Người vợ im lặng từ lúc đầu đến giờ, người đàn ông trung niên và người đàn ông say rượu đều nhìn theo hướng ngón tay của cậu bé.
Một tiếng động nhẹ bất thường phát ra từ cuối hành lang tối om, tay nắm cửa của một căn phòng nào đó khẽ run lên, như thể có thứ gì đó bị nhốt trong phòng muốn đi ra vậy.
Trong tòa nhà yên tĩnh đến lạ thường, khóa cửa tự động đậy khiến tim của mấy người đều vọt lên cổ họng.
“Tôi vừa nhìn thấy cái người đi đầu kia lên lầu rồi, trong phòng không thể nào là hành khách được.” Người đàn ông trung niên càng nghĩ càng sợ hãi: “Tôi đã từng đến Lệ Loan, nói thế nào nhỉ? Có khi ở đây các người sẽ thấy một thứ gì đấy rất khó dùng khoa học để giải thích được.”
“Như là?”
“Anh không cần biết những ví dụ đó, tất cả những gì chúng ta có thể làm là tránh chúng đi.”
“Vậy nếu không tránh được thì sao?” Người đàn ông say rượu dựa lưng vào tường nhìn chằm chằm vào chỗ sâu trong hành lang.
“Không có cách nào tránh được thì giả bộ như chưa nhìn thấy bọn chúng, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, sau đó tự nhủ trong đầu tất cả những thứ này đều là ảnh hưởng tâm lý của bản thân.” Sắc mặt người đàn ông trung niên tái nhợt, trong lòng nhớ ra một vài kí ức không mấy đẹp đẽ. Trên trán gã ta rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, sắc mặt trở nên cực kỳ xấu: “Lệ Loan mà tôi đi không giống với Lệ Loan hiện tại, không có màn sương mù đỏ kia, xem ra ở đây đã xuất hiện biến cố mới.”
“Đừng làm tôi sợ, chết tiệt, sao tôi lại cảm giác có người thổi vào tai tôi nhỉ, hình như còn có giọng nói của một người phụ nữ nữa!” Người đàn ông say rượu đột nhiên quay đầu nhìn về phía sau, “tên sát nhân” tự xưng là Cái Kéo đang đi ngang qua hành lang. Mỗi khi anh ta bước một bước đều vang lên hai tiếng bước chân. Vẻ mặt anh ta rất kỳ quái, rõ ràng là khuôn mặt của đàn ông, nhưng nhìn hồi lâu lại có cảm giác ngũ quan đó thuộc về một người phụ nữ.
Người đó không đi vào hành lang với họ, mà là đi về phía trước.
“Cậu ta rốt cuộc là đàn ông hay là phụ nữ?" Cảm giác kỳ lạ này khiến người đàn ông say lập tức lo lắng, anh ta vỗ vai người đàn ông trung niên: “Vừa rồi có người đi ngang qua.”
“Có à?” Người đàn ông trung niên nhìn lại, bên ngoài hành lang đã bị sương máu bao phủ, không thấy gì: “Đừng quan tâm đến người đó, chúng ta bảo vệ chính mình trước đã.”
Chỉ mới qua một lúc mà tiếng động đậy của tay nắm cửa ở sâu trong hành lang biến mất, mọi thứ yên tĩnh trở lại.
Sương máu dày lên một chút, chung quanh càng thêm u ám, mơ hồ nghe được tiếng gió thổi từ chỗ trống sang, khiến người ta sởn cả tóc gáy.
“Người bên trong cửa bỏ cuộc rồi?” Người đàn ông say rượu giữ chặt lan can cầu thang, anh ta đứng bên hành lang, sẵn sàng chạy ra bất cứ lúc nào.
“Không hẳn, có thể là thứ kia đã chạy ra khỏi nhà rồi.” Người đàn ông trung niên cúi xuống lấy một chiếc điện thoại di động từ trong túi ra, người say rượu phát hiện người đàn ông trung niên đang sử dụng chiếc điện thoại di động cách đây vài năm.
Gã ta điều chỉnh màn hình điện thoại lên mức sáng nhất và đưa nó trước mặt, trong hành lang tối om như có thêm thứ gì đó, nhưng vì khoảng cách quá xa nên gã ta không thể nhìn thấy thứ gì dư ra.
“Thật kỳ lạ.” Người đàn ông trung niên dùng cùi chỏ chạm vào người đàn ông say: “Tôi nghĩ hành lang này có vẻ khác với vừa rồi, anh đến xem thử đi.”
Bên tai có tiếng gió rít thổi qua, giống như là người điên đang nói chuyện với chính mình vậy. Người đàn ông say cầm lấy điện thoại di động của người đàn ông trung niên, nhìn kỹ một chút: “Hình như thật sự có thêm thứ gì đó.”
Anh ta bất giác tiến lên một bước, cau mày lại.
Trần nhà đổ nát, những mảng tường bong tróc lớn, những cánh cửa đóng kín, và đủ loại đồ linh tinh chất thành đống ở các góc.
“Hả?” Người đàn ông say đột nhiên nhìn một chỗ.
“Anh phát hiện ra cái gì?” Người đàn ông trung niên vội vàng đi tới, nhìn về phía chỗ người đàn ông say đang nhìn. Nơi đó không có gì khác thường, không có ma quỷ hay thi thể như trong tưởng tượng.
“Tôi cũng không rõ, anh chờ một chút.” Người đàn ông say trả lại điện thoại cho người đàn ông trung niên, lấy điện thoại ra, bật đèn pin kèm theo.
Ánh sáng méo mó trong màn sương máu, nhìn vẫn không rõ lắm.
“Vừa rồi là cửa phòng đó phát ra âm thanh.” Người đàn ông say cố nén cơn sợ hãi và tiến lên. Anh ta rụt cổ, cánh tay vịn vào bức tường, đi được mấy bước mới nhìn rõ được thứ dư ra kia: “Một cây lau nhà?”
Trong hành lang có thêm một cây lau nhà, là cây lau nhà thường thấy trong sinh hoạt, không biết ai đã ném nó ra hành lang.
“Chỉ là cây lau nhà mà thôi, anh định dọa chết tôi sao?” Người đàn ông trung niên hít sâu một hơi rồi đặt đứa nhỏ xuống, cánh tay gã ta hơi mỏi.
Người đàn ông say cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ta ngượng ngùng gãi đầu: “Tôi căng thẳng quá... Nhưng mà, hình như vừa rồi trên hành lang không có cây lau nhà mà nhỉ?”
“Chắc là có mà? Tôi không nhớ rõ lắm.” Người đàn ông trung niên và người đàn ông say rượu đứng cùng nhau, hai người tiếp tục nhìn về phía trước nhờ vào ánh sáng của điện thoại di động.
Ánh đèn chiếu rọi, người đàn ông say rượu đang định đi về phía trước thì đột nhiên dừng lại, anh ta hỏi người đàn ông trung niên bên cạnh với vẻ không chắc chắn lắm: “Vừa rồi cây lau nhà có ở vị trí đó không? Tôi nhớ là ở phòng ba từ dưới đếm lên, sao tôi lại cảm thấy nó di chuyển qua một căn phòng là thế nào?”
“Thật sao?” Người đàn ông trung niên cũng nhìn cây lau nhà.
Dưới cái nhìn đồng thời của hai người, cây lau nhà rất bình thường trong cuộc sống kia đột nhiên chuyển động, những mảnh vải vụn màu đen bắt đầu di chuyển, từ từ lộ ra một khuôn mặt bên dưới!
Người đàn ông say rượu và người đàn ông trung niên không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Tay chân cả hai lạnh ngắt, chưa kịp phản ứng thì cây lau nhà kia đã nhanh chóng tiến đến.
Khi khoảng cách gần hơn, tất cả những người có mặt đều có thể nhận ra đó hoàn toàn không phải là một cây lau nhà, mà là một cái đầu để tóc dài.
“Chạy mau!”
Người đàn ông say giật lấy chiếc điện thoại di động chạy về phía sau, còn người đàn ông trung niên thì lao ra ngoài một cách điên cuồng, mặc kệ vợ con của mình.
Cậu bé vô cùng sợ hãi, khóc thét lên cho đến khi được mẹ bế.
Tiếng bước chân lộn xộn vang lên bên trong tòa nhà, người đàn ông say rượu là người đầu tiên chạy đến đầu hành lang. Lúc này anh ta còn đang do dự, không biết nên lên lầu tìm Trần Ca hay chạy ra khỏi tòa nhà này.
Anh ta nhìn lên theo kẽ hở của cầu thang, những sợi tóc đen lòa xòa rũ lên khuôn mặt anh ta, một gương mặt xanh xao đang với xuống từ lan can lầu hai.
Anh ta hét lên một tiếng, không quan tâm đến bất cứ điều gì mà vội vàng chạy ra ngoài.
Những con phố tràn ngập sương mù máu, thành phố đan xen giữa thực tại và ác mộng, mỗi một tòa nhà đều giống như một con quái vật ăn thịt người.
Tim đập loạn xạ, người đàn ông say không dám dừng lại. Anh ta hét lên với người đàn ông trung niên phía sau: “Chạy về hướng này”, rồi bỏ chạy thục mạng và trốn vào một tòa nhà nhỏ hai tầng gần đó.
Sân bên ngoài tòa nhà nhỏ không đóng cửa, cỏ cây hoa lá bên trong đã héo úa, nổi bật nhất là ở tuốt bên trong sân có một cái chuồng chó cỡ lớn.
Chuồng chó được xây dựng bằng những song sắt và ván gỗ mốc, trên đó có nhiều vết cắn khác nhau.
Ngoại trừ tòa nhà nhỏ có thể che giấu người, trong sân chỉ còn cái chuồng chó nọ.
Bên ngoài liên tục vang lên tiếng bước chân cùng tiếng cười của phụ nữ. Trong đầu người đàn ông say vô cùng rối bời, cảm thấy không nơi nào là an toàn.
Anh ta vội vàng chạy tới cạnh chuồng chó: “Trong nhà nguy hiểm lắm, nói không chừng còn có vài thứ bẩn thỉu, trốn vào đây xem tình hình trước đã.”
Người đàn ông say rượu giữ chặt tấm ván gỗ phía trên chuồng chó, định chui vào, nhưng chưa kịp vào đã ngửi thấy một mùi hôi gay mũi.