“Em có một căn phòng bị ma ám.”
“Em luôn cảm thấy có một người khác ở trong phòng của mình, ánh mắt của anh ta ẩn trong khe hở giữa tủ quần áo và ván giường.”
Tuổi tác của cô gái không lớn, có vẻ ngoài trong sáng, có vẻ rất thích màu trắng, áo ngoài, quần dài, giày dép, thậm chí cả túi xách cũng đều là màu trắng tinh khiết.
“Đã nói cho ba mẹ biết chưa?” Ngồi đối diện cô gái là một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi, tuấn tú tỏa nắng, mang lại cảm giác rất sạch sẽ.
“Bọn họ đang ở nước ngoài, có lẽ phải một tuần nữa mới về nước được.” Cô gái nâng cái ly trong tay lên, nhìn tạp chất đang lắng đọng ở phía dưới cùng ly thủy tinh: “Đêm qua, khi em đi về nhà, đèn cảm âm trong hành lang bị hỏng, em còn loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân phía sau mình, kiểu như đang đi theo em trong bóng tối.”
“Có người theo dõi em? Gần đây vùng ngoại ô phía Tây thực sự không được yên bình, hôm nay để anh đưa em về nhà, được không? Để em về nhà một mình anh có hơi lo.” Giọng nam sinh rất dịu dàng.
Cô gái do dự hồi lâu, nhìn khuôn mặt gần như hoàn hảo của chàng trai, cô chợt như nghĩ ra điều gì đó ghê gớm, vội vàng đứng dậy: “Không được, anh cứ để em tự đi về đi.”
Mặt trời từ từ lặn xuống ở bên ngoài cửa sổ, cô gái và chàng trai tách ra ở lối vào của nhà hàng và đi một mình trên đường lớn.
“Là anh ấy sao?”
Trong lòng nghĩ ngợi điều gì đó, cô gái suýt va phải biển quảng cáo ven đường, khi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trên tấm biển có dán một tờ thông báo: Thời gian gần đây có rất nhiều thiếu nữ ở thành phố chúng ta đã biến mất, mong mọi người hãy chú ý hơn! Nếu như phát hiện bất cứ điều gì, xin vui lòng liên hệ ngay với đồn cảnh sát địa phương!
Bên cạnh thông báo cũng có một thông báo tìm người mất tích, người mất tích đều là con gái, tuổi tác trong khoảng mười lăm đến hai lăm tuổi, phía trên có ghi quần áo mà họ mặc trước lúc mất tích, ví dụ như giày màu trắng, váy màu đen.
Nhìn vào những bức ảnh, không hiểu sao cô gái lại cảm thấy ớn lạnh sau gáy, cô đột nhiên quay đầu lại và nhìn về phía sau.
Trên đường lớn người đến người đi, cô cũng không phát hiện ra có người kỳ lạ nào.
“Tại sao mình luôn cảm thấy có một con mắt đang theo dõi mình vậy?”
Cô gái bước nhanh hơn, vội vã về nhà.
Màn đêm vô tình buông xuống, ánh đèn đường cứ lúc sáng lúc tối, cô gái mơ hồ nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, đối phương đang càng ngày càng gần cô.
Cô không dám quay đầu lại, nắm chặt túi trong tay, chạy một mạch vào khu chung cư, rồi lao vào hành lang.
Tiếng bước chân phía sau không những không biến mất, mà còn theo cô đi vào trong hành lang, đối phương cũng không còn che dấu, tốc độ càng ngày càng nhanh!
Đèn cảm âm dường như đã bị người ta làm hỏng từ trước, dù âm thanh có lớn đến đâu thì hành lang vẫn tối om như cũ.
Cô gái chạy trong bóng tối, hành lang quen thuộc vào ban ngày giờ lại giống hệt như một mê cung không có đường ra.
“Linh Lan!”
Một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc đột nhiên vang lên sau lưng, động tác của cô gái dần dần chậm lại.
Đây là giọng nói của chàng trai, cô nhớ rất rõ, cũng chính vì giọng nói quyến rũ đó mà cô không thể không kiềm lòng được mà yêu thương đối phương.
“Linh Lan, em đừng sợ, anh chỉ lo lắng cho em, cho nên muốn đưa em về tận nhà thôi.” Một bóng người từ từ tiến lại trong bóng tối, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô gái.
“Anh theo dõi em?” Giọng cô gái thay đổi, cô nhìn bóng dáng quen thuộc trong bóng tối và hất tay người kia ra.
“Linh Lan, em hãy nghe anh nói, buổi tối của mấy ngày gần đây, chẳng hiểu sao trái tim của anh luôn cảm thấy đau đớn, và có một giọng nói đang cảnh báo anh...” Chàng trai còn muốn nói điều gì đó, nhưng cô gái đã chạy lên tầng.
“Đừng đi theo em nữa!” Cánh cửa đóng chặt, cô gái bước vào một căn phòng trên tầng cao nhất, ngay sau khi cô bước vào, trong phòng liền vang lên tiếng nhạc ồn ào, có vẻ như ai đó đã vặn to nhỏ âm lượng TV đến mức tối đa.
“Linh Lan, em hiểu lầm rồi, anh...” Chàng trai gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại.
Sau vài phút, ngay khi chàng trai chuẩn bị rời đi, cánh cửa phòng đang đóng chặt đột nhiên mở ra.
Khuôn mặt của cô gái xuất hiện ở khe cửa, đôi mắt u ám của cô đã bừng sáng ngay khi nhìn thấy chàng trai.
“Linh Lan, anh thực sự chỉ lo lắng cho em.” Nhìn thấy cô gái cuối cùng cũng mở cửa, chàng trai vội vàng bước tới giải thích, nhưng khi anh vừa nói ra hai chữ hai chữ, sắc mặt của cô gái đột nhiên trở nên rất xấu.
Ánh sáng trong mắt cô từ từ nhạt đi, cô nhìn thẳng vào người con trai: “Anh tìm chị gái em làm gì?”
“Chị gái?” Chàng trai dừng lại ở cửa.
“Tên em Anh Tố, là em gái của Linh Lan.” Tấm lưng đang cúi xuống của Anh Tố từ từ thẳng lại, lúc này chàng trai mới nhìn thấy phương đang mặc một chiếc váy đen.
“Em có thể gọi chị gái em ra một chút được không? Anh có chuyện muốn nói với cô ấy.”
“Chị ấy đang tắm, bây giờ không tiện ra ngoài.” Anh Tố cứ nhìn chằm chằm chàng trai, ánh mắt có chút đáng sợ.
Có thể nghe thấy lờ mờ tiếng nước lẫn trong tiếng nhạc ồn ào, chàng trai mím môi: “Vậy anh sẽ không làm phiền nữa, em có thể giúp anh chuyển một câu được không, nói là sáng mai anh sẽ đợi cô ấy ở nhà hàng phố Tây.”
“Vâng.” Anh Tố nhàn nhạt đáp, rồi đóng cửa lại.
Hành lang lại trở nên tối om, chàng trai đứng một mình trước cửa nhà Linh Lan, nhìn vào chiếc túi trên tay, trong đó có một món quà mà cậu đã chuẩn bị.
“Tại sao càng đến gần trái tim mình lại càng đau chứ?”
Trong đầu hiện lên từng hình ảnh mà cậu và Linh Lan ở bên nhau, chàng trai nắm lấy tay vịn cầu thang và chậm rãi bước xuống tầng.
Linh Lan lớn hơn chàng trai một tuổi, trên người cô ấy có một sức hút đặc biệt, như thể nó đại diện cho tất cả những điều chưa biết trên thế giới.
Tình yêu của chàng trai dành cho Linh Lan là trong sáng, nhiệt tình, không một chút tạp chất.
Đó là người đầu tiên cậu yêu, và Linh Lan cũng là người đầu tiên nói cho anh biết tình yêu là gì.
Cảm giác ấy giống như ngọn lửa, soi sáng mọi thứ và đốt cháy linh hồn.
Không có đường quay lại, và cũng không chừa ra bất kỳ đường lui nào.
Bóng đêm dày đặc, chàng trai trở về nhà, cậu cứ ngâm nga bài hát mà mình sáng tác, nằm trên giường.
Cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều, khi chàng trai đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì mơ hồ nghe thấy một giọng nói.
“Bọn họ là những kẻ giết người, đừng có uống ly nước đó, tuyệt đối không uống ly nước đó...”
Sáng sớm ngày hôm sau, chàng trai vội vàng cầm món quà vẫn chưa tặng được và chạy đến nhà hàng phố Tây, chọn một vị trí bên cửa sổ.
Mãi đến tận trưa, cô gái mặc áo khoác trắng mới xuất hiện, trông có vẻ khá mệt mỏi, ít nói và có vẻ im lặng hơn bình thường.
Sau khi ăn cơm xong, chàng trai ngỏ ý muốn đi xem phim, cô gái cũng không từ chối.
Bọn họ đã làm mọi thứ họ muốn làm như bình thường.
Khuôn mặt của cô gái nở một nụ cười đã mất từ lâu, tâm trạng của cô ấy cũng đã tốt lên rất nhiều.
Khi trời gần tối, cả hai đi đến một ngã tư, lần này chàng trai cũng không nói là muôn đưa cô gái về nhà nhưng cô gái lại chủ động nắm lấy tay chàng trai khi chàng trai chuẩn bị rời đi.
“Tối hôm qua em lại cảm nhận được ánh mắt đó, anh ta trốn trong phòng của em, như thể muốn giết em vậy.” Cô gái ngẩng đầu: “Anh có thể đi cùng em và kiểm tra nhà cho em được không?”
Cảm nhận được hơi lạnh từ lòng bàn tay, chàng trai nắm chặt tay cô gái: “Được chứ.”
Băng qua đường, cả hai tựa sát nhau và đi vào khu chung cư cũ nát.
Hang động u ám giống như một con quái vật đang há miệng, nuốt chửng hai người bọn họ.
Cửa vừa đóng, chàng trai đứng ở trong nhà cô gái, vẻ mặt có hơi thận trọng.
“Có đồ uống trên bàn cà phê, trước tiên anh cứ ngồi nghỉ trên ghế sô pha đi, em đi thay quần áo, quần áo này mặc thật không thoải mái quá.” Cô gái bước vào phòng ngủ, còn chàng trai thì thận trọng ngồi trên ghế sô pha, cơ thể của cậu khá căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên cậu đến nhà một cô gái, dáng vẻ ngượng ngùng trông rất đáng yêu.
Ánh mắt nhìn xung quanh, ngôi nhà của cô gái rất bình thường, không có gì đặc biệt cả.
Chàng trai từ từ thả lỏng, cậu cầm đồ uống trên bàn cà phê lên, khoảnh khắc chiếc cốc chạm vào môi, cậu chợt nhớ đến một câu nói mà mình nghe thấy đêm qua.
Không được uống ly nước đó!
Giọng nói ấy hiện lên trong lúc nửa mơ, nửa tỉnh, vừa quen vừa lạ, chỉ là vài câu ngắn gọn nhưng dường như có màu sắc và hình dáng, như thể một ký ức cụ thể nào đó.
Từ từ đặt đồ uống xuống, khi chàng trai nhìn lên tường thì vô tình phát hiện một khung ảnh.
Trong khung gỗ là bức ảnh chụp một gia đình bốn người, giữa hai vợ chồng là hai cô gái trông gần như giống nhau, một người mặc áo phông trắng và người kia mặc váy đen.
“Anh đang nhìn gì vậy?” Cô gái mặc bộ đồ ngủ trắng tinh không biết đã bước đến gần chàng trai từ lúc nào.
“Linh Lan, không phải em còn có một em gái song sinh sao? Khi anh đến đây ngày hôm qua, chính cô ấy đã mở cửa cho anh.”
“Anh muốn gặp cô ấy sao?” Ánh mắt cô gái lướt qua đồ uống trên bàn cà phê, chiếc cốc đã bị di chuyển, nhưng nước trong đó lại chưa được uống.
“Anh chỉ cảm thấy hơi kỳ quái, cô ấy...” Chàng trai không nói nữa, chỗ ngực đột nhiên cảm thấy hơi lạnh thấu xương.
Cậu từ từ cúi đầu xuống và nhìn thấy một con dao sắc nhọn đang đâm vào trong ngực mình.
Dòng máu ấm nóng chảy trên làn da trắng nõn, nhuộm đỏ cả bộ đồ ngủ trắng tinh của cô gái, khuôn mặt thanh tú của cô dần lộ ra vẻ cuồng loạn: “Em chính là Anh Tố, anh yêu Linh Lan như vậy, tại sao đến cả em và chị ấy mà anh cũng không phân biệt được vậy?”
Chưa kịp dứt lời, Linh Lan cả người dính máu bước ra khỏi phòng ngủ, cô đi chân trần và giẫm lên vết máu của chàng trai.
Con dao sắc nhọn không ngừng xuyên qua cơ thể của chàng trai, chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên bọn họ làm điều này, nhát dao nào cũng tránh xương mà đâm thẳng vào tim chàng trai một cách mạnh mẽ.
Hộp quà trên tay anh rơi xuống đất, một cuộn băng rơi vào trong vũng máu.
Ý thức của chàng trai dần dần trở nên mờ mịt, trước khi cơn đau thấu xương đó ập đến, chàng trai mơ hồ nhìn thấy một người đàn ông đang đứng sau lưng hai cô gái, người đàn ông đó cố gắng hết sức để ngăn cản hai cô gái, nhưng cánh tay của anh ta cứ lần lượt xuyên qua cơ thể của hai cô gái.
Người đàn ông đó dường như không thuộc về thế giới này, anh ta muốn ngăn cản mọi thứ trên thế giới này, nhưng anh ta không thể chạm vào bất cứ thứ gì trên thế giới này.
“Tôi dường như đã nhớ kỹ giọng nói của anh ấy...”
...
Mở mắt ra, Trần Ca nắm chặt năm ngón tay, đánh mạnh vào giường bệnh.
Cơ thể của anh có vẻ cực kỳ yếu, sắc mặt cũng rất tệ.
“Ông chủ, anh đã cố gắng thử hơn một trăm lần rồi, từ bỏ đi. Hứa Âm có thể trở thành hung thần cũng là bởi vì anh ta có tình yêu tột cùng và hận đến tột cùng, không ai có thể đưa anh ta ra khỏi lồng giam của hai thứ tình cảm này đâu.” Tiểu Tôn mặc áo choàng trắng đang đứng bên cạnh Trần Ca.
“Không, đó là một hướng đi sai lầm, tôi vốn nghĩ rằng chỉ cần giết hai người phụ nữ đó, hoặc thay đổi một liên kết nào đó trong trí nhớ là sẽ có thể ngăn chặn được thảm kịch, nhưng thực tế không phải vậy, ngay cả khi cậu ấy không uống thứ đồ uống đó, Hứa Âm cũng vẫn sẽ bị giết.” Trần Ca đứng lên: “Tôi muốn thử một lần nữa.”
Nghe được những lời của Trần Ca, Tiểu Tôn nở một nụ cười khổ: “Ông chủ, tôi biết anh muốn cứu rỗi Hứa Âm bằng cách dùng mê cung não của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhưng dù sao thì anh ta cũng là một hung thần, mê cung não được tạo ra từ trí nhớ của anh ta giống như một thế giới độc lập. Anh ta quá mạnh mẽ, mê cung não mà chúng ta tạo ra hoàn toàn khác với mê cung não của những lệ quỷ khác.”
Tiểu Tôn nhìn Hứa Âm đang nằm ở nơi sâu nhất của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa và vô số cái tên tượng trưng cho lời nguyền đang đè lên cơ thể anh ta, đây là một vị thần đang ngủ say.
“Trước đây anh đã cố gắng hết sức để giết chết hai người phụ nữ đó, nhưng tất cả đều thất bại, kí ức quá khứ của Hứa Âm đã khắc sâu trong chấp niệm, chúng ta thậm chí còn không thể chạm vào kí ức ở đó, chứ đừng nói đến việc thay đổi chúng.” Tiểu Tôn vẫy tay để các bác sĩ xung quanh rời đi: “Chấp niệm là nền tảng tồn tại của lệ quỷ, muốn cứu rỗi được Hứa Âm thì phải thay đổi chấp niệm của một hung thần, điều này hầu như không có khả năng thành công.”
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi không thể chạm vào bất cứ ai trong mê cung não của Hứa Âm, nhưng tôi có thể chạm vào chính mình.” Trần Ca lại ngồi trên giường bệnh: “Đừng nói nhảm nữa, bảo tất cả các bác sĩ qua đây, chúng ta cùng thử lại một lần nữa.”
“Ông chủ, hay là anh nên nghỉ ngơi một chút đi, trong khoảng thời gian này, anh đã liên tục tiến vào mê cung não của hung thần hơn trăm lần, nếu như còn tiếp tục làm như vậy, ý thức của anh sẽ sụp đổ, mà một khi ý thức sụp đổ, sẽ không thể lấy lại được nữa đâu.”
“Không sao đâu.”
Một tơ máu mảnh dài xuyên qua cơ thể Trần Ca, kết nối anh với Hứa Âm đang ngủ say.
Với sự phối hợp của tất cả các bác sĩ, Trần Ca lại một lần nữa bị kéo vào mê cung não của Hứa Âm.
...
Xoa xoa đầu, Trần Ca mở mắt ra, anh đứng ở cửa một bệnh viện nào đó.
Đây là nơi Hứa Âm và Linh Lan gặp nhau lần đầu tiên, Hứa Âm, người đang đi cùng mẹ đã gặp Linh Lan, người đang đi băng bó vết thương trong bệnh viện.
Cảnh tượng trước mặt, Trần Ca đã trải qua hàng trăm lần, anh nắm rõ từng chi tiết nhỏ trong lòng bàn tay.
Mẹ của Hứa Âm chết vì bệnh vào ban đêm, còn vết thương trên cơ thể Linh Lan là do nạn nhân trong vụ giết người tạo ra.
Trần Ca không biết Linh Lan có thực sự thích Hứa Âm hay không, anh chỉ biết Linh Lan lợi dụng sự đau đớn của Hứa Âm, và khi Hứa Âm bất lực nhất, cô ta lặng lẽ tiến vào trong lòng cậu.
Trong mê cung đại não của Hứa Âm, Trần Ca không thể thay đổi được gì, anh còn không thể mở cửa, không thể nắm giữ bất cứ thứ gì trong thế này, huống chi là làm tổn thương người trên thế giới này.
Anh giống như bóng ma duy nhất trên thế giới này, không ai có thể nhìn thấy anh, không ai biết đến sự tồn tại của anh, bởi vì anh vốn không thuộc về ký ức đại diện cho quá khứ này.
Trong lòng thầm tính thời gian, ngay khi nhìn thấy Hứa Âm xuất hiện, Trần Ca lập tức đi theo sau cậu.
Hàng trăm lần thử đi vào quá khứ đã giúp Trần Ca hiểu sâu hơn về Hứa Âm, chàng trai này tỏa nắng và tốt bụng, trái tim trong sạch không có một chút tạp chất nào, sạch sẽ giống như hồ nước trên núi cao.
Nhưng một người như vậy, lại gặp phải Linh Lan.
Ngay từ đầu, đối với Hứa Âm mà nói, Linh Lan có thể chính là tia sáng chiếu sáng khoảng thời gian tăm tối trong cuộc đời anh.
Linh Lan chăm sóc Hứa Âm như chị gái chăm em trai, tỉ mỉ, dịu dàng và ân cần, thật khó tưởng tượng một người phụ nữ như vậy lại là một tên tội phạm giết người hai tay nhuốm máu, đặc biệt nhằm vào những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp vào lúc đêm khuya.
Lặng lẽ theo sau Hứa Âm, Trần Ca tận mắt nhìn mối quan hệ của Hứa Âm và Linh Lan dần trở nên thân thiết hơn.
Lần này anh không tùy tiện can thiệp vào nữa, mọi thứ đều đang phát triển theo trí nhớ của Hứa Âm.
Vào ngày thứ ba mươi sau khi Hứa Âm và Linh Lan quen biết nhau, Anh Tố xuất hiện, và hai chị em này đã cùng yêu Hứa Âm.
Chính xác mà nói, hai kẻ mất trí tay dính đầy máu tươi này đã cùng lúc yêu một người.
Tranh luận, tổn thương, cuối cùng họ quyết định chia đều Hứa Âm theo cách riêng của họ.
Đêm đó, chị gái Linh Lan đã tỏ tình với Hứa Âm và mời Hứa Âm đến nhà của họ vào ngày mai.
Trần Ca vẫn đứng bên cạnh cậu, tận mắt chứng kiến Hứa Âm hạnh phúc như thế nào, đó có lẽ chính là ngày hạnh phúc nhất trong ký ức của cậu.
Nhưng phía bên kia, hai chị em đó nửa đêm mài dao, chuẩn bị phối nước uống.
Vào ngày thứ hai, Hứa Âm mặc quần áo mới và bước ra khỏi phòng và cầm theo bài hát mà cậu đã toàn tâm toàn ý thu âm lại.
Ngày hôm đó nắng rất đẹp, Trần Ca lặng lẽ đi theo chàng trai ấy, dù đã trải qua khoảng thời gian này hơn trăm lần, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy khó chịu y hệt như lần đầu tiên.
Mồm ngâm nga bài hát, Hứa Âm đi đến nhà Linh Lan, khi cậu mở cửa ra, Trần Ca cũng bước vào.
Những gì xảy ra tiếp theo, Trần Ca đã nhìn rất nhiều lần rồi, anh hoàn toàn không hề kích động ngăn cản đối phương, thậm chí còn không nói một lời nào.
Thẳng đến khi Hứa Âm lựa chọn chị gái Linh Lan, và từ từ cầm cái ly nước đã được đặc biệt điều chế thì Trần Ca mới hít một hơi thật sâu.
“Mê cung não được dệt nên từ ký ức của anh, tôi không thể bước vào quá khứ của anh, và tôi cũng không thể thay đổi những điều đã làm tổn thương anh. Tôi đã đến đây rất nhiều lần, thực ra chỉ vì muốn nói cho anh biết, vẫn còn có người đang chờ mong sẽ được nhìn thấy nụ cười của anh.”
Trần Ca không thể chạm vào bất cứ thứ gì trên thế giới này, cho nên lần này anh giơ tay lên đặt ở trên ngực mình, đầu ngón tay siết lấy khe hở giữa hai xương sườn, từng chút một đâm vào tim mình.
“Việc bảo vệ là một chấp niệm khác của anh, có lẽ tôi có thể để anh nghe thấy giọng nói trong trái tim mình bằng cách này.” Máu chảy dọc theo ngón tay, ngón tay hoàn toàn chui vào trong ngực, khuôn mặt Trần Ca nổi lên những đường gân xanh dài hẹp, nhưng anh dường như không cảm thấy đau đớn: “Đừng uống ly nước đó nữa, đừng lặp lại cơn ác mộng này một lần nào nữa, cơn ác mộng này đã qua rồi! Anh nên thoát khỏi sự ràng buộc của quá khứ! Hứa Âm! Anh có nghe thấy giọng nói của tôi không?”
Xương bị gãy, sắc mặt của Trần Ca ngày càng xấu đi, cơ thể anh trở nên hư ảo, ý thức bắt đầu không rõ.
Ở giữa nhà, Hứa Âm đang cầm ly nước đột nhiên dừng lại, anh chậm rãi cúi xuống, ôm lấy lồng ngực mình.
“Đau quá...”
“Anh bị sao vậy?” Linh Lan và Anh Tố bước tới.
Đôi mắt Hứa Âm từ từ đỏ lên, anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chính giữa căn nhà trống trải.
Cơn đau nhói từ tim khiến anh không thể kiểm soát được cơ thể, tay nắm chặt lấy thành ghế sô pha.
Khung cảnh ký ức vừa lạ vừa quen hiện ra, trong ngực càng ngày càng đau, giọng nói bên tai cũng dần trở nên rõ ràng.
“Tôi đã nói là sẽ cứu rỗi từng người một mà, Hứa Âm, theo tôi về nhà đi.”
Giọng nói đó vô cùng dịu dàng, Hứa Âm gần như vô thức ngẩng đầu lên: “Rốt cuộc anh là ai?”
Nỗi đau cứa vào tim khiến cả thế giới mờ mịt, ngay lúc Hứa Âm ngẩng đầu lên liền nhìn thấy dường như có một thanh niên đang đứng trong phòng khách, anh ta đâm tay vào trái tim mình, máu me khắp người, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.
“Tôi là Trần Ca đây.”
Cơ thể nhuốm máu ngã về phía sau, cùng lúc đó, thế giới của Hứa Âm cũng bắt đầu thay đổi.
...
Miễn cưỡng mở mắt ra, Trần Ca thậm chí còn không có sức để ngồi dậy khỏi giường bệnh, đầu đau như bị xé nát, đau nhức không ngừng truyền đến.
“Kỳ tích! Mê cung trong não của Hứa Âm đã thay đổi! Anh ta dường như đang chủ động, cố gắng thoát ra khỏi cái lồng được dệt nên bởi tình yêu và sự hận thù tột cùng đó!" Tiểu Tôn rõ ràng đang rất vui vẻ, cậu ta nhìn Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đang không ngừng rung chuyển, lo lắng về việc nó sẽ sụp đổ: “Ông chủ, anh đã làm như thế nào vậy?”
“Có vẻ có hiệu quả rồi!” Trần Ca túm lấy áo khoác trắng của Tiểu Tôn: “Đưa tôi vào mê cung não của Hứa Âm ngay lập tức, tôi biết cách cứu anh ấy!”
“Bây giờ?” Tiểu Tôn dứt khoát lắc đầu: “Hoàn toàn không thể, cơ thể của anh đã quá yếu rồi, cảm giác đã đến cực hạn.”
“Thử lại lần cuối!” Ánh mắt Trần Ca kiên định: “Cơ hội này nhất định không được bỏ qua.”
“Liều mạng vì một con quỷ như vậy, tôi thực sự không thể hiểu rõ anh rồi.” Tiểu Tôn yêu cầu tất cả các bác sĩ tập trung lại bên cạnh giường bệnh, bọn họ lại sử dụng tơ máu để kết nối Trần Ca và Hứa Âm.
Những lời nguyền rủa, sợ hãi, đau đớn, những giọt máu chứa đủ loại cảm xúc tiêu cực kết nối cơ thể giữa người và ma.
Chịu đựng cơn đau gần như xé nát cơ thể, Trần Ca lại xuất hiện trong mê cung não của Hứa Âm một lần nữa.
Cơ thể anh hư ảo và biến dạng, như thể sắp tiêu tan bất cứ lúc nào.
“Ý chí quả thực đã đến cực hạn.” Trần Ca nghiến răng, anh ước chừng thời gian, chuẩn bị đi đến bệnh viện, đột nhiên phát hiện có điều không đúng.
Phố xá đông đúc nhộn nhịp nhưng không hề có một tiếng động nào, cả thành phố vắng lặng đến rợn người.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Ca đi qua đám đông im lặng và bước vào bệnh viện.
Anh đi qua các phòng bệnh, cuối cùng cũng nhìn thấy Hứa Âm bơ vơ ở góc hành lang.
Lúc này Linh Lan đang đứng cạnh Hứa Âm và không ngừng nói điều gì đó, nhưng Hứa Âm dường như không nghe thấy tiếng của cô ta.
“Tại sao ký ức lại khác lúc trước?”
Mang theo sự nghi ngờ, Trần Ca bước đến trước mặt Hứa Âm, anh nhìn chàng trai đang ngồi xổm trong góc, những ký ức cứ hiện lên trong tâm trí anh.
Bởi vì đồng thời sở hữu hận ý và tình yêu đến cực hạn, cho nên mỗi lần Hứa Âm ra tay đều giống như sắp hủy diệt bản thân đến nơi, anh ta thực sự đã quá đau đớn rồi, Trần Ca chưa bao giờ nhìn thấy một nụ cười nào ở trên mặt anh ta.
Ký ức hiện lên, Trần Ca chậm rãi ngồi xổm trước mặt Hứa Âm, anh nhẹ giọng nói: “Hứa Âm, tôi đến đón anh về nhà.”
Giọng nói của Trần Ca không lớn, nhưng trong thành phố hoàn toàn im lặng, lại chỉ có đúng giọng nói của Trần Ca.
Thế giới này yên lặng như vậy, cũng bởi vì tôi vẫn luôn chờ đợi giọng nói của anh.