Trần Ca bò ra khỏi đường hầm và quan sát xung quanh một lát.
Căn nhà này không có cửa sổ, vài loài gia cầm vừa chết không lâu đang nằm cách đường hầm không xa.
“Cô ta dùng máu gia cầm? Nó có thể lừa phỉnh lệ quỷ ư?”
Trần Ca mơ hồ nghe thấy tiếng trẻ con khóc nên đi dọc theo cầu thang lên tầng hai.
Có thể thấy rõ đó là căn phòng của một người phụ nữ, nội thất bố trí đơn giản, điểm khác của nó với những căn nhà còn lại là bên trong không đặt quan tài mà là một chiếc giường gỗ.
Anh vén màn giường dày lên và trông thấy mấy chiếc giỏ trúc đặt song song trên đó, ngoài miệng từng đứa trẻ trong giỏ đều được đặt một lá cỏ.
Dường như lá cỏ đó có tác dụng an thần nên mấy đứa trẻ phải rời khỏi tầm tay cha mẹ cũng không khóc quá dữ.
“Người phụ nữ họ Chu này mang mấy đứa trẻ đi là để bảo vệ chúng ư?”
Chỉ chốc lát sau, Trần Ca phát hiện một quyển vở dưới gối, mở ra mới thấy trong vở ghi tên và địa chỉ của từng người.
Có lẽ người viết biết ít chữ nên một số chỗ đã dùng ký hiệu để thay thế.
“Thoạt nhìn người phụ nữ họ Chu ở bên ngoài chỉ mới ba, bốn mươi tuổi, thế nhưng quyển vở này ố vàng và cũ nát như từ rất nhiều năm trước.” Trần Ca cầm vở, có điều anh thật sự không hiểu chữ phía trên, nhìn như chữ Hán nhưng phần lớn đều không nhận ra mặt chữ: “Địa chỉ rất mơ hồ, tên người thì có thể phân biệt được một chút, chẳng lẽ bọn họ là những đứa nhỏ được cứu ra ngoài?”
“Cậu nói đúng, bọn họ đều là những đứa trẻ mà tôi đưa ra ngoài.” Giọng nói của một bà lão chợt vang lên từ phía sau khiến Trần Ca xoay phắt lại, tay cầm chặt máy cát-sét mini.
“Người cần phải sợ là tôi mới đúng chứ? Hay là cậu cảm thấy bà lão đã đạp một chân vào quan tài như tôi có thể đe dọa cậu?”
Có lẽ vì bà đã rụng hết răng nên giọng nói rất kỳ quái. Trần Ca cầm máy cát-sét mini đi vào trong và thấy một bà lão có gương mặt đầy nếp nhăn, lưng còng ở phòng bên cạnh.
Bà nằm nghiêng trên giường gỗ, hai bắp chân đã teo tóp, chỉ còn đầu và một cánh tay có thể hoạt động một cách miễn cưỡng.
“Cụ là...” Bà lão này trông rất lớn tuổi nên Trần Ca vô thức dùng “cụ” để xưng hô.
Bà lão nhếch miệng cười mỉm với Trần Ca: “Tôi là một Người Lệ Quỷ Quan Tâm.”
Trần Ca vừa nghe câu này thì trong đầu liền ù lên vì lời bà lão nói quá quen với anh!
“Tôi thấy rất thân thiết với đứa bé như cậu, hẳn là cậu cũng quen biết bọn họ nhỉ?” “Bọn họ” mà bà lão nói chính là lệ quỷ.
“Không sai, tôi không chỉ quen biết bọn họ mà còn xây dựng một ngôi nhà để bọn họ ở nữa.”
“Vậy cậu mạnh hơn tôi nhiều rồi.” Bà lão cố gắng bày tỏ thiện ý của mình: “Ngồi xuống đi, tôi không nghe thấy tiếng cửa mở nên nghĩ chắc cậu chạy từ đường hầm của từ đường vào, tôi đoán cậu định lén lút mang mấy đứa trẻ đi trong dịp cúng tế, đúng không?”
“Ừm, đúng là tôi định thế.” Trần Ca không đến gần bà lão mà chỉ thả tay khỏi máy cát-sét mini.
“Đúng như tôi nghĩ, người có thể được lệ quỷ quan tâm đều sẽ có phẩm chất đến ma quỷ cũng công nhận.” Giọng điệu của bà lão rất bình thường nhưng lại làm người ta thấy rất thoải mái.
“Phẩm chất được lệ quỷ công nhận ư?”
“Ừ.”
Bà lão cố dùng sức gật đầu, bắt đầu kể lại mọi chuyện năm xưa dưới sự truy hỏi của Trần Ca.
Nhìn chung thì câu chuyện không khác những gì A Khánh kể, điểm khác là lệ quỷ của bà lão không hề trả thù vô độ mà giống như còn sót lại một ít tình cảm hơn.
Bà lão từng cứu nữ quỷ ba lần nên nữ quỷ đồng ý giúp bà lão làm ba chuyện không quá đáng.
Bình thường lệ quỷ đó cũng sẽ đối xử đặc biệt với bà, ví dụ như nó chưa từng vào nhà bà, khi ma quỷ khác xuất hiện trong thôn và đe dọa đến mạng sống của bà lão thì nó sẽ giết chết chúng.
“Cô ấy tàn sát cả thôn, không một kẻ ác nào may mắn thoát khỏi. Tôi hiểu cho cô ấy, thậm chí còn cảm thấy hả hê nữa, nhưng chuyện xảy ra sau đó lại khiến tôi nhận ra có gì đó khác thường.” Bà lão rất yếu, nói một đoạn sẽ nghỉ một lát: “Tại gia đình mà cô ấy từng ở xuất hiện một cánh cửa màu đỏ mà chỉ mình cô ấy có thể mở ra.”
“Sau khi tàn sát thôn, cô ấy buông bỏ chấp niệm. Đáng lẽ ra cô ấy sẽ rời đi, nhưng vì muốn vào trong cánh cửa ấy xem thử trước khi rời đi nên vấn đề mới phát sinh.”
“Chờ đến khi cô ấy bước ra khỏi cánh cửa ấy thì cả người đã chìm trong thù hận, đôi mắt ngập tràn sự ác độc. Cô ấy hoàn toàn biến thành một người khác.”
“Tôi không rõ cô ấy gặp được gì ở bên trong cửa mà chỉ biết rằng cô ấy có ác ý với tất cả mọi thứ. Cô ấy chuẩn bị nhốt con cháu đời sau của những kẻ gây ra tội ác ở đây để bọn họ làm quái vật đời đời kiếp kiếp, thậm chí cô ấy còn chẳng tha thứ cho những người bình thường nữa.”
Sự đau khổ sâu sắc bắt đầu ẩn giấu trong giọng nói của bà lão: “Tôi không có khả năng cản cô ấy lại nên chỉ có thể dùng cách của mình để cứu một số đứa trẻ vô tội vào thời điểm cô ấy điên cuồng thôi.”
“Như cậu đã chứng kiến đấy, hằng năm cô ấy sẽ thức tỉnh một lần để bước vào thế giới sau cánh cửa, nếu như những đứa trẻ này được đặt ở nơi khác thì sẽ bị cô ấy giết chết, chỉ mỗi chỗ tôi mới có thể đảm bảo an toàn thôi.”
“Chỉ cần chịu đựng qua đêm nay để cô ấy bước ra khỏi cửa thì cô ấy sẽ ngủ say lần nữa.”
Bà lão không biết rốt cuộc thế giới phía sau cửa ấy có gì, bà chỉ biết rằng mỗi khi đến thời điểm này hằng năm thì nữ quỷ đều sẽ đến thế giới ấy một chuyến.
“Vậy tại sao mọi người không trốn đi, cả thôn bỏ đi luôn?” Trần Ca mở miệng hỏi.
“Tất cả những người từng uống nước giếng đều không trốn thoát được mà sẽ bị cô ấy dây dưa cả đời, đây cũng là nguyên nhân tôi chỉ cứu mấy đứa trẻ mới sinh.”
“Dây dưa cả đời ư? Nhưng tôi nghe nói có một nhóm người đã chạy khỏi thôn này vào mấy chục năm trước, bọn họ cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cả.” Trần Ca đang nói đến nhóm cha mẹ của Giang Linh.
“Đó là chuyện ngoài ý muốn, trong một ngày của mấy chục năm trước, cô ấy bước vào cánh cửa ấy nhưng đến đêm lại không trở về.”
“Người trong thôn lo lắng chờ đợi suốt một tháng, sau đó phát hiện cô ấy vẫn chưa trở về nên một số người đã đoán rằng cô ấy chết ở bên đó rồi.”
“Lúc đó thôn này có hai luồng ý kiến, một là yên tâm sống tại thôn, hai là nhân cơ hội chạy đi.”
“Tiếp đó, một nhóm người có cơ thể dị dạng không rõ ràng lén lút chạy ra ngoài, và cô ấy đã trở lại vào ngày thứ ba sau khi bọn họ chạy đi.”
“Trong số những người chạy trốn có con cháu của tôi nên tôi đã cầu xin cô ấy buông tha cho bọn họ, nhưng phải dùng hết hai ân huệ mới đổi được hai mươi năm bình an.”
Bà lão ho khan ngày càng dữ hơn làm Trần Ca không dám hỏi tiếp, dù sao anh cũng đã biết đủ thông tin từ bà rồi.
“Cụ à, cụ hãy nghỉ ngơi cho tốt, tôi sẽ không làm phiền nữa. Tôi muốn dẫn một trong những đứa bé ấy đi, đây là giao ước giữa tôi với một người trong thôn này.”
Trần Ca xoay người định tìm kiếm đứa con của A Khánh, nhưng anh chưa đi được mấy bước thì giọng nói của bà lão lại vang lên ở phía sau: “Thật ra tôi gọi cậu qua đây là vì một chuyện khác nữa.”
“Nó có liên quan đến nữ quỷ nhảy giếng kia à?” Trần Ca đã tìm thấy đứa trẻ treo đồng tiền trên cổ, mặt mũi trông rất đáng yêu.
Bà lão lắc đầu, hai mắt nhìn chằm chằm mặt của Trần Ca: “Cậu có nhận ra nhiệt độ cơ thể của mình đang giảm dần không?”