Anh em nhà họ Lương trực tiếp đi vào hành lang, những người khác theo sát phía sau, Mã Phong thì đứng ở bên ngoài hành lang một lúc, nhìn thông báo tìm người mất tích kia.
“Cái tên Giang Minh này có chút quen thuộc, hình như con của Giang Cửu cũng có cái tên này, ông chủ nhà ma đang giả mạo cậu ta sao?”
Có một bức ảnh kèm theo thông báo tìm người mất tích, nhưng đứa trẻ trong bức ảnh Mã Phong không có một chút ấn tượng nào cả.
Sau khi mọi người bước vào hành lang, đứa trẻ trên tờ giấy thông báo tìm người mất tích đột ngột mở to hai mắt, như thể đang chào đón một "người" khác ở phía xa.
Trong góc tường xuất hiện một bóng người thấp, không khí nồng nặc mùi máu tanh, anh ta đi theo đám đông vào trong hành lang, tiện tay đóng cửa hành lang lại.
“Nơi này quá yên tĩnh phải không ?!” Những người ở một nơi tuyệt đối yên tĩnh đôi khi thậm chí còn cảm thấy sợ hãi bởi chính giọng nói của họ mình, Lương Nhị và Lương Tam đều đang rất tò mò làm sao mà ông chủ nhà ma này có thể làm được.
Mọi người đều là dân chuyên nghiệp, bọn họ đều đã kiểm tra qua tòa nhà này và ngạc nhiên khi thấy rằng trong hành lang không những không lắp đặt loa, máy chiếu mà ngay cả camera giám sát cũng không hề có, ngoại trừ treo mấy cái bóng đèn thấp kém có thể sẽ tắt bất cứ lúc nào một cách qua loa lấy lệ ra thì trong tòa nhà này hoàn toàn không tìm được bất kỳ thiết bị công nghệ cao nào cả.
“Không phải trên mạng nói hiệu ứng đặc biệt của nhà ma này như là phim điện ảnh sao? Chỉ dựa vào mấy cái bóng đèn này thôi sao? Đánh lừa ai vậy?" Giờ không chỉ có Phó Bá Nhạc, mà ngay cả Mã Phong cũng cho rằng nhà ma của Trần Ca chỉ là hư danh.
“Không lắp đặt bất kỳ thiết bị công nghệ cao nào mà lại có thể tạo ra những hiệu ứng đặc biệt kinh dị cấp điện ảnh sao, có mà bản thân nhà ma này đã là một điều rất kinh khủng ý.” Tả Hàn biết mình đang nói thật, nhưng khi người khác nghe thì lại cảm thấy như cậu đang cố gắng nói cho nhà ma của Trần Ca.
Tuy nhiên, trong số những người thiết kế nhà ma cũng có những người rất lợi hại, Lương Nhị và Lương Tam bị mắc kẹt trong hành lang, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Tường và tay vịn đều là đồ thật, không dùng bất kỳ vật liệu cách âm nào, càng không có thiết bị công nghệ cao nào được áp dụng, làm thế nào mà cậu ta có tạo ra bầu không khí kỳ lạ này? Chúng ta thậm chí không nghe thấy tiếng vọng khi nói, cảm giác như âm thanh vừa nói ra khỏi miệng đã bị thứ gì đó ăn ngay vậy.”
“Đừng tự hù dọa bản thân mình, nguyên lý của nơi này có thể cũng giống như ảo thuật vậy, nhìn thì có cảm giác rất thần kỳ, nhưng sau khi tìm được lời giải thì sẽ phát hiện thực ra nó chẳng là gì cả.” Phó Bá Nhạc phủi tay: “Mọi người hãy chia thành ba nhóm theo những gì anh Mã nói trước đây, bắt đầu đi tìm kiếm các phần cơ thể của búp bê vải, một nhóm chịu trách nhiệm một tầng, các cảnh còn lại cũng sẽ diễn ra như thế này.”
Anh ta nói xong liền đi tới bên cạnh Mã Phong, ý tứ rất rõ ràng, anh ta muốn cùng nhóm với Mã Phong.
“Nội ứng vẫn còn chưa tìm được mà đã vội vã phân nhóm rồi? Tôi thấy mấy người có lẽ đến chết cũng không biết mình chết như thế nào.” Tả Hàn lắc đầu với thầy Vương: “Ba người chúng ta đi cùng nhau đi, đừng tham gia cùng với bọn họ.”
Những người từ Học Viện Pháp Y Hàm Giang không tham gia, mười hai người còn lại được chia thành ba nhóm.
Mã Phong, Thượng Quan Khinh Hồng, Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu cùng một nhóm; Tiểu Tôn, Lương Nhị, Lương Tam cùng người phụ nữ trung niên điều hành nhà ma Thất Ức Thành một nhóm; nhóm còn lại gồm Tần Quảng, chị Rắn, cùng đôi người yêu.
Mười hai người vẫn ở cùng một tòa nhà, chỉ là chia ra tìm kiếm các tầng khác nhau, ba nhóm cũng không cách xa nhau.
Cảm thấy nhà ma chỉ có hư danh chứ không có thứ gì đặc biệt, Phó Bá Nhạc dẫn Mã Phong và những người khác đi vào tầng ngầm thứ hai, trong khi chị Rắn và Tần Quảng đi vào tầng ngầm thứ ba.
Lương Nhị và Lương Tam thì trực tiếp bắt đầu tìm kiếm ở tầng một, cả hai đều là những người béo tốt, lại cao to khỏe mạnh, đi theo bọn họ có cảm giác rất an toàn.
“Mấy người đi vào phòng bên trái, chúng tôi sang phòng bên phải, chúng ta không can thiệp vào chuyện của nhau, mấy người cũng đừng tùy tiện đến đây.” Lương Nhị liếc nhìn Tả Hàn, cảnh cáo.
“Ý tôi cũng là vậy đấy.” Tả Hàn dẫn Hạc Sơn và thầy Vương đi vào hành lang, bắt đầu tìm manh mối từ trong ra ngoài.
“Anh, anh thật sự cho rằng bọn họ là diễn viên trong nhà ma sao? Em cảm thấy không giống lắm, khí chất của những người đó rất đặc biệt.” Lương Tam nhỏ giọng hỏi.
“Chúng ta đến đây là để phá đảo nhà ma này, quan tâm đến người khác làm gì, chúng ta chỉ cần hoàn thành yêu cầu của ngài Mã là được rồi.” Lương Nhị dừng lại ở cánh cửa gỗ của căn phòng đầu tiên ở góc hành lang, một tấm biển được treo bên cạnh cánh cửa gỗ, trên tấm biển viết một câu - Nếu như có chuyện gì xảy ra, hãy liên tục kéo sợi dây đèn bên cạnh cửa.
“Không cho gõ cửa, thay vào đó lại phải kéo dây đèn, chẳng lẽ sợ tiếng đập cửa sẽ thu hút ma quỷ đến sao?" Lương Nhị nắm lấy dây đèn: “Vừa rồi diễn viên tên Ngô Kim Bằng đó hình như có nói rằng tạo ra âm thanh sẽ thu hút ma quỷ, nhưng chúng ta vẫn nói chuyện suốt dọc đường, cũng không thấy bất kỳ con quỷ nào xuất hiện cả?”
“Nơi này yên tĩnh như vậy, thật sự sẽ có ma quỷ xuất hiện sao? Chỉ có điều quỷ cũng sẽ không phát ra âm thanh, cho nên hiện tại chúng ta cũng không tìm được nó.” Đầu óc Lương Tam cũng rất linh hoạt.
“Mặc kệ đi, chúng ta hãy xem xét kỹ trước, các cảnh phụ đầu tiên của tất cả các nhà ma đều là đơn giản nhất, sẽ không có điều gì khủng khiếp ở đây đâu, nếu không, sẽ không thể mang lại cảm giác kích thích cho du khách.” Lương Nhị nói xong, túm lấy dây đèn.
Khi anh ta vừa giật dây, đèn trong phòng đã được bật sáng.
Sau khi thử đi thử lại nhiều lần, không có gì bất thường xảy ra.
“Bị lừa rồi sao?” Lương Nhị cau mày, nắm lấy tay nắm cửa, cố gắng đẩy mạnh.
Cánh cửa cũ nát bị anh ta đẩy ra, nhưng không đợi anh ta có thể nhìn kỹ khung cảnh bên trong ngôi nhà thì trong hành lang đột nhiên có sự thay đổi nào đó.
Có một mùi lạ bay trong không khí như thể mùi thối của xác chết và mùi máu tươi hòa lẫn vào nhau, thoang thoảng, khiến bọn họ cảm thấy như thể có thứ gì đó đang đến gần.
“Cẩn thận, có thể quỷ đang đi tới, lúc đó đừng có chạy lung tung, cứ đi theo tôi.” Lương Nhị cũng coi như có ý tứ, câu này là anh ta muốn nói với Tiểu Tôn.
“Diễn viên đầu tiên trong nhà ma này đã làm tôi thất vọng, không biết sau này có chuyện gì mới mẻ không.” Lương Tam bước vào trong phòng, thứ đầu tiên anh ta nhìn thấy là những chai rượu vỡ khắp sàn nhà, có điều những cạnh sắc của các mảnh vỡ đều đã được bào mòn, có thể vì sợ làm du khách bị thương.
Một phụ nữ đang nằm giữa những đống mảnh vỡ, bị bầm tím khắp người, ngoại trừ mặt và tay, cơ thể chi chít các mảng vá.
Những mảng vá đó dán thẳng vào thịt, trông rất đáng sợ.
“Diễn viên? Hay là đạo cụ?” Lương Tam nắm lấy cánh tay người phụ nữ, cảm xúc từ đầu ngón tay rất khác với da người, khi anh ta đang định thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên nhìn thấy chiếc gương treo trong phòng vệ sinh.
Gương đối diện với cửa, vào lúc này một đôi mắt xa lạ cũng đang quan sát anh ta trong gương.
“Có người!” Lương Tam hất cánh tay của người phụ nữ ra rồi đột ngột quay đầu nhìn lại.
Nghe anh ta nói vậy, mấy người khác cũng nhanh chóng quay đầu lại, tất cả mọi người đều nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông thò ra từ khung cửa!
Ngũ quan vặn vẹo, cơ thể anh ta giống như bùn nhão, đang bám vào khung cửa, trong đôi mắt đen đầy sức độc ác và nguyền rủa.
Tiểu Tôn đang đứng ở phía sau cùng của đội, là người đứng gần với cửa nhất, cậu ta vốn đang nhớ lại cảnh tượng này có những điểm đáng sợ nào thì đột nhiên nghe thấy giọng của Lương Tam.
Cậu vô thức quay đầu lại, gần như sắp chạm vào khuôn mặt đó.
Sắc mặt vốn trắng lại càng trở nên trắng bệch hơn, Tiểu Tôn lùi về phía sau vài bước, suýt nữa đụng vào bụng của Lương Nhị.
“Thứ này xuất hiện khi nào vậy?” Giọng Tiểu Tôn run rẩy, cậu ta bị dọa sợ không nhẹ.
“Không biết, không nghe thấy một chút âm thanh nào, cứ như xuất hiện mà không hề báo trước vậy.” Lương Tam sờ cái cằm mập mạp của mình: “Nhà ma này cũng có chút thú vị đấy!”
“Có muốn nói cho người khác biết thông tin này không?”
“Chờ một lúc đi.”
Lương Nhị và Lương Tam bắt đầu nghiên cứu con quái vật bên ngoài, bọn họ phát hiện ra rằng người đàn ông bùn nhão này chỉ là một con rối, không có bất kỳ một thứ công nghệ cao nào được đặt trên người anh ta.
“Chắc là có người đưa anh ta đến đây, tôi nghi ngờ chính là do mấy người ở Học Viện Pháp Y Hàm Giang đó, bọn họ ở cùng tầng với chúng ta và ở rất gần chúng ta.” Lương Tam nhìn lướt qua hành lang, Tả Hàn và những người khác vẫn đang ở trong căn phòng ở nơi sâu nhất của hành lang, chưa đi ra.
“Họ rất đáng nghi, nhưng nếu như không có bọn họ ở đây thì sự xuất hiện của người đàn ông này cũng rất đáng phải suy nghĩ, chúng ta cũng mở nhà ma, cũng có thể học hỏi được một số điều.” Anh em nhà họ Lương cũng coi như là còn tốt, bọn họ không hoàn toàn căm thù nhà ma của Trần Ca.
Trong khi hai người bọn họ đang nói chuyện, người phụ nữ trung niên đột nhiên mở miệng nói một câu: “Mấy cậu còn có phát hiện ra một chuyện này không?”
“Chuyện gì vậy?”
Lương Tam và Lương Nhị nhìn vào phòng thì thấy người phụ nữ trung niên đang chỉ tay vào người phụ nữ trên mặt đất.
“Vừa rồi tay cô ta không ở vị trí này.”
“Cô muốn nói cái gì? Con rối đó có thể tự mình di chuyển sao?”
“Không, tôi nghĩ trong căn phòng có lẽ có một căn phòng bí mật, khi tất cả chúng ta bị con quái vật ngoài cửa thu hút, bọn họ đã thay đổi tư thế của người phụ nữ đó.” Người phụ nữ trung niên chậm rãi nói: “Có lẽ bọn họ đang định khiến chúng ta sinh ra một cảm giác từng bước đè ép, ma quỷ lúc nào cũng có thể xuất hiện mà không tạo ra tiếng động nào, và xuất hiện bên cạnh chúng ta trong bất kỳ cảnh nào, ở bất kỳ đâu, đây hẳn là điểm ăn khách nhất của cảnh này.”
“Cũng có lý.”
“Suy nghĩ cũng không tệ, nhưng thật không may hôm nay nhà ma của cậu ta lại gặp phải chúng ta, mọi người đều là những nhà thiết kế nhà ma hàng đầu, cậu ta vừa nhấc mông lên, chúng ta đã biết cậu ta muốn đánh cái rắm gì.” Ánh mắt Lương Tam di chuyển vào trong phòng: “Mọi người tìm kiếm trong phòng một chút đi, nói không chừng ở đây có lối đi bí mật.”
Lương Tam muốn tìm hiểu cách Trần Ca âm thầm di chuyển một con búp bê mà không tạo ra chút tiếng động nào, anh ta muốn học trộm những điều này, sau đó quay lại sử dụng nó trong nhà ma của mình.
“Cậu tên là gì? Đừng đứng im như vậy, đi tìm đi, chúng ta đi tham quan nhà ma những không nhất định phải làm theo tiết tấu của nhà ma đâu.” Lương Tam nhìn Tiểu Tôn còn đang ngẩn người, cho rằng Tiểu Tôn bị dọa sợ.
“Tôi nghĩ hay là chúng ta cứ theo dõi nhà ma này một chút đi, cứ làm bừa chẳng may xảy ra chuyện thì phải làm sao?” Suy nghĩ thực sự của Tôn Tiểu Quân chính là nếu mấy người cứ làm như vậy, vậy thì kịch bản mà tôi đã học không phải là uổng phí rồi sao.
“Không phải nhà ma của ông chủ Trần nổi tiếng là có những cảnh mở, cho phép du khách tự do khám phá sao? Hôm nay tôi sẽ cho cậu ta biết cái giá phải trả của việc khoe khoang, giả vờ trước mặt du khách thì có thể không sao, nhưng ở trong mắt những người trong ngành như chúng tôi, nhà ma chỉ là một món đồ chơi được thiết kế tinh xảo mà thôi.”
Hai anh em bắt đầu tìm kiếm trong phòng, Tiểu Tôn cũng tìm kiếm kiểu cho có, cậu ta mới đi theo Trần Ca trong thời gian ngắn, rất nhiều nhân viên cũng không biết cậu ta, và cậu ta cũng không biết nhiều về bí mật trong mỗi cảnh ở nhà ma.
Mỗi lần hỏi Trần Ca là mình phải làm gì, Trần Ca đều nói rằng cậu ta nên là chính mình, sau đó cậu ta có đến hỏi ý kiến lão Chu, lão Chu nói cái gì mà hoa sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần phải bài trí, nói rằng cậu ta không cần phải dạy dỗ gì cả.
Cả ông chủ và thầy giáo đều nói như vậy, Tiểu Tôn cũng rất bất lực.
Cậu ta khẽ thở dài, giả vờ đi đi lại lại quanh phòng.
Những người khác đều đang tìm kiếm xung quanh con búp bê, cậu ta không yên lòng nên cũng lật tung các loại đồ vật trong nhà lên, miệng còn lẩm bẩm: “Khi người đàn ông ở cửa xuất hiện, mình đã bị dọa đến giật mình, nhà ma này thực đáng sợ mà.”
Cậu liếc nhìn về phía cửa với sự sợ hãi trong lòng, Tiểu Tôn đột nhiên phát hiện ra rằng đôi mắt của người đàn ông dường như đang nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó.
“Anh ta đang nhìn cái gương trong phòng vệ sinh à?” Tiểu Tôn bước vào phòng tắm và đứng ở trước gương: “Có một khuôn mặt đang ở trước cửa, nhìn từ trong gương lại càng cảm thấy đáng sợ hơn.”
Tiểu Tôn quan sát một lúc lâu, rồi từ từ nheo mắt lại: “Đôi mắt của người đàn ông ấy chứa đầy sự oán hận và phẫn uất, hình như anh ta đang sợ điều gì đó, ánh mắt của anh ta không nhìn chính xác vào cái gương mà là hơi lệch đi một chút.”
Đưa tay kéo đầu dưới của gương, Tiểu Tôn từ từ dùng lực, khi gương di chuyển, một giọt máu trượt trên mặt gương, tiếp theo một cái vỏ ốc rơi ra từ phía sau gương.
“Ốc sên? Người đàn ông đang sợ cái vỏ ốc này sao? Quên đi, mình vẫn không nên đoán mò, trên vỏ ốc này có mạng nhện, chắc là vật này để đây từ lâu lắm rồi.” Tiểu Tôn ném vỏ ốc sang một bên, nhưng vào lúc này một vỏ ốc khác lại rơi ra từ phía sau gương.
“Sao lại thế này?” Tiểu Tôn rất tò mò nắm lấy mép gương, muốn lấy cái gương xuống, cùng với việc cậu ta dùng sức càng lớn, vỏ ốc bắt đầu từ sau gương rơi ra.
“Cậu đang làm gì đấy?”
“Sao nhiều vỏ ốc vậy?”
Mấy người trong phòng cũng nhận ra điều bất thường và cùng nhau bước vào phòng vệ sinh, trước khi Tiểu Tôn kịp trả lời câu hỏi của bọn họ, bọn họ đã nhìn thấy bức tường ban đầu vốn đóng kín bên cạnh cái gương bỗng lộ ra một khe hở, để lộ ra một cánh cửa vẽ con ốc sên đỏ như máu.
“Lối đi bí mật?” Tiểu Tôn và hai anh em họ Lương đồng thời nói, tất cả bọn họ vừa với đi vào nhà ma còn chưa được mấy bước nhưng đã tìm thấy con đường bí mật trong căn phòng đầu tiên của cảnh nhỏ đầu tiên.
Lương Nhị, Lương Tam cảm thấy vô cùng phấn khích, cuối cùng cũng đã tìm ra lối đi bí mật trong nhà ma, điều này giúp ích rất nhiều cho việc qua được cửa và tìm hiểu phương pháp của Trần Ca.
Tiểu Tôn ngẩn người, cậu ta có nghe Trần Ca nói chín cảnh nhỏ có chín con đường bí mật, chín con đường bí mật này có thể trực tiếp dẫn đến cảnh ẩn, các phần của con búp bê vải đều đang được giấu trong cảnh ẩn đó, nhưng trong nhà ma này, người duy nhất biết vị trí của tất cả các con đường bí mật là Trần Ca, Tiểu Tôn cũng không biết những con đường bí mật nằm ở đâu.
“Thôi xong, hình như mình vừa gây họa rồi.” Tiểu Tôn vẫn duy trì tư thế giơ gương lên, não bộ cậu ta đang nhanh chóng chuyển động, cậu ta được cử đến đây để làm phiền du khách, nhưng mà vừa mới đến đã giúp du khách tìm thấy lối đi bí mật, ngược lại còn giúp du khách tiết kiệm được một lượng lớn thời gian.
“Lợi hại thật đấy, Tiểu Tôn, tôi nhìn không ra cậu còn có cái tính cẩn thận đấy, thậm chí mấy người chuyên nghiệp như chúng tôi còn không phát hiện ra cơ quan này.” Lương Nhị vỗ vai Tiểu Tôn và đẩy cánh cửa vẽ hình con ốc sên ra.
Nhiệt độ lại giảm xuống lần thứ hai, đằng sau cánh cửa là bậc thang dẫn sâu xuống lòng đất, nhìn qua còn không thấy điểm cuối.
Được du khách khen ngợi, Tiểu Tôn lại càng đau khổ hơn, cậu ta còn chưa kịp suy nghĩ mình nên làm gì tiếp theo thì đã nhìn thấy đám người Lương Nhị, Lương Tam mở đèn pin trên điện thoại lên, bước vào con đường bí mật.
“Này! Chú ý an toàn! Đừng hành động một mình!" Tiểu Tôn muốn trì hoãn thời gian nhưng những người thiết kế nhà ma tự tin lại không cho cậu ta cơ hội này, ba người bọn họ, bao gồm cả người phụ nữ trung niên, bắt đầu men theo con đường bí mật đi xuống.
Lạnh lẽo, tăm tối và chết chóc, cái loại cảm giác khủng khiếp đó đã không thể dùng từ u ám để hình dung, vượt xa phạm vi của trò chơi.
Con đường bí mật nhìn thì dài, nhưng bất tri bất giác bọn họ đã đi đến cuối đường.
Một cánh cửa sắt đen tuyền hiện ra trước mặt họ, trên cửa còn thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, trên đó mơ hồ có những đường đen mờ nhạt di chuyển.
Mọi thứ trong lối đi bí mật đều rất kinh khủng, ngoại trừ lời nói làm ơn đóng cửa ở bên cạnh cửa sắt có chút phá hỏng bầu không khí.
“Đoán xem đằng sau cánh cửa này sẽ có cái gì? Một phần cơ thể của con búp bê vải? Hay là căn phòng giám sát của nhà ma?”
“Tôi đoán có những diễn viên nhà ma đang trang điểm bên trong.”
“Mở ra xem thử không phải là sẽ biết sao?”
Lương Tam đẩy cánh cổng sắt đen nặng nề ra, màn sương đen vô biên lập tức phun ra, trực tiếp nhấn chìm những du khách may mắn này.
Khi cánh cổng sắt màu đen một lần nữa được đóng lại, trong lối đi bí mật chỉ còn lại có một mình Tôn Tiểu Quân.
Hầu kết nâng lên hạ xuống, Tôn Tiểu Quân nhìn thấy một thứ gì đó ở sau cánh cửa, cậu ta trực tiếp ngồi trên bậc thang.
“Xảy ra chuyện lớn rồi, ba người đó còn chưa trải qua cảnh một sao mà đã tiến vào thế giới sương mù màu đen của Minh Thai trong tình trạng chưa chuẩn bị tâm lý một chút nào cả rồi!”
Cái này giống hệt như khi bệnh nhân cảm thấy cổ họng khó chịu, tưởng là mình bị cảm, nhưng khi đến bệnh viện còn chưa kịp đăng ký khám bệnh đã trực tiếp bị đưa lên xe đẩy, đẩy vào nhà hỏa táng vậy.
“Đôi giày cao gót màu đỏ đã khôi phục lại trí nhớ của Minh Thai, cũng sắp trở thành hung thần rồi, cô ta hẳn là chưa từng ngờ tới, trong năm phút đầu tiên sẽ có du khách xông thẳng vào lãnh địa của cô ta đâu!”
Chỉ cần nghĩ đến chuyện có thể xảy ra, Tiểu Tôn đã cảm thấy da đầu tê dại: “Tôi thực sự không cố ý đâu! Không được rồi! Mình phải nhanh chóng liên hệ với ông chủ Trần mới được!”