“Thu Mỹ! Ra ngoài chơi đi!”
Cô gái ở tầng dưới vẫy tay thật mạnh, trên mặt mang theo nụ cười, trông rất phấn khích như thể có chuyện tốt lành xảy ra với cô.
Nhân vật chính không trả lời, ống kính sử dụng biểu cảm trống rỗng, thậm chí hơi thờ ơ, lạnh lùng dừng lại trong một giây, sau đó nhân vật chính đóng cửa sổ lại.
Cảm giác lạnh lẽo đó không biến mất vì cửa sổ đã đóng mà cứ quẩn quanh cơ thể nhân vật chính, không biết đạo diễn đã quay thế nào, chỉ riêng cảm giác hụt hẫng này đã vượt qua hầu hết các phim kinh dị trên thị trường.
Căn phòng chật chội giống như một cái lồng giam, sau khi cửa sổ đóng lại, xung quanh như có nước lạnh tràn ra, nhấn chìm nhân vật chính.
Máy ảnh rung chuyển vô định trong phòng, đột nhiên có giọng nói của cô gái kia vang lên từ phía sau.
“Thu Mỹ! Thu Mỹ!”
Ống kính từ từ quay lại sau lưng, khuôn mặt của một cô gái áp sát vào cửa sổ. Cô dùng hết sức, các đường nét trên khuôn mặt của cô đã biến dạng, như thể cô muốn dùng mặt mình đập vỡ thủy tinh.
“Thu Mỹ! Ra ngoài chơi đi!”
Quần áo màu đỏ tươi bắt mắt cùng với bầu trời đầy mây đen dày đặc vừa tương phản vừa làm nổi bật lẫn nhau.
Nhân vật chính sống ở lầu bốn. Khi nãy cô vừa nhìn ra, rõ ràng cô gái kia đang đứng ở lầu dưới.
Cảnh tượng kỳ quái như vậy đột nhiên xuất hiện nhưng nhân vật chính không có biểu hiện gì khác thường, như thể đã quen thuộc từ lâu.
Ống kính bình tĩnh quay sang các hướng khác, vì là góc nhìn thứ nhất nên thật ra ống kính đại diện cho góc nhìn của nữ chính.
Lướt qua bàn đọc sách lộn xộn, lướt qua quần áo bẩn chất đống trên sàn, cuối cùng dừng lại ở cửa phòng ngủ.
“Thu Mỹ! Ra ngoài chơi đi!”
Trên tấm kính cửa sổ có một khuôn mặt của cô gái, cô áp sát vào tấm kính, bộ quần áo màu đỏ rực phản chiếu lên tấm kính, làm kính cũng biến thành màu đỏ.
Hơi thở trở nên gấp gáp, nhân vật chính đột nhiên nắm lấy chiếc kéo trên bàn và nhấc nó lên.
Vì là góc nhìn thứ nhất nên cảnh này tạo cho người ta cảm giác giống như một chiếc kéo đâm vào bản thân mình vậy.
Quá nhanh, sự thay đổi giữa chuyển động và tĩnh lặng khiến người ta không kịp phản ứng.
Rầm!
Cửa phòng ngủ bị bật tung, một người đàn ông trung niên chạy vào, nắm tay nhân vật chính và giật chiếc kéo lại.
“Con lại muốn làm gì!”
Ống kính rung chuyển, thế giới quay cuồng, nữ chính bị đẩy xuống bàn đọc sách.
“Ba với mẹ con đã không dễ dàng gì rồi, xin con đừng hành hạ ba mẹ nữa, được không!”
Khán giả không thể nhìn thấy biểu cảm và dáng vẻ của nữ chính lúc này, nhưng có thể cảm nhận được trạng thái của nữ chính qua vẻ mặt của người đàn ông trung niên. Con người là một loại sinh vật thần kỳ, sự cộng hưởng này như đã khắc sâu vào máu thịt của quần thể vậy.
“Có chuyện gì vậy?” Tiếng bước chân vội vã vang lên, một người phụ nữ trung niên chạy vào nhà. Bà ấy trông rất hốc hác, khi nhìn thấy nữ chính, mắt bà gần như đỏ bừng ngay lập tức.
Người phụ nữ trung tuổi không nói thêm lời nào, vượt qua người chồng rồi ôm lấy nữ chính.
“Con lại nhìn thấy con bé rồi à?”
Người phụ nữ đối mặt với ống kính, khán giả biết bà ấy đang nói chuyện với nữ chính. Từ góc độ này, mọi người có thể thấy rõ bất kỳ biểu hiện nhỏ bé nào trên khuôn mặt của người mẹ.
Có đau đớn, lo lắng, khó chịu, và nhiều nhất là xót xa.
Không cần nữ chính trả lời, người mẹ đó cũng đã hiểu, bà ôm chặt lấy nữ chính.
“Tại sao con lại phải chịu cái tội này chứ? Làm sao mới có thể chữa khỏi căn bệnh này đây?”
Ống kính rời khỏi mẹ của nữ chính và tập trung vào bầu trời bên ngoài cửa sổ.
Những đám mây đen tràn ngập, cảm giác áp lực làm người ta không thể thở được.
Đôi mắt từ từ nhắm lại, cả phòng chiếu phim chìm vào bóng tối, không một chút ánh sáng.
Người đàn ông trông có vẻ căng thẳng, co hai chân lại, thấp giọng hỏi Trần Ca: “Tại sao lại không có âm thanh? Máy bị hỏng à?”
Trần Ca chưa kịp trả lời, một đoạn nhạc nền quái dị truyền vào tai anh, con mắt đó chớp chớp rồi từ từ mở ra.
Ống kính ngơ ngác di chuyển, nhân vật chính vẫn đang nằm trong phòng ngủ của mình, bên cạnh là cha mẹ cô và một người đàn ông xa lạ.
Người đàn ông mới xuất hiện đó khom lưng và đứng quay lưng về phía nữ chính, vì là góc nhìn thứ nhất nên khán giả không thể nhìn thấy chính diện của người đàn ông kia khi nữ chính không nhìn thấy.
“Bác sĩ, Văn Vũ bị bệnh gì vậy? Tại sao con bé cứ nói rằng mình có thể nhìn thấy những thứ kỳ quái đó?” Mẹ của nữ chính vẻ mặt buồn bã.
“Đúng vậy, bác sĩ, con gái tôi bị sao vậy?”
“Tôi không phải bác sĩ, tôi chỉ đang nghiên cứu liên quan mà thôi. Hai người đừng lo lắng quá, tôi đã hiểu rõ tình hình cơ bản rồi.” Giọng nói của người đàn ông được gọi là bác sĩ đó khiến Trần Ca cảm thấy hơi quen thuộc, việc có thể nghe được âm thanh làm bản thân cảm thấy quen thuộc trong phim là việc vô cùng hiếm gặp.
Bác sĩ ra hiệu cho cha mẹ của nữ chính ngồi xuống ghế: “Cô ấy đang ở trong một hoàn cảnh rất đặc biệt, hãy để tôi nói sơ qua về ý kiến của mình.”
Bác sĩ lấy một cuốn sổ đen từ trong cặp ra: “Chắc là hai người biết rằng con người sống trong không gian ba chiều nhỉ?”
Cha mẹ nữ chính lắc đầu, không biết bác sĩ muốn nói gì.
Bác sĩ mở cuốn sổ của mình và tìm thấy một trang mà anh ta đã xé ra từ một cuốn sách nào đó: “Nói một cách dễ hiểu, không gian ba chiều là thế giới của con người chúng ta, với ba khái niệm chiều dài, chiều rộng và chiều cao; trong khi không gian bốn chiều dựa trên cơ sở không gian ba chiều và tăng thêm trục thời gian. Trên thực tế, điều kiện hạn chế chúng ta đi vào không gian bốn chiều là “thời gian”. Bởi vì sự tồn tại của thời gian, con người trong không gian ba chiều chỉ có thể đưa ra một lựa chọn tại một điểm phân cách nào đó trong cuộc sống “duy nhất”, và lựa chọn này cũng sẽ là một sự lựa chọn hoàn toàn độc lập. Nói cách khác, những việc đã trải qua của mỗi một đời người là một thế giới ba chiều độc lập, và khi tất cả thế giới ba chiều đều được sắp xếp trên trục thời gian sẽ tạo thành một thế giới bốn chiều.”
Chưa kể đến cha mẹ của nữ chính, ngay cả khán giả như Trần Ca cũng ngơ ngác như lọt vào sương mù sau khi nghe những gì bác sĩ trong màn hình nói, nhưng người đàn ông mù bên cạnh bỗng dưng im lặng, đàng hoàng hơn nhiều.
“Nhưng chuyện này liên quan gì đến bệnh tình của con gái tôi?” Mẹ của nữ chính sốt sắng thương con gái, không hề nghe kỹ những lời bác sĩ nói.
“Tôi trịnh trọng nhắc lại với chị rằng con gái của chị không bị bệnh. Trên thế giới này ngày nào cũng có vô số tai nạn, từ việc nhỏ như rối lượng tử đến chuyện lớn như mở rộng gia tốc của vũ trụ, rất nhiều trong số đó chúng ta tạm thời chưa giải thích được...”
“Bác sĩ, cậu cứ nói thẳng là tình hình của con gái tôi có thể cải thiện như thế nào? Nó nên uống loại thuốc gì? Tuy điều kiện gia đình tôi rất nghèo, nhưng vì con bé, tôi vẫn có thể mua được.” Cha của nữ chính trực tiếp ngắt lời. Bọn họ diễn rất thật, thật đến nỗi giống như không diễn mà là đang ghi lại mọi chuyện đã xảy ra trong quá khứ.
“Con gái anh không bị bệnh, mắt của cô bé chỉ là một chuyện ngoài ý muốn.” Vị bác sĩ vẫn đứng quay lưng về phía ống kính: “Thỉnh thoảng, thế giới ba chiều sắp xếp trên trục thời gian cũng sẽ trùng nhau, đôi mắt của Thường Văn Vũ là giao điểm của hai thế giới. Vì vậy, cô ấy có thể nhìn thấy những thứ mà mọi người không thể nhìn thấy!”
Phim vẫn đang chiếu, Trần Ca vốn chỉ làm nhiệm vụ, không ngờ lại bị tình tiết của bộ phim này lôi cuốn.
“Tại sao bác sĩ và cha mẹ của nữ chính lại gọi nữ chính là Thường Văn Vũ? Rõ ràng con quỷ ngoài cửa sổ gọi tên Thu Mỹ mà? Lời giải thích của bác sĩ rất cũng thú vị, mình cứ học thuộc lại, tuy không hiểu lắm nhưng nói không chừng sau này lại dùng tới.”