“Cô ta ở ngay trong giếng, chỉ là còn chưa tỉnh lại.” Người phụ nữ họ Chu không lùi về phía sau, đứng trước mặt bảo vệ hai đứa bé.
“Cô không nói, vậy tôi không thể làm gì khác hơn là tự mình đi tìm.” Kẻ áo đen phất phất tay với áo đỏ bên cạnh, con quái vật mặt mọc khắp người ấy trực tiếp chui vào thân thể của một thôn dân vừa rồi, không tới một giây, thôn dân kia đã tê liệt ngã xuống đất, không còn hơi thở.
“Xem ra không phải hắn.” Kẻ áo đen ngẩng đầu lên: “Nữ quỷ bị thôn dân dồn ép đến chết, cho dù thân thể bị trọng thương không thể duy trì hình thể cũng chắc chắn không bám trên người thôn dân, vậy cô ta sẽ bám lên người ai?”
Thay vì nói kẻ áo đen đang suy luận, không bằng nói hắn ta đang cố ý thăm dò phản ứng của người phụ nữ họ Chu.
Trước khi tiến vào thôn Hoạt Quan, Hiệp hội kể chuyện lạ đã nhận được rất nhiều tin tức, chỉ có điều phần lớn những tin tức này đều tương đối mơ hồ, cần nghiệm chứng lại.
Nghe thấy giọng nói của kẻ áo đen, người phụ nữ họ Chu rõ ràng đã trở nên căng thẳng.
“Nữ quỷ chán ghét phần lớn thôn dân, nhưng có một người phụ nữ họ Chu là ngoại lệ.” Kẻ áo đen gọi áo đỏ mặt mọc khắp người đến bên cạnh, ngón tay xuyên qua tóc quái vật kia, dịu dàng vuốt ve nó giống như đối đãi với người yêu: “Nếu như tôi là con nữ quỷ kia, nhất định sẽ bám lên trên thân người mà mình tin tưởng nhất.”
Hắn ta vỗ nhẹ đầu áo đỏ, giọng đột nhiên biến đổi, đưa tay chỉ về hướng người phụ nữ họ Chu trước mặt: “Giết cô ta!”
Không có dấu hiệu nào, kẻ điên này giây trước vẫn còn nói những chuyện khác, giây tiếp theo đã trở mặt ngay lập tức.
Người phụ nữ họ Chu cũng không ngờ đối phương sẽ quyết đoán như vậy, thời khắc nguy cấp, phụ kiện mà cô ta lấy ra từ trong chiếc quan tài đỏ biến đổi.
Mỗi một món trang sức đều ẩn giấu một lệ quỷ nửa người nhuộm máu, đây cũng là lá bài tẩy cuối cùng của người phụ nữ họ Chu.
Cô ta quay đầu nhỏ giọng nói một câu với Giang Linh, sau đó dùng toàn lực điều khiển lệ quỷ chống đỡ lại áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ.
Giang Linh và Phạm Úc nghe lời cô ta nói, từ từ lùi về phía sau.
Quái vật mặt mọc khắp người phát ra tiếng cười rợn người, áo đỏ này không giống với những áo đỏ khác cho lắm, nó giống như tập hợp của các oán niệm hơn, rất có khả năng đến từ thế giới đằng sau “cửa”.
Ma quỷ chui ra từ đồ trang sức bị xé nát, mặt người trên thân quái vật kia đều làm ra cùng một động tác: há miệng ra, cắn về phía người phụ nữ họ Chu.
Dường như kẻ áo đen đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu, giọng nói của hắn ta cũng run rẩy: “Ăn một áo đỏ cao cấp, điều này trước kia căn bản không dám tưởng tượng!”
Kẻ áo đen cuối cùng cũng nói ra mục đích thực sự lần này Hiệp hội kể chuyện lạ đến thôn Hoạt Quan, không biết thông qua đường dây nào mà bọn họ biết được trong thôn Hoạt Quan có một áo đỏ cao cấp bị thương, tất cả bố trí đều tiến hành xung quanh lệ quỷ áo đỏ kia.
Chỉ cần có thể nuốt trọn áo đỏ cao cấp bị thương kia, Hiệp hội kể chuyện lạ sẽ có áo đỏ cao cấp thuộc về mình.
Từng cái miệng há to cắn người phụ nữ họ Chu, sau khi dừng lại hai ba giây, con quái vật mặt mọc khắp người đột nhiên dừng động tác lại.
“Không có ở trên người cô ta?” Kẻ áo đen hơi sửng sốt, ánh mắt dừng trên người Giang Linh và Phạm Úc: “Hơi phiền phức rồi đây, nếu như vậy chỉ có thể giết chết toàn bộ.”
Con quái vật mặt mọc khắp người xông về phía Giang Linh, kẻ áo đen đứng tại chỗ, dường như hắn ta đã biết trước kết quả nên không thèm quan tâm đến những chuyện này, chỉ làm chuyện của mình.
Hắn ta đưa tay lục lọi trong áo choàng đen, lấy ra một mớ người giấy, biểu cảm của mỗi một người giấy đều vô cùng đau đớn.
“Ba mươi bốn người của thôn Lâm Quan đều ở đây, theo lời nói của bọn họ, mười mấy năm trước người chạy ra khỏi thôn Hoạt Quan hoặc ít hoặc nhiều đều có quan hệ với người phụ nữ họ Chu, trong đó còn bao gồm cả đời sau của cô ta.” Kẻ áo đen từ từ đứng lên, nhìn chằm chằm vào Giang Linh: “Bên trong đám người chạy trốn chỉ có con nhóc kia không bị mình làm thành người giấy, nếu nói vậy, kẻ mà nữ quỷ có khả năng bám thân nhất chính là con nhóc đó.”
Phạm Úc nắm tay Giang Linh chạy vào trong thôn, nhưng hai đứa bé làm sao có thể chạy thoát quái vật áo đỏ sau lưng.
Mắt thấy con quái vật mặt mọc khắp người kia càng ngày càng gần, Phạm Úc đột nhiên nghe thấy góc tường phía trước truyền đến một giọng nói quen thuộc.
“Bên này!”
Trần Ca cất búa của bác sĩ nát sọ và quyển truyện tranh vào trong ba lô, hai tay trống không đứng phía trước, dường như anh đã sớm chuẩn bị sẵn đường chạy trốn.
“Trần Ca?” Phạm Úc thả chậm tốc độ, hơi kinh ngạc, đây cũng là lần đầu tiên cậu bé gọi tên Trần Ca.
Không đợi cậu bé kịp phản ứng đã bị Trần Ca ôm lên: “Không biết lớn nhỏ! Sau này phải gọi chú là chú!”
Mỗi tay ôm một đứa, Trần Ca chạy thục mạng vào trong thôn.
Gần như là cùng một con đường, cảnh tượng mười mấy phút trước vừa mới xuất hiện lại diễn ra lần nữa.
Chỉ khác là gánh nặng Trần Ca mang theo gia tăng, mà quái vật truy đuổi phía sau biến thành áo đỏ.
Trần Ca liên tục kêu tên Hứa Âm, Trương Nhã và ông chú, Trương Nhã không có chút phản ứng nào, Hứa Âm có lòng mà không có sức, sau khi ông chú nhìn thấy áo đỏ thì lập tức trốn đi, lại càng không thể trông cậy được.
Không biết còn bao lâu nữa trời mới sáng, vì kéo dài thời gian, Trần Ca dựa theo ấn tượng trong đầu, cố ý chạy về những nơi nguy hiểm trong thôn.
Tấm bản đồ A Khánh cho phát huy tác dụng rất lớn, tất cả những nơi nguy hiểm được đánh dấu bằng dấu gạch chéo đỏ Trần Ca đều chạy qua một lần, nhưng cho dù như vậy vẫn không có cách nào kéo giãn khoảng cách với áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Chú sắp hết chạy nổi rồi! Hai đứa có gì muốn nói không!”
Trần Ca cảm thấy có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong phổi, hai chân cũng đã chạy tới mức mất đi tri giác.
“Chú, chú thả tụi cháu xuống để tụi cháu tự đi.” Trong giọng nói của Phạm Úc bớt đi chút lạnh lùng.
“Nếu như chú thật sự không chịu được nữa thì chạy về phía tây của thôn, vào căn nhà thứ ba bên trái.” Giọng nói của Giang Linh gần như vang lên cùng lúc với Phạm Úc, điều khiến Trần Ca nghi hoặc là giọng điệu cô bé nói chuyện khác hẳn lúc trước, cảm giác như một người phụ nữ trưởng thành đang nói chuyện.
Hiệp hội kể chuyện lạ đã đoán đúng? Áo đỏ ẩn núp trên người Giang Linh?
Trong đầu Trần Ca thoáng xẹt qua suy nghĩ này, anh vẫn luôn núp ở gần giếng nước nghe lén, biết rõ những chuyện đã xảy ra.
“Được! Vậy đi nơi đó!”
Trần Ca thay đổi phương hướng, dốc toàn lực chạy vào ngôi nhà thứ ba: “Sau đó làm gì!”
“Vào nhà, để tôi ở cửa phòng ngủ bên trái.” Giọng nói của Giang Linh càng trở nên quái dị.
Trần Ca đá văng cửa gỗ, tiến vào gian chính, trong phòng này không có quan tài, cũng không có bất kỳ vật dụng trong nhà nào, ngay cả lớp sơn tường cũng bị cạo sạch một tầng.
Không nghĩ đến nguyên nhân, Trần Ca đặt cô bé ở cửa phòng ngủ bên trái, sau đó trực tiếp nằm xuống đất, anh dốc toàn lực chạy gần như khắp thôn, cho dù là người làm bằng sắt cũng không chịu được.
Bên ngoài căn nhà truyền đến tiếng cười quái dị, từng gương mặt người xuất hiện ở cửa, áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ đã đuổi tới.
“Tôi trước giờ ân oán luôn rõ ràng, chờ giải quyết tên này rồi sẽ cảm ơn cậu sau.” Giang Linh nhìn Trần Ca, cắn vỡ cổ tay mình, mặc cho máu chảy xuống lòng bàn tay: “Tôi chỉ muốn làm người mà thôi, tại sao lại khó khăn đến vậy?”
Cô bé khẽ tựa vào cửa gỗ, khi thân thể của cô chạm được đến cửa phòng, trên cánh cửa không thể nào bình thường hơn kia lại xuất hiện từng vệt máu dày đặc.
“Những vệt máu này đều là tôi từng để lại, căn nhà này chính là nơi ác mộng của tôi bắt đầu.”
Giang Linh dùng sức đẩy cửa gỗ ra, sau cửa là một thế giới màu đỏ máu.