“Trong tay áo của búp bê vải có giấu một cái đinh dài, có lẽ do cô ấy đâm mù con mắt cuối cùng.”
Con mắt cuối cùng không bị nhuộm đỏ, nghi thức của Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ tiến hành được một nửa, không coi là thành công, nhưng dường như cũng không hoàn toàn thất bại.
Tơ máu tiến vào thân thể ác quỷ một cách mãnh liệt, càng khiến nó trở nên chân thực hơn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra khỏi cánh cửa vậy.
Khoảng 30 giây sau, bên trong cánh cửa truyền tới một âm thanh kỳ lạ, giống như một vật hình cầu nào đó đang nảy dưới mặt đất.
“Đầu người sao?”
Trần Ca gọi Hứa Âm ra, tay cầm búa của bác sĩ nát sọ ngồi canh ở cửa.
Nếu không phải vừa rồi anh đóng những tấm gỗ lại cánh cửa, nói không chừng giờ đã mở cửa đánh nhau với đối phương rồi.
Âm thanh kia từ xa tới gần, cuối cùng đập vào cánh cửa, cánh cửa phòng vệ sinh khẽ rung lên.
Lúc quái vật ở bên trong va chạm với cửa phòng, chín con mắt của ác quỷ trên cửa trợn hết lên, bên trong cửa truyền tới tiếng một cậu con trai kêu thảm thiết, sau đó vật hình cầu kia nhanh chóng rời đi.
Âm thanh kia đi xa, thời gian 1 phút cũng hết, cuối cùng ác quỷ cũng không thoát khỏi cánh cửa. Bởi một con mắt bị đâm mù nên dường như nó bị giam vĩnh viễn trên cánh cửa máu này.
Cửa máu khôi phục lại bình thường, tất cả như chưa từng xảy ra.
“Lúc quái vật trong cánh cửa va chạm với cửa phát ra tiếng kêu thảm, trong âm thanh bao hàm đau đớn và sợ hãi, xem ra ác quỷ mà Hiệp hội kể chuyện lạ vẽ ra cực kỳ siêu phàm.”
Hình vẽ ác quỷ đã biến mất cùng tơ máu, nhưng trong đầu Trần Ca vẫn còn sót lại tình cảnh vừa rồi.
“Trên người ác quỷ này có mắt của năm tội nhân, trên người còn cõng các công cụ hành hình, trông như hung thần ác sát, lại còn có thể làm thứ tà ác kinh sợ, sao cứ có cảm giác như ‘thần’ giữ cửa vậy nhỉ?”
“Nhà của người thường dán thần giữ cửa vào dịp năm mới để trừ tà tránh quỷ, bảo vệ gia trạch, đảm bảo bình an, chẳng lẽ Hiệp hội kể chuyện lạ này vẽ trên cửa máu một hình ác quỷ là để trấn tà sao?”
Lúc ở thôn Hoạt Quan, Ngô Phi từng nói cánh cửa ở nhà ma của Trần Ca có lẽ vẫn chưa có ai đi vào, là “cửa” vô chủ.
Lúc đó phản ứng của số mười rất lớn, dường như “cửa” vô chủ chưa ai đi vào cực kỳ hiếm thấy.
“Vẽ một hình kỳ quái là đã khống chế được một cánh ‘cửa’? Điều này có vẻ không thực tế, điều quan trọng để trở thành chủ nhân của một cánh cửa có lẽ ở trong cửa.”
Nghĩ như thế, Trần Ca rất nghi ngờ hình vẽ ác quỷ trên cửa thực ra là một thủ đoạn để bảo vệ cửa.
Cửa là nơi nối tiếp giữa hai thế giới, muốn vào trong cửa để thăm dò, đầu tiên phải đảm bảo cửa an toàn, như vậy khi gặp nguy hiểm có thể thoát ra đúng lúc.
“Bảo vệ cửa không bị người ngoài đụng vào là một trong những tác dụng của hình vẽ ác quỷ, những thứ khác còn cần từ từ tìm hiểu mới biết được.”
Để đảm bảo hình vẽ ác quỷ không ảnh hưởng gì tới nhà ma, Trần Ca dùng Hứa Âm và Diêm Đại Niên để thăm dò trước, hai người đó không có phản ứng kì lạ nào cả.
“Mình vẫn hơi lo lắng, 12 giờ đêm mai phải quay lại kiểm tra mới được.”
Lúc đầu Trần Ca có thái độ tránh cũng không kịp với cửa, hận không thể lập tức đóng cửa lại. Nhưng từ khi gặp chuyện Trương Nhã điên cuồng xông thẳng vào cửa ở Khu Nội Trú Số Ba, thái độ khi đối diện cửa của anh bắt đầu dần thay đổi.
“Có cơ hội, mình cũng muốn vào xem một chút.” Trần Ca thu Hứa Âm vào trong cuộn băng, quay đầu nhìn thoáng qua cái bóng của mình: “Đợi Trương Nhã tỉnh lại, mình phải vào trong cửa đi một vòng mới được.”
Đã hơn 12 giờ đêm, Trần Ca trở lại phòng nghỉ của nhân viên để nghỉ ngơi, nhưng mãi vẫn không ngủ được.
Anh vẫn nhớ mãi không quên về quỷ điện thoại kia, anh cảm thấy nếu đưa quỷ điện thoại kia vào trong nhà ma nhất định sẽ có tác dụng lớn. Cứ chôn cùng Hiệp hội kể chuyện lạ như vậy cũng thật đáng tiếc.
Bình thường không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa, người ta thì lo lắng bị quỷ chú ý, đến lượt Trần Ca thì lại hoàn toàn trái ngược lại.
“Quỷ điện thoại là của Hiệp hội kể chuyện lạ, nói nghiêm túc thì mình cũng là một thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ, mặc dù bọn họ không hề thừa nhận, nhưng điều này cũng không quan trọng.”
Lúc Hiệp hội kể chuyện lạ sắp bị tiêu diệt, Trần Ca mới đột nhiên ý thức được vấn đề này. Hiệp hội kể chuyện lạ nắm trong tay hai cánh cửa, trốn ở bóng tối của thành thị nhiều năm như thế, chắc hẳn đã tích lũy được không ít đồ tốt.
Tính ra thì dù bọn chúng không để lại vật gì ở đó, chỉ những ma quỷ mà bọn chúng nắm giữ trong tay cũng đã có lực hấp dẫn vô cùng lớn với Trần Ca.
“Đây chính là một kho báu lớn đó!”
Hiệp hội kể chuyện lạ bao gồm cả hội trưởng và những thành viên khác đều bị sa lưới gần hết, là một thành viên dự bị của Hiệp hội kể chuyện lạ, Trần Ca cảm thấy đây là lúc mình cần đứng ra.
Trần Ca đeo ba lô trên lưng, kéo búa của bác sĩ nát sọ đi vào cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, anh đi vào phòng ngủ của nữ sinh, tìm được Bút Tiên.
“Đừng sợ, có tôi đây rồi. Sau này, trừ tôi ra, không ai dám bắt nạt cô nữa.”
Trần Ca an ủi Bút Tiên một chút, cầm lấy bút, sử dụng năng lực của Bút Tiên để dự đoán vị trí của Hàn Bảo Nhi.
Xác suất tiên đoán của Bút Tiên chỉ thành công 50% mà thôi, hơn nữa chuyện dự đoán cũng không thể vượt qua năng lực cực hạn của cô, điều này khiến năng lực tiên đoán hơi vô bổ.
Nhưng có lẽ hôm nay cô bị bên ngoài kích thích, sau khi Trần Ca hỏi, lập tức viết trên giấy một địa chỉ rất cặn kẽ.
“Tầng hai mươi ba, tòa nhà số ba, khu chung cư Tây Hà Hồ? Hung thủ của án mạng móc mắt ở khu chung cư Tây Hà Hồ sao?”
Đây là một tin tức vô cùng quan trọng, Trần Ca ghi nhớ địa chỉ trên tờ giấy trắng trong đầu. Lúc đầu, anh định gọi điện thoại cho đội trưởng Nhan nhưng vẫn hơi do dự, cuối cùng anh cất điện thoại đi.
Trần Ca khóa cửa nhà ma lại, một lần nữa rời khỏi nhà ma.
“Nếu như vô tình gặp phải lệ quỷ áo đỏ thì tạm thời rút lui, tìm sự trợ giúp của cảnh sát. Nếu bên cạnh cô ta chỉ có ma quỷ bình thường thì bắt sống cô ta, ném tất cả những ma quỷ mà cô ta sở hữu vào trong truyện tranh, từ từ huấn luyện.”
Trần Ca nắm giữ tình hình chung, bản thân anh lại núp trong bóng tối, hơn nữa còn nắm giữ tiên cơ nhờ Bút Tiên, cộng thêm sự giúp đỡ của Hứa Âm và Diêm Đại Niên. Gộp những điều này với nhau, ưu thế của anh hết sức rõ ràng.
Trần Ca đón xe tới khu chung cư Tây Hà Hồ, phong tỏa của cảnh sát vẫn chưa bị hủy bỏ, để đề phòng búa của bác sĩ nát sọ trong ba lô gây nên hiểu lầm không đáng có, Trần Ca xuống xe sớm hơn.
“Hung thủ của vụ án móc mắt có thể giao cho cảnh sát, nhưng mình nhất định phải mang quỷ điện thoại đi.”
Trần Ca trở lại phòng giám sát, nhóm đội trưởng Nhan đã rời đi từ lâu. Nhưng điều kỳ lạ là đội trưởng Nhan không hề hỏi hướng đi của Trần Ca. Không biết là do quá bận không quan tâm được hay đã thành thói quen từ lâu.
Trần Ca tìm một lúc lâu thì thấy Lý Chính ở hiện trường vụ án, anh nói kết quả mà Bút Tiên dự đoán ra, nhưng còn bịa ra một quá trình suy luận để ra kết quả đó nữa.
Lý Chính nghe xong khẽ cau mày, suy luận của Trần Ca anh ta nghe thấy có vẻ không hợp lý cho lắm. Nếu đổi lại là một người khác, có lẽ anh ta đã không nhẫn nại từ lâu rồi.
Nhưng người đứng trước mặt lại là Trần Ca, Lý Chính không phản bác. Dù sao người thanh niên trước mặt này rất đặc biệt. Anh từng có những biên bản báo án huy hoàng tới kinh khủng, chẳng khác nào trời sinh là khắc tinh của tội phạm.
Sau khi nói mấy câu đơn giản, Lý Chính tìm được nhân viên bảo vệ lấy được tất cả tư liệu của cư dân ở tầng hai mươi ba của tòa nhà số ba. Cuối cùng đi với nhân viên bảo vệ kia đi tới tầng hai mươi ba.