“Tìm anh? Tại sao người phụ nữ đó lại tìm anh?" Trần Ca cũng bước tới cửa sổ, người phụ nữ không có khuôn mặt đeo cặp tóc màu đỏ đang cố ý tiếp cận bọn họ.
“Tôi không biết, tôi còn không biết cô ấy là ai!” Ngô Kim Bằng trông không giống như đang nói dối, ánh mắt anh khi nhìn người phụ nữ đó chỉ có sự sợ hãi, không có bất kỳ cảm xúc nào khác xen vào.
“Vậy tại sao anh lại sợ người phụ nữ đó như vậy?” Trần Ca hỏi một vấn đề khác mà anh không thể nào hiểu được: “Cô ta muốn giết anh sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu anh bị cô ta đuổi kịp?”
Nghe thấy câu hỏi của Trần Ca, ngược lại Ngô Kim Bằng còn dùng ánh mắt kỳ lạ quan sát Trần Ca: “Bị một người phụ nữ không mặt đuổi theo không phải là một chuyện vô cùng đáng sợ sao? Người anh em à, nếu như tôi thực sự bị cô ta đuổi kịp, tôi còn có thể sống để đứng đây nói chuyện với cậu được sao?”
“Ý của tôi là chúng ta không cần phải né tránh cô ta làm gì, nếu không hiểu rõ, thì chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng đánh bại được cô ta, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bị cô ta đuổi kịp.” Không đợi Trần Ca thuyết phục được Ngô Kim Bằng, người phụ nữ không mặt đã đi đến tầng dưới, cái đầu vẫn luôn cúi thấp của cô ta từ từ ngẩng lên, nhìn lên phía trên.
Khuôn mặt không có ngũ quan nhìn thẳng vào Ngô Kim Bằng, người phụ nữ dường như không để ý đến Trần Ca ở bên cạnh.
Chiếc kẹp tóc màu đỏ dường như muốn chảy máu, chiếc váy bầu không vừa vặn của người phụ nữ bị kéo lê trên mặt đất.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi mau!" Ngô Kim Bằng kéo Trần Ca vào căn phòng bên cạnh: “Khi cô ta bắt đầu đi lên, chúng ta sẽ từ tầng hai này nhảy xuống! Chỉ cần biến mất khỏi tầm nhìn của cô ta, chúng ta sẽ được yên ổn trong một khoảng thời gian.”
Đây không phải là lần đầu tiên Ngô Kim Bằng làm như vậy, động tác của anh ta rất thành thạo, cơ thể cũng cường tránh hơn nhiều so với trong hiện thực, nó đu để giúp anh ta thực hiện nhiều động tác khó, cho dù từ tầng hai nhảy xuống cũng sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
“Mau xuống đi!”
Đứng bên cửa sổ, Trần Ca do dự một lúc, nhưng sau một khoảng thời gian ngắn, cánh cửa sau lưng anh đột nhiên rung lên như thể có thứ gì đó đang phá cửa.
Anh cũng không còn cách nào tốt hơn, đành phải xách ba lô, nhảy ra khỏi cửa sổ.
Hai chân chạm xuống đất, lăn dưới đất vài vòng, Trần Ca còn chưa kịp kiểm tra xem đồ đạc bên trong ba lô có bị hư hỏng hay không, âm thanh thúc giục của Ngô Kim Bằng đã vang lên bên tai anh.
Cả hai bò dậy, dồn hết sức lực chạy đến con đường đối diện.
“Bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Không biết, dù chúng ta có chạy đi đâu thì cũng sẽ bị đuổi theo, chúng ta chỉ có thể cố gắng đi càng xa càng tốt, đợi đến khi cô ta đi đến đây, sau đó lại trốn đi nơi khác.” Ngô Kim Bằng không quay đầu nhìn lại, vừa thở hổn hển vừa dốc sức chạy thật nhanh, anh ta cũng không biết khi nào thì mình mới thoát khỏi nguy hiểm, cả thế giới dường như đang chống lại anh ta, bốn phía đều là quái vật, lại còn bị một người phụ nữ không mặt đuổi theo, thậm chí việc đứng im thở cũng là một chuyện vô cùng xa xỉ.
Trần Ca nhìn Ngô Kim Bằng đang chạy như điên, bóng lưng của đối phương dần dần lồng vào Ngô Kim Bằng trong thực tế.
Người đàn ông này có lẽ đã có một khoảng thời gian mờ mịt đến không biết làm sao, mỗi ngày đều luống cuống tay chân, gánh vác trách nhiệm, bị cuộc đời đuổi theo và điên cuồng chạy về phía trước.
Có lẽ Ngô Kim Bằng trong thực tế đã quên từ lâu, nhưng Ngô Thanh lại nhớ tất cả.
Đứa trẻ này có hơi trưởng thành sớm, biết rất nhiều thứ, nhưng lại không đủ khả năng để hiểu hết được.
Trong khoảng thời gian quan trọng khi đang hình thành thế giới quan thì cậu bé bị Minh Thai dẫn dụ, đã xuất hiện thay đổi nào đó.
Thế giới phía sau cánh cửa của đứa trẻ có liên quan đến thực tế, mọi thứ trong cảnh tượng đều có thể tìm thấy những người và sự vật tương ứng, đây chính là đặc điểm của thế giới phía sau cánh cửa của chín đứa trẻ.
Mối quan hệ chặt chẽ giữa thế giới hư ảo đằng sau cánh cửa và thực tại dường như cũng chỉ ra rằng Minh Thai chính là một thứ ở sau cánh cửa và giờ đang bước chân vào hiện thực.
Theo quan điểm của Trần Ca, cửa của chín đứa trẻ đều bị ảnh hưởng bởi Minh Thai.
Xách ba lô và đi theo Ngô Kim Bằng, não của Trần Ca nhanh chóng suy nghĩ, các bằng chứng hiện có hầu như có thể cho thấy mỗi đứa trẻ tương ứng với một cánh cửa, và cánh cửa này sẽ chỉ xuất hiện sau khi đứa trẻ ngủ say.
Tuy nhiên, trong số chín đứa trẻ, Trần Ca chính là một ngoại lệ, nếu như lúc anh ngủ có một cánh cửa xuất hiện bên giường, Tiểu Tiểu và con mèo trắng chắc chắn sẽ có phản ứng.
Sau khi chìm vào giấc ngủ, bên cạnh giường chưa từng xuất hiện cánh cửa, nhưng điều này cũng không thể loại trừ Trần Ca ra khỏi chín đứa trẻ đó, bởi vì bên cạnh anh có một cánh cửa máu thật.
So với những cánh cửa hư ảo của những đứa trẻ khác, cánh cửa trong nhà vệ sinh của nhà mà là một cánh cửa máu chính hiệu.
“Em có thực sự muốn anh đi vào cánh cửa đó xem một chút không?”
Trần Ca nhớ lại một khoảnh khắc nào đó trước đây, anh dường như đã nhìn thấy ba cánh cửa trong một phút chốc.
“Một cái có lẽ thuộc về Minh Thai, cái còn lại có thể thuộc về người liên tục bị bác sĩ giết chết, vậy còn cánh cửa cuối cùng thuộc về ai?”
“Không phải người ta chỉ có đẩy cửa khi đang lúc tuyệt vọng và đau đớn nhất sao? Cánh cửa thứ ba là do mình đẩy ra sao? Mình đã đẩy cánh cửa trong phòng vệ sinh của nhà ma sao?”
Ngay cả khi đã có rất nhiều áo đỏ, Trần Ca vẫn không đủ can đảm để bước vào cánh cửa đó, anh vẫn nhớ những gì bác sĩ Cao đã nói khi ở Nhà Xác Dưới Lòng Đất.
“Có thể dọa bác sĩ Cao sợ hãi như vậy thì những thứ ẩn sau cánh cửa chắc hẳn sẽ rất đáng sợ.” Trần Ca quyết định đẩy cánh cửa ở nhà ma của mình vào đêm cuối cùng, nếu như Minh Thai không lẩn trốn trong tám đứa trẻ kia thì cũng chỉ còn một khả năng này thôi.
Anh biết xác suất Minh Thai ẩn nấp sau cánh cửa nhà ma của mình là rất nhỏ, dù sao thì phạm vi hoạt động chủ yếu của Minh Thai là vùng ngoại ô phía Đông, những ma quỷ từng tiếp xúc với Minh Thai đều nói rằng nó coi vùng ngoại ô phía Tây như một khu vực cấm. Trần Ca không nghĩ là dưới tình huống như vậy mà nó còn dám mạo hiểm đi vào nhà ma của anh.
“Không có manh mối, không có manh mối.” Trần Ca khẽ thở dài: “Người đẩy cửa đầu tiên rốt cuộc là mang tâm trạng như thế nào khi đẩy cửa vậy?”
Vứt bỏ những suy nghĩ này ra khỏi đầu, Trần Ca liếc nhìn về phía sau, người phụ nữ không có khuôn mặt vẫn đang đuổi theo phía sau, nhưng mà tốc độ cũng không nhanh, nhìn bộ dạng của cô ta cũng không giống như đang tràn đầy oán hận và sắp giết Ngô Kim Bằng đến nơi.
Dưới sự dẫn đường của Ngô Kim Bằng, Trần Ca chạy một lượt qua các con phố xung quanh đây, anh ngày càng chắc chắn đây chính là khu phố cổ.
“Trước đây chắc chắn Ngô Thanh đã sống ở thành phố cổ này, chuyện xảy ra ở đây là thứ mà cậu bé không muốn nhớ lại nhất, cũng chính vì sự việc đó mà gia đình anh ta đã chuyển đến vùng ngoại ô phía Tây.” Thế giới phía sau cửa của Ngô Thanh được tạo thành từ mấy con phố, cấu trúc đường phố có kích thước bằng một phần năm diện tích của phố cổ trong thực tế, có rất ít nơi có thể ẩn náu.
Nếu muốn tránh người phụ nữ không có khuôn mặt thì phải đi vào những ngôi nhà ở hai bên đường, nhưng vào nhà sẽ khiến lũ quái vật trong nhà bị kích động, bọn họ không ngừng lẩn trốn, dần dần lũ quái vật bước ra khỏi phòng và bắt đầu đuổi theo họ.
“Làm sao mới có thể trốn thoát được đây?” Sự sợ hãi trong mắt Ngô Kim Bằng gần như muốn tràn ra, thân hình cao lớn và cường tráng của anh ta bắt đầu run lên khi đối mặt với vô số quái vật.
“Chúng ta sắp chạy qua hết mấy con phố ở phía Đông rồi, hay là chúng ta đi về phía Tây để trốn một lúc được không?" Sau khi Trần Ca chạy vài vòng với Ngô Kim Bằng, anh nhận thấy rằng cho dù tình hình có nguy hiểm như thế nào thì Ngô Kim Bằng cũng sẽ không đi về phía Tây, anh ta cố tình tránh con phố phía Tây.
“Không được!” Ngô Kim Bằng trực tiếp từ chối, câu trả lời của anh ta quá dứt khoát, điều này càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của Trần Ca.
“Không sao, tôi nghe theo anh.” Trần Ca có thể đoán được đại khái lý do tại sao đối phương không muốn đi về hướng Tây, anh cũng có thể hiểu được nỗi khổ tâm của Ngô Kim Bằng.
“Chỉ cần cố gắng kiên trì đến hừng đông, hẳn là sẽ không có chuyện gì nữa, tất cả mọi người sẽ bình thường trở lại.” Ngô Kim Bằng tiếp tục an ủi bản thân không ngừng: “Chỉ cần sống qua đêm nay là tốt rồi, trời sẽ lại sáng.”
“Ừ, trời sẽ lại sáng.” Trần Ca vỗ vai Ngô Kim Bằng: “Nếu anh không thể đi về phía Tây, tôi đề nghị chúng ta trước tiên nên tìm một lối thoát trong khu phố phía Đông đã.”
“Được rồi.” Ngay khi Ngô Kim Bằng đồng ý, một tiếng chó sủa đột nhiên vang lên từ khu phố phía Tây.
Nghe thấy âm thanh này, sắc mặt của Ngô Kim Bằng đột nhiên thay đổi, anh ta không quan tâm đến cái gì nữa, lập tức chạy về khu phố phía Tây.
“Xảy ra chuyện gì?” Trần Ca cũng vội vàng đi theo, anh sử dụng Âm Đồng, ở phía xa xa, phát hiện trong khu phố Tây có mấy bóng người xuất hiện: “Đừng tới đó!”
Trần Ca phản ứng đủ nhanh nhưng vẫn không ngăn được Ngô Kim Bằng, anh ta lao vào một con ngõ nhỏ của khu phố phía Tây một cách tuyệt vọng.
Ở cuối con ngõ, có một căn phòng chứa đồ lặt vặt cũ nát, cánh cửa gỗ đầy lỗ hổng hơi hé mở, một cậu bé bất lực đứng ở cửa.
Cậu bé gầy hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi, mặc một bộ quần áo không vừa vặn, đôi mắt to xinh đẹp chớp chớp liên tục, có vẻ khá tò mò về mọi thứ.
Ngô Kim Bằng thấy đứa trẻ không có việc gì thì thở phào nhẹ nhõm, anh ta hỏi thăm Trần Ca, sau đó bế đứa trẻ và trốn vào trong phòng nhỏ.
“Cha, Đại Hoàng lại chạy ra ngoài rồi.” Giọng đứa trẻ rất thấp, dường như nó ít khi nói chuyện.
“Con cứ ở trong nhà đi, cha đi tìm Đại Hoàng trở về.” Ngô Kim Bằng sờ sờ đầu đứa nhỏ, không thể nhìn ra một chút sợ hãi nào từ trên người anh ta, ánh mắt bình tĩnh, dịu dàng nhưng khi nói chuyện vẫn có chút thở dốc.
“Vâng.” Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu.
Khi hai cha con đang nói chuyện, tiếng chó sủa thê thảm lại vang lên lần nữa, lần này rất gần với họ.
Ngoài tiếng chó sủa, tiếng người ồn ào bên tai cũng dần dần tăng lên, đủ loại thanh âm chói tai đều chui vào tai Trần Ca.
“Chó hoang ở đâu ra vậy? Nếu như cắn người thì biết phải làm sao? Không ai quản lý nó sao?”
“Con tôi còn nhỏ, chẳng may bị chó cắn thì người nào chịu trách nhiệm! Ai chịu trách nhiệm đây?”
“Con chó chết tiệt, tránh sang một bên! Tao đang khó chịu!”
“Đánh nó đi! Mẹ tôi nói chó hoang là thứ mang theo bệnh truyền nhiễm!”
Lúc đầu, Trần Ca còn nghĩ rằng chỉ mình anh mới nghe thấy những âm thanh này, nhưng khi xoay người nhìn thì mới phát hiện Ngô Kim Bằng cùng cậu bé đều có thể nghe được, lúc này Ngô Kim Bằng đã dùng hai tay bịt kín tai của cậu bé lại.
Trên mặt anh ta vẫn nở nụ cười tươi như trước, nhẹ nhàng ôm cậu bé vào lòng.
“Cha, bọn họ đang đánh Đại Hoàng, bọn họ nói Đại Hoàng là chó hoang.”
“Đừng lo lắng, cha sẽ đi giải cứu Đại Hoàng, con cứ ngoan ngoãn ở lại đây.” Ngô Kim Bằng nói xong liền nắm lấy hai tay Ngô Thanh, yêu cầu Ngô Thanh tự bịt hai tai lại: “Nhắm mắt lại, chờ đến khi con mở mắt ra lần nữa, Đại Hoàng sẽ trở về.”
“Có thật không?”
“Tất nhiên.”
Nhìn thấy Ngô Thanh bịt kín hai tai và nhắm mắt, lúc này mới Ngô Kim Bằng mới đứng dậy.
“Anh thật sự muốn đi ra ngoài đó sao?” Trần Ca có Âm Đồng, anh có thể thấy rõ ràng, hiện tại trên đường có hơn chục bóng dáng đang đứng.
“Tôi đã hứa với con trai.” Ngô Kim Bằng đẩy cánh cửa gỗ đầy lỗ hổng ra: “Người anh em, cậu có thể giúp tôi một việc được không?”
“Việc gì?”
“Tôi sẽ thu hút sự chú ý của chúng, sau khi tôi dẫn chúng đi, cậu sẽ đi cứu Đại Hoàng được không?”
“Được.”
Ngô Kim Bằng cùng Trần Ca lần lượt chạy ra khỏi phòng nhỏ, Ngô Kim Bằng đang đi phía trước, không quay đầu lai nhìn, Trần Ca đi ở phía sau thì liếc nhìn về phía phòng nhỏ, cậu bé vẫn đang làm theo lời cha nói, nhắm mắt và lấy tay che tai lại.
Tiếng chửi bới bên tai càng ngày càng lớn, Đại Hoàng cũng đang không ngừng kêu thảm thiết, một đám người đứng ở đầu đường vây quanh nó, bọn họ dường như đang chuẩn bị đánh chết Đại Hoàng ngay trên đường phố.
“Đừng để nó chạy thoát!”
“Đánh chết nó!”
“Con chó hoang này chạy rất nhanh!”
“Chân cũng đánh què rồi, còn muốn chạy đi chỗ nào?”
“Ngày nào cũng lục thùng rác kiếm thức ăn, trên người con chó hoang này mang đầy vi rút! Thôi đừng nói nữa, mau giết nó đi!”
Từng âm thanh xuyên vào tai Trần Ca, nghe chói tai vô cùng, như thể đó không phải là âm thanh mà như một nhát dao đâm thẳng vào người vậy.
“Dừng lại!”
Những bóng người vặn vẹo tránh ra, Ngô Kim Bằng nhìn thấy Đại Hoàng trên người đầy chỉ may ở giữa dám người, mắt anh lập tức đỏ lên: “Đại Hoàng không phải là chó hoang! Nó là con chó tôi nuôi! Nó cũng chưa bao giờ làm ai bị thương, chưa bao giờ bới bãi rác tìm thức ăn cả!”
Nghe thấy giọng nói của Ngô Kim Bằng, những bóng người đều quay lại nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng rơi vào Ngô Kim Bằng, nhưng không ai quan tâm đến những gì anh ta nói, chỉ may vẫn tiếp tục đi qua cơ thể của Đại Hoàng.
“Tôi sẽ quản lý nó thật tốt! Con trai tôi vẫn luôn chơi với nó, nó chưa bao giờ làm thằng bé bị thương, Đại Hoàng rất biết điều, mấy người có thể trả lại nó cho tôi được không?”
Từ âm thanh đến ngữ điệu, mỗi câu đều vô cùng chân thật, như thể Ngô Kim Bằng cũng đã từng nói điều này trong thực tế, và nó đã được Ngô Thanh ghi tạc vào tận đáy lòng.
“Đưa cho anh? Một kẻ vô gia cư thì có thể lấy gì để đảm bảo rằng con súc sinh này sẽ không làm người khác bị thương? Anh vẫn nên chăm sóc tốt cho bản thân trước đã.”
“Cười chết đi được, con chó do một kẻ lang thang nuôi chẳng phải cũng là chó hoang hay sao?”
“Đúng vậy, tôi nghĩ chính bản thân anh ta cũng phải tìm thức ăn trong thùng rác đấy.”
Âm thành ngày càng trở nên gay gắt, cơ thể Ngô Kim Bằng không ngừng run lên, nhưng anh vẫn nói một cách rất lý trí: “Sức khỏe của con tôi không được tốt, con chó đó là bạn chơi duy nhất của nó, đối với chúng tôi mà nói, con chó đó cũng giống như gia đình của chúng tôi vậy.”
“Anh vẫn còn có con sao? Mang theo đứa nhỏ đi ăn xin, lừa tiền?”
“Chẳng trách anh ta không muốn người ta nói chó hoang là chó hoang, con chó do kẻ lang thang nuôi là chó hoang, đứa trẻ do kẻ lang thang nuôi dưỡng chẳng phải cũng là đứa trẻ lang thang sao?”
“Con tôi không phải là trẻ lang thang!” Hai tay Ngô Kim Bằng run rẩy, hai mắt đỏ bừng, nắm lấy mảnh vỡ trên mặt đất ném về phía nhóm người: “Chỉ cần tôi còn sống, con chó tôi nuôi cũng không phải con chó hoang, và đứa con của tôi cũng không phải là một đứa trẻ lang thang!”
Một loạt bóng người vặn vẹo nhìn chằm chằm Ngô Kim Bằng, miệng của những con quái vật đó đều được khâu lại bằng chỉ đen, nhưng không hiểu sao dù miệng chúng đã được khâu lại nhưng âm thanh chói tai vẫn không biến mất.
Sau khi bị tấn công, những con quái vật đều lấy từ trong túi ra những cây kim dài và sợi chỉ đen, đồng loạt lao đến Ngô Kim Bằng.
Theo kế hoạch, Ngô Kim Bằng dẫn những con quái vật đi, lúc này Trần Ca từ bên kia bước ra, ôm lấy Đại Hoàng đang nằm trên mặt đất.
Cơ thể của Đại Hoàng đầy kim và chỉ, máu chảy khắp người, nó đã bị đánh chết rồi.
Con Đại Hoàng này có màu lông khác với Đại Hoàng trong thực tế, nếu mọi chuyện này đều xảy ra trong thực tế, Đại Hoàng trong thực tế có lẽ là con chó thứ hai mà Ngô Kim Bằng nhận nuôi sau này.
Ôm con chó đã chết trên tay, Trần Ca ngẩng đầu nhìn về phía căn phòng nhỏ cũ nát, cậu bé trong nhà vẫn bịt tai nhưng hai mắt thì đã mở ra.
Cậu bé đã chứng kiến tất cả, đôi mắt luôn tò mò với mọi thứ đó giờ đang nhìn chằm chằm vào con chó trong vòng tay của Trần Ca.
“Ảnh hưởng của cảnh này đối với Ngô Thanh quả thực là hơi lớn.”
Trần Ca cũng không biết phải làm gì, anh cảm thấy nếu bây giờ mình quay lại phòng thì quá tàn nhẫn với đứa trẻ đó, ngay cả khi ở thế giới phía sau cánh cửa, anh cũng không muốn Ngô Thanh phải trải qua cảm giác tuyệt vọng đó một lần nữa.
“Một đứa trẻ vẫn còn chưa biết chết là cái gì, sẽ dùng cách thức như vậy để nhìn cái chết sao?”
Trần Ca đặt thi thể của Đại Hoàng vào ba lô, sau đó hai tay ôm ba lô trở lại phòng nhỏ.
“Đại Hoàng đâu?” Đứa nhỏ ngẩng đầu, nhìn về phía Trần Ca.
“Nó có chút buồn ngủ, đang ngủ thiếp đi.”
Vài phút sau, trong ngõ có tiếng bước chân, Ngô Kim Bằng đẩy cánh cửa gỗ ra: “Tôi đã dẫn tất cả bọn chúng đến phố Đông rồi.”
“Để tôi đi cùng anh đi, một mình anh không xử lý hết được.”
“Cảm ơn.” Ngô Kim Bằng nhìn Trần Ca một cách biết ơn, đang định rời đi thì góc quần áo của anh đột nhiên bị cậu bé tóm lấy.
“Tại sao bọn họ lại đuổi theo cha?” Cậu bé nhìn Ngô Kim Bằng.
“Cha đang chơi trốn tìm với họ, con có muốn chơi cùng không?” Ngô Kim Bằng sờ đầu cậu bé.
“Có ạ!”
“Vậy thì bây giờ con trốn vào trong hộp gỗ này, đừng chạy lung tung, cũng không phát ra âm thanh, hiểu chưa?”
“Hiểu rồi.” Đứa nhỏ nhảy vào hộp gỗ, ngoan ngoãn ngồi ở trong góc hộp.
Ngô Kim Bằng sờ sờ đầu con trai: “Đứa bé ngốc, tuyệt đối không được để bị bắt, nhất định phải chống đỡ được cho đến khi cha về đấy.”