Giọng nói của người phụ nữ văng vẳng bên tai làm người ta phát hoảng, càng muốn dời đi sự chú ý thì đại não lại càng không nghe sai bảo, chỉ muốn biết rõ người phụ nữ đang gào thét kia đang gọi tên ai.
Trên những bức tường xung quanh bắt đầu xuất hiện những dấu tay máu rõ nét, trên con đường mà nhóm Trần Ca đang đi như đã từng xảy ra rất nhiều chuyện thảm khốc.
“Đừng nghe! Mau đi thôi!” Trần Ca cảm giác có thứ gì đuổi tới, tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, lưng đeo ba lô đứng phía sau.
Những oan hồn kia không muốn bị hành hạ nữa, chúng muốn thoát khỏi sự khống chế của nữ quỷ nên đây là cơ hội duy nhất của bọn chúng.
Trong đêm tối như có cơn mưa vô hình rơi xuống, không khí trở nên ẩm ướt hơn, một mùi máu tanh thoang thoảng bên mũi, dường như con đường đã trở nên phức tạp hơn rồi.
Người phụ nữ dần tiến đến gần, giọng nói cũng bắt đầu thay đổi, trùng khớp với âm thanh nào đó trong kí ức, nghe như tiếng kêu gào của những người thân thiết nhất trong cuộc đời này vậy.
“Đây hình như là giọng nói của con gái tôi?” Ông cụ Bạch quay về sau thử: “Là ma quỷ đang giả mạo ư?”
Trần Ca đặt tay lên ấn vai ông: “Đừng quay đầu lại! Đừng đáp lời!”
Anh vừa nói với ông cụ Bạch xong thì lão Ngụy dẫn đường ở đằng trước lại xuất hiện vấn đề.
“Mọi người nhìn lên ngôi nhà phía bên trái xem!”
Lão Ngụy hét lên xong, tay trực tiếp đặt vào súng, cảm xúc rất kích động.
“Trên ngôi nhà?” Trần Ca nhìn về phía căn nhà bên cạnh, đồng tử bỗng nheo lại.
Có một người đang ngồi xổm trên mái hiên của ngôi nhà cũ!
Cả người kẻ đó gầy khô, cánh tay rất dài, giống y như con khỉ.
“Đây là thứ gì?” Trần Ca chưa bao giờ thấy ma quỷ như vậy, trông nó cũng không giống oan hồn.
“Trước đây tôi từng nghe cha nói về thứ này, hình như gọi là quỷ hiên.” Vẻ mặt của ông cụ Bạch rất tệ: “Buổi tối thứ này sẽ trèo lên mái hiên nhà, đợi sau khi chủ nhà đi ngủ thì chui vào trong nhà từ cửa sổ, lấy cắp quần áo của chủ nhà và hút sạch máu của người đó. Ở nông thôn đều có truyền thuyết về quái vật này, thế nhưng chưa ai từng nhìn thấy cả.”
Ánh mắt của Trần Ca rời khỏi người con quái vật, chỉ cần không phải áo đỏ thì anh không sợ: “Không cần quan tâm đến nó, chúng ta đi thẳng qua đó!”
Ba người ôm đứa bé chạy ngang qua quỷ hiên, dường như ma quỷ nằm trên mái hiên đó rất có hứng thú với người sống, hai cánh tay gầy gò móc lấy mái hiên, treo ngược người trên mái, đuổi tới chỗ đám Trần Ca.
Cái thứ ma quỷ này vô cùng thông minh, vừa không lại gần cũng không cách xa, luôn giữ một khoảng cách như đang chờ đợi cơ hội.
Chẳng bao lâu sau, con quỷ hiên thứ hai đã xuất hiện, sự khác biệt của chúng với người sống rất lớn, xương của chúng nhô ra ngoài, mắt rất nhỏ, trong miệng đầy những răng nhọn.
“Trần Ca, cứ tiếp tục thế này không phải là cách!” Đây là lần đầu tiên lão Ngụy gặp phải tình huống thế này, nếu như ông trời cho ông một cơ hội lựa chọn lại, ông tuyệt đối sẽ không theo Trần Ca chạy vào trong sơn thôn này.
“Hai người không cần quan tâm gì hết, chứ chạy ra phía ngoài là được rồi.” Trần Ca vốn chẳng để ý tới những con quỷ hiên này, thứ thật sự khiến anh lo lắng là áo đỏ, là thứ âm thanh cứ luôn văng vẳng bên tai kia.
Nguy hiểm có thể nhìn thấy được thì đó không gọi là nguy hiểm, thứ từ đầu tới cuối luôn không nhìn thấy mới là thứ đòi mạng.
Ba người lại chạy về phía trước được mấy mét, lúc vào góc rẽ thứ hai, quỷ hiên phía sau cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Có điều những ma quỷ này đã sinh sống ở đây rất lâu nên vô cùng cẩn thận, bọn chúng không công kích người sống ngay mà đặt mục tiêu lên chiếc ba lô sau lưng Trần Ca.
Mấy cánh tay gầy khô chụp vào ba lô, lúc này Trần Ca đã không nhịn được nữa, anh vung búa của bác sĩ nát sọ đập vào tay quỷ hiên, rồi ấn vào công tắc của máy cát-sét mini.
“Đánh nhanh thắng nhanh!”
Trong lúc Trương Nhã đang ngủ say, Hứa Âm là chiến lực mạnh nhất trên người Trần Ca, lệ quỷ này vừa ra tay thì không chết sẽ không dừng lại, Trần Ca lo Hứa Âm bị dẫn đi nên mới chưa lấy ra dùng, muốn giữ cho bản thân một con bài chưa lật.
Thế nhưng quỷ hiên lại khiêu khích năm lần bảy lượt khiến Trần Ca nổi lên sát ý.
Sau khi thả Hứa Âm ra, Trần Ca nắm lấy vai lão Ngụy và ông cụ Bạch, để hai người giảm tốc độ một chút.
Hai con quỷ hiên kia nhìn thấy Hứa Âm xuất hiện thì dứt khoát quay người chạy đi, hai mắt Hứa Âm biến đỏ, trực tiếp đuổi theo một con quỷ hiên rồi xé nát nó ra và nuốt chửng.
Lúc này con quỷ hiên còn lại đã chạy cách ra mấy mét. Sát tính của Hứa Âm quá nặng, không cần Trần Ca ra lệnh, anh ta đã nhảy lên đuổi theo con quỷ hiên đó.
Cuộn băng trong máy cát-sét mini vẫn đang hoạt động, ba người đám Trần Ca bắt buộc phải chạy khỏi thôn trước khi hoạt động cúng tế kết thúc. Thời gian có hạn, ba người họ chỉ có thể tiếp tục chạy về phía trước.
Ông cụ Bạch và lão Ngụy làm theo chỉ thị của Trần Ca, bịt tai lại để không nghe thấy giọng nói trong gió của người phụ nữ, bọn họ chỉ cần cắm đầu vào mà chạy về trước thôi.
Khoảng cách dần được kéo dãn ra, cả ba người đều không phát hiện trên bức tường trước mặt dần xuất hiện đầy những gương mặt người.
Vẻ mặt của chúng không giống nhau, tựa như bức tranh đã được vẽ sẵn, không nổi bật gì trong bóng tối. Đợi đến khi lão Ngụy và ông cụ Bạch qua đó rồi chúng mới lộ ra răng nanh, bất ngờ vươn tay ra khỏi bức tường!
“Con à!”
Ông cụ Bạch dùng cả người bảo vệ đứa bé ngay lập tức, ông quay lưng vào tường, từng cánh tay thò ra nắm lấy ông như muốn tiến vào trong cơ thể ông, nhưng vì số lượng quá nhiều nên mang cho người ta cảm giác như những cánh tay đó muốn xé nát ông ra vậy.
“Tránh ra!” Tình huống khẩn cấp, Trần Ca không kịp nghĩ nhiều đã xoay tròn búa của bác sĩ nát sọ rồi đập lên tường.
Tường và búa sắt dập vào nhau tạo nên âm thanh rất lớn, truyền đi rất xa.
“Hành tung bị bại lộ, chắc là thôn dân ở thôn Hoạt Quan và thành viên đang ẩn nấp của Hiệp hội kể chuyện lạ đã nhận ra có người từ ngoài vào trong thôn rồi.” Trần Ca bình tĩnh, trong mắt không hề có sự hoảng loạn: “Nếu đã bị bại lộ rồi thì không cần phải trốn nữa.”
Anh nhìn thẳng khuôn mặt đang gào hét kia, điên cuồng vung cây búa lên, trong bức tường vang lên những tiếng gào khóc thảm thiết.
“Đừng dừng lại, tiếp tục đi về phía trước!”
Chỉ cần trên tường có hình vẽ mặt người, Trần Ca đều dùng búa đập điên cuồng dù quái vật bên trong có thò tay ra không.
Tư thế bạo lực dọa lão Ngụy và ông cụ Bạch đơ cả người, thậm chí ông cụ Bạch còn phải che mắt đứa trẻ lại.
“Ông không sao chứ?” Trần Ca quay đầu lại hét hỏi ông cụ Bạch.
“Không sao, không sao, hình như thứ đó là tường linh, chính là người chết ở bên tường nên chấp niệm không tan biến đi, năng lực của chúng có hạn, chỉ là trông hơi đáng sợ thôi.” Ông cụ Bạch liên tục vẫy vẫy tay, ông nhìn Trần Ca mà còn căng thẳng hơn lúc đối diện với tường linh.
Ba người tiếp tục đi về phía trước, lúc này Hứa Âm đã quay lại, trên người anh ta lại có thêm hai vết máu nhỏ.
Trong máy cát-sét mini phát ra tạp âm rè rè, lần này Trần Ca không thu Hứa Âm vào trong cuộn băng, anh đã đưa ra quyết định, tối nay phải để Hứa Âm thăng cấp lên thành áo đỏ.
“Cả thôn đầy những oan hồn ác quỷ, nếu mở một con đường máu có lẽ đủ nhiễm đỏ cả cái áo ngoài của anh ấy chứ!”
Mọi người tiếp tục đi về phía trước, những tờ tiền giấy trên con đường đất bay lên, cửa gỗ của ngôi nhà cũ bị gió thổi mở ra, linh hồn nhợt nhạt nằm trên đường, một giọng nói yếu ớt từ trong căn nhà truyền ra.
“Tôi chết oan quá, oan quá đi…”
Bang! Cánh cửa gỗ tồi tàn bị Trần Ca dùng chân đá văng ra, tay anh cầm búa của bác sĩ nát sọ và Hứa Âm đồng thời xông thẳng vào trong nhà!
“Mày đang ở đâu! Tao đến để giải oan cho mày đây!”