Khu dân cư nơi Ứng Thần sinh sống được gọi là Minh Uyển, đã từng là khu dân cư nổi tiếng nhất ở thành phố cổ, những người sống ở đây thường rất giàu có.
Tuy nhiên, với sự mở cửa của nền kinh tế và sự phát triển nhanh chóng của khu mới trong Hàm Giang, dân số của thành phố cũ đã bị mất đi nhiều, số lượng người sống ở đây ngày càng ít đi.
Khu nhà đã từng là nơi ở cao cấp giờ trông rất hoang vắng và đổ nát, chỗ ra vào không có bảo vệ, cây xanh trong khu dân cư cũng rất ít, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi lạ thoang thoảng khi bước vào khu dân cư.
“Đây là căn nhà mà cha mẹ tôi mua lúc đầu, bọn họ kinh doanh, nếu lúc đó không gặp chuyện không may thì có lẽ bây giờ tôi đã là phú nhị đại rồi.” Ứng Thần nói đùa nhưng giọng nói thì lại đầy chua chát, những suy nghĩ thực sự được ẩn sau những câu nói đùa đó.
Dưới sự dần đường của Ứng Thần, hai người họ đã đến chỗ sâu nhất của khu dân cư.
“Nhà tôi ở tầng bảy, hay là để tôi lên nhà lấy quần áo cho anh, anh cứ đợi ở dưới là được rồi.” Ứng Thần không muốn để Trần Ca đến nhà mình lắm, tìm mọi cách để viện cớ.
“Không sao đâu, nếu như cậu lên đấy lấy quần áo, lúc sau còn phải xuống đưa cho tôi, cứ đi đi lại lại như thế thì phiền phức quá.” Trần Ca không nói gì nữa mà trực tiếp đi vào trong hành lang, cánh mũi anh hơi giật giật, cái mùi thối nhàn nhạt này dường như trở nên nồng nặc hơn.
Nhìn xung quanh, Trần Ca phát hiện trong hành lang vẫn có thang máy, nhưng đó là loại thang máy kiểu cũ từ nhiều năm trước.
“Minh Uyển là khu dân cư duy nhất của thành phố cổ vào thời điểm đó có lắp thang máy, trước đây nó rất đẹp, nhưng bây giờ người dân trong quận cơ bản đã dọn đi hết rồi.” Ứng Thần chỉ vào thang máy: “Tuyệt đối đừng đi thang máy, nó thường bị hỏng và thỉnh thoảng phát ra nhiều tiếng ồn, vô cùng đáng sợ.”
Theo yêu cầu mạnh mẽ của Ứng Thần, cậu ta và Trần Ca cùng nhau đi cầu thang bộ lên tầng bảy.
Cả tòa nhà này mang đến cho Trần Ca cảm giác rất không ổn, nó đổ nát, vệ sinh kém, không nghe được bất kỳ âm thanh gì, không cảm nhận được hơi người, sống ở một nơi như vậy hẳn là rất áp lực.
“Nhà tôi hơi bừa bộn, hy vọng anh không thấy phiền.” Nhà Ứng Thần ở gần cầu thang, cậu ta lấy chìa khóa ra, đợi một lúc rồi mới mở cửa.
Mùi thối trong không khí càng trở nên nồng nặc, Trần Ca liếc nhìn căn nhà, ngôi nhà của Ứng Thần rất rộng, nhưng trang trí rất tồi tàn, nhiều đồ đạc bị trầy xước.
“Tôi thích mèo, trong nhà có thu dưỡng một vài con mèo hoang, đây đều là những kiệt tác của chúng.” Ứng Thần bất đắc dĩ nói: “Cứ ngồi đi, tôi sẽ tìm quần áo cho anh.”
Sau khi đi vào nhà, Trần Ca vô thức dùng ngón tay xoa xoa mũi, ghế sô pha, sàn nhà và bàn ăn đều phủ đầy lông mèo, nhưng kỳ lạ là trong nhà không có lấy một con mèo, cũng không nghe thấy tiếng mèo kêu.
“Mùi thối này không phải là từ con mèo, nó rất giống với mùi thối ở khu phố cổ, mình cũng đã từng ngửi thấy mùi này khi bước vào phòng của Vu Kiến, chờ đến khi mình bước ra khỏi cánh cửa của Vu Kiến thì mùi thối đã biến mất.”
Trần Ca cũng đã ngửi thấy mùi lạ đó ở rất nhiều nơi, anh cũng không biết chính xác mùi thối đó là từ đâu mà ra, anh chỉ biết rằng mùi thối này chắc chắn có liên quan đến "cánh cửa".
Tranh thủ lúc Ứng Thần đi lấy quần áo, Trần Ca dành thời gian để nhìn xung quanh.
Trong nhà có rất ít đồ đạc, bài trí cũng đơn giản, tổng cộng có năm gian phòng, trong đó cửa bốn phòng đều đóng chặt.
Một lúc sau, Ứng Thần bước ra khỏi phòng ngủ, cậu ra cầm một bộ quần áo của mình: “Bộ này được không? Khá là trang trọng, mặc với quần của anh rất hợp.”
“Cảm ơn cậu, lần này cậu đã giúp tôi nhiều rồi.” Trần Ca trông có vẻ rất vui vẻ: “Tôi có thể mượn nhà vệ sinh được không?”
“Căn phòng đầu tiên ở cửa.” Ứng Thần cũng rất vui khi có thể giúp Trần Ca, cậu ta cảm thấy công việc kinh doanh của mình chắc đã ổn đến chín phần rồi
Đi vào phòng vệ sinh, Trần Ca đóng cửa phòng lại, lấy cuốn truyện tranh trong ba lô rồi gọi Môn Nam ra ngoài.
“Cậu và Đồng Đồng trước tiên trốn ở đây, tìm cơ hội rồi đưa Đồng Đồng vào trong điện thoại của cậu ta, ngoài ra trước 12 giờ tối tôi sẽ lại quay lại đây, đến lúc đó cậu nhớ ra mở cửa phòng cho tôi.” Trần Ca nhỏ giọng nói.
“Để tôi làm nội ứng sao?”
“Cậu là người thông minh nhất trong số những áo đỏ tôi có, chỉ có cậu mới có thể đảm đương công việc này thôi.” Trần Ca không ngừng khen ngợi Môn Nam, cuối cùng đối phương cũng đồng ý.
Rửa mặt xong, Trần Ca bước ra khỏi phòng vệ sinh: “Ứng Thần, lần này thực sự cảm ơn cậu, tôi sẽ về nhà và chuẩn bị hợp đồng, ngày mai chúng ta kí có được không?”
“Được!” Ứng Thần là một người khá yêu tiền, cũng không biết là cậu ta giả vờ làm điều đó hay câu ta thực sự coi tiền là mạng sống của mình nữa.
“Làm việc với những người sảng khoái rất thoải mái, đúng lúc hôm nay tôi cũng đến đây rồi, hay là chúng ta trực tiếp ngồi tâm sự với nhau chút đi.” Trần Ca hỏi Ứng Thần rất nhiều câu hỏi, hầu hết là về trang web, mãi cho đến cuối cùng, không biết vô tình hay cố ý mà anh đề cập đến em trai của Ứng Thần: “Tôi nghe nói cậu vẫn còn một đứa em trai nữa, đôi mắt của đứa trẻ đó bị sao vậy? Tôi có quen biết một số bác sĩ nhãn khoa rất giỏi, nếu cần cậu có thể bảo tôi một câu.”
“Đôi mắt của em trai tôi không phải bẩm sinh không nhìn thấy được, có lẽ là khoảng năm nó ba, bốn tuổi, mắt nó bỗng nhiên có vấn đề, tình trạng của nó ngày càng trở nên tồi tệ hơn, tôi cố gắng nỗ lực kiếm tiền cũng là vì muốn chữa mắt của thằng bé.”
“Tình cảm anh em của cậu thật sự rất cảm động.” Trần Ca bỏ ba lô xuống: “Bệnh về mắt chữa trị càng sớm càng tốt, tôi có thể gặp em trai của cậu được không?”
Yêu cầu của Trần Ca hơi đột ngột, nhưng Ứng Thần cũng không nghĩ nhiều đến những khía cạnh khác, sau khi do dự một lúc, cậu ta đứng dậy đi đến phòng bên cạnh phòng vệ sinh: “Ứng Đồng? Em đang làm gì vậy?”
“Ngủ.” Trong phòng vang lên một giọng nói rất nhẹ.
“Vậy em cứ ngủ đi, anh sẽ không quấy rầy em nữa.” Ứng Thần giang hai tay nhìn Trần Ca có chút áy náy: “Đứa nhỏ kia ngủ rồi, thật sự xin lỗi.”
“Không sao, không sao đâu.” Trần Ca ngoài miệng nói rằng không sao, nhưng thật ra trong lòng đã sớm có nghi ngờ.
Khi Ứng Thần hỏi Ứng Đồng là cậu ta đang làm gì, Ứng Đồng trong phòng ngay lập tức trả lời từ ngủ, như thể đã thương lượng trước vậy.
Nếu như Ứng Đồng thực sự đang ngủ, cậu ta ít nhất sẽ dừng lại một lúc rồi mới trả lời, hơn nữa trong giọng nói của Ứng Đồng cũng không hề có chút buồn ngủ nào.
Ứng Đồng dường như rất sợ anh trai của mình, giữa hai anh em họ có một bí mật nào đó.
“Được rồi, vậy tôi sẽ không làm phiền hai người nữa, chín giờ sáng mai, tôi sẽ đến đây với bản hợp đồng.”
“Anh Trần, anh đi thong thả.”
Cánh cửa đóng lại, vẻ mặt của Ứng Thần cùng Trần Ca trong và ngoài ngôi nhà đồng thời trở nên lạnh lùng.
Trần Ca vẫn đứng ở cửa, không rời đi mà dựa vào cửa để lắng nghe, trong chốc lát, trong nhà vang lên tiếng mở cửa, sau đó là tiếng khóc của một đứa trẻ.
“Tên này, thật đúng là thối nát mà.”
Dưới tình huống đang không có bằng chứng xác thực, Trần Ca cũng không dám có hành động hấp tấp, Môn Nam và Đồng Đồng đang ở trong nhà, nếu thực sự có chuyện gì xấu xảy ra, bọn họ nhất định sẽ ngăn cản.
Đứng một mình trong hành lang, Trần Ca liếc nhìn hành lang và thang máy bên cạnh, cuối cùng bước đi dọc theo hành lang.
“Nếu Ứng Đồng là một đứa trẻ bị Minh Thai lựa chọn, thì cánh cửa này chắc chắn là độ khó cấp địa ngục rồi.”
“Giang Minh bị điếc, cho nên mình không thể nghe thấy những âm thanh của ma quỷ trong thế giới sau cánh cửa của cậu bé; trí nhớ của Phương Ngư rất kém, cho nên trí nhớ của mình khi ở phía sau cánh cửa đó cứ không ngừng biến mất; nếu dựa vào đó mà suy đoán, mình mà vào thế giới sau cánh cửa của Ứng Đồng thì nhất định sẽ bị hạn chế về thị lực, khả năng cao nhất là có ma ở ngay bên cạnh, nhưng mình lại không thể nhìn thấy chúng.”
Thị giác rất quan trọng đối với người bình thường, người đã quen nhìn thế giới bằng mắt thường bỗng nhiên bị nhốt trong mê cung tăm tối, người đó hẳn là sẽ rất khó chịu.
“Trương Nhã vẫn chưa thức giấc, cánh cửa này rất nguy hiểm đối với mình, tốt hơn hết là mình nên mang theo đứa con của nữ quỷ trong đường hầm theo để an toàn hơn chút.”
Nếu như không phải thiếu thời gian, Trần Ca thậm chí còn muốn mang nữ quỷ nhảy giếng ở thôn Hoạt Quan theo.
Rời khỏi Minh Uyển, Trần Ca đợi cho đến khi trời tối và đi thẳng đến đường hầm Bạch Long, tìm thấy đứa con trai của ma nữ trong đường hầm ở sâu trong đường hầm
Hai bên đã thỏa thuận từ trước, con trai của nữ quỷ ở đường hầm cũng không có đổi ý.
Nhưng khi Trần Ca muốn đưa con trai của nữ quỷ đường hầm vào truyện tranh, một cảnh bất ngờ đã xảy ra.
Có thể bởi vì trong người cậu ta có một cánh cửa cho nên quyển truyện tranh của Diêm Đại Niên không thể tiếp nhận cậu ta được, đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải trường hợp này.
Hai bên thảo luận hồi lâu, nữ quỷ đường hầm muốn con trai mình trốn vào trong cái bóng của Trần Ca, nhưng sau khi trú ở bên trong cái bóng của Trần Ca hồi lâu, sau đó không biết vì sao lại tự nguyện từ bỏ ý định.
Họ đã thử một số phương pháp, cuối cùng con trai của nữ quỷ đường hầm đã mở cái chân dài gần hai mét gớm ghiếc của mình ra và quấn lấy Trần Ca từ phía sau.
Cái loại cảm giác bị con nhện áo đỏ giam cầm này thật khó chịu, Trần Ca lạnh cả người, nhiệt độ cơ thể không ngừng giảm xuống.
Toàn bộ quá trình kéo dài khoảng một phút đồng hồ, con trai của nữ quỷ đường hầm biến mất, mà toàn bộ lưng và chân của Trần Ca thì lại xuất hiện một hình xăm con nhện mặt quỷ đáng sợ to lớn không gì sánh được.
Hình xăm này chỉ có thể được nhìn thấy trong bóng tối, trông rất đáng sợ.
Cơ thể lạnh lẽo, Trần Ca ghét cái cảm giác này, nhưng bây giờ tìm được Minh Thai mới là chuyện quan trọng nhất, anh cũng không còn cách nào khác.
Mười một giờ tối, Trần Ca quay trở lại khu dân cư Minh Uyển ở thành phố cũ, nhưng đến tận 11 giờ 30 phút tối, anh vẫn chưa nhận được tin nhắn của Đồng Đồng.
“Sẽ không có chuyện gì, đúng không? Có áo đỏ Môn Nam bảo vệ, đối phương cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, lẽ nào Không Cười của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng đến?”
Người suy đoán ra được là Ứng Đồng chỉ có mỗi Trần Ca cùng Lý Chính, Trần Ca cũng cảm thấy xác suất Không Cười xuất hiện là rất nhỏ.
Để cẩn thận hơn, Trần Ca bước vào hành lang, điện thoại của anh rung lên ngay khi anh lên đến tầng bốn.
“Ứng Thần" đã gửi cho anh một tin nhắn ngắn - cậu ta đã cầm dụng cụ, chuẩn bị ra ngoài!
Kẻ điều khiển điện thoại di động của Ứng Thần chính là Đồng Đồng và Môn Nam, với kinh nghiệm lần trước, lần này bọn họ đã làm việc cùng nhau một cách trơn tru hơn, Ứng Thần dường như hoàn toàn không biết về điều đó.
“11h30 đi ra ngoài? Còn cầm dụng cụ?”
Sau khi nhận được tin nhắn, Trần Ca vội vàng trốn trong tầng dưới để tránh gặp Ứng Thần.
Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào lối vào của hành lang, một lúc sau, anh thấy Ứng Thần đội một chiếc mũ lưỡi trai và mang một chiếc túi lớn màu đen đi xuống cầu thang.
“Trong túi chắc không phải là đừng thi thể đâu nhỉ? Nó trông có vẻ bé, nhìn hơi giống một con mèo.”
Hành vi bất thường của Ứng Thần một lần nữa khiến Trần Ca nghi ngờ cậu ta sâu sắc hơn.
Cánh cửa của Minh Thai sẽ xuất hiện đúng vào lúc 0 giờ đêm, Trần Ca cũng không thể chăm sóc cho những người khác được nữa, anh đợi Ứng Thần xuống tầng rồi chạy thẳng đến cửa nhà của cậu ta.
Đối phương không khóa cửa chặt, Trần Ca gọi lão Chu ra, nhờ Môn Nam mở cửa rồi lẻn vào nhà.
Trong phòng không bật đèn, trông có vẻ vắng vẻ và u ám, Trần Ca đứng ở cửa sổ liếc nhìn xuống tầng.
Ứng Thần cầm theo chiếc túi đen và bước ra khỏi khu dân cư, đi vào một công trường xây dựng bỏ hoang gần đó.
“Chôn xác sao?”
Có lẽ Ứng Thần sẽ quay lại sớm, Trần Ca cũng không dám lãng phí thời gian, anh và lão Chu nhanh chóng tìm kiếm qua trong phòng.
Phòng bếp và phòng vệ sinh vẫn bình thường, ngoại trừ phần dưới của tủ lạnh chứa đầy thịt băm nhỏ.
Các phòng khác nhìn qua thì có vẻ không có vấn đề gì, phòng ngủ nơi Ứng Thần ở rất sạch sẽ, không có chút lông mèo nào, điều này hoàn toàn khác với các phòng khác.
Liền kề với phòng ngủ của Ứng Thần là phòng làm việc, Trần Ca đã từng nhìn thấy trên video, hầu hết các video của cậu ta đều được quay trong phòng này.
Bên cạnh phòng làm việc là một căn phòng khóa kín, Trần Ca yêu cầu lão Chu vào xem thử, trong phòng đó có vài con mèo hoang bị trói bằng dây thừng và hai con đang chết.
Căn phòng cuối cùng trong nhà là phòng ngủ của Ứng Đồng, Trần Ca để lão Chu đi vào trong xem trước.
Sau khi biết Ứng Đồng đã ngủ, Trần Ca bảo lão Chu mở cửa từ bên trong.
Ngay khi cửa phòng ngủ mở ra, mùi hôi thối nồng nặc xông vào mũi, mùi trong phòng này còn nồng hơn trong phòng của Vu Kiến.
Che mũi và miệng, Trần Ca nhìn vào trong phòng.
Phòng ngủ của Ứng Đồng rất nhỏ, cửa sổ được bịt kín bằng ván gỗ, không lắp bóng đèn, trên tường còn có đầy những dấu tay được sơn nhiều màu, trên sàn có rất nhiều bông gạc dính máu, trên bàn còn bày đài và hộp nhạc, có rất nhiều những con búp bê có hình thù kỳ dị.
Ngay cả khi Trần Ca đứng từ quan điểm của một người lớn thì anh cũng thấy những con búp bê đó rất méo mó và đáng sợ, chúng chắc chắn không thích hợp cho trẻ em chơi, và chúng gần như còn khá đáng sợ hơn khi bị đặt trong một nhà ma.
Ứng Đồng cũng không phát hiện ra Trần Ca đi vào, cậu ta ngủ rất say, có vẻ hơi mệt mỏi.
Trần Ca sử dụng Âm Đồng, phát hiện trên người Ứng Đồng có một số vết sưng, nhưng vết thương đều không nghiêm trọng.
“Đứa trẻ này có vẻ khi ngủ cũng rất bất an, lúc ngủ cơ thể nó luôn áp sát vào tường.”
Ngủ dựa vào tường rất khó chịu, nhưng Ứng Đồng dường như đã quen, cậu ra cuộn tròn cơ thể, hai tay còn ôm một khung ảnh, trong khung ảnh là ảnh của Ứng Thần.
“Hai anh em họ có quan hệ tốt như vậy sao? Ứng Đồng đến cả lúc ngủ còn phải ôm ảnh chụp của anh trai mình?”
Trong lòng Trần Ca có rất nhiều nghi vấn, theo anh, cảm giác mà Ứng Đồng có đối với chính anh trai mình có vẻ sợ hãi nhiều hơn là tình cảm giữa anh em ruột.
Anh quan sát kỹ và nhận thấy kích thước của bức ảnh và khung không quá phù hợp, bức ảnh dường như được nhét vào sau, còn bức ảnh gốc trong khung đã đi đâu thì có lẽ cũng chỉ có Ứng Thần mới biết.
Phòng ngủ được bịt kín và cách biệt với thế giới bên ngoài, thoạt nhìn không có gì quá đặc biệt.
Ứng Thần đã chuẩn bị quay trở lại, Trần Ca cũng không rời đi, anh đứng trong phòng ngủ của Ứng Đồng và đợi "cánh cửa" xuất hiện.
Vào lúc nửa đêm, một cánh cửa hoàn toàn dính đầy máu lặng lẽ xuất hiện bên cạnh giường của Ứng Đồng.
Khóa cửa khẽ rung lên, trên tấm cửa xuất hiện những đường vân đen, không có ai chạm vào, nhưng cánh cửa dường như muốn tự mở ra.
Tiếng bước chân từ ngoài nhà truyền đến, cánh cửa chống trộm ở phòng khách được mở ra, Ứng Thần đã quay trở lại.
Xách theo ba lô, Trần Ca không chút do dự, trực tiếp đẩy cánh cửa máu đi vào.
...
Cơ thể như rơi vào cát lún, không ngừng chìm xuống, Trần Ca giãy giụa tuyệt vọng, không khí trong phổi cũng dần ít đi, cảm giác hít thở không thông càng lúc càng mạnh.
Khi anh gần như nghĩ rằng mình sẽ chết đi thì anh đột nhiên mở to mắt.
Mỗi khi bước vào cánh cửa Minh Thai, anh giống như đi một vòng trên bờ vực của sự sống và cái chết, Trần Ca còn chưa kịp thở dốc, sắc mặt anh đã thay đổi lần nữa.
“Đây là…”
Xung quanh tối đen như mực, không nhìn thấy ánh sáng, thế giới phía sau cánh cửa này giống như bị một bức màn đen cực lớn bao phủ, rơi vào màn đêm vĩnh hằng.
Trần Ca đứng nguyên tại chỗ không động đậy, thế giới đằng sau cánh cửa của Minh Thai ngày càng trở nên nguy hiểm và kỳ lạ hơn, không được phép xảy ra sai sót.