“Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy, đây là chuyện rất bình thường.” Lý Chính cũng coi như hiểu rõ Trần Ca, theo như anh ta thấy, với tính cách của Trần Ca thì không thể nào làm ra chuyện trốn dưới gầm giường hành hung như này được.
“Tôi biết anh không tin, nhưng đó thật sự không phải là mơ.” Giả Minh hạ giọng, mang theo giọng điệu quái dị: “Anh đã từng nghĩ tới khi anh đứng trước gương rửa mặt, “anh” trong gương làm gì chưa? Hắn cũng cúi đầu rửa mặt, hay là vẫn đứng trong gương nhìn anh từ trên xuống dưới? Đã bao giờ anh bắt gặp người trong nhà vệ sinh hỏi mượn đồ, nhưng khi bước ra thì anh mới phát hiện thật ra trong nhà vệ sinh chỉ có mình anh chưa? Anh có bao giờ phát hiện khi anh gọi cho người thân thiết nhất, họ sẽ luôn nói rằng bên phòng anh có tiếng ồn, như thể có rất nhiều thứ đang đứng bên cạnh anh vậy.”
Hai tay Giả Minh nắm chặt giường, càng ngày càng siết chặt: “Tôi đã từng trải qua tất cả những chuyện này.”
“Tốt hơn hết là tôi nên gọi bác sĩ vào.” Lý Chính là một người theo chủ nghĩa vô thần, anh ta đã học tâm lý học tội phạm cơ bản và tâm lý học bất thường tại trường cảnh sát. Theo anh ta thấy, nếu Giả Minh không nói dối thì nhất định là đầu óc của anh ta có vấn đề, rất có thể là mắc bệnh tưởng(*).
(*) Bệnh tưởng: Là tình trạng người ta tin rằng họ đang mắc một căn bệnh nghiêm trọng nào đó vì nhầm tưởng những cảm giác khó chịu thông thường của cơ thể là vấn đề thật sự.
“Trước khi bác sĩ vào, anh có thể nghe tôi kể một vài câu chuyện cũ không.” Giả Minh quay sang Trần Ca: “Chuyện xưa về hắn và tôi.”
“Hai người thân quen nhau đến vậy à?” Lý Chính gật đầu đồng ý.
“Sau khi rời khỏi nhà Khương Long, tôi hoảng sợ chạy một một mạch trong nửa tiếng, vòng một vòng lớn mới trở về nhà của mình.”
“Lúc đó tôi sống trong một căn nhà thuê. Chủ nhà là một bà lão. Bà ấy sống ở tầng một, chúng tôi sống ở tầng hai, tầng ba là nhà kho.”
“Lúc tôi về thì đã muộn lắm rồi. Sau khi bước vào hành lang, con mèo do bà lão đó nuôi liên tục kêu lên. Tiếng đó không phải là tiếng kêu nhõng nhẽo như thường lệ. Nó kêu gấp gáp, chói tai và rất đáng sợ.”
“Có lẽ bị đánh thức bởi tiếng mèo kêu, một lúc sau, bà lão mở cửa nhà ra, nhìn tôi và nói một câu.”
“Các cậu đi khẽ một tí, đêm hôm khuya khoắt còn không ngủ, chạy lung tung làm gì?” Đến bây giờ Giả Minh vẫn không thể quên được vẻ mặt của bà lão lúc đó, mô phỏng rất giống.
“Tôi nhanh chóng xin lỗi bà lão, nhưng khi bước lên tầng hai, tôi phát hiện có gì đó không đúng. Tôi quay đầu nhìn lại, rõ ràng chỉ có một mình tôi trong hành lang tối tăm, tại sao bà lão lại nói “các cậu”?”
“Lúc đó, một luồng khí lạnh từ sau lưng xộc thẳng lên đỉnh đầu. Tôi chạy ra cửa nhà tìm chìa khóa, nhưng mà càng lo càng không tìm được. Lúc này, một chuyện lạ khác đã xảy ra.”
“Nhà kho trên tầng ba vang lên tiếng bịch bịch, giống như có quả bóng đập trên sàn.”
“Khi tôi dọn đến, bà lão bảo tầng ba không có người ở, dùng để đựng đồ lặt vặt. Tôi hỏi lý do thì bà cho biết cả nhà con trai bà từng ở tầng ba, sau này ba người nhà họ gặp tai nạn giao thông. Tuy rằng lầu ba bỏ trống, nhưng bà lão cũng không muốn cho thuê, muốn giữ lại cho mình một chút kỷ niệm ”
“Tầng ba chưa từng có người ở lại phát ra tiếng động. Tôi không dám ở trên hành lang lâu, tìm được cái chìa khóa trong áo khoác, nhưng lúc này tiếng động đã dừng lại.”
“Tôi tò mò nhìn lên tầng trên. Ở góc tầng ba có một đôi chân màu xám, do góc nhìn nên tôi chỉ có thể nhìn thấy đôi chân đó.”
“Tôi hoảng sợ, vội mở cửa nhanh nhất có thể.”
“Sau khi vào nhà, tôi vẫn không an tâm, bèn đóng cửa chống trộm bên ngoài. Lúc định đóng cửa bên trong thì tôi tò mò, muốn nhìn thấy chủ nhân có bàn chân xám xịt đó.”
“Tôi ghé vào khe cửa, điều chỉnh góc độ, từ từ ngồi xổm xuống. Tầm mắt vừa dời lên trên, tôi nhìn thấy một đôi chân xám xịt. Ngay khi tôi vừa định nhìn lên phía trên nữa, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một cái đầu trẻ con!”
“Nó có một tư thế rất kỳ lạ. Nó đứng thẳng bằng hai chân, nhưng đầu lại nghiêng và sắp chạm vào chân. Đây vốn không phải là điều mà người bình thường có thể làm được.”
“Tôi đóng sập cửa, lúc đó tôi mới nhớ tới việc bật đèn trong phòng khách.”
“Tôi biết vị trí gần đúng của công tắc nên đưa tay lần mò phía đó. Khi tôi đang tìm công tắc, tay tôi như chạm vào thứ gì đó, cảm giác như da của một người sống. Hình như tôi chạm vào ngón tay của một người lạ khác trong nhà tôi.”
“Tôi mở công tắc, ánh đèn chiếu vào người tôi, cho tôi cảm giác an toàn đã lâu không gặp. Tôi bắt đầu gọi tên vợ mình, nhưng không có ai đáp lời.”
“Tôi vô cùng hoảng sợ, bèn bật đèn khắp các phòng, cuối cùng tìm thấy một tờ giấy nhớ của vợ để lại cạnh điện thoại trong phòng khách.”
“Cô ấy nói cha vợ tôi bệnh nặng, bác sĩ thông báo cô ấy vào viện gấp. Đồ ăn để trong tủ lạnh, lúc về tôi tự hâm lên ăn.”
“Vợ tôi không có ở nhà. Tôi cất tờ giấy nhớ đi và nhìn vào tay mình. Vừa rồi tôi thật sự mò phải tay người khác. Bây giờ ngoài tôi ra, còn có một người khác trong căn phòng này.”
“Tôi không dám ngủ, bèn kiểm tra tất cả các nơi có thể trốn được trong phòng, nhưng không thu được gì. Tôi thử gọi cho vợ tôi nhưng gọi mấy cuộc vẫn không có ai trả lời.”
“Tôi sợ quá, bèn bật TV lên, cố tình vặn to âm lượng rồi pha cho mình tách cà phê đặc. Tôi định ở lại trong phòng khách một đêm và sáng mai sẽ dọn ra khỏi ngôi nhà cũ hẻo lánh này.”
“Tôi thậm chí không buồn xem những chương trình truyền hình đang chiếu. Khi cơn buồn ngủ ập đến, tôi tiếp tục uống cà phê.”
“Cuối cùng, khi trời vừa hửng sáng, tôi không nhịn nổi nữa nên buộc phải đi vệ sinh.”
“Sau khi giải quyết xong, tôi đứng trước bồn rửa mặt, định lau mặt bằng nước lạnh. Tôi mở vòi nước, nhìn dòng nước chảy, không hiểu sao tôi lại cảm thấy hoảng hốt, như thể ai đó đang nhìn mình vậy.”
“Tôi rất nghi ngờ kẻ lạ mặt theo tôi vào nhà đang trốn trong phòng vệ sinh. Tôi dùng khóe mắt liếc qua qua phòng vệ sinh, nhưng trong đó không có chỗ nào có thể trốn được cả.”
“Tôi đứng thẳng dậy, nhìn thân hình phờ phạc của mình trong gương và lắc đầu. Tôi quyết tâm chuyển ra ngoài sau khi trời sáng, đến sống ở một nơi đông đúc.”
“Tôi buông khăn xuống, lại cảm thấy không đúng lắm. Tôi còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, điện thoại trong phòng khách đã vang lên.”
“Tôi sửng sốt, vội vàng nghe điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng nói của vợ tôi.”
“Lúc này trời không còn tối lắm, qua điện thoại, vợ tôi nói đã gọi điện cho tôi mấy cuộc nhưng không ai trả lời nên rất lo lắng.”
“Nói đến đây, tôi rợn cả người. Rõ ràng tối hôm qua tôi đã gọi cho cô ấy rất nhiều, và cô ấy mới là người không trả lời mà.”
“Tôi vô thức liếc nhìn đường dây điện thoại. Khi tôi định nói với cô ấy về chuyện đó, cô ấy đột nhiên hỏi tôi tại sao lại có người khác trong phòng của tôi? Cô ấy nghe thấy bên cạnh tôi có người đang nói thều thào, nghe giọng nói giống giọng của cha vợ tôi, dường như đang nói phía sau, phía sau...”
“Tôi nhanh chóng quay đầu nhìn lại. Sau lưng tôi không có ai cả. Tôi đưa mắt nhìn ra xa hơn, chỉ có thể nhìn thấy mình trong gương đang đứng đối diện với tôi, với chiếc điện thoại trên tay, động tác giống tôi y như đúc.”
“Trời đã sắp sáng, tôi dặn vợ tôi chăm sóc cho cha vợ đang ốm nặng. Sau khi cúp điện thoại, tôi ngồi lại vị trí ban đầu, nhưng càng nghĩ càng thấy có chuyện gì đó không đúng lắm.”