Không ai trong phòng có thể hiểu được lời nói của cô bé, bảo lệ quỷ trở thành một cái bóng của người sống, người có thể đưa ra yêu cầu như vậy hẳn là bị bệnh cũng không hề nhẹ.
Tất cả mọi người, bao gồm cả Trần Ca, đều có chút không thể chấp nhận được.
“Đây có phải là một giao dịch khác không? Cô trở thành cái bóng của anh ta, còn anh ta thì trở thành con rối của cô.” Suy đoán của Môn Nam khá là u ám, cậu ta nghĩ từ góc độ của một lệ quỷ bình thường.
Sau khi nghe xong, cô bé áo đỏ khẽ lắc đầu.
Những tơ máu phía sau lưng cô đan vào nhau, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ căn phòng, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Sức mạnh của Phi Hồng rất mạnh, những người khác có mặt ở đây dù cộng lại cũng không phải là đối thủ của cô, nhưng Phi Hồng dường như không có ác ý.
Sau khi cách ly căn phòng của mình với thế giới bên ngoài, cô bé bước đến cái bóng của Trần Ca, hai tay biến thành vô số tơ máu và lao vào cái bóng của Trần Ca, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
Sau khi tìm kiếm trong nửa giờ, đôi mày nhỏ nhăn của Phi Hồng nhăn lại, và một dòng ký tự máu xuất hiện trên các bức tường xung quanh Trần Ca.
[Tôi mơ hồ nhớ rằng có một con quỷ sống trong cái bóng của anh, cô ta đâu rồi? Sao không tìm thấy? Anh đã vứt bỏ cô ta rồi sao?”
Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của Phi Hồng, vẻ mặt của Trần Ca mờ mịt: “Có một con quỷ trong cái bóng của anh?”
[Vâng.] Phi Hồng dùng những tơ máu bện thành chữ, để giao tiếp với Trần Ca: [Một người không có bóng sẽ không thể sống lâu, bệnh nhân số 2 đã nói như vậy.]
“Nhưng không phải cái bóng của anh vẫn đang theo sát anh sao?” Trần Ca có chút bối rối.
[Bóng của tất cả mọi người và mọi vật trên phố Lệ Loan đều bị lệch, chỉ có bóng của anh và bệnh nhân số 2 là bình thường, điều đó có nghĩa là bóng của hai người là hư cấu và không hề tồn tại, cả hai người đều là người không có bóng.] Chữ máu nhanh chóng nổi lên, cảm xúc của Phi Hồng đã dao động sau khi nhìn thấy Trần Ca: [Anh rất giống bệnh nhân số 2, anh ta đã giúp em lấy lại ký ức về mẹ. Để báo đáp lại, em có thể giúp anh một lần, nhưng em tạm thời không thể là cái bóng của anh được.]
Trần Ca rất vui khi thấy Phi Hồng chủ động nói rằng có thể giúp mình một lần, nhưng sau khi nghĩ lại, anh lại cảm thấy có gì đó không ổn: “Phi Hồng, bệnh nhân số 2 đó trông như thế nào? Tại sao anh lại có cảm giác như anh ta biết anh nhỉ?”
Từ mô tả của Phi Hồng, Trần Ca cảm thấy rằng bệnh nhân số 2 dường như rất quen thuộc với anh, có lẽ cũng là bạn cũ của anh.
[Anh ta không nói tên của mình, có vẻ như mọi thông tin về anh ta đều là điều cấm kỵ ở thành phố này, chỉ cần anh ta đi điều tra là tai nạn và bất hạnh sẽ kéo đến, bản thân anh ta cũng biết điều này cho nên không dám nói cho em bất kỳ điều gì.] Những dòng chữ máu hiện lên trên mặt đất, sau đó biến mất, xóa sạch mọi dấu vết tồn tại: [Nếu như anh thực sự tò mò, có thể đến bệnh viện dưới lòng đất tìm anh ta, bản thể của anh ta dường như bị nhốt sâu dưới lòng đất của bệnh viện, người đến tìm em hôm đấy chỉ là tàn niệm của anh ta thôi.]
“Bệnh viện ở dưới lòng đất?" Bản thân Trần Ca vừa mới ra khỏi bệnh viện, anh cũng không biết rằng trong bệnh viện còn có những tầng hầm.
[Phần nguy hiểm nhất của bệnh viện là ở dưới lòng đất, bệnh nhân số 2 dường như đã bị nhốt ở tầng 17. Tất nhiên, em cũng không khuyên anh nên đến gặp anh ta bây giờ, tầng hầm của bệnh viện quá nguy hiểm.] Mô tả thế giới của Phi Hồng và Trần Ca tưởng tượng ra hoàn toàn khác biệt, nếu bệnh viện còn có một kiến trúc với quy mô khổng lồ ở dưới lòng đất, vậy thì anh sẽ phải đánh giá lại sức mạnh của bệnh viện.
Nhưng nghĩ về nó ở một góc độ khác, Trần Ca nghĩ rằng mình có thể làm cho một bệnh viện đáng sợ như vậy mắc sai lầm, đúng là khá lợi hãi.
Càng nghĩ như vậy, anh càng muốn tìm lại trí nhớ của mình.
Màu máu xung quanh bắt đầu nhạt đi, tất cả những dòng chữ được dệt bằng tơ máu đều biến mất, mọi thứ dường như chưa từng xảy ra.
Sau khi Phi Hồng cho Trần Ca một lời hứa thì cô bé biến mất khỏi tòa nhà, cô bé và Độc Nhãn đều là những con quỷ đáng sợ nhất, nhưng bình thường họ đều không dám tùy tiện xuất hiện, luôn lẩn trốn trong các ngóc ngách của thành phố.
“Anh đúng là không bình thường, tôi còn tưởng rằng muốn thuyết phục được Phi Hồng sẽ là một chuyện vô cùng khó khăn, nhưng không ngờ mọi việc lại hoàn thành dễ dàng như vậy, tôi thậm chí còn cảm thấy vị trí hoàn toàn bị đảo ngược.” Giọng điệu nói chuyện của Môn Nam như kiểu một ông chú trung niên người đầy mỡ, sau khi khua môi múa mép thì mới phát hiện ra mình vẫn chưa rời khỏi phố Lệ Loan. Hình như cậu ta lo lắng sẽ bị Phi Hồng nghe thấy nên nhanh chóng nhìn xung quanh một lần nữa.
“Ngày càng có nhiều người sẵn sàng sát cánh với chúng ta, chờ đến khi tai họa ập đến, nói không chừng chúng ta có thể thực sự có cơ hội liều mạng chiến đấu đấy.” Tả Hàn cũng không lạc quan như đám người Môn Nam, cậu ta cảm thấy nếu mọi người tập trung toàn bộ sức lực thì cũng chỉ là có thêm một cơ hội để chiến đấu giành lấy sự sống thôi.
“Trần Ca, gần đây anh cứ thành thật ở trong khu vui chơi đi, để cho bệnh viện lơ là, cố gắng kéo dài thời gian, tuyệt đối không được để bệnh viện nhận ra anh đang qua lại với chúng tôi.” Tả Hàn rất tỉnh táo, cậu ta biết Trần Ca chính là then chốt: “Cứ để chúng tôi lo chuyện tìm người giúp đỡ.”
“Tối mai, chúng ta sẽ cùng nhau gặp người phụ nữ nguyền rủa, chờ đến khi ba con quỷ mạnh nhất thành phố này đồng ý giúp đỡ, tôi tạm thời sẽ không liên lạc với mấy người nữa.” Trần Ca cũng có những băn khoăn của riêng mình.
“Người phụ nữ nguyền rủa là đáng sợ và cũng bí ẩn nhất, không ai biết cô ta ở đâu. Tuy nhiên, tôi từng nghe Tác Giả kể rằng có một Trương Văn Vũ đã từng nhìn thấy cô ta ở trong một bệnh viện bỏ hoang nào đó.” Vẻ mặt lão Chu rất nghiêm túc: “Cô ta rất nguy hiểm, nếu như có thể, tôi hy vọng có thể mang Phi Hồng đi theo.”
“Không, Phi Hồng chỉ hứa sẽ giúp chúng ta một lần, mà cũng là do nể mặt bệnh nhân số 2, chúng ta không thể tùy tiện lãng phí một cơ hội quý giá như vậy được.” Trần Ca dứt khoát từ chối, anh lặp đi lặp lại từ người phụ nữ nguyền rủa trong lòng, trong nơi tăm tối nhất dường như có một sợi chỉ đỏ đen kết nối cơ thể của hai người: “Người phụ nữ bị nguyền rủa, tôi sẽ thuyết phục cô ta.”
Mấy người hẹn gặp nhau ở lối vào của một bệnh viện bỏ hoang ở ngoại ô phía Đông vào sáng sớm ngày mai, sau đó mọi người rời đi theo các hướng khác nhau, nếu người khác muốn theo dõi cũng sẽ phiền phức hơn.
Khi trời sắp sáng, Trần Ca trở lại nhà ma.
Tuy nhà ma ở Khu vui chơi Tân Hải tạm thời đóng cửa nhưng anh vẫn sắp xếp đạo cụ, dọn dẹp và chuẩn bị kinh doanh như bình thường, những thứ này dường như đã khắc vào tận xương, cho dù mất đi trí nhớ thì cơ thể anh vẫn sẽ làm như vậy theo bản năng.
8 giờ 30 sáng, Trương Nhã mang bữa sáng đến khu vui chơi, xem ra hôm nay cha mẹ cô ấy không đi làm.
“Sao hôm nay bác trai và bác gái không đến?” Trần Ca đang ăn một bữa ăn nóng hổi, Trương Nhã thì ngồi bên cạnh anh.
“Bố tôi bị đau dạ dày, mẹ tôi đang chăm sóc ông ấy.”
“Có nghiêm trọng không?”
“Bệnh cũ thôi.” Trương Nhã muốn làm ra vẻ thoải mái nhưng trong mắt lại tràn đầy lo lắng và bất an.
“Trương Nhã, tối hôm qua cô lại nằm mơ sao?” Trần Ca đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt Trương Nhã, không cho Trương Nhã cơ hội né tránh.
“Ừ.” Trương Nhã có chút đau lòng nói: “Lại là giấc mơ đó, tôi mơ thấy cha mẹ tôi bị tai nạn xe hơi, những món quà họ chuẩn bị cho tôi thấm đẫm máu, tôi còn mơ thấy mình mặc đồ đỏ, cầm món quà nhuốm máu mà họ tặng tôi, lẻ loi đứng giữa đường vào đêm khuya.”
Trần Ca không biết phải làm thế nào để an ủi Trương Nhã, theo suy đoán của anh, anh đã dần dần hiểu ra một điều vô cùng tàn nhẫn.
Rất có thể những gì Trương Nhã mơ thấy chính là những chuyện đã xảy ra trong thực tế, nghĩa là khi anh chính tay phá nát giấc mơ này, thì Trương Nhã sẽ lại mất đi cha mẹ, nỗi tuyệt vọng sẽ lại cuốn lấy cô gái này và kéo cô xuống vực sâu không đáy.
Trần Ca biết rõ Trương Nhã thích mình, nhưng người mà cô ấy thích nhất lại đang tự tay xé nát giấc mơ tốt đẹp của cô ấy, điều này dù với ai thì cũng là chuyện hết sức tàn nhẫn.
“Trần Ca, đôi khi tôi cảm thấy bối rối.” Trương Nhã giấu hai tay dưới bàn, ngón tay trở nên trắng bệch, khi nói đều có một cảm giác thở không ra hơi: “Khi tôi nhìn vào gương trong giấc mơ của mình, người trong gương có nói một câu, cô ấy nói rằng tôi đã lấy đi sinh mạng của Trần Ca, và những gì tôi đang trải qua chính là hạnh phúc từng có của anh.”
“Đừng quan tâm đến những thứ này, hãy sống ở hiện tại, và cố gắng trân trọng hiện tại.” Trần Ca nhẹ nhàng nắm tay Trương Nhã, anh phát hiện bàn tay Trương Nhã rất lạnh.
Lúc đầu, khi nắm tay Trương Nhã, anh có thể cảm nhận được sự ấm áp chỉ có ở người sống, nhưng bây giờ nhiệt độ cơ thể của Trương Nhã dường như đã bắt đầu giảm xuống.
“Tôi luôn có một linh cảm rất xấu, tôi rất sợ lần sau mình sẽ phải chia lìa với bọn họ.” Không biết là do giấc mơ hay do áp lực trong thực tế, tình trạng của Trương Nhã rất tệ, chỉ khi ở bên cạnh Trần Ca, cô mới cảm thấy một chút bình yên trong tâm hồn mình.
Chín giờ sáng, khu vui chơi mở cửa, du khách không ngừng ghé vào hỏi han, một số đã xem video về những nhà ma trên mạng, cố ý đi từ rất xa đến để chơi, nhưng khi phát hiện ra nhà ma không mở cửa, tất cả đều lộ ra vẻ mặt rất thất vọng.
Du khách và sức nóng tích tụ của nhà ma ám dần tan biến, hiện thực chẳng khác gì gáo nước lạnh dội lên người Trần Ca.
Hơn ba giờ chiều, các thanh tra ở khu vui chơi đã cưỡng chế đi vào nhà ma, bọn họ kiểm tra ba cảnh của nhà ma, cũng không tìm thấy vấn đề gì, nhưng khi Trần Ca định hỏi họ khi nào họ có thể mở cửa kinh doanh trở lại, thì câu trả lời của họ vẫn là chưa được xác định.
Sau khi tiễn đoàn thanh tra đi, Trương Nhã cần biên bản chỉnh đốn và cải cách rồi gọi điện cho cha mẹ của mình, còn Trần Ca thì vẫn đứng bên cạnh cô.
Anh nghe thấy giọng nói của mẹ Trương Nhã qua điện thoại, rất mệt mỏi và giọng nói của cha Trương Nhã cũng rất yếu.
“Hôm nay là lần thứ hai khu vui chơi đến kiểm tra, nhưng cha mẹ của Trương Nhã, thân là chủ nhân của nhà ma vẫn không có mặt, có thể bệnh tình của cha Trương Nhã không phải là vấn đề dạ dày đơn giản như vậy.”
Tai họa đã kéo đến và đang dần phá hủy mọi thứ của Trần Ca.
“Bây giờ là cha mẹ của Trương Nhã, tiếp theo sẽ đến lượt Trương Nhã sao?”
Đã từng có được rồi, cho nên khi mất đi sẽ càng thêm đau lòng.
Trần Ca không biết kế hoạch điều trị hiện tại của bệnh viện là gì, tất cả những gì anh có thể làm là âm thầm chịu đựng và tiếp tục tập hợp sức mạnh.
Sau khi mặt trời lặn, Trần Ca muốn cùng Trương Nhã đến thăm cha mẹ của cô, nhưng đối phương có vẻ không tiện, nên Trần Ca cũng không ép buộc.
Sau khi tiễn Trương Nhã rời đi, anh tự nhốt mình trong phòng nghỉ của nhân viên.
“Chờ đến đêm nay, sau khi nhìn thấy người phụ nữ nguyền rủa thì mình sẽ không đi đâu nữa, sẽ tiếp tục ở trong nhà ma, hy vọng sẽ trì hoãn sự xuất hiện của tai họa.”
Vào lúc mười giờ tối, khi Trần Ca chuẩn bị rời khỏi nhà ma thì một tiếng động lạ xuất hiện trong nhà vệ sinh ở tầng một của nhà ma.
Trần Ca nhặt chiếc búa đạo cụ lên, anh còn tưởng là Tả Hàn đến đây, nhưng khi nhìn thấy người trước mặt, vẻ mặt của anh vô cùng kinh ngạc.
“Bác sĩ Tôn?”
Cổ và mặt đều có sẹo, khuôn mặt ban đầu đã gần như biến dạng, bác sĩ mà đến cả bác sĩ trong bệnh viện cũng không thích đã chạy đến nhà ma!
“Tôi chỉ có một phút thôi, tiếp theo anh chỉ cần nghe tôi nói là được rồi.” Bác sĩ Tôn gõ cửa nhà vệ sinh và kéo Trần Ca vào mê cung não của mình.
“Nếu như không phải là vạn bất đắc dĩ, tôi sẽ không bao giờ rời khỏi bệnh viện, tình hình bây giờ đã đến mức rất nguy hiểm rồi.” Sau khi đi vào mê cung não, bác sĩ Tôn mới dám nói tiếp: “Bệnh viện đã biết về việc anh sẽ đến nhà trọ Bình An, Cật Long Đầu cũng vì chuyện này mà hồn phi phách tán. ”
“Nếu như đã biết, tại sao bọn họ không ngăn cản tôi?” Trần Ca có chút khó hiểu.
“Để tôi nói ngắn gọn một chút, trước khi anh nhập viện, bệnh viện đã từng tiến hành điều tra anh, nhưng vì một số việc mà họ đã đánh giá sai lầm nghiêm trọng về anh! Bọn họ cho rằng anh lợi dụng ma quỷ để kinh doanh nhà ma, dựa vào việc lấy người sống làm mồi nhử, anh đã hoàn toàn nhận được sự tin tưởng của ma quỷ, cho nên mới để mặc cho anh xuất viện.”
“Bản thân bọn ma quỷ cũng bị oán niệm quấn thân, lại mất trí nhớ cho nên lần đầu tiên nhìn thấy anh, bọn họ sẽ nghĩ mọi cách để ăn tươi nuốt sống anh.”
“Nếu như anh bị chính những người bạn cũ của mình làm bị thương, nó sẽ khiến anh rơi vào vực sâu của tuyệt vọng, đó cũng là điều mà các bác sĩ muốn thấy.”
“Cho nên dù bọn họ đã biết anh đến nhà trọ Bình An, họ không những không ngăn cản lại mà còn cố ý cho anh xem cảnh những người khách trọ đó tra tấn bác sĩ.”
“Giả sử giữa anh và ma quỷ không có cảm giác tin tưởng, khi nhìn thấy bọn họ hành hạ và giết bác sĩ, anh sẽ nghĩ bọn họ là người tốt hay người xấu?”
“Khi anh đoạn tuyệt với những người đã từng là bạn bè của anh, anh sẽ dễ dàng bị điều khiển hơn, đến lúc đó cả thế giới sẽ là kẻ thù của anh, và không ai có thể giúp anh nữa.”
“Sự sắp xếp của bệnh viện rất hoàn hảo, nhưng bọn họ không biết mối quan hệ giữa anh và những hồn ma kia không đơn giản là lợi dụng lẫn nhau. Cho dù đã quên đi quá khứ, bọn họ vẫn nguyện ý sát cánh cùng với anh!”
“Cả hai bên đều đã mất trí nhớ, nhưng những con ma đó vẫn lựa chọn tin tưởng ở anh, và anh cũng quyết tâm đồng hành cùng những con ma đó.”
“Nếu như bệnh viện biết mối quan hệ thực sự giữa anh và lệ quỷ, bọn họ chắc chắn sẽ không bao giờ để anh xuất viện.”
“Nhưng bây giờ bệnh viện đã nhận ra rằng họ đã mắc phải một số sai lầm, tiếp theo, bệnh viện sẽ tiến hành các loại dò xét đối với anh, và họ sẽ đẩy anh đến cực hạn, tôi hy vọng anh có thể giữ được bình tĩnh.”
“Vận rủi đã kéo đến, bệnh viện cũng sẽ ra tay với những người ở nhà trọ Bình An, anh phải lập tức thông báo bọn họ rời khỏi nhà trọ đó và tuyệt đối không để họ tụ tập cùng nhau!”
Bác sĩ Tôn nói rất nhanh, hoàn toàn không cho Trần Ca có cơ hội cắt ngang: “Đêm nay là cơ hội cuối cùng, sau khi đã thông báo cho họ, anh tuyệt đối không được liên lạc lại với họ nữa, mọi sự tiếp xúc của mấy người sẽ càng làm trầm trọng thêm ý đồ giết người của bệnh viện.”
“Nhưng mà cứ bị động trốn như thế này...”
Trần Ca còn chưa kịp nói xong, bác sĩ Tôn đã lập tức mở miệng: “Nếu như anh có thể trì hoãn thêm một chút thời gian, khả năng một số việc sẽ thành công càng lớn.”
“Một số việc?”
“Hãy nhớ lời tôi nói, không nên lưu luyến hạnh phúc giả tạo, và cũng đừng bị trí nhớ được thêu dệt ra lừa dối.” Bác sĩ Tôn nắm lấy vai Trần Ca: “Anh đang mang trên vai vô số sinh mệnh, mọi lựa chọn của anh đều có thể kéo theo tất cả xuống vực sâu không đáy bất cứ lúc nào.”
“Tôi biết mình phải làm gì.” Đôi mắt Trần Ca bình tĩnh và sâu thẳm.