Trần Ca ngừng tay lại ngay trên giỏ trúc và xoay lại từ từ. Anh đã phát hiện một số thay đổi trên cơ thể mình từ mấy ngày trước rồi.
Mỗi đêm anh chỉ ngủ ba, bốn tiếng nhưng hôm sau lại rất tươi tỉnh, năm giác quan cực kỳ nhạy bén trong bóng tối, tư duy cũng phát triển mạnh, điểm không tốt duy nhất là cơ thể sẽ thấy lạnh một cách khó hiểu, dù mặc quần áo dày đến cỡ nào cũng không có tác dụng.
“Xem ra cậu đã nhận ra.” Bà lão giơ cánh tay lên để lộ những sợi dây đỏ được buộc trên cổ tay, mỗi một sợi đều có xỏ một hạt ngọc: “Sao người sống có thể chịu nổi sự quan tâm của lệ quỷ chứ? Ba năm sau ngày thôn bị tàn sát, có lẽ vì tôi thường nói chuyện với lệ quỷ nên cơ thể bắt đầu xuất hiện những điểm khác thường, rõ nhất là nhiệt độ cơ thể giảm xuống, rất hiếm khi cảm thấy ấm áp bất kể đang là mùa nào đi nữa.”
Trần Ca cũng gặp phải tình trạng như lời kể của bà lão, nhưng hai người vẫn hơi khác nhau một chút.
Trần Ca xách giỏ trúc chứa đứa trẻ của A Khánh lên và bước đến cạnh giường: “Cụ ơi, cụ cảm thấy nhiệt độ cơ thể giảm xuống sau ba năm tiếp xúc với lệ quỷ à?”
“Nói chính xác thì là mười năm, trước đó tôi cũng không để ý đến chuyện này như cậu vậy.” Bà lão nói chuyện rất thân thiết: “Tình trạng hiện tại của cậu còn chưa nghiêm trọng lắm, chắc là mới tiếp xúc với bọn họ trong mấy năm gần đây thôi phải không?”
“Mấy năm gần đây ư?” Trần Ca giật giật mí mắt, do dự một lát mới nói thật: “Tôi mới nhìn thấy lệ quỷ từ mấy tuần trước thôi.”
Đột nhiên căn phòng trở nên yên tĩnh, có lẽ vì bà lão đã cao tuổi nên hơi lắp bắp: “Mấy... mấy tuần trước ư?”
“Nói chung là không đến một tháng.” Trần Ca sờ sờ mu bàn tay của mình, nhiệt độ của nó thấp hơn người bình thường một tí.
“Tôi ở trong cái thôn đầy rẫy ma quỷ này và thường xuyên nói chuyện với lệ quỷ mà cũng phải ba năm sau mới phát hiện, còn cậu chỉ mới nhìn thấy lệ quỷ từ vài tuần trước thôi, sao nhiệt độ cơ thể lại thay đổi nhanh đến vậy?” Bà lão vô cùng nghi hoặc: “Có phải cậu trêu chọc nhiều lệ quỷ cùng lúc không?”
“Không có đâu.” Trần Ca âm thầm đếm một lượt: “Chỉ có mười mấy con quỷ liên quan đến tôi thôi.”
Bà lão đang tiêu hóa tin tức này nên tạm thời không lên tiếng.
“Chắc là nó có liên quan đến nơi ở của tôi, tôi ở trong nhà ma nên xem như ăn ở cùng nơi với bọn họ.” Trần Ca lại quay đầu nhìn cái bóng của mình: “Đúng rồi, một lệ quỷ áo đỏ đang nấp trong bóng của tôi và theo tôi như hình với bóng nữa.”
Bà lão vẫn im lặng, đồng thời chống cánh tay còn hoạt động được của mình để dời cơ thể đi như muốn cách xa Trần Ca một chút.
Anh phát hiện sự thay đổi vi diệu trên nét mặt của bà lão nên hơi bất an: “Cụ này, ban đầu cụ đã giải quyết vấn đề giảm nhiệt độ cơ thể này như thế nào? Nếu không giải quyết được thì sau này sẽ xảy ra chuyện gì?”
“Tình trạng của chúng ta không giống nhau lắm, tôi cảm thấy mình không giúp được cậu.” Bà lão tháo một sợi dây đỏ khỏi cổ tay mình: “Âm khí trong cơ thể sẽ ngày một nhiều hơn vì ở cùng lệ quỷ trong một thời gian dài, hạt ngọc này được mài từ ngọc ấm, người nuôi ngọc và ngọc cũng nuôi người, đeo lâu thì nó sẽ điều hòa âm dương trong cơ thể. Bên cạnh đó, cậu phải đến những nơi có hơi người mạnh và phơi nắng nhiều vào.”
“Tôi nhớ rồi.” Trần Ca gật đầu, ban ngày tiếng tăm của khu vui chơi Thế Kỷ Mới cũng rất cao, sau này số lượng khách đến sẽ ngày một nhiều hơn.
“Cậu chú ý nhiều một chút, cũng vì tôi mặc kệ nên đôi chân này đã tàn phế.” Bà lão đeo dây đỏ vào tay lại: “Thật ra tôi vốn định đưa cậu vài hạt ngọc, nhưng theo tình trạng của cậu thì dù tôi có đưa hết số ngọc này cho cậu cũng chẳng có tác dụng gì lớn, điểm mấu chốt vẫn nằm ở chính cậu.”
Bà nhìn những đứa trẻ trên giường gỗ: “Người và quỷ khác nhau, nên tránh tiếp xúc với bọn họ hết mức có thể mới tốt.”
“Vâng.” Trần Ca rầu rĩ vì không có phương pháp giải quyết. Anh không nói cho bà lão biết danh hiệu Người Lệ Quỷ Quan Tâm của anh chỉ mới là sơ cấp, sau khi rút trúng lệ quỷ năm lần thì nó sẽ lên cấp!
“Nếu cậu không còn chuyện gì nữa thì mau mang đứa bé kia đi đi, người chủ trì lễ cúng tế ở ngoài kia là người thừa kế do tôi lựa chọn - Chu Thục Mai. Cô ấy có tấm lòng tốt, chỉ cần cậu không cố ý xuất hiện trước mặt cô ấy thì cô ấy sẽ không làm khó cậu.” Bà lão giơ tay lên: “Thôn này vừa tối xuống thì yêu ma quỷ quái sẽ chạy ra ngoài, các cậu chú ý chút, thấy cửa mở đừng vào, nghe có người gọi đừng trả lời, thấy ánh sáng phải trốn ngay, chưa ra khỏi thôn thì đừng chạm vào quan tài.”
Sau khi cảm ơn bà lão ấy, Trần Ca xách giỏ trúc đi về theo đường cũ.
Anh có thể cảm nhận được sự tốt bụng thuần túy từ bà lão nên hoàn toàn không nghi ngờ những gì bà nói.
“Đúng như mình nghĩ, những Người Lệ Quỷ Quan Tâm như chúng mình đều có trái tim tốt bụng và tinh khiết.”
Trần Ca vừa chui ra khỏi đường hầm đã thấy hơi lạnh, rõ ràng hai không gian chỉ cách nhau bởi một mặt tường nhưng lại khác một trời một vực.
“Cậu tìm thấy đứa bé rồi à? Để tôi ôm cho.” Ông cụ Bạch nhận lấy đứa trẻ, thấy mép của đứa trẻ có thứ như lá cây nên định lấy xuống, kết quả lại bị Trần Ca ngăn cản.
“Lá cây đó có thể phòng ngừa đứa trẻ khóc, đừng chạm vào.”
Trần Ca đã chậm trễ một ít thời gian khi ở trong phòng của bà lão. Anh gọi ông cụ Bạch và lão Ngụy đến cửa từ đường rồi lấy bản đồ của A Khánh ra: “Đội cúng tế sẽ lần lượt đến vài miệng giếng, chúng ta chỉ cần chú ý không đụng phải bọn họ là được.”
Ba người nhanh chóng xác định đường đi, rời khỏi từ đường và ra giữa phố.
Hoạt động cúng tế vẫn còn đang diễn ra, trong thôn đã thay đổi rất nhiều. Oan hồn thức tỉnh, mùi chết chóc tràn ngập, từng căn nhà cũ đều trở nên âm u khủng khiếp, dường như chủ nhà đã chết từ nhiều năm trước lại trở về vào tối nay.
Quan tài phát ra tiếng động, thỉnh thoảng đường phố vắng người lại xuất hiện dấu giày, vết máu trên tường cũng tươi hẳn lên như quay về buổi tối của nhiều năm trước vậy.
Nhóm Trần Ca chạy qua một góc, sau đó ông cụ Bạch đang ôm đứa nhỏ chợt ngừng lại.
“Hai người có nghe tiếng gì không? Hình như có người gọi tên tôi thì phải.”
Cơn gió u ám thổi phất qua mặt, giọng một người phụ nữ mơ hồ vang bên tai đang gọi ông vì cái gì đó.
Trần Ca nhớ lại lời căn dặn của bà lão nên nói với ông cụ: “Ông xem như không nghe thấy, bất kể cô ta gọi cái gì cũng không được trả lời.”
Ba người tiếp tục đi về phía trước, giấy tiền vàng bạc bay trên mặt đường sạch sẽ của thôn, chữ “Phúc” ngược màu trắng trước cửa nhà cũ cũng tróc ra, ván cửa lắc lư để lộ linh hồn ở phía sau.
Giọng nữ ở bên tai bọn họ càng ngày càng lớn và truyền đến từ khắp nơi nên không tài nào xác định được vị trí, chỉ biết rằng cô ta đang đến gần.
“Trong thôn này có một lệ quỷ áo đỏ và vô số oan hồn bị dằn vặt, hiện tại quỷ áo đỏ chưa thức tỉnh, sợ là đám oan hồn này sẽ ra tay với chúng ta trước để thoát ra ngoài bằng thân thể của chúng ta.”
Trần Ca biết việc oan hồn thức tỉnh đồng nghĩa với việc cảnh tượng có chỉ số hù dọa ba sao này đã bắt đầu bày ra sự kinh khủng thật sự của mình.