“Tôi chỉ biết một chút thôi, cậu hỏi cái này làm gì?” Người đàn ông nắm chặt cây gậy dò đường và muốn giữ khoảng cách với Trần Ca, nhưng anh ta quá yếu nên không thoát ra được.
“Bạn của tôi đã biến mất khi đang xem phim trong phòng chiếu phim. Tôi cũng muốn làm điều tương tự với cậu ấy để xem có thể phát hiện ra gì đó không.” Giọng điệu của Trần Ca thản nhiên. Anh đứng lặng lẽ trong bóng tối, quét mắt qua toàn bộ phòng chiếu phim.
Các hàng ghế không đồng đều nhau, giống như những bóng người đang ngồi xổm hoặc đứng lên vậy.
“Cậu điên à? Hơn 2 giờ sáng chạy đến nơi này bảo tôi chiếu phim cho cậu?" Cho dù không có những tin đồn kinh khủng kia, người đàn ông cũng không nghĩ tới sẽ có người bình thường như Trần Ca chạy đến tận phòng chiếu phim bị bỏ hoang để xem phim vào nửa đêm.
“Tôi rất tỉnh táo và tôi biết mình đang làm gì.” Trần Ca dùng điện thoại soi các thiết bị khác nhau gần đó: “Nếu không tiện, anh có thể cho tôi biết phương thức vận hành rồi tôi sẽ tự làm.”
Trần Ca là một người rất ham học hỏi, đi đến đâu học đến đấy, chính vì điều này nên anh mới thành thạo rất nhiều “kỹ năng”.
“Cậu phải biết chuyện tôi nói với cậu trước đây không phải là chuyện xưa, mà là chuyện có thật.” Mi mắt run lên, người đàn ông biết tình hình hiện tại của mình, bèn đặt gậy dò đường sang một bên và đưa tay sờ soạng trên bàn.
Người đàn ông hành động rất chậm, không ai biết được anh ta đang suy nghĩ gì.
Trần Ca cứ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào anh ta, càng nhìn anh càng cảm thấy người đàn ông này không bình thường cho lắm.
Đôi tay của anh ta quá linh hoạt, rõ ràng đang nhắm mắt lại, nhưng anh ta lại biết tất cả các vị trí của thiết bị.
Có hai khả năng xuất hiện tình huống như vậy. Một là trước khi mù hoặc sau khi mù, anh ta vẫn không ngừng lặp đi lặp lại việc điều khiển bộ thiết bị này, quen thuộc cách làm, lúc này anh ta mới có thể thao tác một cách lưu loát dù là đang nhắm mắt lại.
Khả năng thứ hai là anh ta vốn không bị mù.
“Công tắc chính ở lầu hai, cậu có thể bật lên cho tôi được không?” Người đàn ông đấu nối tất cả các đường dây và chạm vào nguồn điện của bảng phân phối, nhưng sau nhiều lần thử, anh ta vẫn không thể khởi động thành công.
“Lầu hai?” Trần Ca nâng búa bác sĩ nát sọ lên, bước ra khỏi phòng chiếu phim và đi cầu thang lên lầu hai, nhưng thay vì đi vào, anh đứng ở đầu cầu thang và nhìn cửa ra của phòng chiếu phim.
Chỉ sau 5 giây, khuôn mặt một người đàn ông ló ra từ phòng chiếu.
Anh ta dựng tai nghe một hồi, phát hiện không có gì bất thường mới chạy vội vào bóng tối phía xa.
Hai tiếng bước chân vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, người đàn ông còn chưa kịp đi xa thì bả vai đã bị giữ lại.
“Sao anh có thể để tôi ở đó một mình?”
Giọng nói của Trần Ca lọt vào tai người đàn ông, như thể sét đánh ngang tai, khiến anh ta sửng sốt.
“Tôi không tìm thấy vị trí của công tắc chính, chúng ta đi cùng nhau nhé.” Trần Ca dìu người đàn ông trở lại lầu hai và bật công tắc chính lên.
Một tiếng “tách” vang lên, tất cả ánh đèn trong phòng chiếu phim vụt sáng.
“Tôi chỉ muốn xem phim ở đây và tìm người bạn mất tích của tôi thôi, không cần gì hơn. Nếu anh cứ cản trở hết lần này đến lần khác thì tôi chỉ có thể nghĩ rằng việc bạn tôi mất tích có liên quan đến anh đấy.”
Người đàn ông bật nguồn bảng phân phối điện, máy chiếu tự động khởi động. Anh ta lại bật công tắc đĩa cứng, sau khi tải xong thì ngẩng đầu lên: “Cậu muốn xem phim nào thì tự chọn đi, nhưng tôi cho cậu lời khuyên cuối cùng là tuyệt đối đừng xem phim kinh dị, sẽ gây ra vấn đề lớn thật đấy.”
Xem một bộ phim ở phòng chiếu phim tư nhân mới chỉ là phần đầu tiên của nhiệm vụ tập luyện Mắt Trái. Bây giờ đã là 2 giờ sáng, nếu không kết thúc sớm, rất có thể đêm nay Trần Ca không thể hoàn thành các nhiệm vụ tiếp theo.
Nghĩ đến điều này, Trần Ca lướt qua danh sách và quyết định chọn bộ phim ngắn nhất.
“Điện thoại màu đen chỉ yêu cầu mình ở đây để xem phim, nhưng không yêu cầu mình phải xem loại phim nào.” Trần Ca sẽ không làm khó bản thân. Anh muốn tìm một bộ phim văn học hoặc phim hoạt hình ấm áp, nhưng sau khi nhấp vào danh sách phát, anh mới phát hiện ra rằng tất cả những bộ phim đó không thể phát được, thông báo đưa ra là dữ liệu phim chưa hoàn chỉnh và cần phải tải xuống lại.
Sau khi lựa chọn hồi lâu, Trần Ca phát hiện ra rằng chỉ có phim kinh dị là có thể chiếu được bình thường.
Trần Ca hồi tưởng lại những gì người đàn ông vừa nói, hơi bối rối: “Có kẻ đang giở trò? Hay là có thứ gì đó phá hỏng dữ liệu của những bộ phim khác?”
Anh lướt lướt danh sách phát, tìm thấy một điểm càng kì lạ hơn.
Trần Ca kinh doanh nhà ma, để tìm cảm hứng, anh thường hay xem phim kinh dị, nhưng anh chưa từng nghe đến tên bất cứ bộ phim kinh dị nào trong máy chiếu phim này.
“Những bộ phim kinh dị này không giống với những bộ phim trên thị trường. Tên của đạo diễn và nhà sản xuất trên bìa đều là cùng một người.” Trần Ca bấm vào bìa và ghi nhớ tên đạo diễn: “Thường Cô? Đây là nghệ danh hay tên thật?”
“Cậu chọn xong chưa?” Tay người đàn ông vẫn luôn run lên. Chung quanh không có thay đổi gì lớn, nhưng anh ta càng ngày càng bồn chồn, cứ như nếu ở đây lâu sẽ bị cái gì đó bám lên vậy.
“Được rồi, phát bộ phim có thời lượng ngắn nhất này đi.” Hầu hết các bộ phim kinh dị đều kéo dài khoảng 1 tiếng rưỡi, nhưng Trần Ca đã tìm thấy một bộ phim dài 25 phút trong danh sách phát.
Tên của bộ phim này là “Bạn Cùng Bàn”.
5 phút trước khi nhiệm vụ hết hạn, bộ phim chính thức bắt đầu chiếu. Đèn trong phòng chiếu phim tư nhân đều tắt hết, trên màn hình hiện lên một hình ảnh hơi mờ.
“Tôi là một người mù, không xem phim cùng cậu được. Đây là số điện thoại của tôi, bao giờ xem xong hãy gọi điện cho tôi, tôi sẽ tới dọn dẹp mấy thứ này.” Người đàn ông đọc một dãy số cho Trần Ca, anh bấm số vào điện thoại của mình rồi gọi lại ngay.
Tiếng rung ù ù đến từ túi của người đàn ông, anh ta không lừa Trần Ca.
Trần Ca đã từng chứng kiến vô số khách tham quan hoảng loạn, anh có thể nhận ra lúc này người đàn ông đang rất sợ hãi.
Sau khi biết chuyện này, anh lại càng không muốn để người đàn ông đó rời đi. Hẳn là anh ta biết một số thông tin nội bộ, nhưng anh ta lại không chịu nói cho mình.
“Đừng vội, hai chúng ta ở cùng nhau, lỡ có chuyện gì có thể chăm sóc lẫn nhau.” Trần Ca đỡ người đàn ông ngồi trên ghế rạp chiếu phim. Cân nhắc đến vấn đề an toàn, Trần Ca chọn một chỗ ngồi gần lối ra.
“Tôi thì thôi cũng được...”
“Yên lặng đi, phim đã bắt đầu rồi.”
Xem phim kinh dị ở rạp và xem ở nhà là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau. Cảm giác bị bao trùm bởi bóng tối và bản thân thì ở tại hiện trường là cảm giác mà ở nhà không thể có được.
Bên tai vang lên tiếng tim đập, tiếp theo là tiếng thở dồn dập, một con mắt rất to từ từ mở ra trên màn hình, từ con ngươi màu đen có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ.
Ống kính từ từ di chuyển lên trên. Nhìn vào bàn làm việc, đồng hồ báo thức đang chỉ 4 giờ 30 phút chiều. Mây ngoài cửa sổ dày đặc, ngột ngạt khiến người ta không thở nổi. Một cơn mưa to sắp ập đến.
Toàn bộ bộ phim như được quay từ góc nhìn thứ nhất, hình ảnh được quay bởi ống kính là những gì nhân vật chính nhìn thấy.
“Thu Mỹ!”
Có người ở tầng dưới không ngừng hét lên một cái tên. Ống kính chuyển động, nhân vật chính đứng dậy khỏi giường và đi đến bên cửa sổ.
Cô mở cửa sổ, hình như là thò đầu ra ngoài cửa sổ, ống kính quay được cảnh tượng dưới lầu.
Một cô gái mặc áo khoác đỏ đang vẫy tay với cô.