Mái tóc đen kéo đồng thời cả con quái vật và người phụ nữ, giống như một đại dương màu đen đang lơ lửng trong không trung, cô lập với thế giới màu đỏ ngòm bên ngoài, người bên ngoài không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra bên trong.
“Không cần phải xen vào chuyện của họ đâu!”
Trần Ca vô cùng quyết đoán, anh không có cách nào nhúng tay vào cuộc chiến giữa Trương Nhã và hai lệ quỷ áo đỏ bên trong đó, muốn trợ giúp Trương Nhã thì chỉ có thể cân nhắc làm những chuyện khác, Hùng Thanh đứng lẻ loi ở bên ngoài chính là một bước đột phá.
Cuộc chiến giữa Hứa Âm và Hùng Thanh cũng đang đến giai đoạn tàn khốc nhất, cả người Hứa Âm đầy những vết thương chồng chất, máu thịt giàn giụa, nhưng càng đau đớn, sức chiến đấu của anh ta càng mạnh mẽ, kéo chặt lấy Hùng Thanh.
Trái lại thì tình huống của Hùng Thanh không lạc quan lắm, bác sĩ Cao đã rút tất cả tơ máu trong thế giới màu máu này đi, Hùng Thanh không thể nhận được sự trợ giúp nào từ thế giới này nữa, ưu thế sân nhà cũng biến mất.
Nghe thấy Trần Ca la lên, Môn Nam bĩu môi, cậu ta hơi không tình nguyện mà điều khiển màn sương máu đi về phía Hùng Thanh.
Hiện tại đứa bé này cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không giúp Trần Ca thì sau khi bác sĩ Cao giết chết Trương Nhã, người tiếp theo mà ông đối phó chắc chắn là cậu ta.
Len lén quay đầu lại nhìn về phía tóc đen dài vô tận, sự sợ hãi trong mắt Môn Nam chợt lóe lên, nếu trợ giúp Trần Ca giết chết bác sĩ Cao, cậu ta lại lo lắng mình sẽ bị Trương Nhã thuận tay xử lý hết.
Cậu ta cảm thấy mình thật nhỏ yếu, đúng là một sự mất mặt của lệ quỷ áo đỏ, nhưng giờ khắc này cũng không có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể dùng toàn sức lực để trợ giúp Trần Ca, ít nhất cũng phải biểu hiện ra khí thế thấy chết không sờn, hi vọng đến lúc đó Trần Ca có thể nói vài lời tốt giúp mình.
“Lúc đầu mình đúng là ngu ngốc! Tại sao phải nói cho anh ta biết nuốt chửng lệ quỷ áo đỏ là phương pháp trở thành áo đỏ nhanh nhất chứ?”
Hứa Âm và Hùng Thanh lấy tổn thương đổi tổn thương, hoàn toàn liều mạng để đánh, Môn Nam ở bên cạnh tìm cơ hội đánh lén, những nhân viên khác trong nhà ma cũng vây quanh.
Hùng Thanh cảm nhận được áp lực càng lúc càng lớn, vết thương trên người hắn ta cũng không ít gì so với Hứa Âm, cơ thể đầy sẹo đã chạm đến bờ vực sụp đổ.
“Đừng cho hắn ta có cơ hội nghỉ ngơi! Thừa thế xông lên!” Trần Ca đã nổi sát tâm, Hùng Thanh nhiều lần muốn làm hại anh, đương nhiên anh sẽ không nhân từ nương tay.
Theo quan điểm của Trần Ca, Hùng Thanh là chìa khóa để phá vỡ thế cục này, chỉ cần Hứa Âm có thể nuốt chửng Hùng Thanh, phe mình chắc chắn sẽ chiếm lợi thế tuyệt đối.
So với chiến đấu đơn lẻ thì Trần Ca am hiểu việc “lấy thịt đè người” hơn, anh cầm lấy quyển truyện tranh, một mực tìm cơ hội.
Hùng Thanh vô cùng hiểu Trần Ca, bị người đứng trước mặt kia nhìn chằm chằm, bất kể là người hay là quỷ cũng sẽ không có kết cục tốt, người đàn ông đó chỉ đơn giản là hóa thân của vận hạn, chỉ có giết chết anh ta, xé nát hoàn toàn anh ta mới cảm thấy an tâm.
Bị bầy quỷ bao vây, vết thương trên người Hùng Thanh càng ngày càng nhiều, hắn ta cảm thấy như mình đã bị rơi vào giữa bầy sói.
Điều đáng giận hơn là những con quỷ đó không có đạo đức và giới hạn, chúng nó tận dụng tối đa việc tấn công lén lút và đánh du kích, đặc biệt là tấn công vào góc chết trong hàng phòng ngự của hắn.
“Quá chậm! Không nên nương tay!”
Trần Ca luôn miệng giục, rốt cuộc Môn Nam cũng không thể tiếp tục ẩn trốn nữa.
Cơ thể cậu ta chậm rãi hóa thành sương mù màu đỏ trong Khu Nội Trú Số Ba, trốn ở phía sau Bạch Thu Lâm.
Mấy lệ quỷ bị cơ thể biến thành đôi cánh máu của Hùng Thanh đẩy lui, Bạch Thu Lâm nhìn thấy cơ hội liền nhảy lên cao, cắn vào cổ Hùng Thanh.
Tốc độ của anh ta không nhanh, không thể so sánh được với Hùng Thanh, khi anh ta sắp đến gần thì Hùng Thanh đã chuẩn bị đối phó.
Tơ máu quấn lấy nhau hình thành một cây chông nhọn, đâm về phía Bạch Thu Lâm.
Ngay khi cây chông chuẩn bị đâm vào người Bạch Thu Lâm thì một màn sương máu lớn né tránh chông nhọn, chui qua các khe hở, bao phủ lấy đầu của Hùng Thanh.
“Thật là phiền phức.”
Sương máu ngưng tụ lại thành bộ dạng của Môn Nam, cậu ta đứng ở trên vai Hùng Thanh, mười ngón tay như đao không chút do dự mà đâm vào cổ của Hùng Thanh!
“Khi ở Khu Nội Trú Số Ba thì tôi đã thấy anh rất không vừa mắt, ngày nào cũng kể cho tôi nghe cái gì mà dưới giường có giấu một bàn tay quỷ, giờ thì hay rồi, chúng ta đều biến thành quỷ hết! Ông đây không bao giờ sợ anh một lần nào nữa đâu!”
Hai mắt bị màu đỏ phủ kín, biểu cảm dữ tợn, hai tay Môn Nam đâm sâu vào trong cổ Hùng Thanh, giống như là đang chuẩn bị kéo cả đầu của hắn ta ra.
Đối mặt đồng thời với hai áo đỏ, ở giữa ranh giới sống còn, Hùng Thanh bạo phát ra sức mạnh trước nay chưa từng có, nửa cơ thể tràn đầy vết sẹo nổ tung hoàn toàn, tơ máu đan xen và tái tổ chức trong không khí.
“Thế giới này không bình đẳng, và nó nên được phân chia lại!” Con mắt còn sót lại của Hùng Thanh nhìn chằm chằm vào Trần Ca: “Tất cả những gì tao muốn là sự công bằng!”
Từ một bác sĩ Hùng Thanh lại biến thành bệnh nhân, sau khi mắc hội chứng Neglect, tất cả mọi người đều biết hắn ta đã mắc bệnh nhưng lại có rất ít người biết rốt cuộc là hắn ta phát bệnh thế nào, và có lẽ cũng chỉ có bác sĩ Cao biết rõ nguyên nhân gây bệnh thực sự.
Trần Ca phát hiện mình còn đánh giá thấp sức mạnh của lệ quỷ áo đỏ, mà Hùng Thanh là kẻ được Hiệp hội kể chuyện lạ chọn, biến thành một áo đỏ, tất nhiên bản thân hắn ta sẽ có chỗ khác với người bình thường.
Trường hợp đặc biệt này không nhất thiết phải biểu hiện ra bên ngoài cơ thể mà có nhiều khả năng là một tổn thương tâm lý.
Tơ máu khuếch tán, nửa kia của cơ thể Hùng Thanh cũng liên tục biến thành tơ máu, và bị hút đi từng một chút.
Cơ thể hắn ta từ trước đến nay đều không đối xứng, càng nhìn càng giống nửa người nửa quỷ, nhưng tại thời khắc này, cơ thể hắn ta hoàn toàn thay đổi theo hướng của lệ quỷ.
“Ngăn hắn lại!”
Trần Ca lại sử dụng năng lực của Diêm Đại Niên một lần nữa để tạo ra cơ hội cho Hứa Âm và Môn Nam, mà khi bên bọn họ còn đang diễn ra một trận chến kịch liệt thì phía tóc đen xa xa cũng phát ra một tiếng động rất lớn!
Tóc dài tỏa ra bốn phía, vô số tàn thi bị rơi ra ngoài.
Mưa máu rơi như trút nước, trong cả khu vực đỏ như máu này, chỉ còn lại có một bóng dáng đỏ như máu.
Ngoại trừ cô thì không còn ai đứng thẳng.
Trần nhà hình thành bởi máu thịt chứa đầy các vết nứt và sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Bên phía Trần Ca vẫn còn phải tranh thủ thời gian để giải quyết Hùng Thanh, nhưng dường như Trương Nhã đã giải quyết được trận chiến.
“Thắng rồi?”
Nhìn về hướng ao máu, một cô gái mặc áo đỏ đứng dưới mưa máu, Trương Nhã quay lưng lại với Trần Ca, anh chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng máu đỏ đó.
“Hình như áo đỏ của Trương Nhã lại càng tươi đẹp thêm một chút, cánh tay của cô ấy đang chảy máu!” Trần Ca dùng Âm Đồng nên có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Anh bảo Môn Nam và Hứa Âm tiếp tục tấn công Hùng Thanh, còn mình thì cầm búa của bác sĩ nát sọ chậm rãi tới gần Trương Nhã, anh nhất định phải tự mình đi qua đó nhìn xem tình hình thế nào. Bởi vì hình như cô gái mặc áo đỏ chói như mặt trời máu kia bị thương.
Tóc đen trên mặt đất bắt đầu khởi động, Trần Ca đi đến gần đó mới nhìn thấy bác sĩ Cao bị thương khắp người đang ôm lấy vợ của ông ngã ngồi ở bên cạnh ao máu.
Cơ thể vợ của ông đã bị phá hỏng rất nghiêm trọng, hình như ông cũng vì lo lắng cho an toàn của vợ nên mới chủ động nổ tung con quái vật, chạy ra khỏi đám tóc đen của Trương Nhã.
“Trương Nhã, tay cô không sao chứ?” Trần Ca đứng bên cạnh Trương Nhã nhưng phản ứng của Trương Nhã lại hơi kỳ lạ, cô nghiêng đầu sang một bên, giống như không có nghe thấy lời Trần Ca nói, có điều vết máu trên bàn tay tái nhợt lại tự dưng biến mất.
Trần Ca dời tầm mắt, nhìn về phía bác sĩ Cao: “Đi đến sở cảnh sát với tôi đi, dù đúng hay sai, hàng trăm mạng người này cũng cần phải nhận được một câu trả lời.”
“Trả lời?” Bác sĩ Cao ngẩng đầu lên, một tay của ông ôm vợ, tay kia chống đỡ cơ thể, từ từ đứng lên: “Trần Ca, nói ra có lẽ cậu không tin, tôi cũng đã từng lo lắng sẽ xảy ra tình huống này, tất cả mọi chuyện đã xảy ra, tôi đã sớm nghĩ đến từ một tuần trước rồi.”