Trần Ca vén mũ trùm đầu của áo choàng đen lên, phía dưới là một khuôn mặt bị hủy dung.
“Rốt cuộc hội trưởng của chúng mày là ai?”
“Dù sao cũng chẳng phải tao.” Lúc này trên mặt áo choàng đen lộ ra nụ cười, môi hắn ta tạo nên một vòng cung: “Từ từ mà đoán, trước khi mày chết, chắc chắn sẽ gặp được người đó.”
Sau khi nói xong, trong miệng áo choàng đen toát ra từng sợi tơ máu, những sợi tơ máu kia như có sinh mạng vậy, chúng bò từ thân thể của hắn ta ra ngoài.
Từng đường gân xanh hiện lên trên da mặt, áo choàng đen như đang chịu một sự đau đớn vượt quá khả năng chịu đựng của các giác quan. Hắn ta há hốc miệng, có thể thấy rõ hàm trên, yết hầu của hắn ta đều hiện lên đầy tơ máu.
“Tơ máu trong cơ thể hắn ta như đang nuốt chửng hắn ta vậy.” Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, muốn đi qua thử cho áo choàng đen một nhát búa xem sao, nhưng người phụ nữ đứng cạnh ngăn anh lại.
Những tơ máu kia chui từ trong thân thể ra, bọc hắn ta lại, chỉ có thể nhìn ra một hình người đại khái mà thôi.
“Hội trưởng đang bên cạnh mày, người đó vẫn luôn quan sát mày, mày là người thú vị nhất trong những người hắn từng gặp.”
Giọng nói khàn khàn truyền từ trong áo choàng đen ra, Trần Ca và người phụ nữ trong quan tài màu đỏ nhìn áo choàng đen đang bị gặm nhấm như tằm ăn dâu, biến thành một bộ phận của tơ máu, sau đó chui vào trong mặt đất đỏ như máu.
“Những tơ máu kia là thứ gì vậy?”
“Cậu có thể hiểu nó là một bộ phận của thân thể lệ quỷ áo đỏ.” Người phụ nữ nhặt chiếc áo choàng đen trên mặt đất lên, dường như cô ta phát hiện thứ gì đó rất thú vị trong đó: “Cậu hãy mang hai đứa bé rời khỏi đây đi, ở trong cửa quá lâu sẽ không về được đâu.”
Người phụ nữ cầm áo choàng đen, biến mất trong làn sương đỏ, Trần Ca nhìn hướng cô ta rời đi, trong lòng hơi nghi ngờ: “Trong cái áo choàng màu đen đó giấu vật gì vậy? Sao mình nghe thấy một nét mừng rỡ trong giọng nói của cô ta?”
Trần Ca tìm thấy mèo trắng trên nóc từ đường, đến giờ nó vẫn không rõ vừa rồi xảy ra chuyện gì, miệng cắn chặt cái chai, lông trắng dựng thẳng lên, rõ ràng là nó đang bị sợ hãi.
“Xuống đây đi, không sao rồi.” Một lúc lâu sau mèo trắng mới nhảy từ mái nhà xuống, lúc Trần Ca tóm được nó, anh phát hiện hình như mèo trắng nặng hơn một chút: “Mày... con mèo này sao cái gì cũng cho vào mồm được thế?”
Trần Ca hơi banh miệng mèo trắng ra xem một chút, nhưng chẳng thấy bóng dáng một tơ máu nào.
“Thứ kia là do Hiệp hội kể chuyện lạ chuẩn bị cho áo đỏ, một con mèo ăn có xảy ra vấn đề gì không?”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp tình huống như vậy, anh phát hiện con mèo trắng cũng chẳng xuất hiện điểm kỳ lạ gì, bèn nhét nó vào trong ba lô, sau đó mang theo hai đứa bé trở lại phòng ngủ mà người phụ nữ kia từng ở.
“Cửa máu ở cửa phòng của cô ta, có thể thấy đối với cô ta, mỗi lần cánh cửa này mở ra đều là một cơn ác mộng.”
Cửa máu trước mặt đã khép kín, Trần Ca đẩy mấy lần cũng chẳng thấy gì.
“Để cháu làm cho, Giang Linh đã dạy cháu phương pháp mở cửa.”
Phạm Úc dùng tay đẩy cửa phòng, vòng tay mà người phụ nữ đưa cho cậu bé chảy máu tươi, bàn tay cậu bé nhiễm đỏ, vừa đẩy một cái thì cửa mở ra.
Lúc rời khỏi cửa máu, Trần Ca lấy điện thoại di động màu đen ra nhìn qua, anh vẫn chờ thông báo của chiếc điện thoại này.
Người đàn ông mặc áo choàng đen rất có thể là Ngô Phi, bệnh nhân phòng số 9 của Khu Nội Trú Số Ba.
Nhưng sau khi người này chết, điện thoại di động màu đen cũng không có thông báo nào.
Mỗi khi một bệnh nhân của Khu Nội Trú Số Ba bị chết, nhiệm vụ tập luyện của Khu Nội Trú Số Ba sẽ tăng phần trăm hoàn thành, mức độ hoàn thành vượt qua 90% sẽ nhận được đạo cụ ẩn của cảnh tượng ba sao này.
Trước đây, khi Hùng Thanh bị bắt, ma quỷ bị giết, điện thoại màu đen đều có thông báo, nhưng lúc này sau khi Ngô Phi chết, điện thoại di động vẫn không có thông báo nào.
“Có phải xảy ra vấn đề ở đâu không?” Trần Ca nhớ lại tất cả những chi tiết từ khi gặp áo choàng đen, anh cảm thấy hình như mình đã bỏ qua một điểm quan trọng nào đó.
“Áo choàng đen vẫn theo đuôi phía sau chúng ta, sau khi chắc chắn Trương Nhã ngủ say mới động thủ, sau khi hắn ta nhìn thấy mình thì biến đổi ngữ điệu ở câu thứ hai, bắt chước điều tra viên nhảy lầu kia.” Trần Ca nhíu mày, hình như người áo choàng đen chẳng có hành động đáng nghi nào: “Lẽ nào hắn ta chưa chết? Tơ máu bọc lấy linh hồn hắn ta rồi chạy trốn? Hay là hắn ta giấu một phần ý chí của mình ở nơi khác? Giống như lúc trước thao túng điều tra viên kia?”
Trần Ca lại nhớ lại phản ứng kỳ lạ của người phụ nữ kia khi nhặt áo choàng đen lên, anh cảm thấy cái áo choàng đen đó cũng có vấn đề.
“Đáng tiếc.” Trương Nhã ngủ say, bây giờ anh không có đủ sức mạnh để đòi cái áo choàng đen từ tay người phụ nữ kia: “Dường như ở thế giới sau cánh cửa, người đẩy cửa mạnh hơn so với áo đỏ thông thường rất nhiều.”
Đi từ trong ngôi nhà ra ngoài, Trần Ca suy nghĩ rất nhiều lần, anh quyết định không đi giúp vui ở giếng nước mà chuẩn bị đi tìm một nơi an toàn, ngồi đợi đến khi trời sáng rồi tính tiếp.
Trần Ca mang hai đứa bé theo, đi vào trong thôn, anh đi theo con đường bí mật đi vào trong nhà hai tầng.
“Cụ ơi, cụ đang ngủ sao?
Trần Ca ôm hai đứa bé đi vào trong ngôi nhà nhỏ, anh lên tới tầng hai cũng không thấy bà lão kia đâu, ở trong phòng bên cạnh cũng không có.
“Người đâu nhỉ?” Trần Ca buông Giang Linh xuống, cầm chặt búa nát sọ: “Hai chân bà lão đã bị teo cơ, bà ấy không có cách nào tự mình xuống giường đi lại được, trừ mình ra còn có người khác tiến vào đây sao?”
Tất cả đồ đạc trong phòng đều chẳng bị chút tổn hại nào, bàn ghế cũng giống y hệt lúc đầu mình đi vào. Nếu bà lão bị người khác ép đưa đi, không có chuyện căn phòng lại sạch thế này.
Trần Ca vỗ vỗ vai Phạm Úc: “Cháu có thấy ai trong phòng này không?”
Phạm Úc lắc đầu: “Không có ai cả.”
“Bà ấy có thể chạy đi đâu chứ?”
Trong phòng có tiếng khóc của những đứa trẻ sơ sinh đan xen nhau, ngôi nhà không lớn, tìm mấy lần vẫn không thấy bà lão kia đâu.
“Thật sự gặp ma.” Trần Ca đặt Giang Linh đang hôn mê lên giường, anh thì ngồi luôn trên mặt đất, vừa chuẩn bị nghỉ mệt thì phía tây của thôn truyền đến một tiếng súng!
“Tiếng súng? Là lão Ngụy ư?” Trần Ca lại lần nữa đứng dậy: “Bọn họ lại quay lại sao? Do gặp phải bất trắc gì hay quay lại để trợ giúp?”
Tiếng súng chỉ vang lên một lần, sau đó bên ngoài khôi phục lại yên tĩnh.
Trần Ca lo lắng cho sự an toàn của ông cụ Bạch và lão Ngụy nên lại mang theo Phạm Úc và Giang Linh ra khỏi ngôi nhà, chạy về phía tây của thôn.
Lúc này cuối trời trong núi lớn đã nổi lên tia sáng le lói, chẳng mấy chốc nữa đêm tối đã đi qua rồi.
Đợi đến lúc Trần Ca đi tới phía tây của thôn một lần nữa, số mười đã rời đi từ lâu, Hùng Thanh và quỷ anh đều không thấy đâu. Hiện trường chỉ còn lại thôn dân đang tê liệt ngã trên mặt đất.
“Sau khi tôi rời đi, nơi đây đã xảy ra chuyện gì?” Trần Ca lôi một thôn dân lên hỏi, nhưng dường như đối phương bị chuyện gì đó kích thích, thần chí không minh mẫn, nói linh ta linh tinh, trong miệng không ngừng lặp lại: “Nứt ra rồi, nứt ra rồi.”
Trần Ca không biết đó có phải ngôn ngữ địa phương của họ không, hay thực sự có cái gì đó đã nứt ra rồi.
Anh nhìn trái nhìn phải, thấy người phụ nữ họ Chu đang nằm bên cạnh giếng nước, tóc tai bù xù, nhìn rất thê thảm.
“Cô có nghe thấy tôi nói chuyện không?” Do đặc thù nghề nghiệp của mình nên Trần Ca rất tâm đắc về việc trị liệu hôn mê, ngất. Dưới sự giúp đỡ của anh, người phụ nữ họ Chu dần dần tỉnh lại.
“Đừng sợ, những người áo choàng đen kia đã đi rồi.” Trần Ca đỡ người phụ nữ họ Chu đang suy yếu dậy: “Cô có thể nói cho tôi biết vừa rồi nơi này xảy ra chuyện gì không? Tên mặc áo choàng màu đen cầm cái hộp gỗ kia đâu?”