“Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi, khó trách ông chủ Trần gọi đây là Khu Nội Trú Số Ba, ở lại nơi này trong một thời gian dài, cho dù không điên cũng bị ngột ngạt đến điên.”
“Tôi thật sự thắc mắc làm thế nào nhân viên của họ có thể làm việc được ở đây vậy? Mỗi ngày làm việc trong một môi trường áp bức như vậy, nhìn những dòng chữ bằng máu điên loạn trên tường, có khi nào sẽ xuất hiện vấn đề về tâm lý không?”
“Cậu không nói tôi cũng quên mất, chúng ta đã ở trong này được mười phút, hình như không thấy một diễn viên nào trong ngôi nhà ma cả.”
“Bớt nói một hai câu đi, sắp đến góc quẹo rồi, cẩn thận có thứ gì đó đột nhiên nhảy ra.”
Mấy khách tham quan mất sáu, bảy phút để đi đến cuối hành lang dài, họ dựa sát người vào tường nhìn góc kia của hành lang, tất cả họ đều chết lặng.
“Tại sao vẫn là hành lang?”
Gần như là cùng một cách bố trí, bức tường loang lổ, sàn nhà nứt nẻ, những chữ máu ở khắp nơi và những người giả được bọc trong khăn trải giường trên mặt đất.
Sự khác biệt duy nhất là màu sắc của bức tường đậm hơn, nhìn dọc vào bên trong khe nứt sẽ nhìn thấy những thứ giống như sợi tơ máu.
“Cảnh tượng tuần hoàn?” Đứng ở góc quẹo, Hàn Thu Minh cau mày và nói một thuật ngữ mà người ngoài ngành không hiểu.
“Đây không phải là cùng một bối cảnh sao?” Lạc Lạc và Tiểu Đỗ lần đầu tiên nghe thấy thuật ngữ này.
“Nhìn thì có vẻ giống như cùng một cảnh tượng nhưng trên thực tế mỗi cảnh lặp lại đều sẽ có gì đó thay đổi, chỉ là mọi người chưa nhận ra, đợi đến khi lơ là cảnh giác thì tất cả những thứ kinh khủng sẽ cùng nhau xuất hiện.” Giọng điệu của Hàn Thu Minh rất chắc chắn: “Ở nước ngoài tôi đã từng nhìn thấy một ngôi nhà ma tên là Ác Mộng Hồi Hồn, toàn bộ cảnh tượng có chín phòng hợp thành, độ kinh dị sẽ tăng dần. Điều quan trọng nhất là chín phòng này có thể tự do di chuyển, các người không bao giờ biết sẽ có thêm thứ gì xuất hiện trong căn phòng mình mở cửa.”
“Cái anh nói là một căn phòng, dễ vận hành nhưng nơi này của anh ta là cả hành lang được bố trí gần như giống nhau.” Quách Diểu chạm vào tường, nhỏ giọng nói: “Mọi thứ ở đây quá thật, giống như dọn nguyên một bệnh viện tâm thần thực sự vào nhà ma, tôi không biết tại sao lại có cảm giác kỳ lạ này.”
“Anh nhạy cảm quá rồi, lão Quách.” Hàn Thu Minh cười phá lên, nói: “Kể từ khi anh trở về từ bệnh viện nơi Hứa Trân Trân tự tử, dường như cả người đã thay đổi, lúc nào cũng sợ bóng sợ gió. Là một người làm trong ngành nhà ma, chúng ta đều dựa trên nỗi sợ hãi và kinh hoàng để kinh doanh, nếu ngay cả anh cũng cảm thấy sợ thì làm sao có thể kiềm chế nỗi sợ để hù dọa người khác?”
“Thu Minh, lúc mới bắt đầu có một số chuyện tôi cũng không tin nhưng từ từ được tiếp xúc nhiều hơn nên ít nhiều sẽ tin những thứ chân thật hơn.”
“Tôi thấy anh càng sống càng thụt lùi.” Hàn Thu Minh và Quách Diểu đứng đối mặt: “Thật là, vào ngày đầu tiên khai trương đã bị người ta phá rối, chuyện như vậy mà anh cũng có thể nhịn được sao? Trong lòng anh rất rõ chúng ta đã phải chuẩn bị rất nhiều cho việc mở cửa, bây giờ đã bị tên họ Trần kia phá tiêu tan hết. Trong tình huống này, anh còn có thể cảm thấy người này không tệ sao? Còn muốn hòa giải với anh ta? Anh không sợ bị anh ta nhai đến không còn xương sao? “
“Thu Minh, chuyện này không thể đổ lỗi cho đại ca được.” Giọng nói của Tống An nặng nề: “Nhắc đến chuyện này thì cũng phải trách anh, toàn bộ quảng cáo nhà ma đã được thiết kế xong nhưng kết quả là anh cứ nhất quyết phải vẽ rắn thêm chân, cố ý thêm ngôi nhà ma kinh dị nhất ở Cửu Giang, khiêu khích người ta…”
“Vậy ý cậu là tôi đã làm sai phải không?” Hàn Thu Minh đanh mặt: “Bệnh Viện Điền Đằng là một loại hình nhà ma mật thất kiểu mới được tôi thiết kế và cải thiện dựa trên nhiều năm kinh nghiệm xen lẫn hai yếu tố âm dương. Tôi thừa nhận ngôi nhà ma này của anh ta có một giá trị nhất định nhưng nó quá thô so với thiết kế của tôi.”
“Tôi cũng không muốn tranh cãi với anh, hôm đó anh không có mặt ở hiện trường nên không biết chuyện gì đã xảy ra.”
“Nếu tôi có mặt ở hiện trường, hôm đó sẽ không xảy ra chuyện. Là một diễn viên trong ngôi nhà ma, vậy mà bị khách tham quan dọa đến mức chạy khỏi nhà ma, mấy người sắp trở thành trò cười trong ngành rồi.” Mấy câu nói này của Hàn Thu Minh đã xúc phạm tất cả các nhân viên có mặt ở đây nhưng anh ta vốn không quan tâm: “Xem ra sau khi trở về phải tăng cường đào tạo mấy người.”
“Thu Minh, nếu có gì muốn nói thì về hẵng nói, ở đây còn có những khách tham quan khác.” Quách Diểu không so đo với sự cay nghiệt của Hàn Thu Minh.
“Đúng, sau khi trở về, tôi sẽ thảo luận với ông chủ. Tôi cảm thấy anh không thể xử lý tình huống, không còn phù hợp làm người phụ trách nữa.”
“Hàn Thu Minh! Ông chủ vẫn luôn đối xử với anh rất tốt, bình thường chúng tôi đều phải nhịn anh cũng không nói, anh đừng có được voi đòi tiên!” Tống An tức giận hét lên với Hàn Thu Minh.
“Tôi được voi đòi tiên? Mọi quyết định tôi đưa ra đều muốn ngôi nhà ma tốt hơn, Bệnh Viện Điền Đằng được thiết kế ba, bốn lần và đều là do tôi phụ trách, hiệu quả như thế nào, mấy người tự hiểu.” Hàn Thu Minh cười ha hả, không một biểu cảm dư thừa.
“Anh áp dụng vụ án thật vào ngôi nhà ma, sử dụng tên nạn nhân làm đạo cụ, suýt chút nữa đã đẩy chúng tôi đến một vụ kiện, đây là thiết kế của anh sao?”
“Xin lỗi, tôi chỉ nhìn vào kết quả. Theo số liệu cho thấy, sau khi dùng tên nạn nhân Hứa Trân Trân, doanh số bán vé đã tăng gấp năm lần.” Hàn Thu Minh xòe những ngón tay không gân của mình ra, anh ta có vốn để kiêu ngạo: “Là tôi đã cứu sống các người, ngoài ra xin hãy nhớ rằng tôi là một nhà thiết kế nhà ma được ông chủ của các người mời tới, mà các người chỉ là diễn viên giả ma.”
“Lấy vụ án thực tế làm tư liệu, mượn tên của nạn nhân để gây sự chú ý, anh có nghĩ tới cảm xúc của gia đình nạn nhân khi thiết kế không?”
“Bây giờ đổ lỗi cho tôi sao? Tại sao lúc đó các người không ngăn tôi?”
“Đừng cãi nữa!” Quách Diểu kéo Hàn Thu Minh và Tống An ra: “Trong lòng có bức xúc thì trở về rồi nói, ông chủ Trần đã một mình qua cửa ngôi nhà ma của chúng ta, nếu hôm nay chúng ta có nhiều người như vậy mà không qua cửa được nhà ma của anh ta thì mới là mất mặt.”
Hàn Thu Minh và Tống An đều đang kìm nén một bụng bực tức, ngược lại đã làm dịu nỗi sợ hãi trong lòng.
“Tôi chẳng thèm tức giận với loại người này.” Tống An cũng không còn sợ hãi, một mình đi về phía trước.
“Lão Tống, đừng đi một mình!” Quách Diểu sợ Tống An gặp chuyện nên chạy theo làm kéo dài khoảng cách với mấy người phía sau.
“Trên thế giới này loại người gì cũng có.” Hàn Thu Minh đi chầm chậm phía sau, lúc mới bước vào Khu Nội Trú Số Ba, anh ta cũng đã bị cảnh tượng bên trong làm cho đứng hình nhưng giờ đã dần dần thích nghi.
Anh ta quay đầu liếc nhìn: “Ba người các cô các cậu theo sát tôi, còn mười phút nữa, tôi sẽ đưa các người qua cửa. Nói thật, ngôi nhà ma này trong nước vẫn được coi là khá ổn nhưng nó không là gì so với những ngôi nhà ma vô hạn ở nước ngoài.”
“Thầy Hàn, tôi hiểu tất cả những gì anh nói nhưng có một chuyện tôi muốn xác nhận lại với anh lần nữa.” Tiểu Đỗ đi cuối cùng trong nhóm, mặt tái nhợt, cậu ta vốn dĩ không để ý đến cuộc cãi vã giữa Hàn Thu Minh và Tống An mà vẫn luôn tập trung vào thứ khác.
“Có chuyện gì vậy?”
“Không phải anh có nói những con rối đó sẽ không xuất hiện gần chúng ta trong vòng năm mét sao?”
Tiểu Đỗ chỉ sau lưng, những con rối có tạo hình kỳ lạ và được chế tạo giống như thật đã đi hết vào Khu Nội Trú Số Ba!
Đứng đầu là một con rối nữ có đeo phù hiệu học sinh đứng giữa hành lang, đầu cúi xuống, lúc này chỉ cách Tiểu Đỗ ba, bốn mét.