“Này! Tỉnh dậy đi!”
Chậm rãi mở mắt ra, người phụ nữ ngồi dậy từ trên giường: “Hướng Noãn đâu?”
“Bình tĩnh trước đi, cô còn nhớ tôi là ai không?” Trần Ca im lặng đặt búa của bác sĩ nát sọ xuống.
“Trần Ca?”
“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đâu?”
“Đập chứa nước ngoại ô phía Đông, cậu làm sao vậy? Hướng Noãn đi đâu rồi, chúng ta nhanh đi tìm nó đi!" Người phụ nữ rất lo lắng, nhưng Trần Ca vẫn đứng yên tại chỗ.
“Sau khi tôi nói hai chữ gì Hướng Noãn đã ngừng khóc.”
“Tôi nghe không rõ, hình như là hai chữ Minh Thai?”
“Câu hỏi cuối cùng, tại sao tôi phải giết chết Hướng Noãn?” Trần Ca nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người phụ nữ, câu hỏi cuối cùng của anh đã khiến người phụ nữ sợ tái mặt.
“Cậu muốn giết Hướng Noãn?”
“Có vẻ như cô không phải là một con quái vật sau cánh cửa giả mạo thành.” Phản ứng và biểu hiện của người phụ nữ vẫn bình thường, Trần Ca cũng không giải thích tại sao anh lại hỏi những câu hỏi đó, anh quay người và bước ra khỏi phòng ngủ, trước tiên kiểm tra cửa phòng khách.
Cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, trong nhà chỉ có anh và mẹ của Hướng Noãn.
“Khi mình bước vào thế giới đằng sau cánh cửa của những đứa trẻ khác, sẽ luôn có một cánh cửa sắt đen tỏa ra mùi nước khử trùng xuất hiện phía sau mình, nhưng sau khi bước vào cánh cửa này, mình lại không nhìn thấy cánh cửa sắt đen đó. Từ khi bước vào cánh cửa máu này cho đến lúc mình mở mắt ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Trần Ca đang yên lặng tự hỏi thì đột nhiên giọng nói của người phụ nữ vang lên bên cạnh anh.
“Tại sao tôi đột nhiên ngủ quên vậy? Hướng Noãn thì sao? Tôi nhớ mang máng thằng bé có đi vào một cánh cửa nào đó, sau đó tôi có đi theo nó.” Người phụ nữ ôm đầu, cô ta thực sự không thể nhớ chuyện gì đã xảy ra sau đó.
“Cô cũng thật là gan dạ đấy, cánh cửa đó chỉ có người sắp chết hoặc người chết mới đi vào thôi.”
“Điều đó có nghĩa là con trai tôi sắp chết? Những tờ giấy báo tử đó là thật sao?" Người phụ nữ bắt đầu trở nên nôn nóng, có thể thấy rằng cô ta thực sự lo lắng cho Hướng Noãn.
“Đừng lo lắng cho Hướng Noãn, trước tiên tôi sẽ giúp cô sắp xếp trình tự logic trước, chúng ta muốn tìm được Hướng Noãn, trước hết phải đảm bảo rằng chúng ta có thể sống sót được đã. Nếu như chúng ta chết, xác suất Hướng Noãn sống được khi một thân một mình ở trong này cũng sẽ nhỏ đi đúng không?” Trần Ca định giải thích rõ ràng với người phụ nữ trước, nếu không sẽ chẳng may đối phương làm điều gì đó bốc đồng, khiến cả hai rơi vào tình trạng khủng hoảng thì sẽ nguy rồi.
“Đúng.”
“Chỉ cần chúng ta còn sống thì sẽ có thể tìm được Hướng Noãn, mà muốn sống sót được thì từ bây giờ cô nhất định phải nghe lời tôi, tuyệt đối không được hành động theo cảm tính.” Giọng nói của Trần Ca trầm xuống: “Thế giới này khác xa với hiện thực, cô có thể hiểu nơi này chính là cơn ác mộng của Hướng Noãn.”
“Ác mộng?”
“Tuy rằng là ác mộng, nhưng nếu cô chết ở chỗ này, thì cũng coi như là cô thật sự chết rồi.” Trần Ca "phổ cập khoa học" đơn giản cho người phụ nữ về thế giới phía sau cửa.
“Nhưng tôi cảm thấy nơi này chẳng khác gì so với hiện thực cả?”
“Khi chúng ta thấy sự khác biệt, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.” Trần Ca đứng trong phòng và khua khua búa của bác sĩ nát sọ, anh thấy rằng mình đã bị kiệt sức rất nhiều ở sau cánh cửa này, tùy tiện di chuyển là sẽ thở dốc, như thể đan có thứ gì đó nằm sấp trên lưng anh và điên cuồng hấp thu sinh khí của anh.
“Ở đây nguy hiểm như vậy, một mình Hướng Noãn phải làm sao bây giờ?”
“Tôi biết cô muốn cứu Hướng Noãn, nhưng cô phải nhớ kỹ một câu, chỉ có khi giữ được mạng của mình thì cô mới có thể cứu được Hướng Noãn. Sau này tôi sẽ không nói lại những lời này nữa, tôi hy vọng cô có thể ghi nhớ nó.” Trần Ca hít sâu một hơi: “Hơn nữa, tôi cũng muốn nói với cô một điều, nếu như cô gặp nguy hiểm, nếu có thể cứu được thì tôi nhất định sẽ cứu, còn nếu thực sự không cứu được, tôi sẽ lựa chọn một mình rời đi.”
Những gì Trần Ca nói là rất thực tế, người phụ nữ sau khi khi nghe thì gật đầu, nhẹ nhàng nói với Trần Ca: “Cảm ơn cậu, cậu có thể theo tôi và Hướng Noãn đi vào trong này, tôi thực sự đã rất cảm động rồi. Bởi vì chuyện của Hướng Noãn mà làm phiền hà đến cậu, tôi thực sự xin lỗi.”
Người phụ nữ nói như vậy, Trần Ca ngược lại lại không biết phải trả lời như thế nào, đối phương dường như có một số hiểu lầm và coi Trần Ca như một người qua đường vô tội bị liên lụy.
“Chúng ta hãy dừng chủ đề này lại đi, dù thế giới phía sau cánh cửa có nguy hiểm nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có đường ra, cô biết rất rõ Hướng Noãn, và biết tất cả ký ức của Hướng Noãn, điều này rất có lợi cho chúng ta.” Thế giới phía sau cánh cửa dựa vào trí nhớ của người đẩy cửa, khám phá cảnh sau cánh cửa chính là đang trải nghiệm và giải thích sự tuyệt vọng của người đẩy cửa, lần này Trần Ca có sự trợ giúp của mẹ Hướng Noãn, anh cảm thấy rằng mình cũng có thể tránh hầu hết những nguy hiểm rồi.
“Hãy bắt đầu khám phá từ căn phòng này trước, cô có thể tìm xem có nơi nào xung quanh mình khác với thực tế không.” Sau khi nói xong thì Trần Ca bước ra khỏi phòng ngủ, anh lật giở từng món đồ trong ba lô và phát hiện ra hai thứ kỳ lạ.
Những đoạn nhật ký tuyệt vọng và đẫm máu trong cuốn truyện của Trương Nhã đã biến mất, chỉ còn lại dòng nhật ký cuối cùng.
Một thứ khác thì có liên quan đến đôi giày cao gót màu đỏ, tất cả những vật dụng khác đều được phủ một lớp bụi màu xám, ngoại trừ đôi giày cao gót màu đỏ, trên bề mặt đỏ như máu, mơ hồ có những đường vân đen hội tụ.
“Sự ràng buộc mà đôi giày cao gót màu đỏ phải chịu ở sau cánh cửa này là rất nhỏ, có phải vì cô ta đã nuốt quá nhiều lời nguyền của Minh Thai không?”
Minh Thai tổng cộng chọn được chính đứa trẻ, hầu hết những lời nguyền rủa sau cánh cửa của bọn trẻ đều bị đôi giày cao gót màu đỏ nuốt chửng, đặc biệt là sau cánh cửa của Ứng Đồng, khả năng của cô ta đã được tăng lên rất nhiều.
“Đây cũng coi như là tin tốt duy nhất vào lúc này.” Trần Ca đang định đi tìm nơi khác thì đột nhiên giọng nói của mẹ Hướng Noãn phát ra từ trong phòng ngủ.
“Trần Ca! Tất cả đũa tôi đặt dưới gầm giường Hướng Noãn đều biến mất!”
Nghe thấy tiếng động, Trần Ca chạy vào phòng ngủ, anh nhìn thấy Ôn Tình đang ngồi xổm ở bên giường Hướng Noãn, một tay nâng khăn trải giường lên, dưới giường trống rỗng, chẳng có cái gì cả.
“Những chiếc đũa đó tượng trưng cho điều gì đối với Hướng Noãn?”
“Tôi cũng không biết, đứa trẻ đó không thể giao tiếp với mọi người, cũng không biết cách biểu đạt, như thể nó đang sống trong một thế giới chỉ có chính nó vậy.”
“Ngoài đũa ra, cô còn phát hiện gì khác không?” Trần Ca bế con mèo trắng lên và lấy tờ bệnh án của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa từ trong ba lô ra, anh muốn con mèo trắng nhớ mùi của tờ giấy này, nhưng tiếc là con mèo trắng không có bất kỳ phản ứng nào.
“Những tờ giấy báo tử viết cho Hướng Noãn cũng không còn nữa, còn cả chiếc cặp sách mà tôi mua cho Hướng Noãn...”
“Cặp sách?”
“Ừ, khi tôi đưa Hướng Noãn đến trường học phục hồi chức năng lần đầu tiên, tôi đã mua cho thằng bé một chiếc cặp sách, tôi đã nghĩ rằng mọi thứ sẽ ổn kể từ ngày hôm đó.”
“Có vẻ như cặp sách có thể tượng trưng cho một loại khao khát đẹp đẽ nào đó, thế còn đũa tượng trưng cho điều gì? Tại sao trong nhà lại thiếu hai thứ này?”
Sau khi suy nghĩ hồi lâu mà không có câu trả lời, Trần Ca không thể làm gì khác hơn là bỏ cuộc, anh kiểm tra kỹ căn phòng nhỏ và tìm thấy chìa khóa cửa chống trộm và một con dao gọt hoa quả trong nhà.
Trần Ca nhét chìa khóa vào ba lô, đưa con dao cho Ôn Tình: “Cầm lấy để tự vệ.”
Ngoài con dao và chìa khóa, Trần Ca không tìm thấy bất kỳ manh mối nào mà Hướng Noãn để lại cũng như không tìm thấy bất cứ thứ gì liên quan đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
“Không Cười chắc chắn cũng đã bước vào thế giới sau cánh cửa, bọn chúng có thể đã xuất hiện ở nơi khác, nếu có thể tìm thấy chúng sớm thì tốt rồi.” Tất cả lệ quỷ đều sẽ phải chịu sự ràng buộc bởi thế giới sau cánh cửa, những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa kia một là không thể xuất hiện, hai là nếu xuất hiện thì cũng đã mất gần hết năng lực, gần tương tự như Trần Ca, vì vậy bây giờ là cơ hội tốt để giết chúng.
“Căn phòng này có lẽ an toàn, tiếp theo chúng ta sẽ đi ra ngoài, cô cứ đi sau tôi, cho dù nhìn thấy cái gì cũng không được nói lung tung.”
“Hiểu rồi.”
Trần Ca mang theo ba lô, thay vì trực tiếp rời khỏi nhà bằng cửa ở phòng khách, anh bước đến cửa sổ và kéo rèm ra.
“Này. . .”
Khung cảnh trước mắt vô cùng kinh hoàng, các tòa nhà cao tầng vặn vẹo nghiêng lệch, quấn quít lấy nhau, bề mặt loang lổ, như thể tràn đầy những vết sẹo đang dần lành lại.
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca nhìn ra xa hơn, một số tòa nhà đều bị bao phủ trong sương mù đen dày đặc, như thể chúng đã rơi vào một đại dương đen nhánh.
“Cửa sổ có thể mở ra, muốn đi đến các phòng khác cũng không nhất định phải đi bằng cửa chính. Nhưng bên ngoài tòa nhà chắc là sẽ rất nguy hiểm, có vẻ như có thứ gì đó đáng sợ đang ẩn sâu trong màn sương đen đó.”
Trần Ca cũng không biết điều gì ẩn chứa trong màn sương đen đó, hơi thở của những thứ đó khác với hơi thở của lệ quỷ, nhưng chúng lại có thể khơi dậy cảm giác sợ hãi căn nguyên nhất trong lòng mỗi người.
“Chúng là những con quái vật sống sau cánh cửa sao?”
Rèm cửa được đóng lại, một lúc lâu sau, cái cảm giác tim đập nhanh này mới biến mất.
“Nơi này thật kỳ quái.”
Trần Ca gọi Ôn Tình, hai người đến cửa phòng khách, thấy Trần Ca chuẩn bị rời đi, con mèo trắng vẫn luôn giả chết cũng vội vàng "sống lại" chạy đến.
Mở cửa chống trộm ra, cánh cửa sắt vừa mới mở ra một khe hở nhỏ, Trần Ca đã ngửi thấy một mùi thối gay mũi, anh cảm thấy nguồn gốc của thứ mùi gây khó chịu cho anh bấy lâu nay có lẽ chính là ở trong khu chung cư này.
Đẩy cửa mở được một phần ba, Trần Ca bước ra ngoài trước.
Có đủ loại mảnh vụn và rác thải trên khắp hành lang, mặt đất có đầy những vết đen và vết máu không rõ ràng lắm.
Trên tường có dán những tờ rơi đã ố vàng, trên tờ rơi còn viết đầy những lời lẽ xúc phạm đến Ôn Tình, nhưng không giống với hiện thực, những tấm ảnh đen trắng trên tờ rơi không còn là chính Ôn Tình nữa, mà đã đổi thành một người phụ nữ không đầu.
Cả dãy hành lang dán đầy tờ rơi của những người phụ nữ không đầu, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thấy hết hồn.
Một tiếng hít vào phát ra từ sau lưng Trần Ca, sắc mặt Ôn Tình tái nhợt, hai mắt nhìn chằm chằm vào tờ rơi dán trên tường.
Trần Ca ra hiệu cho người phụ nữ giữ im lặng, rồi chậm rãi tiến lên trước vài bước.
Mùi thối nồng nặc trong hành lang, vẫn còn hơi ẩm ướt, thỉnh thoảng có thứ gì đó rơi xuống từ trên đỉnh đầu xuống, giống như một con nhện nhỏ, mà cũng giống như là sợi bông, có thể cảm nhận được nhưng lại không thể nhìn thấy được rốt cuộc là thứ gì rơi vào người mình.
“Trên mỗi cánh cửa đều có ghi số nhà, nhà của Hướng Noãn vẫn là số 401, hãy tạm thời tính dựa trên tầng bốn của tòa nhà A.”
Tất cả các tòa nhà ở khu chung cư Kim Hoa và khu chung cư Cửu Hồng sau cánh cửa đều bị xoắn vào nhau, điều đầu tiên Trần Ca cần phải làm là xác định lại vị trí của mình.
“401, 402...” Khi Trần Ca đi đến nhà 405, anh đột ngột dừng bước lại.
Hai bên cánh cửa này có rất nhiều túi rác màu đen và phần lớn mùi thối ở trong hành lang là bốc ra từ những túi rác này.
Trần Ca lặng lẽ đi đến chỗ các túi rác, anh mở một trong các túi rác ra và thấy bên trong chứa đầy băng vải dính máu và giấy vệ sinh, cùng như một số lượng lớn kim tiêm bị hỏng.
“Tại sao lại có nhiều kim tiêm bị gãy như vậy?” Đang định mở những túi rác khác ra nhìn thì cánh cửa phòng 405 đột nhiên phát ra tiếng động, cánh cửa sắt được mở ra từ bên trong.
Một người phụ nữ trung niên cao và béo xuất hiện ở cửa, mang theo một túi ni lông màu đen, trên người bà ta đầy thịt mỡ, mặt trang điểm rất đậm, trên tay dán rất nhiều băng cá nhân, đầu ngón tay còn dính dầu mỡ.
Trên người bà ta nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền, gần như che khuất mùi hôi thối bốc ra từ túi rác đen ngòm.
“Cậu đang làm cái gì vậy?” Giọng người phụ nữ trung niên nghe thật đáng sợ.
“Xin lỗi, con mèo của tôi có chút nghịch ngợm, thích đến chỗ này bới rách ra.” Trần Ca bế con mèo trắng lên, ánh mắt đảo qua người phụ nữ trung niên, đồng thời nhìn vào bên trong phòng 405.
Toàn bộ căn phòng được sơn màu hồng nhạt, những vết kim và máu vẫn còn dính trên gạch lát sàn, hình ảnh một cậu bé ngồi trên ghế sô pha phản chiếu trên màn hình TV, đứa trẻ trông rất yếu ớt, phía dưới eo được đắp một chiếc chăn mỏng, điều đáng chú ý là, chiếc chăn mỏng dính đầy máu đỏ.
“Đã nghịch ngợm thì còn nuôi làm gì? Tôi ghét nhất những thứ động vật như thế này.” Người phụ nữ ném túi rác trong tay ra cửa, sau đó quay vào nhà đóng cửa lại.
“Người phụ nữ đó trông thật dữ tợn.” Ôn Tình thấp giọng nói: “Nhưng mà tôi cũng cảm thấy bà ta có chút quen, hình như giống người thuê nhà 405 trong hiện thực.”
“Cà ta chính là người thuê nhà 405, chỉ có điều ngoại hình của bà ta bị cánh cửa bóp méo mà thôi.” Trần Ca hạ giọng xuống, vài giây sau khi anh mở chiếc túi nhựa màu đen, người phụ nữ trung niên đã mở cửa chống trộm để ném một túi rác khác, điều đó có nghĩa là đối phương có thể đang đứng ở cửa và nghe thấy tiếng động bên ngoài.
“Nếu đó thực sự là bà ta, thì có lẽ chúng ta có thể nhờ bà ta giúp đỡ.”
“Người phụ nữ đó đáng tin sao?”
“Trong hiện thực người thuê nhà 405 là một người phụ nữ sống một mình, vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, ít nói nhưng tính tình rất tốt, nhất là đối với trẻ con, rất có lòng bao dung, cô ấy không những không ghét Hướng Noãn mà còn thường xuyên chủ động tìm Hướng Noãn để nói chuyện, trêu đùa làm Hướng Noãn rất vui vẻ.”
“Cô đã bị cô ta lừa rồi, người thuê nhà 405 có thể là một kẻ buôn người.” Giọng nói của Trần Ca trầm xuống, thì thầm bên tai Ôn Tình: “Lúc nãy khi cửa được mở ra, màn hình TV của cô ta phản chiếu hình ảnh trên ghế sô pha, trên ghế sô pha là một cậu bé khá xanh xao.”
“Cậu bé? Có phải là Hướng Noãn không?”
“Tuổi tác lớn hơn Hướng Noãn một chút, khuôn mặt hoàn toàn khác.”
“Không phải Hướng Noãn? Vậy làm sao cậu biết cô ta là kẻ buôn người?" Người hàng xóm bình thường hay cúi đầu không nhìn mọi người hóa ra là một kẻ buôn người, Ôn Tình có hơi không thể tiếp nhận nổi.
“Thắt lưng của cậu bé được đắp chăn, chăn có xẹp xuống, quan trọng nhất là giữa cái chăn đó thấm đẫm máu, vết máu vẫn còn đang lan rộng ra, rõ ràng là bị thấm từ bên trong.”
“Cậu bé bị thương?”
“Cậu bé không bị thương, mà là chân của cậu bé bị cắt rồi, hơn nữa máu còn vẫn chưa ngừng hoàn toàn.”
Câu nói của Trần Ca khiến Ôn Tình dựng hết tóc gáy.
“Trong hiện thực, những người này ẩn mình dưới lớp da người, nhưng ở sau cánh cửa, chúng sẽ lộ rõ nguyên hình. Chúng ta nhất định phải cẩn thận, nếu không sẽ chết rất đau đớn đấy...”
Rời khỏi phòng 405, sắc mặt Ôn Tình vẫn rất tệ, ánh mắt vẫn luôn vô tình quét qua túi rác màu đen đặt ở cửa phòng 405: “Trần Ca, hiện tại tôi rất lo lắng cho Hướng Noãn.”
“Lo lắng cũng vô ích thôi, bây giờ chúng ta hãy đi xuống tầng một tìm ông Hoàng đi, có lẽ ông ấy chính là người duy nhất trong khu chung cư này sẵn sàng giúp đỡ chúng ta.” Suy nghĩ của Trần Ca rất rõ ràng, ý chí của anh giống như sắt thép, rất ít khi bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài.