù có tìm được Hiệp hội kể chuyện lạ hay không đều phải mang bên mình một chiếc mặt nạ. Tất cả thành viên trong hiệp hội đều cần che giấu gương mặt thật của mình, không thể tiết lộ thông tin của mình cho bất cứ ai cũng nghiêm cấm hỏi thăm tin tức của người khác.
Cuối cùng cũng là điểm quan trọng nhất, không thể tiết lộ bất cứ thông tin gì có liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ, không thể kể chuyện mình đi tìm Hiệp hội kể chuyện lạ cho người thứ hai biết.
Những điều kiện ở trên, cơ bản Trần Ca có thể thỏa mãn.
“Chỉ có thể đi một mình nhưng lại không nói không được mang theo ma quỷ.” Trần Ca cất bút bi và cuộn băng vào người, nghĩ ngợi một lúc vẫn cảm thấy không an toàn: “Năng lực của Hứa Âm có giới hạn khá lớn, chỉ có lúc chạy băng mới có thể có tác dụng, máy ghi âm thể tích quá lớn không tiện mang theo.”
Dạo một vòng trong nhà ma, Trần Ca lại nhét Tiểu Tiểu vào túi áo: “Hội viên Hiệp hội kể chuyện lạ không biết là người hay quỷ, liều lĩnh mang búa của bác sĩ nát sọ với dao mổ heo đến đó trái lại dễ khiến cho đối phương cảnh giác.”
“Cẩn thận chút vẫn tốt hơn.”
Trần Ca dùng sợi dây thắt chặt vải đỏ bọc dao mổ heo, chuẩn bị cột lên bắp chân, còn về búa nát sọ thì bỏ đi, tạo hình thứ này quá đặc biệt, cầm nó qua đấy nhất định sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của đối phương.
“Tạm thời có thể làm được chỉ có những thứ này.”
Kiểm tra xong toàn bộ đạo cụ, Trần Ca lại lên mạng đặt một cái máy lặp lại loại siêu mỏng, có điều phải ngày mai hàng mới có thể gửi đến.
Trần Ca cầm giấy và bút, viết xuống toàn bộ những việc tối nay phải chú ý, thuộc nằm lòng.
10 giờ 30 tối, pin điện thoại đầy, Trần Ca rời khỏi nhà ma đón xe chạy tới khu chung cư Phương Hoa Uyển.
Bóng đêm đen kịt, nhìn không thấy trăng sao trên trời, hơi u ám.
Bên trong và bên ngoài taxi là hai thế giới khác nhau, Trần Ca cảm thấy mình giống như một khách qua đường bên ngoài nơi xa hoa trụy lạc.
Lúc gần 11 giờ, Trần Ca đi tới khu chung cư Phương Hoa Uyển, anh vốn muốn len lén chuồn vào từ cửa sau, nhưng khi anh trông thấy bảo vệ trực ca đêm trong phòng bảo vệ thì bỏ đi suy nghĩ này.
“Cố Phi Vũ? Cậu xuất viện rồi?” Trần Ca nhìn cậu nhóc chín chắn lên nhiều, mặc đồng phục bảo vệ trong phòng bảo vệ thì cảm thấy ngạc nhiên.
Cách thời gian người phụ nữ điên bị bắt mới một hai ngày mà thôi, không ngờ cậu ta đã đi làm lại.
“Anh Trần, sao anh lại đến đây?” Cố Phi Vũ có hơi xấu hổ, thái độ cậu ta đối mặt với Trần Ca lần thứ hai hoàn toàn khác trước.
“Có chút việc, thuận tiện được dịp thăm cậu.” Trần Ca cười cười: “Cơ thể hồi phục thế nào? Không nghỉ ngơi thêm vài ngày sao?”
“Tôi theo chân bác cả vào thành phố làm thuê, ở bệnh viện thêm một ngày tương đương với tôi phí công đi làm ba ngày, tiền thuốc men đêm hôm đó vẫn do bác cả với đồng hương ứng tiền.” Nói đến đây Cố Phi Vũ hơi xấu hổ: “Ra đây hơn một tháng, tiền còn chưa kiếm được, chỉ gây thêm họa cho mọi người.”
“Cậu như thế gọi là có trái tim lương thiện, tôi thấy rất tốt.” Trần Ca lấy điện thoại ra: “Lát nữa tôi muốn đi tòa nhà số ba một chuyến, có chuyện muốn nhờ cậu chút.”
“Có chuyện gì cứ việc nói.” Đối với Cố Phi Vũ, Trần Ca là ân nhân cứu mạng, đương nhiên cậu ta sẽ không từ chối lời nhờ vả của Trần Ca.
“Cậu nhớ rõ nhé.” Trần Ca đổi chuông điện thoại của hai người thành tiếng rung đơn giản nhất: “Nếu như sau nửa đêm, rạng sáng cậu nhận được điện thoại của tôi, đừng có nghe máy, sau khi kêu ba tiếng tôi sẽ cúp điện thoại, khi đó tôi cần cậu làm cho tôi một việc rất đơn giản.”
“Việc gì?”
“Lập tức báo cảnh sát.”
Cố Phi Vũ còn muốn hỏi gì đó thế nhưng bị Trần Ca ngăn lại: “Làm theo lời tôi nói là được, cậu nhớ kĩ, tuyệt đối không được nghe điện thoại của tôi, cứ báo cảnh sát là xong.”
“Hiểu rồi.” Cố Phi Vũ không dám tùy tiện mở miệng, từ sau lần trước được Trần Ca cứu không rõ lí do, cậu ta luôn cảm thấy Trần Ca là kiểu người muốn làm chuyện lớn.
Rời khỏi phòng bảo vệ, Trần Ca đi vào khu chung cư Phương Hoa Uyển, đi tới tòa nhà số ba.
Ngoài mặt thì tòa cao ốc này hoàn toàn bình thường, nhưng chẳng ai lại có thể nghĩ đến, nó lại là trụ sở của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Trong quá trình đi thang máy chỉ cần gặp người khác cùng đi là coi như thất bại, nếu như đổi thành tòa nhà cao tầng khác thì xác suất thất bại rất cao, có điều tòa nhà này lại không như vậy.”
“Mình nghe mẹ nuôi Vương Hân nói qua, người ở chỗ này của bọn họ rất ít ai đi thang máy vào đêm khuya, nghe đâu sẽ trúng tà.”
“Bây giờ nghĩ lại, những người từng gặp chuyện trúng tà có khả năng liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ, đoán chừng là không cẩn thận gặp người hoặc “quỷ” đi tìm Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Trần Ca trốn trong lối đi an toàn, sau 11 rưỡi, con số trên màn hình thang máy khu nhà ở không thay đổi, chứng tỏ thang máy vẫn nằm trong trạng thái không ai sử dụng.
Không biết có phải do nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch lớn hay không, theo thời gian trôi, Trần Ca cảm thấy nhiệt độ trong tầng càng lúc càng thấp.
“Nếu so với bên ngoài thì trong cao ốc lạnh hơn nhiều, các hộ gia đình ở đây đều đã quen rồi sao?”
11 giờ 55 phút tối, Trần Ca ra khỏi lối đi an toàn, đi tới bên cạnh thang máy: “Hẳn sẽ không gặp ai khác đâu.”