“Chú nhìn đi đâu vậy?” Gương mặt to hình người bò tới chỗ Trần Ca rồi dừng lại trước mắt anh, đứa bé có vẻ ghét bị nhìn như thế này.
“Xin lỗi, chú thất lễ rồi.” Trần Ca dời mắt, không nhìn chằm chằm vào nơi nối giữa cậu bé với cơ thể con nhện nữa.
Nếu "cửa" đường hầm động Bạch Long thật sự nằm ở trên người đứa bé, đối phương nhất định sẽ không nói cho Trần Ca biết. Cứ tiếp tục như vậy cũng không có ý nghĩa gì, vì vậy Trần Ca dứt khoát kết thúc chủ đề này: “Nếu cháu không muốn nói thì đổi cái khác là được. ”
Trần Ca trở nên nghiêm nghị: “Đây là câu hỏi cuối cùng của chú, nó liên quan đến sự an toàn của tất cả chúng ta, vì vậy chú hy vọng cháu không che giấu bất cứ điều gì về vấn đề này.”
“Chú cứ hỏi đi.” Cậu bé rút cái chân trước đáng sợ của mình về.
“Mấy khuya gần đây cháu có nhìn thấy một cái bóng đi vào đường hầm động Bạch Long không?”
Nhắc tới cái bóng, vẻ mặt cậu bé lập tức thay đổi: “Chú tới đây là vì hắn ta?”
“Xem ra cháu biết gì đó.” Trần Ca hơi phấn khích, cuối cùng anh cũng tìm được một người khá hiểu về cái bóng.
Nhiệt độ trong đường hầm giảm xuống đột ngột, gió lạnh gào thét thổi tới từ nơi sâu hơn của đường hầm, cả đứa trẻ và nữ quỷ trong đường hầm đều không lên tiếng.
Bọn họ im lặng hồi lâu, cuối cùng đứa bé kia nhảy khỏi tường, mấy cái chân nâng đỡ thân thể, để cho nó từ trên cao nhìn xuống Trần Ca.
Hình thể con quái vật này rất lớn, tư thế đứng của nó lúc này khiến Trần Ca cảm thấy bị áp bức mạnh mẽ.
“Quay về đi, càng biết nhiều, chú sẽ càng lún sâu vào nỗi sợ hãi.” Khi cậu bé nói lời này, giọng nói của nó khẽ run lên.
“Cháu đang sợ hãi ư?”
“Không có!” Đứa nhỏ đột nhiên trở nên kích động, giơ chân quét về phía ngực Trần Ca.
Hai tay ôm ngực, vô số khuôn mặt trên cái chân kia tuôn ra ầm ầm, nhưng đến giây cuối cùng lại dừng lại.
“Chúng ta có chung một kẻ thù, chú có thể giúp cháu từ bất cứ khía cạnh nào.” Trần Ca nhìn những cái chân kề gần sát mình, rồi từ từ hạ cánh tay xuống. Nếu cậu bé muốn làm anh bị thương thì vừa nãy anh đã bị bay ra xa rồi.
Một lúc lâu sau, cơ thể đứa bé từ từ hạ xuống, nó ngẩng đầu nhìn Trần Ca: “Tên đó là một kẻ điên. Đây không phải là lần đầu tiên hắn ta tới đường hầm động Bạch Long.”
“Hắn ta đã từng tới đây? Cách đây vài năm à?" Trần Ca nhớ lại cảnh tượng kỳ lạ mà anh nhìn thấy trong đường hầm động Bạch Long lần trước, “anh” khi còn nhỏ đã bị người ta giết chết.
“Chú có biết tại sao tôi và mẹ lại trốn trong đường hầm mà không bước ra khỏi nơi này nửa bước không?” Sự lo lắng hiện lên trong mắt đứa bé.
“Là bởi vì cái bóng sao? Hắn ta muốn hại hai người?”
“Ai biết được? Năm nào tên đó cũng đến đây một lần, lần nào hắn ta cũng mạnh hơn, tôi chỉ có thể ngăn cản hắn bằng chính năng lực của mình.” Đứa bé không cảm nhận được sự đe dọa từ Trần Ca, nhưng lờ mờ cảm thấy cái bóng của người trước mặt này khiến nó rất khó chịu: “Tôi ghét những cái bóng.”
“Dạo gần đây tôi có gặp cái bóng vài lần, mới chỉ qua một tuần mà hắn ta đã trở nên mạnh mẽ hơn, tôi thực sự không biết hắn ta đã làm điều đó như thế nào.”
Có lẽ thông tin do Trần Ca tiết lộ đã khiến cậu bé hơi bất an, sau khi trao đổi bằng mắt với mẹ, nó nói với Trần Ca: “Tôi có thể nói với chú tất cả những gì tôi biết, nhưng chú phải hứa với tôi một điều. ”
“Không thành vấn đề.” Trần Ca không hề hỏi là chuyện gì mà đồng ý ngay, sự thẳng thắn của anh khiến đứa bé không quen cho lắm.
“Tôi muốn chú buộc sợi tơ nhện này vào cổ mình.” Mấy cái chân dưới cơ thể đứa bé xòe ra xung quanh, nơi kết nối cơ thể của con nhện với cơ thể cậu bé tách ra thành một vết nứt nhỏ.
Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ đó, máu tươi chảy xuống dọc theo cơ thể. Vết nứt càng mở rộng, vẻ mặt của cậu bé càng trở nên đáng sợ hơn.
Nó đưa tay vào vết nứt, trông như thể người ta thò tay vào bụng mình vậy.
“Hãy nói cho tôi biết sự lựa chọn của chú.” Cậu bé từ từ vươn tay ra, lấy vài sợi tơ nhện đỏ như máu từ vết nứt. Chúng dính lại với nhau, và dưới sự kéo ra của đứa trẻ, chúng từ từ trở thành một sợi dây dài màu đỏ mỏng dính.
Nhìn thấy sợi dây vẫn còn đang rỉ máu kia, Trần Ca không hề nao núng, câu trả lời của anh vẫn chỉ có bốn chữ: “Không thành vấn đề.”
Anh bước lên phía trước, tới gần cậu bé. Động tác của Trần Ca rất gọn gàng và linh hoạt, không hề lằng nhằng.
Anh dứt khoát như vậy khiến đứa bé nghi ngờ. Nó nhìn Trần Ca một cách nghiêm túc, cảm thấy người có vẻ tốt bụng trước mặt mình rất có thể là một ma quỷ đầy ham muốn tự hủy diệt trong lòng.
Trần Ca đến gần cậu bé, cuối cùng cũng có cơ hội nhìn cận cảnh những vết nứt trên cơ thể nó.
Máu tươi, sợi tơ nhện trông như tơ máu, mùi máu tanh nồng nặc đến nỗi người ta hít thở không thông, tất cả các đặc điểm trên đều phù hợp với “cửa máu.”
Trần Ca dùng hai tay cầm lấy tơ nhện, mỉm cười nhìn đứa trẻ, trong lòng thì điên cuồng gào thét tên Trương Nhã, muốn Trương Nhã xem tơ nhện có nguy hiểm đến tính mạng của mình hay không, nhưng Trương Nhã không phản ứng gì.
Tơ nhện từ từ tiến đến cổ anh. Trần Ca không do dự nữa, vừa định cột tơ nhện vào cổ thì nữ quỷ trong đường hầm đứng dậy vươn tay gạt tơ nhện sang một bên.
Có thể là do lần trước Trần Ca để lại ấn tượng tốt với nữ quỷ đường hầm nên lần này cô ta đã giúp anh.
“Chú thật sự không sợ chút nào sao?” Trong đôi mắt cay độc của đứa bé hiện lên vẻ nghi ngờ, nó xoay người: “Đi với tôi, tôi biết rất nhiều chuyện về cái bóng, có lẽ chúng ta có thể hợp tác một lần.”
Ban đầu, Trần Ca không hiểu tại sao cậu bé lại thay đổi ý định. Anh đi theo cậu bé, bỗng trên đỉnh đầu có cảm giác như có thứ gì đó sượt qua tóc mình. Anh ngẩng đầu lên nhìn, mí mắt khẽ giật.
Ở chính giữa đường hầm, trên đỉnh đường hầm tối om, có treo đầy những “xác chết.”
Cổ của họ đều bị quấn trong tơ nhện, như thể đang treo cổ, hai chân buông thõng xuống,
“Bị vướng vào tơ nhện, chú chỉ có một con đường chết. Tôi không biết tại sao mẹ tôi lại ngăn cản, nhưng tôi tôn trọng sự lựa chọn của bà ấy.” Trái tim đứa bé bị bóp méo bởi sự tức giận và hận thù, điều duy nhất nó quan tâm trên đời này chính là mẹ nó.
Cậu bé trèo lên bức tường, "khu rừng thi thể" này là nơi nó thường nghỉ ngơi: “Tôi từng nhìn thấy cái bóng từ lâu lắm rồi. Lúc đó hắn ta không mạnh mẽ như vậy, chỉ là một đứa bé lớn hơn tôi một chút".
“Tôi không biết hắn ta đến từ đâu và xuất hiện như thế nào. Tôi chỉ biết rằng hắn ta đã tìm kiếm đủ loại trẻ em, hình như là hắn ta muốn đưa những đứa trẻ này cho một thứ gọi là Minh Thai ăn.”
“Hắn ta nói với tôi rằng mình cần xây dựng một cánh cửa ở trấn Lệ Loan. Ban đầu tôi không hiểu cửa có nghĩa là gì, nhưng sau đó tôi mới biết cửa mà hắn ta nói đến chính là thứ này.” Cậu bé cử động cơ thể, máu tươi chảy ra, giữa nửa người trên của nó và cơ thể con nhện khổng lồ có một khe hở, vết lõm lớn hiện lên rõ ràng: “Tôi có một cánh cửa bị biến dạng, cánh cửa này kẹt lại trên người tôi. Khi tôi bị lửa lớn thiêu rụi, tôi đã đẩy nó ra từng chút một.”