“Tôi cũng không biết tại sao bộ phim hài mà chúng tôi quay lại phá kỷ lục phim kinh dị, nhưng ngay từ đầu chúng tôi đã định quay phim hài rồi.” Trần Ca gượng cười, đây cũng coi như là vô tâm cắm liễu liễu thành rừng đi, điều quan trọng nhất vẫn là tác giả nguyên tác đã biến thành ma, hơn nữa anh ta cũng rất tâm đắc với tác phẩm của Thường Cô, cho rằng Thường Cô đã nắm bắt được cốt lõi của tác phẩm.
Nguyên tác đã hài lòng, đạo diễn hài lòng, khán giả hài lòng, công ty điện ảnh và truyền hình cũng hài lòng, tất cả mọi người đều hài lòng, tuy Trần Ca vẫn cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn lựa chọn chấp nhận: “Giám đốc La, dù sao thì đó cũng chỉ là một đoạn giới thiệu nhỏ về phim của chúng tôi, nếu như người bạn của ngài muốn hợp tác sâu hơn với chúng tôi, chúng tôi có thể thử nói chuyện vui vẻ với nhau.”
“Ông ấy cũng có ý này, đợi lát nữa tôi sẽ cho cậu thông tin liên hệ để hai người có thể tự nói chuyện.”
“Vâng.”
“Hãy nắm bắt cơ hội này, ngọn lửa điện ảnh cũng là một kiểu quảng cáo tốt cho chúng ta, nếu bộ phim còn có thể tiếp tục duy trì sự nổi tiếng này, chắc chắn là sẽ mạnh hơn là quảng cáo nhiều.”
Giám đốc La cúp điện thoại, lúc này truyền thuyết về bộ phim kinh dị được liệt vào hàng phim hài này vẫn đang tiếp tục được bàn tán trên mạng.
Ban đầu, Trần Ca còn muốn dùng sự nổi tiếng của nhà ma để đưa bộ phim truyền hình này nổi tiếng trên mạng, đồng thời nhân cơ hội bàn bạc việc hợp tác với một hai công ty, nhưng anh không ngờ rằng chỉ vài giờ sau, tình thế đã đảo ngược, độ hot của bộ phim lại nuôi dưỡng lại nhà ma.
Nhiều người chưa bao giờ chơi nhà ma và game kinh dị cũng dần thích thú với nhà ma, bởi xét cho cùng, nhà ma có thể sản xuất ra một bộ phim hài cũng có thể nói là hiếm thấy trên thế giới.
Bộ phim hài do nhà ma sản xuất đã dần trở thành cái tên gây sốt trên mạng, những cảnh "bị lộ" được coi như kinh điển và được đưa vào tài liệu để học tập về phim kinh dị.
Sự kinh dị vô tình, càng nhớ đến lại càng sợ hãi, khiến người xem thao thức cả đêm, càng ngày càng có nhiều người bắt đầu bàn luận về bộ phim hài này.
Bản thân tác phẩm này cũng rất có chiều sâu, tất cả các loại manh mối và thay đổi tâm lý đều được mô tả đúng cách, thêm vào đó, cách quay phim của Thường Cô cũng vô cùng hoàn hảo, thế giới ác mộng và hiện thực được thực hiện cùng một lúc, nhiều hình ảnh và phép ẩn dụ khác nhau có thể dẫn dắt tạo ra vô số cách giải thích.
Nói tóm lại, bộ phim hài kinh dị do nhà ma tạo ra đã bùng nổ và vô số người đang bắt đầu mong đợi phần sau của câu truyện.
Tuy thức trắng đêm không ngủ nhưng Trần Ca vẫn rất sung sức, anh và Thường Cô lần lượt vào xem các trang web lớn, lượt xem trên tất cả các nền tảng đều đang tiếp tục tăng vọt.
Các nhân viên của nhà ma cũng rất hào hứng, mặc dù họ không hiểu hết mức độ nổi tiếng của bộ phim ngắn này nhưng họ sẽ rất hạnh phúc khi được nhìn thấy chính mình trong video.
Các nhân viên nói líu ríu không ngừng, Trần Ca ở bên cạnh nghe đến rợn cả tai, rất nhiều nhân viên đã cùng nhau làm trò trong suốt quá trình quay phim, bọn họ đã dùng tất cả các loại cách thức để được xuất hiện, chỉ có nghĩ không ra thôi chứ không có gì là họ không làm được, ví dụ như làm mặt xuất hiện trên nước trà, cái bóng mà nhỏ bé dưới bàn làm việc, bàn tay đứt lìa lấp ló sau cánh cửa,...
Những chi tiết này nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thể nhận ra, nhưng mức độ phổ biến của video trên Internet ngày càng cao, để tránh cho chiếc xe bị lật, Trần Ca chỉ đơn giản là thừa nhận điều đó trên các nền tảng xã hội, anh nói rằng anh đã giấu một trăm quả trứng Phục Sinh trong đoạn phim ngắn của mình, để xem xem liệu khán giả có thể khám phá hết chúng không.
Độ nổi tiếng quá cao nên anh sẽ không “giả vờ” gì cả, nói thẳng với khán giả - tất cả những cảnh mà mấy người cẩn thận nhìn thấy đều là những quả trứng do nhà ma cố tình tạo ra.
Khi anh nói như vậy, anh lại thu hút được một lượng lớn khán giả.
“Sự nổi tiếng này đến đột ngột quá, tôi chưa kịp chuẩn bị gì.”
Trần Ca nhìn các tin nhắn không ngừng hiện ra, một số người đang chuẩn bị thành lập một nhóm để kiểm tra và đến xem thử phim trường của bộ phim, còn một số người thì đang chuẩn bị bước vào nhà ma lần đầu tiên trong đời vào ngày mai, nguyên nhân là họ chỉ muốn gặp nam chính một lần, thậm chí còn có một số công ty có khứu giác cực kỳ nhạy bén đã để lại lời nhắn cho Trần Ca, họ muốn mời Bút Tiên về làm nghệ sĩ.
Có quá nhiều tin nhắn, Trần Ca hoàn toàn không thể trả lời kịp, nhìn bầu trời đang dần sáng, rồi cất điện thoại di động đi: “Lại là một đêm không ngủ.”
Ngủ một giấc ngắn, Trần Ca vội vàng rời giường chuẩn bị cho việc kinh doanh.
Hôm nay, Từ Uyển và Tiểu Cố đều phá lệ đến rất sớm, bọn họ lao đến ngay khi nhìn thấy Trần Ca, đặc biệt là Tiểu Cố, cậu ta cầm điện thoại, nói chuyện có hơi lắp bắp: “Ông chủ! Chúng ta thực sự làm bộ phim này sao? Đêm qua lúc lướt qua nó, mọi người đều bị dọa đến ngây người luôn.”
“Đúng là chúng ta quay đấy.”
“Anh quay nó khi nào vậy? Thật tuyệt vời!”
“Cậu nghĩ tôi mỗi lúc trời tối không ngủ được thì làm cái gì chứ? Để làm được bộ phim này, tôi đã tốn rất nhiều tâm sức và thời gian, may mắn thay, nếu nhìn từ kết quả, tất cả nỗ lực của tôi đều xứng đáng.” Trần Ca không tiếp tục trả lời vấn đề của Tiểu Cố, vẫy tay để họ nhanh chóng trang điểm và chuẩn bị đón du khách ngày hôm nay.
9 giờ sáng, Khu vui chơi Thế Kỷ Mới mở cửa, du khách chen chúc đi vào, khi họ đang xếp hàng, bộ phim hài của nhà ma trở thành tâm điểm của cuộc trò chuyện, cho dù là hai nhóm người hoàn toàn không quen biết gì nhau cũng có thể nói chuyện đến quên cả trời đất.
“Hôm nay du khách còn đếu nhiều hơn so với mấy hôm trước cộng lại, có chuyện gì vậy?” Chú Từ lo lắng có chuyện nên nhanh chóng đi tìm Trần Ca hỏi.
“Chú, chú không thường xuyên lên mạng sao? Chúng ta lại đặt một quảng cáo khác, hiệu quả khá tốt.” Trần Ca giúp bán vé bên ngoài, nhìn đám du khách đông như trẩy hội, trong lòng rất vui.
Chẳng qua là anh cũng không bị niềm vui làm cho mê muội đầu óc, ngoài việc bán vé bên ngoài, anh còn chú ý đến những người muốn phá các cảnh.
Số lượng người đến thăm cảnh bốn sao Thông Linh Trong Trường Ma hôm nay đã tăng gấp đôi, khung cảnh này có thể chứa đến 20 người đến tham quan cùng lúc, thế mà hôm nay địa điểm này gần như kín chỗ, điều này khiến Trần Ca chú ý.
Nhiều du khách bị thu hút bởi bộ phim trực tuyến, bọn họ đến chơi nhà ma lần đầu tiên và cần bắt đầu khiêu chiến từ cảnh một sao, cho nên hầu hết những du khách khiêu chiến cảnh Thông Linh Trong Trường Ma đều là những người có kinh nghiệm rồi.
Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng làm sao cả, nhưng Trần Ca phát hiện ra có một nhóm người đang lặp lại việc mua vé, bọn họ không ngừng làm gián đoạn việc mua vé khiêu chiến Thông Linh Trong Trường Ma, như thể họ đang đặt gạch với cảnh này vậy.
Sau khi phải trả cái giá đắt về tinh thần, tiền bạc và thể xác, một nhóm lớn những người này đã thăm dò Thông Linh Trong Trường Ma này đến bảy tám lần, tất nhiên, khoảng cách đến lúc qua cửa của bọn họ còn xa lắm.
Để bảo vệ du khách, Trần Ca đã rút những nhiệm vụ khó khăn nhất từ trong hộp bốc thăm ra, chẳng hạn như tìm 13 bức tranh sơn dầu, tìm kiếm chủ tịch câu lạc bộ Áo đỏ, và khám phá bí mật về sự mất tích của vị hiệu trưởng cũ, những nhiệm vụ này được đặc biệt chuẩn bị cho những người muốn đến phá các cảnh này, du khách bình thường sẽ khó nhận được những nhiệm vụ "chắc chắn phải chết" như thế này.
Nhóm người này nhận ngẫu nhiên những nhiệm vụ đơn giản và những nhiệm vụ có độ khó trung bình, nhưng cho dù như vậy thì tinh thần của họ cũng đã đạt đến cực hạn, sau khi người cuối cùng ngất đi thì trong du khách sẽ có người đặc biệt đến đưa họ ra ngoài.
Rõ ràng là có một đội đang cố gắng tấn công nhà ma của Trần Ca, nhưng họ đã đánh giá thấp độ khó của nhà ma của Trần Ca.
Sau khi nhóm người không ngừng khiêu chiến Thông Linh Trong Trường Ma rời đi, đến chiều họ lại đổi sang một nhóm khác, họ có vẻ chia sẻ thông tin với nhau, bản đồ và vị trí điểm hù dọa đã được người đi trước dùng "mạng" để trao đổi với người đi sau, và nó cũng giúp đỡ rất nhiều cho họ.
Những du khách tương đối khác thường này cũng đã thu hút sự chú ý của các nhân viên trong nhà ma, lão Chu cũng vì chuyện này mà đặc biệt chạy đến hỏi Trần Ca xem có nên gây khó dễ hơn không.
Trần Ca trực tiếp từ chối đề nghị của lão Chu, ngoài miệng thì anh dạy lão Chu chơi trò chơi thì cần phải có khả năng vượt cấp thì trò chơi mới hấp dẫn.
Kỳ thực trong lòng anh đang suy nghĩ phải cố gắng khiến nhóm người kia lơ là bất cẩn, như vậy thì cảnh Minh Thai mới có chỗ để dụng võ được.
Nhà ma mở cửa lúc chín giờ sáng và đóng cửa lúc sáu giờ tối, Thông Linh Trong Trường Ma chật kín từ đầu đến cuối, mặc dù cuối cùng cái nhóm liều mạng thăm dò cũng không qua được cửa nhưng dường như bọn chúng đã vẽ được tấm bản đồ hoàn chỉnh của toàn bộ Thông Linh Trong Trường Ma.
Chỉ cần có tấm bản đồ trong tay, rõ ràng vị trí các điểm hù dọa, chỉ cần may mắn bốc ngẫu nhiên được nhiệm vụ liên quan đến cảnh ẩn, vậy thì việc bọn họ qua cửa chỉ còn là vấn đề thời gian rồi.
Trời đã tối, sau khi các du khách rời đi, Trần Ca ngồi trên bậc thềm ở lối vào nhà.
“Sự nổi tiếng của bộ phim hài do nhà ma quay vẫn đang không ngừng tăng lên, mà đây chỉ là một đoạn giới thiệu phim ngắn thôi, nếu sau này bộ phim thực sự ra mắt, không những bộ phim hài quay trong nhà ma nổi tiếng mà ngay cả nhà ma và Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đều sẽ nổi tiếng. Mã Phong có thể sẽ có cảm giác khủng hoảng cho nên mới sốt sắng muốn qua cửa cách cảnh của nhà ma của mình và trấn áp sự nổi tiếng của mình.” Trần Ca nhìn vào thu nhập trên sổ sách, khóe miệng bất giác cong lên.
Thông Linh Trong Trường Ma có thể tiếp nhận khoảng 20 du khách cùng một lúc, và cũng mất khoảng bốn mươi phút cho một lần chơi, mà hầu hết thì rất ít du khách có thể kiên trì hết bốn mươi phút, trung bình chỉ khoảng 30 phút thôi.
Vé vào cửa là 40 nhân dân tệ, một lần Trần Ca đã có thể kiếm được 800, nhưng riêng hôm nay, Thông Linh Trong Trường Ma đã phải mở cửa đến hai mươi lần.
Thường thì rất ít ai dám can đảm khiêu chiến cảnh bốn sao như thế này, phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tập hợp đủ người, lợi nhuận cao nhất là những cảnh có sao thấp, những cảnh sao cao này được chuẩn bị cho người chơi cấp cao, so với việc kiếm tiền, chúng giống một biểu tượng nhiều hơn.
“Hy vọng ngày mai những người này sẽ tiếp tục đến.”
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, Trần Ca khoác ba lô lên và đến xưởng làm búp bê, trả trước một phần tiền cho ông chủ rồi trực tiếp đuổi ông chủ ra ngoài.
Khóa trong cánh cửa lại, Trần Ca trực tiếp triệu tập các nhân viên lệ quỷ ra và yêu cầu bọn họ hỗ trợ để tạo ra con quái vật sương mù màu đen bằng nhựa.
Bận rộn cho đến sáng sớm, Trần Ca lại bảo Đường Tuấn lái chiếc xe tang 104 và chở tất cả những con quái vật sương mù đen trở lại nhà ma.
Thường Cô lại có một ý tưởng mới và anh ta đang chuẩn bị quay một bộ phim truyền hình ngắn mới, Trần Ca thì cùng một số nhân viên không có chuyện gì làm bắt đầu dựng cảnh Minh Thai.
Sau khi kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần, bận rộn đến tận bốn giờ sáng, sau khi khẳng định rằng không có bất kỳ mối nguy hiểm tiềm ẩn nào thì Trần Ca mới ra ngoài.
“Hiện giờ cảnh Minh Thai đã sẵn sàng mở cửa bất cứ lúc nào, không biết du khách nào sẽ là người may mắn được trải nghiệm nó đầu tiên.”
Sau khi ngủ được hơn ba tiếng, Trần Ca bị đồng hồ báo thức đánh thức, anh thoải mái duỗi lưng một cái rồi nhìn mặt trời đang dần mọc.
“Nếu cuộc sống cứ tiếp tục như này thì thật tốt.”
Sau khi tắm nước lạnh, Trần Ca thay quần áo và mở hàng rào bảo vệ của nhà ma ra.
Khu vui chơi mở cửa vào đúng chín giờ, du khách bước vào công viên, tiếng ồn ào náo nhiệt quen thuộc lại vang lên bên tai.
Có một hàng dài đang đứng ở lối vào của nhà ma, một số người chơi có kinh nghiệm chạy vào phòng chờ để chiếm vị trí, sôi nổi thảo luận về các chiến lược qua cửa mới nhất mà mình mới nghĩ ra.
Từ khi Trần Ca nhận được chiếc điện thoại di động màu đen cho đến nay, nhà ma đã vô tình đồng hành cùng du khách trong một thời gian dài, ngày càng có nhiều người thích đến đây và nó cũng để lại cho họ muôn vàn kỷ niệm đáng nhớ.
Cuộc sống nói chung là bình thường, nhưng trong nhà ma của Trần Ca, bọn họ được trải qua một kiểu sống khác.
Các nhóm du khách bước vào các cảnh trong nhà ma, nhưng điều khiến Trần Ca ngạc nhiên là hôm nay không có ai đứng ra thành lập nhóm để khiêu chiến Thông Linh Trong Trường Ma nữa, trong lúc anh còn đang băn khoăn không biết có phải nhóm người đó đã bỏ cuộc hay không thì bỗng có tiếng kêu đầy sợ hãi phát ra từ trong phòng nghỉ ngơi.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Ca chủ động đi tới, rất nhiều người chơi già dặn kinh nghiệm đều biết anh, vừa thấy anh tiến vào liền nhường đường cho anh đi.
“Ông chủ Trần! Anh mau xem app Ngôi nhà ma ám của anh đi, có ai đó đã đăng một bài bảo là sẽ qua được cảnh khó nhất của nhà ma của anh, chính là bài đăng phổ biến nhất ý!" Một sinh viên của Học Viện Pháp Y Hàm Giang chạy đến, cậu ta cầm điện thoại, giơ ra cho Trần Ca xem.
Thực sự có một bài đăng phổ biến trong app Ngôi nhà ma ám, có vô số seeder (nhóm người (thường là người thất nghiệp) được trả tiền để định hướng truyền thông theo ý mình) đã để lại bình luận bên dưới, khiến bài đăng này vẫn đứng im ở đầu tiên.
Bản thân nội dung của bài đăng cũng rất thú vị, đầu tiên bọn họ thừa nhận rằng nhà ma của Trần Ca rất đáng sợ, nhưng cũng không khoa trương như vậy, bọn họ nói rằng đại đa số du khách đều đang bị lừa.
Phần đầu của bài đăng này chính là bắt trước theo tiêu chuẩn của tranh luận (làm nổi bật ưu thế của mình bằng cách bác bỏ người khác), nhà ma rất đáng sợ, nhưng nó không làm họ sợ hãi, mặc dù bọn họ chưa từng đến nhưng họ cảm thấy là như vậy.
Trong bài đăng có dẫn một đống lớn các nhà ma khác, bọn họ đã phân tích nhà ma của Trần Ca từ mọi góc độ, cuối cùng đưa ra một kết luận - Nhà ma của Trần Ca chỉ có tiếng mà không có miếng, hai phần là thực lực, tám phần là lăng xê.
Nhà ma của Trần Ca bùng nổ, điều đó thật bất công đối với những người điều hành nhà ma một cách nghiêm túc như bọn họ, hôm nay bọn họ sẽ hợp lực lại để vạch trần hành vi đạo đức giả của Trần Ca và nhà ma của anh trước công chúng.
Toàn bộ bài viết như một bài hịch, đầy tâm huyết, nhưng nếu suy nghĩ kỹ một chút, hầu hết bọn họ đều chưa từng đến thăm nhà ma, làm thế nào mà họ có thể đi đến kết luận được? Chỉ dựa vào trí tưởng tượng cao siêu sao?
Bài viết này ngoại trừ đăng trên app Ngôi nhà ma ám, nó còn đồng thời xuất hiện trên tất cả các nền tảng lớn, rất có nhiều seeder bình luận cho nên vẫn luôn duy trì độ nổi tiếng.
Điều thú vị là trên các nền tảng và diễn đàn này đều là nơi du khách đến chơi nhà ma hoạt động tích cực hơn, cho nên bài đăng của họ đã gặp phải đủ loại chế nhạo và châm chọc ngay sau khi chúng được đăng tải, dù sao thì trước đây những người nói như vậy giờ đều đang nằm trong bệnh viện.
Tuy nhiên, bên kia rõ ràng đã lên kế hoạch rất tốt, bọn họ gần như không quan tâm đến những lời chế giễu của người hâm mộ đó, và dường như đang nín thở để chuẩn bị chờ đợi màn giết ngược bẽ mặt.
Bọn họ đã chuẩn bị đầy đủ rồi cho nên mới dám đăng một bài như vậy ở nơi hoạt động mạnh nhất của du khách trong nhà ma, bọn họ chỉ muốn cho mọi người yêu mến nhà ma nhìn thấy, rồi sau đó vượt qua cảnh khó nhất của nhà ma ở trước mặt tất cả mọi người.
Bằng cách này, không chỉ thắng được thể diện mà còn thắng được cả bên trong, vừa mở mày mở mặt lại còn phá vỡ truyền thuyết về không ai qua được cửa của nhà ma của Trần Ca.
Nhìn thấy cách bố trí này, trong đầu Trần Ca lập tức nảy ra hai từ "Mã Phong", người đàn ông này có phong cách hành xử khác hẳn với Giang Cửu, anh ta quyết đoán và tàn nhẫn, đặt những con chip trên bàn poker, và nắm bắt cơ hội giành được thắng lợi.
“Để đến được ngày hôm nay, có lẽ anh ta đã phải chuẩn bị từ lâu.” Ngay khi Trần Ca đọc xong bài đăng, bên ngoài nhà ma đã xảy ra sự cố.
Chín du khách đứng chắn ở cửa, bọn họ cũng không xếp hàng, la hét muốn gặp Trần Ca.
Chín du khách này, nam có nữ có, cách ăn mặc và khẩu âm mỗi người đều không giống nhau, dường như đến từ những nơi khác nhau trên đất nước, chí có điều Trần Ca đã từng gặp hai người trong số họ.
Một người tên là Thượng Quan Khinh Hồng, ông chủ của nhà ma đáng sợ nhất ở Tân Hải; người còn lại là Tần Quảng, streamer đầu tiên cạnh tranh với Trần Ca trên nền tảng phát sóng trực tiếp.
Nhìn thấy hai người họ, Trần Ca vẫn còn cảm thấy khá thân thiết, anh bước ra khỏi phòng chờ và trực tiếp chào hỏi.
“Hai người đã lâu không gặp, ở bên chỗ tôi tương đối bận rộn, vẫn luôn không có thời gian đến bệnh viện thăm hai người.”
Chỉ cần nghe thấy giọng nói của Trần Ca, Tần Quảng đã hận đến nghiến răng, anh ta vừa định đáp trả lại thì bị Thượng Quan Khinh Hồng bên cạnh ngăn lại.
“Ông chủ Trần khách khí rồi, hôm nay chúng tôi đến đây để thăm nhà ma của cậu một chút.” Thượng Quan Khinh Hồng biết cái miệng của Trần Ca độc ác như thế nào, cho nên cố gắng không cho Trần Ca có cơ hội mở miệng nói chuyện: “Những người bên cạnh tôi đều là những nhà thiết kế và những người sáng lập ra những nhà ma hàng đầu ở Trung Quốc, tất cả chúng tôi đều rất tò mò về nhà ma của cậu và muốn đến xem thử xem nhà ma như thế nào mà lại được gọi là một nhà ma đáng sợ nhất trong nước.”
“Nhà ma đáng sợ nhất cả nước thì tôi không dám nhận, nhưng mà người cùng ngành đến giao lưu với nhau cũng là một chuyện tốt.” Trần Ca dùng từ là giao lưu với nhau, anh đang cố nhớ rõ vẻ ngoài của những du khách này: “Mấy người có muốn muốn khiêu chiến hay không cũng không sao cả, nhưng nhà ma của tôi có một quy tắc, tất cả du khách đến chơi đều phải bắt đầu với cảnh một sao trước, sau khi qua cửa thành công thì mới có thể thử thách tiếp với cảnh hai sao, nếu mấy người muốn muốn khiêu chiến cảnh bốn sao với độ khó cao nhất thì trước tiên phải vượt qua những cảnh trước mới được.”
“Khiêu chiến? Tôi thật sự đã cho cậu mặt mũi quá rồi, dám nói tham quan thành khiêu chiến, tôi cũng không biết cậu tự tin ở đâu nữa.” Một thanh niên ăn mặc sành điệu liếc nhìn Trần Ca: “Mấy người bọn tôi không có thời gian chơi đùa với cậu.”
“Quy tắc này tôi đưa ra là vì lợi ích của du khách, nó sẽ làm giảm nỗi sợ hãi đi một chút và ngăn ngừa tai nạn ở mức độ lớn nhất.” Trần Ca đang tận tình "can ngăn", nhưng đối với Thượng Quan Khinh Hồng và những người khác, sự can ngăn này giống như là một sự trì hoãn thời gian, nói rõ rằng Trần Ca không có đủ tự tin.
“Không cần, hôm nay chúng tôi đến đây là để xem tham quan thử cảnh khó nhất của chỗ anh ở và xem một nhà ma nổi tiếng trên mạng thì có gì thú vị thôi.” Lần này người nói chuyện là một người đàn ông đeo kính râm.
Ngày càng có nhiều du khách tập trung trước cổng nhà ma, rất nhiều người đến xem náo nhiệt đều đã lấy điện thoại ra để quay chụp.
Nghe thấy lời nói của người đàn ông đeo kính râm, Trần Ca lộ vẻ mặt khó xử: “Điều này là không tuân thủ...”
“Các quy tắc là do mọi người đặt ra, chúng tôi không vất vả đường xa đến tận nơi này chỉ để tham quan cảnh một sao, tất cả mọi người đều là người có thâm niên trong nghề, cậu đừng nghĩ đến việc lừa chúng tôi như cái cách cậu đánh lừa du khách của mình.” Người đàn ông đeo kính râm trở nên hơi thiếu kiên nhẫn, anh ta có vẻ sợ nóng, cho nên thấy rất khó chịu khi phải đứng dưới ánh nắng mặt trời.
“Ông chủ Trần, cậu cứ viện cớ trì hoãn thời gian là vì cậu không dám chắc sao?” Người đàn ông ăn mặc sành điệu cười nói: “Đừng lo, chúng tôi sẽ cố gắng giữ chút mặt mũi cho cậu.”
Đều đã nói đến mức này, Trần Ca lại từ chối một lần nữa thì cũng có chút không thích hợp, anh nhìn xung quanh và phát hiện rất nhiều du khách đều đang quay chụp.
Một số trong số họ là du khách thật sự xem náo nhiệt, còn một số còn lại có thể là người của Khu vui chơi Tương Lai Ảo, bởi vì Trần Ca phát hiện trên ứng dụng di động và các nền tảng lớn đều đang cập nhật video tại hiện trường, hơn nữa chủ đề bài đăng cũng không tốt cho nhà ma, dường như ai đó đang cố tình dẫn dắt câu chuyện theo hướng khác.
“Vì mấy người đã muốn khiêu chiến cảnh khó nhất trong nhà ma của tôi, vậy thì tôi cũng không thể làm gì khác được.” Trần Ca đối mặt với những camera điện thoại: “Mọi người ở đây có thể làm chứng cho tôi, tôi đã thuyết phục họ rồi, nhưng họ lại trực tiếp muốn khiêu chiến cảnh khó nhất trong nhà ma của tôi đấy nhé!”
“Cậu nói nhảm vãi l**, rốt cuộc có để cho chúng tôi đi vào hay không? Chơi nhà ma của cậu, lại còn phải nghe cậu nói nhảm nữa? Thật là nực cười!" Người vừa mở miệng nói chuyện chính là một người phụ nữ cục cằn, trên cánh tay có hình xăm đầu lâu màu đen, nhìn có vẻ khó dây vào.
“Tôi thực sự cũng chỉ muốn tốt cho mấy người thôi.” Trần Ca đứng trước mặt chín người: “Cuối cùng, tôi sẽ xác nhận lại với mấy người một lần nữa, mấy người có thực sự muốn khiêu chiến cảnh khó nhất trong nhà ma của tôi hay không?”
“Thực sự! Nhanh lên!” Chín du khách đều đang thúc giục, bọn họ trông có vẻ còn lo lắng hơn Trần Ca.
“Được rồi!” Trần Ca gật đầu đồng ý, giọng anh đột ngột thay đổi, anh hướng về phía tất cả camera của điện thoại di động rồi hét lớn: “Mọi người đều làm nghề có liên quan đến nhà ma, cứ chơi nhà ma bình thường như vậy thì không có ý nghĩa, sao không thử đặt cược xem? Nếu như mấy người thành công qua được cảnh khó nhất nhà ma của tôi, tôi sẽ đặt biểu ngữ trên tất cả các tài khoản xã hội của mình và mặt tiền của nhà ma này, nói rằng nhà ma của tôi không đáng sợ bằng nhà ma của mấy người, và thừa nhận rằng mình lăng xê quá đà.”
Nhà ma của Trần Ca cực kỳ nổi tiếng, mấy người làm việc liên quan đến nhà ma này đếu hơi bị rung động, ngược lại, Thượng Quan Khinh Hồng lại cảm thấy hơi khó chịu, nhưng anh ta còn chưa kịp lên tiếng thì đã có vài người đồng ý trước.
“Đừng vội đồng ý, nếu như mấy người thua, mấy người cũng phải treo tên nhà ma của tôi ở chỗ mặt tiền của nhà ma mấy người, thành thật thừa nhận nhà ma của tôi lợi hại.” Trần Ca cười híp mắt nhìn mấy người trước mặt.
Mấy người bọn họ giao tiếp bằng mắt với nhau, trong tay bọn họ có tấm bản đồ của Thông Linh Trong Trường Ma và vị trí của tất cả các điểm đáng sợ, bọn họ cũng đã xem đoạn video bí mật về Thông Linh Trong Trường Ma trong cả ngày, đã quen với cảm giác kinh hoảng, theo quan điểm của bọn họ, có vẻ sẽ không có vấn đề gì trong việc tự mình vượt qua cảnh này.
“Chúng tôi đồng ý, điều này rất công bằng.”
“Mấy người đều là những người có thâm niên trong ngành, tôi tin rằng các bạn sẽ không thất hứa.” Trần Ca nhếch khóe miệng lên, trực tiếp hét lên trước tất cả các ống kính của điện thoại: “Đi vào với tôi đi, tiếp đây mấy người sẽ phải khiêu chiến với cảnh bốn sao khó nhất - Minh Thai! Ở nơi sâu nhất của màn sương đen, có chín đứa trẻ đang đợi mấy người.”
“Minh Thai?”
Thượng Quan Khinh Hồng và một người nào đó trong đội liếc nhìn nhau, bọn họ chắc chắn rằng lỗ tai của mình không có nghe nhầm.