Giáo viên dạy số học lời cũng đã chuẩn bị xong nhưng lại không nói ra được, nhìn chằm chằm Trần Ca một hồi lâu, sau đó lấy thước gỗ gõ lên bàn trên bục giảng: “Ngồi đi, đừng có nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, Đỗ Minh, em trả lời đi.”
Cậu nhóc mập mạp mặt tròn bước lên bục giảng, Trần Ca sờ sờ ba lô: “Mình cảm thấy mọi thứ ở đây quá bình thường, có gì đó không ổn, chắc chắn là có vấn đề.”
Cố gắng chịu đựng đến lúc hết giờ, Trần Ca chặn cậu nhóc mập mạp mặt tròn và dẫn cậu ta đến một góc trong trường.
“Làm gì vậy? Cậu muốn mượn bài tập về nhà chép lại cũng không cần phải cao hứng như vậy chứ?”
“Tôi muốn hỏi cậu một chuyện, cậu nhất định phải thành thật trả lời tôi.” Trần Ca chỉ vào chính mình: “Trong mắt cậu, tôi là hạng người gì?”
“Quái gở, miệng lưỡi ác độc, không quen biết ai, một học tra không được hoan nghênh.” Cậu nhóc mập mạp mặt tròn bẻ ngón tay, nói một câu như vậy.
“Hình tượng của tôi trong lòng cậu kém như vậy sao?” Trần Ca nhìn khuôn mặt tròn trịa quen thuộc, tuy biết đối phương nói thật nhưng trong lòng cũng thấy không vui.
“Có thể hiểu như vậy.” Cậu nhóc mập mạp mặt tròn hoàn toàn không nhận ra tình huống nguy hiểm của mình lúc này.
“Được rồi, chúng ta hãy đổi câu hỏi khác đi, trong trường của chúng ta đã từng xảy ra một chuyện kỳ lạ nào chưa? Ví dụ, phòng học vào ban đêm không có ai cả nhưng lại phát ra tiếng động lạ, hay là đồ đạc tự di chuyển....”
Trần Ca đầy tò mò, cậu nhóc mập mạp có khuôn mặt tròn trịa không nỡ từ chối, lấy trong cặp ra một tờ phiếu điểm đưa cho Trần Ca.
“Sao cậu lại cho tôi xem cái này?” Trần Ca cầm phiếu điểm, nhìn thấy tên Đỗ Minh ở vị trí thứ hai trong lớp.
“Toàn trường đứng thứ mười, trong lớp đứng thứ hai, thế mà cậu lại còn hỏi một người như vậy là trường chúng ta có chuyện gì kỳ quái không?”
“Việc học của cậu thì có liên quan gì đến mấy chuyện kỳ lạ trong trường chứ? Chẳng lẽ nếu cậu là học sinh đứng đầu, các chuyện kỳ lạ sẽ không xảy ra sao?”
“Lý do tại sao tôi có thể đạt được kết quả như vậy là bởi vì tôi dành thời gian mà người khác suy nghĩ lung tung cho việc học đấy.”
“Đừng nói nữa, nếu không phải cậu là một người tốt bụng, thì bây giờ tôi sẽ cho cậu xem cái gì gọi là chuyện kỳ lạ rồi.” Trần Ca cũng không nói nên lời, nhưng khi nghĩ rằng đối phương chỉ là một cậu nhóc khó chịu, anh cũng đỡ tức hơn: “Tôi sẽ không chấp nhặt với cậu, câu hỏi tiếp theo là, trong trường của chúng ta đã từng xảy ra một chuyện gì không tốt chưa, chẳng hạn như bạo lực học đường, hay là học sinh bị chết,...”
“Cả ngày cậu cứ suy nghĩ cái gì vậy?” Cậu nhóc mập mạp mặt tròn lắc đầu, lại cầm phiếu điểm của mình lên: “Gần đây có phải cậu bị áp lực quá nhiều không? Cũng đúng thôi, đứng thứ tư từ dưới lên trong lớp, điểm số của cậu cũng là giảm đều, thật sự không có cách nào để giải thích với gia đình. Tôi đề nghị cậu hãy bắt đầu chăm chỉ học hành đi, nghĩ đến những chuyện khác cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”
Cất phiếu điểm vào trong ba lô, cậu nhóc mập mạp mặt tròn cứ rời đi như thế.
“Tính cách của thằng nhóc này không hề thay đổi, giống hệt như những gì mình vẫn nhớ.” Trần Ca và Đỗ Minh không phải là bạn, nhưng hai người ngồi cạnh nhau, hoàn toàn là bởi vì khi đó bọn họ có tính cách rất xấu, hai người hoàn toàn không có bạn bè, cũng không được hoan nghênh.
Chẳng bao lâu sau, trong khuôn viên trường không còn học sinh nào nữa, xung quanh trở nên rất yên tĩnh, Trần Ca không rời đi, anh lựa chọn làm đâu chắc đấy, trước tiên khám phá ngôi trường đã, tập trung vào vấn đề này và từ từ tìm kiếm toàn bộ thị trấn.
“Nhất định phải cẩn thận, buổi sáng có thể sắp trôi qua rồi.”
Bầu trời càng lúc càng u ám, nặng nề khiến người ta không thở nổi.
“Đêm trong thị trấn chắc chắn sẽ không sôi động và ấm áp như ban ngày, nó sẽ xé bỏ lớp ngụy trang, lộ ra những chiếc răng nanh dữ tợn, và xé xác từng người vô tội.”
Quay người bước vào phòng dạy học, Trần Ca xách ba lô đi kiểm tra từng phòng học một qua cửa sổ, anh nhìn hồi lâu nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Khi lên đến tầng cao nhất của tòa nhà dạy học, Trần Ca nghe thấy tiếng bước chân trên mái nhà: “Tan học rồi, ai sẽ đi lên mái nhà vào lúc này chứ?”
Cầm búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca bước vào hành lang, cửa lên sân thượng không khóa, anh lặng lẽ đẩy cửa thành một khe nhỏ.
Tầng cao nhất của dãy nhà dạy học là nơi gần với bầu trời nhất, chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ cảm thấy cả bầu trời mây mù có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
“Không có ai sao?”
Gió lạnh thổi qua, hạt mưa tạt vào mặt, cơn mưa này đến rất bất chợt.
Thu hồi ánh mắt, Trần Ca bước xuống lầu, khi anh chuẩn bị bước ra khỏi tòa nhà dạy học thì bên ngoài trời đã mưa to.
“Đây chỉ là cơn mưa bình thường thôi sao?” Cơn mưa sau cánh cửa có thể ẩn chứa sự phẫn uất và những lời nguyền rủa, Trần Ca đưa tay vươn thử ra bên ngoài màn mưa, mưa rơi vào lòng bàn tay, cái lạnh nhẹ nhàng thấm vào tận tim.
“Ở sau cánh cửa mà còn gặp được trời mưa, có vẻ sau này mình nên chú ý đến lệ quỷ sử dụng ô làm vật ký thác rồi, chắc lẽ cũng sẽ có rất nhiều kiểu lệ quỷ như vậy, dù sao thì trong rất nhiều câu chuyện xưa, dưới ô là một nơi ẩn náu khá tốt của ma quỷ...” Trần Ca đang suy nghĩ miên man, một bóng người đột nhiên chắn trước mặt anh: “Ai?!”
Mạnh mẽ xoay người lại, Trần Ca nhìn thấy Trương Nhã, người đang bị dọa sợ.
“Sao em còn chưa về nhà? Em quên cầm ô sao?" Trương Nhã cầm ô đứng sau lưng Trần Ca, chính cô ấy là người đã cầm ô che đầu Trần Ca vừa nãy.
Lúc này, trong tòa nhà dạy học dường như chỉ có hai người bọn họ, Trần Ca nhìn Trương Nhã, hơi hé mở miệng, đột nhiên anh cảm thấy nhịp tim của mình đang tăng nhanh, anh nhanh chóng lùi lại một bước.
Nhìn thấy dáng vẻ thận trọng của Trần Ca, Trương Nhã có vẻ thấy khá thú vị: “Em sợ cô à?”
“Không.”
“Vậy thì tốt, không biết khi nào cơn mưa này mới tạnh, cô sẽ đưa em đến bến xe.” Trương Nhã cầm ô bước đến bên cạnh Trần Ca: “Đi thôi.”
Trần Ca, người luôn tỏ ra rất cố chấp, nhưng lúc này lại không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ thế đi theo Trương Nhã, cái gì mà điều tra trường học hay tìm tòi bí mật của thị trấn đều bị bỏ lại phía sau.
Mùi dầu gội thoang thoảng bay vào chóp mũi, ánh mắt của Trần Ca luôn luôn không tự chủ được mà rơi vào Trương Nhã, cảm giác lúc này có lẽ chính là hạnh phúc.
Mưa càng lúc càng lớn, người đi bộ vội vã đi qua, đèn neon trên đường nhìn mờ ảo qua màn mưa, thế giới dường như chỉ còn lại tiếng mưa.
“Trương Nhã...”
“Hả? Em vừa mới nói cái gì?" Trương Nhã hình như nghe thấy Trần Ca nói cái gì, nhưng tiếng mưa rơi quá lớn, nên cô nghe không rõ.
“Không có việc gì, cô đi vào trong đi, bên ngoài có rất nhiều xe, tôi sợ chúng sẽ làm văng bùn lên quần áo của cô.” Trần Ca cầm ba lô và đi đến phía bên kia của Trương Nhã, lúc này cả hai người mới nhìn thấy một bên vai đã bị nước mưa làm ướt nhẹp của đối phương, hai người bọn họ đều không muốn làm cho đối phương bị ướt, nhưng không ngờ rằng lại làm cho quần áo của cả hai người đều bị ướt.
Đi bộ trên đường mưa, cả hai đều không nói tiếng nào, mãi cho đến khi đi đến bến xe gần trường nhất.
“Em muốn đi xe số bao nhiêu?”
“Số 104.” Trần Ca thuận miệng báo cáo lộ trình, lẳng lặng đứng bên cạnh Trương Nhã, anh cũng không muốn nói quá nhiều, mà bí mật nhìn chằm chằm vào Trương Nhã.
Thế giới đằng sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức, mặc dù có những chỗ vô lý và kỳ quặc nhưng hầu hết chúng đều đối chiếu với thực tế, lý do khiến Trương Nhã xuất hiện với bộ dạng này cũng liên quan đến ký ức của chính Trần Ca.
“Xe tôi đi đến rồi, em về nhà sớm đi, đừng chạy lung tung.” Trương Nhã lấy điện thoại di động ra: “Đây là số điện thoại của cô, về đến nhà thì gửi tin nhắn cho cô, báo an toàn là được rồi.”
Sau khi trao đổi số điện thoại, Trương Nhã đi lên xe buýt số 4 và vẫy vẫy tay chào Trần Ca từ cửa sổ.
Chiếc xe buýt sơn màu rực rỡ biến mất trong màn mưa, nhưng Trần Ca vẫn đứng im tại chỗ.