“Vẫn không có người trả lời, thôi quên đi, đợi mình rời khỏi trường rồi nói tiếp.”
Một cảm xúc không thể giải thích lan tỏa trong trái tim Cao Nhữ Tuyết, hiện tại cô đang rất lo lắng, nhìn cái gì cũng cảm thấy có vấn đề.
“Anh ơi, lái xe nhanh hơn đi, tôi có việc gấp.”
Không gian khép kín khiến Cao Nhữ Tuyết thở không nổi, cô mở cửa sổ xe ra, để mặc gió thổi tung mái tóc của cô.
Ánh mắt liếc qua dòng người đang chen lấn, Cao Nhữ Tuyết lại không thấy náo nhiệt một chút nào, cô luôn cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình từ một nơi nào đó.
“Cô có phải là sinh viên của Học Viện Pháp Y Cửu Giang không? Tốt hơn là cô không nên đi ra đường một mình vào ban đêm, gần đây hơi lộn xộn.” Tài xế nắm lấy vô lăng và thản nhiên nói: “Mấy ngày nay có nhiều vụ giết người trong khu vực thành thị vào đêm khuya, người chết rất thảm, nghe nói mắt đều bị móc mất. Tôi không cố ý hù dọa cô đâu, nhưng trước khi bắt được hung thủ, tốt nhất vẫn nên ở yên trong trường học vào ban đêm đi.”
Lời tài xế nói có thể là xuất phát từ lòng tốt, thế nhưng sau khi Cao Nhữ Tuyết nghe thấy lời này thì lại khác, cô không khống chế được mà bắt đầu suy nghĩ miên man.
Giết người? Nhiều lần liên tiếp? Tại sao anh ta lại bảo mình quay lại phòng ngủ? Chẳng lẽ anh ta là hung thủ?
Trong mắt Cao Nhữ Tuyết, khuôn mặt bình thường của tài xế trở nên hơi âm u, mỗi một chuyển động nhỏ như đều ẩn chứa dụng ý xấu.
Tay nắm chặt điện thoại, Cao Nhữ Tuyết không trả lời, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng sẽ len lén liếc mắt nhìn tài xế.
Sau 20 phút, chiếc taxi đưa cô đến khu chung cư Tây Hà Hồ, ở đây có một căn nhà bác sĩ Cao đã mua hai năm trước ở Cửu Giang.
Cao Nhữ Tuyết thanh toán tiền xe rồi vội vã xuống xe, hiện tại đã gần 10 giờ tối, người đi lại trong chung cư ít đi rất nhiều.
Chung cư Tây Hà Hồ được coi là khu chung cư tương đối cao cấp ở Cửu Giang, môi trường đẹp đẽ, ở cạnh hồ Tây Hà, chỉ là nơi này hơi hoang vắng.
Cao Nhữ Tuyết đi vào khu chung cư, đèn đường tỏa ra ánh sáng trắng mờ mờ, cô cúi đầu và vội vã tiến về phía trước, không dám nhìn vào những bụi cây ở hai bên, bụi cây xanh biếc vào ban đêm có vẻ hơi đáng sợ.
“Thôi xong, quên sách với bình nước trên taxi rồi.” Cô xuống xe rất vội vàng, nên kết quả là không cẩn thận để quên đồ trên xe taxi.
Bình nước thì không sao nhưng quyển sách kia sau này đi học vẫn cần dùng đến, nghĩ vậy, Cao Nhữ Tuyết lại càng thấy buồn bực.
Taxi đã rời đi từ lâu rồi, bây giờ muốn quay lại lấy cũng không được.
Cô liếc nhìn thời gian trên điện thoại, sắp đến 10 giờ tối rồi, trong chung cư gần như đã không nhìn thấy bóng người nào nữa, chỉ có điều những ánh đèn sáng trong các căn nhà phía xa xa, ít nhiều cũng khiến Cao Nhữ Tuyết cảm thấy an lòng hơn một chút.
Khu chung cư Tây Hà Hồ có một vườn hoa nhỏ, đi qua vườn hoa, Cao Nhữ Tuyết đi vào tòa số ba, nhà của cô ở tầng 13 trong tòa số ba.
“Hôm nay chung cư thật yên tĩnh.”
Đi vào hành lang, cánh tay lộ ra bên ngoài của Cao Nhữ Tuyết cảm thấy hơi lạnh, cô vỗ tay, chờ tất cả đèn cảm biến âm thanh sáng lên mới dám tiếp tục đi về phía trước.
Nếu so với trước đây, khu chung cư hầu như không thay đổi gì, nhưng Cao Nhữ Tuyết vẫn luôn có cảm giác không đúng lắm.
Những lời mà tái xế nói trên xe cứ thỉnh thoảng lại thoáng qua đầu cô, giết người, móc mắt và những thứ khác, tất cả đều giống như một sợi dây thừng đang từ từ siết chặt lấy cổ cô.
“Tài xế đó có phải hung thủ không nhỉ?”
“Mình luôn cảm thấy giọng nói của anh ta rất lạ, những vụ giết người hàng loạt xảy ra ở những nơi khác nhau, hung thủ có thể giết nhiều người chỉ trong một đêm, chắc chắn sẽ phải sử dụng phương tiện giao thông, rất có thể hung thủ chính là tài xế taxi.”
“Chẳng lẽ chỗ mình vừa ngồi cũng là chỗ người chết từng ngồi sao? Liệu trong cốp xe có giấu công cụ gây án thấm đẫm máu hay không?”
Cao Nhữ Tuyết càng nghĩ càng sợ, mỗi bước đi đều phải quay đầu nhìn về sau một lần, cô rất lo lắng phía sau đột nhiên xuất hiện một người nào đó.
Dựa vào bức tường gần thang máy, Cao Nhữ Tuyết ấn nút trên thang máy, ngay khi cửa thang máy mở ra, đèn cảm biến âm thanh cũng tắt hết.
Hàng lang đột nhiên đen sì, cơ thể Cao Nhữ Tuyết cứng đờ đứng ngoài thang máy, cô mơ hồ nhìn thấy bóng một người đen ngòm đứng trong thang máy!
Bộp!
Tiếng vỗ tay phát ra từ trong thang máy, một người mặc áo mưa đi ngang qua người Cao Nhữ Tuyết, đi thẳng ra ngoài hành lang.
“Áo mưa? Bên ngoài có mưa đâu.”
Cái nón rộng vàng che hết khuôn mặt người đàn ông, người nọ không cao, chiếc áo mưa cỡ lớn che hết hai chân cùng giày của hắn ta.
Người nọ vội vã rời khỏi, trên áo mưa cũng không nhìn thấy vết máu hay thứ gì đáng nghi cả.
“Buổi tối có thể trời sẽ mưa sao?” Cao Nhữ Tuyết nhìn thoáng qua dự báo thời tiết trên điện thoại di động, nửa đêm về sáng sẽ có một cơn mưa: “Người kỳ lạ.”
Đợi đến khi người đó đi hẳn, Cao Nhữ Tuyết mới dám đi vào trong thang máy.
Ánh đèn đang chiếu sáng hành lang, cô nhìn cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, một cảm giác áp lực không thể diễn tả được đột nhiên xuất hiện, cô cảm thấy mình giống như một con cá bị ném lên bờ, đến cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
“Hay là không đi thang máy nữa.” Cao Nhữ Tuyết vươn tay chặn cửa thang máy sắp đóng lại, cô bước ra, nhìn vào thang máy với một linh cảm xấu.
Cao Nhữ Tuyết chạy vào lối thoát hiểm, bắt đầu leo lên cầu thang, từng bậc từng bậc cầu thang dường như nhìn không thấy điểm cuối, khi đi đến tầng sáu, cô nghe thấy âm thanh phát ra từ cửa thoát hiểm tầng một, giống như có ai đó đã bước vào lối thoát hiểm vậy.
“Có người đi theo sau mình sao?”
Cao Nhữ Tuyết lập tức nhớ đến người kỳ lạ mặc áo mưa vừa nãy, cùng lúc đó, những lời mà tài xế taxi nói lại xuất hiện trong đầu cô.
“Người mặc áo mưa chính là hung thủ vụ giết người hàng loạt sao? Chẳng lẽ vừa nãy hắn ta mới giết một người trong tòa nhà này à!” Sắc mặt Cao Nhữ Tuyết trắng bệch: “Trong lúc vô tình mình đã phá vỡ mưu đồ giết người của hắn ta, cho nên bây giờ hắn ta muốn ra tay giết mình sao?”
Lúc đầu Cao Nhữ Tuyết còn có ý định đi chậm, cố gắng không tạo ra âm thanh quá lớn, nhưng dưới áp lực của sự sợ hãi, cô chạy càng lúc càng nhanh.
“Mình phải chạy nhanh về nhà mới được!”
Dưới tầng mơ hồ có tiếng bước chân vang lên, lúc này trong lối thoát hiểm như còn có một người khác đang chạy lên đuổi theo cô vậy!
Khoảng cách dần bị rút ngắn, Cao Nhữ Tuyết liều mạng chạy lên trên tầng, nhà cô ở tầng 13, hiện tại hình như còn cách khoảng năm tầng nữa.
Chạy một mạch đến góc tầng 13, Cao Nhữ Tuyết đẩy cửa ở lối thoát hiểm ra, lao thẳng vào hành lang.
Cô lục tìm chìa khóa ở trong túi, tiếng bước chân trên hành lang trở nên rõ ràng hơn, người đó sắp đuổi kịp cô rồi!
Ngón tay hơi cứng ngắc, Cao Nhữ Tuyết thử hai lần mới cắm được chìa khóa vào ổ khóa, cô xoay chìa khóa để mở cánh cửa chống trộm ở bên ngoài, lúc này âm thanh trong lối thoát hiểm đã tới gần, có lẽ chỉ còn cách cô khoảng một tầng nữa.
“Nhanh đi!”
Tìm được chìa khóa mở cánh cửa bên trong, Cao Nhữ Tuyết nhanh chóng tra vào ổ khóa, tiếng bước chân bên tai đã biến thành tiếng chạy nhanh!
Đối phương cũng đã chạy đến tầng 13 rồi!
Lò xo trong cửa bật ra, cánh cửa bên trong được mở ra. Cao Nhữ Tuyết chẳng buồn đóng cửa chống trộm bên ngoài mà trực tiếp chạy thẳng vào nhà.
Cô xoay người đóng cánh cửa bên trong lại, sau đó dựa lưng vào cửa phòng, bắt đầu thở dốc từng hơi từng hơi một.
“Cuối cùng cũng đến nhà rồi.”
Cao Nhữ Tuyết điều chỉnh hô hấp một chút, nép người lên trên cánh cửa bên trong, nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Trong hành lang tối đen không có một bóng người nào cả, tất cả nhà xung quanh đều khóa hết cửa, chỉ có Cao Nhữ Tuyết ở đây, cửa chống trộm ở bên ngoài còn đang mở một nửa.