“Trong bệnh viện truyền ra tiếng hét thảm? Nhưng rõ ràng cánh cửa sắt này đang khóa, toàn bộ cửa sổ xung quanh cũng được gắn lưới bảo vệ, người bên ngoài vốn không vào được.” Bác sĩ lo lắng Trần Ca sẽ đưa ra quyết định gì xúc động, bèn lên tiếng trước: “Âm khí ở chỗ bệnh viện này khá nặng, ngày nào cũng diễn ra cảnh sinh ly tử biệt, chúng ta vẫn đừng nên lại gần thì tốt hơn.”
“Cũng được.” Nhìn thấy bệnh viện, Trần Ca lại nhớ đến cảnh tượng bệnh viện kinh dị bốn sao ở ngoại ô phía đông kia. Trong ấn tượng của anh, bệnh viện quả thực chẳng phải nơi tốt đẹp gì: “Vậy thì đợi lát nữa rồi qua, trước tiên đi mấy phòng khác xem đã, tôi rất hứng thú với con chó biết cười gì đấy.”
“Hứng thú cũng đừng tới! Có khác nào lời tôi nói ban nãy vô ích đâu! Cậu tưởng tôi đang đùa chắc? Cậu không biết vừa rồi tôi đã trải qua những gì đâu!” Người đàn ông say vùng vằng đẩy Trần Ca ra: “Nghe anh đây khuyên một câu, tuyệt đối đừng qua đó, đợi đến lúc gặp được con chó mặt người đó, cậu có hối hận cũng đã muộn!”
“Chó mặt người là chó hay là người? Anh có thể miêu tả cho tôi về ngoại hình của nó không?”
Tất nhiên Trần Ca không nghiêm túc nghe lời người đàn ông say nói, anh khiến anh ta tức đến giậm chân: “Chúng ta vẫn nên trở về xe thôi, chỗ này không an toàn, tất cả các phòng đều có quỷ, tôi thật sự không lừa cậu đâu!”
“Tôi biết anh không lừa tôi.” Trần Ca đang chuẩn bị nói tiếp, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu giòn vang, giống như có người vừa ném vật gì xuống tầng.
“Người trong bệnh viện phát hiện ra chúng ta rồi!” Người đàn ông say nhảy dựng lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt, giống như một con mèo nhà bị dọa sợ: “Đi mau! Nơi đây không thích hợp ở lâu!”
“Bình tĩnh, càng là lúc nguy hiểm tới gần càng không được hoảng loạn.” Trần Ca đi về hướng âm thanh kia truyền tới, bác sĩ theo sát sau anh, người đàn ông say không dám ở tại chỗ một mình, chỉ đành mặt mày ủ ê đuổi theo.
Xuyên qua lớp sương mù dày đặc, Trần Ca đến bên còn lại của bệnh viện, anh thấy một cây kéo dính máu bị ném dưới đất.
“Đây không phải là vũ khí của tên sát nhân biến thái ư? Sao lại ở chỗ này?” Trần Ca dùng Âm Đồng nhìn lên mái nhà, tấm ván gỗ trên một cánh cửa sổ ở tầng ba bệnh viện đang khe khẽ đung đưa: “Anh ta trốn trong bệnh viện? Nhưng tại sao anh ta lại ném kéo đi? Đây không phải là vũ khí của anh ta ư? Cho dù muốn cầu cứu, ném đại một vật gì không được à?”
Trần Ca có phần không hiểu cách làm của Cái Kéo, anh nhặt kéo lên, dừng ở trước cửa bệnh viện.
“Chúng ta đi mau thôi, còn không đi e là không kịp mất.” Người đàn ông say và bác sĩ dồn chung một chỗ: “Ban nãy tôi quên mất chưa nói một loại quỷ. Trên con đường này cũng không yên ổn, lúc đi qua ngã tư sẽ có một con quỷ vẫy tay, hắn ta luôn đi theo cậu, sau đó ngũ quan sẽ biến thành rất giống cậu, nói đấy chính là dáng vẻ của cậu sau khi chết.”
Người đàn ông say ra sức khuyên bảo, nhưng Trần Ca lại không có ý định đi, một mình lắc mấy cái lên cánh cửa sắt của bệnh viện.
“Cậu ta đang làm gì vậy?” Người đàn ông say huých cánh tay bác sĩ.
“Có khi đang xem cửa có vững không ấy?” Bác sĩ cười khổ, anh ta cũng không biết phải nói thế nào với người đàn ông say.
“Có phải hai người nghĩ tôi uống nhiều không? Cho rằng những gì tôi thấy ban nãy đều là ảo giác?” Hai tay người đàn ông say nắm lấy vai bác sĩ: “Tôi thật sự thật sự không lừa hai người, phải tin tôi! Tôi đang cứu hai người đấy! Trong mỗi tòa kiến trúc ở đây đều ẩn chứa ma quỷ!”
Tâm trạng của anh ta có phần mất khống chế, xoay người nhìn về phía Trần Ca, muốn cưỡng chế lôi Trần Ca đi: “Cách xa cánh cửa kia ra! Đứng sát quá sẽ bị lôi vào đấy!”
Người đàn ông say vừa dứt lời, đã nhìn thấy người thanh niên vẻ ngoài ấm áp hiền hòa, lấy từ trong ba lô ra một cây búa lớn dữ tợn.
Bốn mắt nhìn nhau, mí mắt người đàn ông say giật một cái.
“Anh có lời gì, đợi sau khi vào trong rồi nói.” Trần Ca giơ búa của bác sĩ nát sọ lên thật cao, đập xuống khóa cửa.
Keng!
Bởi vì sự tồn tại của sương máu, âm thanh cũng không truyền ra quá xa.
Liên tiếp đập ba lần vào cùng một chỗ, Trần Ca thành công phá cửa sắt để vào: “Theo sát tôi, cách xa quá, tôi không chắc có thể bảo vệ an toàn cho hai người.”
Bác sĩ nghe thấy câu này của Trần Ca, không hề do dự mà đi theo.
“Này! Tình huống gì vậy? Mấy người đi xe sao còn đem theo cả búa?” Người đàn ông say túm lấy vai bác sĩ: “Có phải trước đây mấy người từng tới chỗ này không?”
“Trước đây cậu ta làm đạo cụ ở khu vui chơi, mang cây búa theo bên mình không phải là một việc rất bình thường à?” Bác sĩ lặp lại lời Trần Ca nói với mình cho người đàn ông say một lần.
“Làm đạo cụ?” Người đàn ông say còn đang suy nghĩ mối liên quan giữa búa sắt và khu vui chơi, bác sĩ và Trần Ca đã đi vào bên trong bệnh viện: “Đợi tôi với!”
Trần Ca đứng ở lầu một, ấn công tắc máy cát sét mini, một tay xách theo hai cái túi, tay còn lại kéo búa của bác sĩ nát sọ.
Gai nhọn quét trên mặt đất phát ra những tiếng kêu khiếp người, con ngươi anh chậm rãi híp lại, nhìn chằm chằm hành lang bên trái bệnh viện.
“Có phát hiện gì không?” Hình như bác sĩ biết nơi đây vô cùng nguy hiểm, một tấc cũng không rời Trần Ca.
“Có đến mấy hành khách đã tới bệnh viện này.” Trần Ca chỉ dấu giày trên mặt đất: “Tối nay mưa xối xả, phần lớn hành khách trên xe chúng ta đền ướt từ đầu tới chân, vì thế những dấu giày này chắc chắn là bọn họ lưu lại. Anh nhìn kích cỡ và hình dạng của dấu giày, bốn lớn một nhỏ, chắc thuộc về gia đình ba người với tên biến thái tự xưng là Cái Kéo kia.”
Trần Ca quan sát vô cùng chi tiết: “Dấu giày đi về bên trái, bọn họ tiến vào hành lang phía bên trái.”
“Mẹ nó! Cậu được đấy! Đen sì một đống thế này mà cậu vẫn có thể nhìn rõ?” Người đàn ông say nhìn Trần Ca với ánh mắt khác.
“Đi theo tôi.” Trần Ca đi vào hành lang bên trái, anh ôm mèo trắng đặt trên vai, sau đó lại lấy điện thoại bật đèn pin chiếu sáng: “Hai bên hành lang đều là phòng bệnh, cửa phòng không khóa, đoán chừng lúc nào cũng có thể có thứ gì đấy từ bên trong chạy ra, hai người chú ý một chút.”
“Anh trai ơi, cậu đừng có dọa tôi chứ.”
“Tôi không dọa anh mà đang trần thuật sự thật cho anh.” Trần Ca ngồi xổm xuống: “Mọi người đến xem những dấu chân này. Lúc mới vào hành lang, dấu chân xếp rất chỉnh tề, cho đến khi đi qua phòng bệnh thứ ba và thứ tư, dấu chân đan xen chồng chéo lên nhau, chứng tỏ bọn họ gặp phải tình huống bất ngờ ở giữa phòng bệnh thứ ba và thứ tư, dừng lại ở chỗ này một lúc lâu.”
“Nói cách khác, trong phòng bệnh thứ ba và phòng bệnh thứ bốn có chứa thứ bẩn thỉu?” Bác sĩ lập tức hiểu ý Trần Ca.
“Có khả năng rất lớn, có điều không loại trừ tình huống khác, nói chung lúc đi qua hai phòng này thì cẩn thận một chút.” Trần Ca nhìn những cánh cửa phòng bệnh mở hé ở hai bên hành lang, trong khe cửa tối đen dường như bất cứ lúc nào quái vật đáng sợ gì đấy cũng có thể chui ra.
“Theo sát, đừng tụt lại phía sau.” Trần Ca kéo theo búa của bác sĩ nát sọ đi vào hành lang, nơi đây yên tĩnh khiến người ta phát sợ.
Lúc đi qua căn phòng thứ nhất và thứ hai, Trần Ca không phát hiện ra bất cứ dị thường nào, nhưng khi tiến gần đến căn phòng thứ ba, mèo trắng trên vai anh đột nhiên kêu lên một tiếng, rúc vào cổ anh.
Gần như đúng lúc mèo trắng nhắc nhở Trần Ca, anh không có bất kì do dự nào, vung búa của bác sĩ nát sọ trong tay đập lên cánh cửa nửa mở của phòng bệnh thứ ba.
Không hề báo trước, cửa phòng lập tức bị hất bay.
Rầm!
Ván cửa đập lên vách tường, lộ ra một bóng người trốn ở phía sau cửa.
Gã mặc quần áo bệnh nhân, da chuyển màu xám đậm, dưới tóc mái lộn xộn bẩn thịu là đôi mắt bị dọa sợ dại ra.
Gã ngây ra tại chỗ, trong tay thậm chí đang cầm một tờ hồ sơ bệnh án, trên đó viết vài chữ nguệch ngoạc: Đến tìm tôi đi?
“Anh trốn ở chỗ này là có ý gì? Muốn chơi trò chơi với tôi hả?” Trần Ca lộ ra nụ cười đầy hứng thú. Anh cần tạo ra càng nhiều trò chơi để tăng thêm tính giải trí cho nhà ma của mình, nhằm hấp dẫn càng nhiều du khách tới tham quan.
Bệnh nhân sau cửa giống như ý thức được cái gì, muốn vứt hồ sơ bệnh án trong tay đi. Thế nhưng Trần Ca không cho gã cơ hội. Anh vọt thẳng vào phòng bệnh, để tránh bị bác sĩ và người đàn ông say nhìn thấy, sau khi đi vào anh còn tiện tay đóng cửa phòng bệnh lại.
Bác sĩ và người đàn ông say trên hành lang bị dọa sợ, vốn không biết chuyện gì xảy ra, bọn họ chỉ nghe thấy mỗi tiếng vang.
“Người đâu?”
“Không biết, hình như bị kéo vào trong phòng bệnh kia rồi!”
“Thật hả? Sao tôi lại nhìn thành cậu ta tự mình xông vào nhỉ?”
Trong phòng bệnh truyền ra tiếng dòng điện rẹt rẹt. Mười mấy giây sau, Trần Ca cầm một quyển truyện tranh, hài lòng đi ra từ trong phòng.
“Bệnh viện này rất nguy hiểm, hai người phải hết sức cẩn thận.” Trần Ca cất quyển truyện tranh đi, lại một mình đi vào chỗ sâu nhất trong hành lang, thì thầm trong miệng mấy lời người khác không nghe hiểu: “Chơi trốn tìm? Trò này thú vị đấy, tao muốn tìm ra toàn bộ chúng mày!”
Đi tới lầu hai, mấy người đều dừng bước.
Cửa phòng thứ nhất ở góc tầng hai loang lổ vết máu, nhìn mà da đầu tê dại, cho dù là hiện trường án mạng cũng không kinh khủng đến thế.
Bác sĩ nhíu mày. Anh ta là bác sĩ khoa bỏng, nhưng kể cả như thế cũng hơi khó chịu, còn về người đàn ông say thì đã bịt chặt miệng mình, bắt đầu nôn khan.
“Quỷ trong bệnh viện này chỉ chơi trò chơi, rất hiếm hại người, tại sao trong hành lang lại có nhiều máu thế này?” Trần Ca ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát vết máu, tư thế y hệt một pháp y có nhiều năm kinh nghiệm: “Vết máu rải rác không có quy luật, lượng máu chảy ra quá lớn, bất kể có đâm vào bộ phận nào trên cơ thể cũng không thể bắn ra hành lang thế này đâu nhỉ?”
Trần Ca dùng ngón út chấm chút máu, sau khi chà sát thì để dưới mũi: “Không giống máu người lắm.”
Khi anh nói câu này, trong lòng bác sĩ và người đàn ông say ở phía sau đều kinh ngạc, có thể nói ra lời như vậy thì người này chắc chắn rất quen thuộc với máu người!
“Không phải sợ, mấy vết máu này chắc do ai đó cố tình làm ra, trong nhà ma của tôi thường xuyên bố trí cảnh tượng giống vậy.”
Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ, rất tự nhiên bước qua vết máu. Nhìn bóng lưng anh, người đàn ông say và bác sĩ có phần không dám đi theo.
“Trên vết máu có dấu giày, dấu giày này giống với một dấu giày ngoài cửa bệnh viện, cũng chứng tỏ có vị hành khách trên xe đã từng đi qua chỗ này.” Trần Ca nhìn dấu giày máu trên hành lang, biểu cảm rất kì lạ: “Cảm giác như anh ta cố tình để lại manh mối, đợi chúng ta đi tìm vậy. Vết tích rõ ràng như thế, có khi nào phía trước có bẫy rập không? Có khi nào là ai đã lấy mất giày anh ta cố ý bày ra cục diện này không?”
Trần Ca rất bình tĩnh, nghĩ một lát, vẫn quyết định đi theo dấu giày lên lầu xem thử.
Dấu giày máu sau khi lên đến lầu ba thì kéo dài thẳng vào nhà vệ sinh, chỉ có vào, không có ra, có là tên ngốc cũng có thể nhìn ra, lúc này chủ nhân của dấu giày hẳn đang trốn trong nhà vệ sinh.
“Quá rõ ràng, nói không chừng là một cái bẫy, hai người ở bên ngoài canh chừng trước đi.” Trần Ca cầm lấy búa của bác sĩ nát sọ, tự mình đi vào nhà vệ sinh lầu ba. Anh đập liên tục đập lên cửa mấy phòng phía trước, bên trong không có thứ gì cả.
“Dấu giày biến mất ở phòng vệ sinh cuối cùng, cây kéo cũng rơi xuống từ nhà vệ sinh tầng ba.” Trần Ca cảnh giác cao độ, anh không trực tiếp đập mở cửa phòng vệ sinh cuối cùng mà ghé lên tấm ngăn bên cạnh, nhìn xuống phòng cuối cùng.
Cái Kéo máu me khắp người, sống chết túm lấy cái túi cũ nát của mình, ngồi co quắp trong phòng vệ sinh cuối cùng. Anh ta bịt chặt mũi miệng, không dám phát ra bất kì âm thanh nào.
Anh ta ở trước mắt và trên xe buýt cứ như hai người khác nhau, khác biệt quá lớn.
“Lá gan này cũng phải nhỏ đến một giới hạn nhất định rồi. Có điều nhát gan như thế này mà còn dám chạy đến trấn Lệ Loan vì anh trai mình, sau này bồi dưỡng sơ sơ cũng sẽ trở thành một người không tầm thường.” Trong mắt Trần Ca thoáng qua một chút tán thưởng. Anh lặng lẽ lui ra ngoài phòng bên cạnh, không vạch trần bộ mặt thật của Cái Kéo mà khẽ gõ cửa phòng vệ sinh cuối cùng: “Có người ở trong không? Tôi là hành khách trên xe buýt số 104, vừa nãy nhìn thấy một cây kéo từ trên tầng rơi xuống.”
Âm thanh quen thuộc truyền vào trong phòng vệ sinh. Đối với Cái Kéo đã tuyệt vọng mà nói, âm thanh này giống như là tia nắng đầu xuân, xua đi lo lắng, hòa tan sông băng.
Trong phòng vệ sinh truyền ra tiếng động lạ, Trần Ca có thể nghe thấy hình như Cái Kéo đang sửa soạn lại quần áo của mình, anh cũng không làm phiền đối phương: “Cho dù anh có phải là anh ta hay không, tôi đều không có ý định mạo phạm.”
Trần Ca đi về sau, anh cố ý để Cái Kéo nghe thấy tiếng bước lùi của mình.
Một lát sau, cánh cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, một giọng nói âm trầm vang lên: “Anh lại có thể tìm được tôi?”
Cái Kéo cả người đầy máu đi từ phòng vệ sinh ra, gương mặt anh ta treo lên nụ cười lạnh lùng bệnh hoạn, thỉnh thoảng sẽ nhịn đau mà liếm vết thương trên mặt một cái: “Mau rời đi thôi, trong bệnh viện này có rất nhiều thứ bẩn thỉu. Chắc anh cũng thấy vết máu trên lầu hai rồi, lúc đấy tôi bị mấy con quỷ âm quấn lên, dùng hết toàn lực mới mở một đường máu xông ra.”
Trong mắt tràn đầy sát khí, biểu cảm dữ tợn đáng sợ, Trần Ca nhìn Cái Kéo trước mắt, hoàn toàn không thể ghép anh ta với bóng dáng đáng thương yếu đuối bất lực ban nãy trốn trong phòng vệ sinh lại với nhau.
“Đừng có nhìn chằm chằm tôi thế, việc này rất nguy hiểm.” Cái Kéo cầm túi bằng một tay, phát ra tiếng cười độc ác, nhưng có thể bởi vì anh ta ở trong phòng vệ sinh nín nhịn quá lâu nên hai chân tê dại, lúc này đi đứng khập khiễng, chẳng khác nào bị chuột rút.
“Tôi hiểu, vậy chúng ta mau chóng đi thôi.” Trần Ca cũng không dìu Cái Kéo, “kẻ sát nhân” đều là con sói cô đơn, sói cô đơn thì không cần giúp đỡ: “Kéo của anh, vừa nãy tôi nhặt được dưới tầng.”
Nhận vũ khí của mình, ánh mắt Cái Kéo càng trở nên sắc bén: “Tốt lắm, nếu như lúc nãy không phải vào thời khắc sống còn, đám quỷ âm vô liêm sỉ kia làm rơi kéo của tôi, tôi nhất định sẽ khiến bọn chúng đẹp mặt.”
“Hiểu rồi, tôi tin tưởng anh.” Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ đi ra ngoài nhà vệ sinh, gai nhọn quét trên mặt đất, phát ra âm thanh rợn người: “Thật ra hai chúng ta rất giống nhau, tôi cũng có một đoạn chuyện cũ không thể nhắc tới, tôi cũng tới đây để tìm hai người quan trọng nhất cuộc đời.”