Ánh mắt của người phụ nữ nguyền rủa rời khỏi khuôn mặt của Trần Ca và nhìn lướt qua mu bàn tay của anh.
Vừa rồi khi một người một quỷ ở gần gần, vết thương trên mu bàn tay không thể khép lại được của Trần Ca lại lại bắt đầu rỉ máu, có vẻ như bị kích thích.
“Vết thương trên mu bàn tay của tôi là do cô để lại sao?” Trần Ca nâng cánh tay lên, nhưng người phụ nữ nguyền rủa chỉ gật đầu.
Mười mấy phút sau, Khu Nội Trú Số Ba trở lại bình thường, tất cả các sợi tơ đen đều biến mất không còn gì nữa.
Lão Chu và Đường Tuấn từ dưới đất đứng dậy, sau khi chắc chắn rằng mọi người đều ổn, Môn Nam cũng tỉnh dậy sau cơn hôn mê.
“Chúng tôi đã đánh giá sai sức mạnh của người phụ nữ nguyền rủa, cô ta có lẽ là con quỷ mạnh nhất trong thành phố này.” Môn Nam hít một hơi khí lạnh: “Thua cô ta cũng không mất mặt lắm, nhưng có lẽ chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn về chuyện xin sự trợ giúp của cô ta.”
“Chúng ta đã gặp tất cả ba lệ quỷ đáng sợ nhất trong thành phố này, những lệ quỷ còn lại sẽ do những khách trọ trong nhà trọ Bình An xử lý, Trần Ca, anh cứ thành thật ở trong nhà ma đi, đừng có chút quan hệ nào với chúng tôi nữa.” Đầu óc Tả Hàn rất sáng suốt, suy nghĩ rõ ràng: “Sau khi chuẩn bị đầy đủ, chúng tôi sẽ đến nhà ma tìm anh.”
Sau khi Tả Hàn nói xong, phát hiện Trần Ca vẫn chưa mở miệng trả lời, cậu ta vỗ nhẹ vào vai Trần Ca: “Đừng để những lời mà người phụ nữ nguyền rủa trong lòng, người đã không có trái tim, thì có còn là một con người hoàn chỉnh được không?”
“Thực ra những gì cô ta nói đều có lý.”
“Đừng suy nghĩ lung tung, anh chính là chìa khóa thoát hiểm cho tất cả chúng ta...” Tả Hàn còn chưa kịp nói xong đã nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của Trần Ca.
Thành thật mà nói, trong tất cả bọn họ, Tả Hàn là người hiểu Trần Ca nhất.
Cậu ta cũng đã nghĩ đến việc đánh đổi mạng sống để giao dịch với Độc Nhãn, chỉ khi bị ép buộc đến tình trạng đó thì mới có thể hiểu được cảm giác này.
Tả Hàn biết rõ Trần Ca, tâm điểm của mọi sự hỗn loạn, phải chịu đựng nỗi tuyệt vọng và đau đớn hơn bản thân cậu ta gấp hàng chục lần, cậu ta muốn an ủi Trần Ca nhưng tất cả các từ ngữ đều có vẻ vô lực trước hiện thực tuyệt vọng này.
“Chúng ta sẽ lấy lại ký ức.” Tả Hàn không làm phiền Trần Ca đang trầm ngâm, bọn họ cùng nhau rời khỏi Khu Nội Trú Số Ba.
Sau khi thảo luận về thông tin liên lạc mới, Trần Ca mới tách khỏi những người thuê nhà ở nhà trọ Bình An, anh cũng phải mất một thời gian dài mới trở lại nhà ma ở khu vui chơi.
Nằm trên giường trong phòng nghỉ của nhân viên, trước đây anh chỉ cảm thấy ánh nắng mặt trời của thế giới này chiếu trên người rất ấm áp, nhưng hiện tại lại có chút sợ mặt trời mọc.
Anh không biết điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai, nhưng anh biết rằng ngày mai chắc chắn phải tồi tệ hơn hôm nay.
Tai họa đang từng bước đến gần, Trần Ca nằm trên giường, cả đêm không ngủ.
8 giờ sáng hôm sau, Trần Ca theo thói quen dậy và bắt đầu dọn dẹp, nhà ma chưa được mở cửa đón khách nhưng anh vẫn đều đặn đi kiểm tra đạo cụ trong từng cảnh.
Lúc 8 giờ 10 phút, Trương Nhã xuất hiện trước cửa nhà ma, vẻ mặt mệt mỏi, dường như chỉ trong vài ngày cô đã gầy đi rất nhiều.
Đêm qua cô lại gặp ác mộng, hai giờ sáng cô hoảng sợ tỉnh lại, chỉ cần nhắm mắt vào, trong đầu sẽ tự động hiện lên thảm cảnh trong mơ.
Tình trạng của cha cô ngày càng nặng, mẹ cô phải một mình chăm sóc ông, Trương Nhã cũng không muốn tạo thêm áp lực cho họ, cô không dám nói cho cha mẹ mình biết nên đành coi Trần Ca như đối tượng để trút bầu tâm sự.
“Sau 3 giờ sáng thì tôi không thể nào ngủ được nữa, tôi thức dậy và muốn uống một chút nước, khi đi ngang qua cửa sổ, tôi phát hiện ở dưới tầng có một người, anh ta đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ của tôi và cứ cười suốt.” Trương Nhã dựa vào người Trần Ca: “Những cảnh trong cơn ác mộng đang dần trở thành hiện thực, hiện tại tôi đã hơi không thể phân biệt được bọn họ.”
Nghe vậy, Trần Ca biết rằng bệnh viện đã bắt đầu nhắm vào Trương Nhã.
Đây là phong cách từ trước đến giờ của bệnh viện, khiến người bình thường phát điên trước, sau đó mới từ từ can thiệp và “điều trị” cho họ.
Hiện tại Trần Ca đang rất lo lắng Trương Nhã sẽ sụp đổ, sau đó được đưa đến Bệnh viện Trung ương Tân Hải, một khi đã đi vào bệnh viện thì việc đi ra có lẽ sẽ là rất khó khăn.
Vào một khoảnh khắc nào đó, anh thậm chí còn có suy nghĩ đưa Trương Nhã trốn đi, nhưng bọn họ có thể trốn đi đâu được chứ? Đây là một thành phố vô vọng, tất cả những ký ức và những điều tốt đẹp đều là hư cấu, cho dù muốn trốn thoát cũng không thể tìm ra được phương hướng.
Nhìn Trương Nhã phờ phạc, ngón tay Trần Ca từ từ nắm chặt: “Cô đi vào phòng và ngủ một giấc đi, có tôi đây rồi.”
Không có cách nào nói ra lời muốn nói, sự thật tàn khốc đều bị anh chôn chặt ở đáy lòng, trong cuộc sống tươi đẹp đang dần dần bị tan vỡ, Trần Ca cẩn thận chăm sóc cho Trương Nhã, hiện tại đây là điều duy nhất mà anh có thể làm được.
Mở cửa phòng nghỉ của nhân viên, Trần Ca nhìn Trương Nhã đang ngủ say, trong lòng thầm ghi nhớ dáng vẻ cô.
“Mình luôn cảm thấy mình nợ cô ấy rất nhiều.”
Ghé người vào bên giường, Trần Ca một tấc cũng không rời, vì anh biết đây có thể là lần cuối cùng.
Khi đến gần trưa, ban quản lý khu vui chơi và một vài nhân viên bảo vệ bước vào nhà ma, bọn họ ngay cả chào hỏi cũng không buồn làm, cứ tự ý xông vào.
Chờ đến khi Trần Ca chạy đến, ban quản lý khu vui chơi đã đơn phương quyết định phương án chỉnh đốn và cải cách.
Cảnh Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm phổ biến nhất trong nhà ma là sẽ bị phá bỏ trong vòng ba ngày, bọn họ cho là cảnh này đã dọa ngất quá nhiều du khách, tạo thành ảnh hưởng rất tồi tệ, nhất định phải dỡ bỏ.
Mấy con người không chuyên cứ đi đi lại lại trong cảnh, bình luận về những cơ quan và đạo cụ được Trần Ca thiết kế cẩn thận, chỉ cần là những thứ bọn họ cảm thấy ngứa mắt thì nhất định phải dỡ bỏ.
Để không đánh thức Trương Nhã, Trần Ca cầm giấy và bút đi theo những người quản lý đó, cẩn thận ghi lại tất cả những thay đổi cần thực hiện.
Đây không phải là nhà ma của anh, đây là nhà ma của Trương Nhã, anh đang muốn cố gắng hết sức để giữ lại nhà ma, và giúp nó có thể mở cửa trở lại.
Chỉ cần có thể mở cửa kinh doanh, bọn họ sẽ có cơ hội vượt qua khó khăn này, đây chỉ là yêu cầu rất nhỏ bé mà thôi.
Có hơn 70 nơi cần phải sửa chữa, một cảnh phải phá bỏ, và Trần Ca phải làm tất cả những việc này trong vòng ba ngày.
Khi ban quản lý khu vui chơi rời đi, bàn tay cầm tờ giấy của Trần Ca bởi vì quá dùng sức cho nên đã làm tờ giấy nhăn lại.
“Có thể mở cửa được là tốt rồi, cuộc đời cũng sẽ có lúc khó khăn thôi.”
Chờ đến khi Trương Nhã tỉnh dậy, Trần Ca cầm tờ giấy đưa cho cô.
Nhìn thấy nội dung trên tờ giấy, Trương Nhã cũng rất khó chịu, trong khi đó, Trần Ca ở bên cạnh không ngừng khuyên bảo cô.
Buổi chiều, cả hai bắt đầu sửa chữa nhà ma, đóng cửa cảnh Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm và loại bỏ hầu hết các đạo cụ đáng sợ.
Cả hai bận rộn đến sáu giờ tối, định cùng nhau đi ăn tối thì Trương Nhã lại đột nhiên nhận được điện thoại từ gia đình cô.
Cha của Trương Nhã đã được chuyển đến một phòng bệnh khác, và mẹ của cô vẫn phải ở với ông.
Sau khi nhận được điện thoại, Trương Nhã lại vội vã đến Bệnh viện Trung ương Tân Hải, Trần Ca chở cô đến cổng bệnh viện.
Khi cả hai chia tay, Trần Ca đã nắm tay Trương Nhã và bảo cô hãy đến nhà ma để tìm anh vào ban đêm nếu cô sợ và cố gắng đừng ở nhà một mình.
Nhìn thấy Trương Nhã đi vào sâu trong Bệnh viện Trung ương Tân Hải, trái tim của Trần Ca từ từ siết chặt, anh rất sợ rằng đây sẽ là lần cuối cùng hai người gặp nhau.
Trở lại nhà ma, Trần Ca vẫn không thể giữ được bình tĩnh.
Anh cứ đi loanh quanh trên hành lang, đến khoảng chín giờ tối, anh muốn lao vào việc để làm tê liệt bản thân như thường lệ.
Nhưng khi cầm tờ ý kiến để chỉnh sửa nhà ma và bước vào trong cảnh thì cả người anh đều trở nên mờ mịt.
Anh dốc tất cả tài năng và khả năng của mình cũng là vì muốn cho các du khách thích nhà ma hơn và mang đến cho mọi người trải nghiệm tốt hơn, anh chưa bao giờ trải qua cảm giác chủ động phá hỏng những thiết bị mà mình chế tạo ra.
Nắm chặt cây búa đạo cụ, Trần Ca nhìn cảnh do chính mình tạo ra, rồi lặng lẽ bước vào bên trong.
Trong một đêm, Trần Ca đã phá hỏng cảnh Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm và chỉnh sửa lại tất cả các điểm hù dọa.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ và chiếu sáng nhà ma u ám nhưng Trần Ca lại không thể cảm thấy một chút ấm áp nào, dường như có một cái lạnh thấu xương ẩn hiện trong ánh sáng đó.
“Trời đã sáng rồi.”
Ngồi trước cửa nhà ma, Trần Ca đã cả đêm không nhắm mắt nhưng lại không thấy buồn ngủ, anh sờ đầu con mèo trắng, lặng lẽ ngồi nhìn về phía xa, đợi Trương Nhã đến.
Vào lúc 10 giờ 30 sáng, rất lâu sau khi khu vui chơi mở cửa hoạt động, Trương Nhã mới vội vã đến nhà ma.
Trần Ca đã thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Trương Nhã xuất hiện, anh thực sự lo lắng đêm qua sẽ là một lời tạm biệt.
“Trương Nhã, cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, nhà ma giao cho tôi là được rồi.” Trần Ca cả đêm không ngủ mong rằng Trương Nhã có thể nghỉ ngơi thật tốt, anh đứng bên cạnh Trương Nhã, trong mắt chất chứa nhiều cảm xúc phức tạp.
Cả hai bước vào bên trong nhà ma, Trương Nhã vô cùng ngạc nhiên khi thấy rằng Trần Ca đã hoàn thành việc sửa sang theo yêu cầu của quản lý khu vui chơi: “Đêm qua anh không ngủ à?”
Trương Nhã nhớ lại những gì Trần Ca vừa nói, cô cảm thấy hơi đau lòng.
12 giờ trưa, Trần Ca tìm thấy nhân viên quản lý khu vui chơi, yêu cầu đối phương đến kiểm tra lại nhà ma, anh và vốn tưởng rằng có thể mở cửa kinh doanh như bình thường, nhưng không ngờ rằng đối phương chỉ để lại một câu chờ đợi thông báo rồi rời đi.
Gần như không còn hy vọng gì ở con đường phía trước, nhưng cả Trần Ca và Trương Nhã đều không bỏ cuộc.
Buổi chiều Trương Nhã lại đến bệnh viện, một mình Trần Ca ở lại trong nhà ma, nhìn cảnh đã được sửa đổi đến mức không thể nhận ra, mấp máy đôi môi khô khốc.
Hơn 11 giờ đêm, hàng rào bảo vệ của nhà ma kéo ra, Trần Ca, người đang ở trong cảnh đã phải vội vã ra ngoài.
Anh nhìn thấy Trương Nhã đang dựa vào hàng rào bảo vệ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, bước đi có chút bất ổn.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Ca nhanh chóng đỡ Trương Nhã vào nhà.
“Hơn 8 giờ tối, sau khi rời khỏi bệnh viện và trở về nhà, tôi luôn cảm thấy buồn bực khó chịu, những ký ức kinh hoàng trong cơn ác mộng cứ như muốn xuyên vào não tôi.” Trương Nhã đau đớn nhắm mắt lại: “Thế giới trong mắt tôi cứ tự dưng chảy máu, người đàn ông kỳ lạ ở tầng dưới càng ngày càng gần tôi hơn, tôi có thể cảm nhận được anh ta đang đợi tôi ngay trong hành lang!”
Trạng thái tinh thần của Trương Nhã vô cùng bất ổn, ác mộng và hiện thực liên tục chồng chéo lên nhau, làm biến dạng thế giới trong mắt cô.
Hiện tại cô đang ở trong tình thế nguy hiểm, tuyệt đối không thể bị kích thích thêm nữa.
“Trương Nhã, tối nay cô ngủ trong phòng nghỉ của nhân viên đi, tôi sẽ ở bên cạnh và không để ai quấy rầy cô đâu.” Trần Ca trải chăn đệm xuống sàn, để Trương Nhã ngủ trên giường.
Phòng nghỉ của nhân viên không lớn, sau khi tắt đèn, bọn họ có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào căn phòng dọc theo khe hở trên cửa sổ, Trương Nhã đang nằm quay lưng về phía Trần Ca trên giường đột nhiên thì thào nói: “Trần Ca, có phải tôi đang bị bệnh không?”
“Không phải, thứ bị bệnh chính là thế giới này.”
“Nhưng tại sao người bị đau lại là tôi?”
Mũi chân chạm xuống đất, Trương Nhã ngồi dậy từ trên giường, ánh trăng trượt xuống mái tóc đen của cô.
Nghe thấy tiếng động, Trần Ca quay đầu nhìn lại, Trương Nhã nằm ở bên cạnh anh, giống như một con mèo bị thương.
“Thứ bị bệnh là thế giới này, nhưng tại sao người đau đớn lại là chúng ta?”
Đầu của cô nhẹ nhàng chạm vào lưng Trần Ca, cô nép mình sau lưng Trần Ca.
“Sẽ không sao đâu.” Trần Ca không quay đầu lại, vẻ tuyệt vọng trong mắt không thể che giấu được, kỹ năng diễn xuất tự nhiên của anh dường như mất đi tác dụng khi ở trước mặt Trương Nhã.
“Sẽ ổn thôi.”
Lắng nghe nhịp tim của nhau, cả hai đều không thể chìm vào giấc ngủ, bọn họ dựa vào nhau, chờ đợi bình minh của ngày tiếp theo.
Hơn 4 giờ sáng, Trương Nhã nhận được điện thoại của mẹ cô, cô vội vàng đến bệnh viện, Trần Ca muốn ngăn cản nhưng anh không có lý do thích hợp.
8 giờ sáng, Trần Ca sửa sang lại giường chiếu và bắt đầu dọn dẹp nhà ma.
Sau khi mọi việc xong xuôi, anh lại ngồi im trước cửa nhà ma.
Cả ngôi nhà ma to lớn lại chỉ có một người, một mèo, không nhìn thấy du khách, cũng không nhìn thấy nhân viên nào khác.
Sau khi khu vui chơi mở cửa kinh doanh, Trần Ca đã nhiều lần tìm gặp ban quản lý khu vui chơi với hy vọng đối phương có thể sắp xếp một chút.
Những nỗ lực của anh đã không nhận được bất kỳ phản hồi nào, mà người lại người khác còn thuyết phục anh, đừng cố gắng bám dính lấy cái nơi đó nữa.
Sau khi gặp phải trắc trở hết lần này đến lần khác, Trần Ca vẫn kiên trì đi tìm người phụ trách khu vui chơi có liên quan, hy vọng đối phương có thể xem qua ma của mình, anh đã sửa lại theo ý kiến của họ rồi.
Nhưng mãi cho đến khi khu vui chơi đóng cửa vào ban đêm, Trần Ca vẫn chưa nhận được câu trả lời như ý muốn, người phụ trách khu vui chơi đã rời đi, còn những người quản lý khác thì làm ngơ với Trần Ca.
Sau khi tùy tiện ăn một chút gì đó, Trần Ca vẫn ngồi im trước cửa nhà ma, thỉnh thoảng anh sẽ nhìn vào chiếc đồng hồ lớn trên khu vui chơi.
Anh vẫn luôn ngồi đợi Trương Nhã, nhưng lần này, Trương Nhã đã không quay trở lại nhà ma.
Linh cảm xấu trong lòng anh ngày càng mạnh, Trần Ca rời khỏi nhà ma vào lúc nửa đêm và bấm số của Trương Nhã ở cửa hàng tiện lợi, nhưng anh đã gọi nhiều lần mà không có ai trả lời.
Trời vừa rạng sáng, Trần Ca đã đi một chuyến đến bệnh viện.
Anh nhìn Bệnh viện Trung ương Tân Hải đèn đuốc sáng choang, cuối cùng vẫn không dám đi vào bên trong.
Một đêm trằn trọc, Trần Ca chỉ cần nghe thấy một chút động tĩnh là sẽ rời giường kiểm tra, nhưng trước cửa nhà ma vẫn trống rỗng và không có bất kỳ ai.
Sáng hôm sau, Trần Ca dọn dẹp xong và lo lắng chạy đến trước cửa nhà ma.
Nhưng mãi cho đến khi khu vui chơi mở cửa, Trương Nhã vẫn không quay lại.
Đã cả một ngày, Trương Nhã không xuất hiện.
“Tại sao cô ấy không quay lại?”
Khi màn đêm buông xuống, Trần Ca tiếp tục đi đi lại lại trong nhà ma, anh chưa bao giờ lo lắng như lúc này.
Sáng sớm ngày thứ ba, Trương Nhã và cha mẹ cô vẫn không có chút tin tức gì, Trần Ca và nhà ma dường như đã bị bọn họ lãng quên.
Ngày thứ tư, ngày thứ năm...
Vào buổi sáng ngày thứ bảy, Trần Ca, với đôi mắt đầy tơ máu, đang dọn dẹp nhà ma như thường lệ thì một vài nhân viên mặc đồng phục an ninh bất ngờ xông vào nhà ma.
“Mấy người muốn làm gì?” Trần Ca cầm chổi đứng ở cửa, không lùi bước.
“Chúng tôi đang làm theo đúng hợp đồng, nhà ma này làm ăn thua lỗ quanh năm và nhiều lần kiểm tra đều không được thông qua, ban quản lý đã họp và quyết định phá nó đi, chuẩn bị xây dựng một cơ sở giải trí mới.”
“Chủ nhân của nhà ma này bị ốm nặng và đang phải nhập viện, bây giờ mấy người lại đi dỡ bỏ nhà ma không phải là quá máu lạnh đối với ông ấy sao?" Đôi mắt của Trần Ca đỏ bừng, anh vẫn đứng canh trước cửa nhà ma.
“Trước khi cho rằng chúng tôi là kẻ máu lạnh, anh hãy nghĩ đến việc tiền lương bất ổn của chính mình đi, tránh ra!” Mấy tên nhân viên bảo vệ lao tới, Trần Ca trực tiếp ném cây chổi đi và lấy ra chiếc búa đạo cụ.
“Bùm!”
Cái búa đạo cụ được phủ sơn đỏ đập xuyên qua tấm ván gỗ, sức mạnh khủng khiếp của Trần Ca khiến mọi người phải dừng bước.
“Đây là giấy chứng nhận xuất viện của tôi, nhân lúc tôi vẫn còn đang muốn nói lý với mấy anh thì hãy lập tức rời đi đi!" Trần Ca ném giấy chứng nhận xuất viện trong túi xuống đất: “Sau khi chủ nhân của nhà ma khỏi bệnh hẳn thì mấy anh có muốn làm gì cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có được sự đồng ý của ông ấy.”
Trần Ca phải dốc toàn mạng để bảo vệ ngôi nhà ma này, mấy nhân viên bảo vệ dường như đã nhận được thông báo từ ban quản lý, thay vì đối diện trực tiếp với Trần Ca, bọn họ đã tìm ván gỗ và đinh để phong tỏa cửa chính của nhà ma, ngay cả khi Trần Ca có chìa khóa thì anh cũng không thể mở cửa làm ăn được nữa.
“Chúng ta đi thôi!”
Sau khi nhân viên bảo vệ rời đi, Trần Ca tay cầm một chiếc búa đạo cụ, dựa lưng vào tường và từ từ ngồi xuống đất, trong nhà ma to lớn chỉ còn lại một mình anh.
Yên lặng ôm lấy đầu của mình, Trần Ca cắn chặt răng.
Anh không hề ăn cơm, cứ ngồi ngây ngốc cho đến chiều, đến khi mặt trời sắp lặn, Trần Ca mới một mình đi đến mái nhà của nhà ma.
Anh mơ hồ nhớ rằng anh đã tìm thấy thứ gì đó ở đây, và thứ đó đã thay đổi cuộc đời của anh.
Lục lọi nhưng không thấy gì, Trần Ca mệt mỏi ngồi bên cửa sổ.
Vào lúc vận mệnh giao nhau, Trần Ca đã nhìn thấy hình ảnh tuyệt vọng nhất trong cuộc đời mình.
Ở Bệnh viện Trung ương Tân Hải bên kia đường, trong Khu Nội Trú Số Ba mà anh đã từng sinh sống, và ở đúng khung cửa sổ nơi anh từng đứng, Trần Ca đã nhìn thấy Trương Nhã trong bộ quần áo bệnh nhân!
Đôi mắt trống rỗng, Trương Nhã ngây ngốc đứng trong phòng, cô cúi đầu nhìn xuống viên thuốc màu trắng trong lòng bàn tay.
“Trương Nhã!”
Hai tay nắm lấy khung cửa sổ, giọng nói của Trần Ca rất lớn, nhưng Trương Nhã dường như không nghe thấy gì.
Lòng bàn tay bị kính cửa sổ làm xước, máu chảy dài trên cánh tay và rơi xuống đất, nhưng Trần Ca dường như không hề cảm thấy đau đớn, ánh mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm vào phòng bệnh ở phía xa xa.
Mặt trời từ từ lặn xuống đường chân trời, màn đêm dần bao trùm Tân Hải.
Cửa sổ phòng bệnh bị bác sĩ đóng chặt, rèm cửa dày đặc che hết mọi thứ bên trong.
Lòng bàn tay chảy máu, Trần Ca đứng trên mái nhà của nhà ma, nhìn những tòa nhà vô tận ở phía xa.
“Đến cả sự tốt đẹp giả tạo mà mấy người cũng không muốn cho tôi nữa sao?”
Nâng ba lô lên, Trần Ca đi xuống cầu thang và bước vào phòng vệ sinh của nhà ma.
Đầu tiên anh liếc nhìn cánh cửa phòng ngăn chẳng biết đã đóng lại từ lúc nào, sau đó dùng sức đập vỡ cánh cửa và cửa sổ phòng vệ sinh.
Nhảy ra khỏi nhà ma, Trần Ca cũng không rời đi ngay mà quay lại nhìn nhà ma một lần cuối.
Một con mèo trắng ngoan ngoãn ngồi xổm bên cửa sổ, thấy Trần Ca đang nhìn mình thì lập tức chạy tới.
Xoa xoa đầu con mèo trắng, Trần Ca nhẹ giọng nói: “Tai họa đã giáng lên người tao rồi, càng đến gần tao thì càng nguy hiểm hơn thôi, cho nên mày đừng đi tìm tao nữa.”
Con mèo trắng dường như không thể hiểu được lời Trần Ca nói, chỉ cần Trần Ca đi lên trước vài bước là nó cũng chạy theo vài bước.
Khi Trần Ca leo lên taxi, nó lo lắng kêu lên...
Đi đến Khu Nội Trú Số Ba, Trần Ca gõ cánh cửa bị nguyền rủa.
Người phụ nữ nguyền rủa mặc đồ đỏ lặng lẽ xuất hiện, cô ta dường như đã sớm biết Trần Ca sẽ đến.
“Trái tim của tôi có thể cho cô, nhưng trước đó, tôi muốn đưa mắt trái của mình cho một con quỷ khác.” Giọng điệu của Trần Ca bình tĩnh đến mức đáng sợ: “Tôi sẽ dùng mọi thứ mình có để giúp mấy người tìm lại ký ức, nhưng tôi hy vọng cô có thể hứa với tôi một điều.”
“Thật sự muốn dùng hết mọi thứ sao?” Dòng chữ đen sẫm lặng lẽ xuất hiện, ngay từ đầu người phụ nữ nguyền rủa cũng không định làm vậy.
“Đúng vậy, mắt trái, trái tim, đầu, cơ thể, tất cả mọi thứ mấy người đều có thể lấy đi, tôi chỉ mong mấy người có thể để lại cái bóng của tôi, để tôi có thể canh giữ ở phía sau cô ấy.”
Giọng nói vừa phát ra, Trần Ca lấy một con dao sắc bén từ trong ba lô ra, lưỡi dao sắc bén phản chiếu lên trên mặt anh, những ký ức còn sót lại nhanh chóng xẹt qua trong tâm trí anh.
“Lần này tôi sẽ là cái bóng của cô ấy.”