Động thái bất ngờ của Ngụy Ngũ, đừng nói Khổng Tường Minh, đến cả Trần Ca cũng không phản ứng kịp.
“Từ đầu tới cuối hình như đều là bạn cùng đội của anh chịu áp lực nhỉ? Tại sao người đầu tiên chạy trốn lại là anh?”
“Ngụy Ngũ!”
Trước sau đều là địch, bị ba con lệ quỷ và một “tên điên” vây ở giữa, đôi mắt Khổng Tường Minh đỏ bừng như muốn chảy máu, hắn ta hoàn toàn không nghĩ tới Ngụy Ngũ cứ thế dứt khoát bỏ hắn mà đi.
Trong chớp mắt, Ngụy Ngũ đã chạy thoát ra xa mấy mét, Trần Ca để hai lệ quỷ cuốn lấy Khổng Tường Minh, bản thân cùng với Hứa Âm ra ngoài đuổi theo.
“Tiểu Cố đã mở cửa ra rồi, không thể để tên này chạy thoát.”
Lúc Trần Ca đuổi theo Ngụy Ngũ, ba sinh viên pháp y đã không thấy bóng dáng đâu cả, Trần Ca không còn gì phải lo lắng.
“Đừng cố giãy giụa nữa, anh không chạy thoát được đâu!”
Nghe thấy âm thanh như gọi hồn phía sau lưng, Ngụy Ngũ càng chạy nhanh hơn, khuôn mặt sau gáy hắn ta không ngừng la hét, dường như đang thúc giục hắn ta chạy nhanh hơn nữa!
Khoảng cách của hai người được nới rộng, Trần Ca cũng không có cách nào, anh cầm búa của bác sĩ nát sọ, khi chạy không chiếm được ưu thế, có thể theo sát được phía sau, vẫn là vì thể lực của anh tương đối tốt.
Ngụy Ngũ vung cánh tay, trong đầu đều là âm thanh “nhanh lên”, “nhanh nữa lên”, hắn ta nhớ kỹ vị trí của cửa ra, sau vài lần đi qua mấy ngã rẽ thì trong lòng loé lên một chút hi vọng.
“Tuyệt đối không thể rơi vào tay cậu ta! Thêm chút sức nữa! Nhất định có thể trốn ra ngoài!”
Ngụy Ngũ chạy ra từ thông đạo ở Giếng Sâu, tốc độ của hắn ta không giảm, nhưng vào lúc hắn ta đang tiếp tục chạy về phía trước thì bỗng nhiên phát hiện giữa hành lang tối tăm với độ rộng có hạn, không biết từ lúc nào đã có mười mấy con rối!
Không sai, khoảng chừng mười mấy con!
“Không phải bọn chúng ở trong phòng học sao? Sao lại chạy ra đây rồi?”
Hai cánh tay đan xem, thân thể xiêu vẹo, từng khuôn mặt cười quỷ dị nhìn vào Ngụy Ngũ, nhìn chằm chằm vào hắn ta khiến hắn lạnh hết cả người.
“Tại sao?”
Mỗi khi hắn ta muốn đi một hướng nào đó, sẽ luôn có vô số người và đồ vật đến cản lại, hôm nay đã xảy ra vài lần rồi.
Cả người xông về phía trước, lúc Ngụy Ngũ đụng vào trong đám “người”, đám con rối đang điên đảo, từng cánh tay một kéo lấy quần áo của hắn ta.
Nếu như là vào lúc khác, hắn ta có thể lợi dụng khuôn mặt đầy máu đằng sau gáy để dần thoát khỏi xiềng xích, nhưng mấu chốt của vấn đề là Trần Ca lại ở ngay đằng sau.
Vào giây phút cuối cùng khi Ngụy Ngũ ngã xuống, hắn ta quay đầu lại nhìn Trần Ca, cây búa của bác sĩ nát sọ khủng khiếp khiến hắn ta nhớ lại bộ dạng của bản thân tạo ra chuyện lạ lần đầu tiên.