A Lực ôm hộp gỗ, đi tít ở cuối cùng của nhóm.
Anh ta hiền lành thật thà, không nhạy cảm giống như Tiểu Xuân, chỉ hơi cảm thấy có chỗ nào đó không đúng cho lắm.
“Tại sao trong đầu mình cứ hiện ra cái tên Lâm Tư Tư này, chẳng lẽ là vì mình cầm bức tranh của cậu ta sao? Không thể nào, chắc là tác dụng tâm lý thôi.”
A Lực đi trên hành lang đen nhánh, bắt đầu không nhịn được suy nghĩ lung tung. Trí nhớ của anh ta như bị thứ gì đó bao trùm, bỗng chốc nhìn thấy một đứa trẻ gầy yếu đứng cách đó không xa.
Đứa bé không rõ mặt mũi, trên người có vết thương không rõ ràng, thế nhưng quần áo rách nát, dây kéo cặp sách bị hỏng, đầu tóc ướt sũng, gương mặt lấm lem bùn đất.
So với thân thể dơ bẩn, sự chết lặng của cậu bé khiến người ta cảm thấy thật đau lòng.
“Cậu…”
“Sao thế?” Anh chàng quay phim Mãnh Nam bị A Lực dọa sợ: “Anh có làm sao không?”
“Không, không sao, xin lỗi nhé!” A Lực vội vàng xin lỗi. Anh ta nhìn lướt qua bốn phía, nhưng lại cảm thấy rất kỳ lạ. Rõ ràng nơi đây là một cảnh tượng âm u đáng sợ, thế nhưng lại mang đến cho anh ta một cảm giác quen thuộc, như thể anh ta đã từng đến nơi này rồi: “Hồi nhỏ mình từng đến đây sao? Hay là mình đã gặp qua trong cơn ác mộng?”
Rất nhiều người đã từng gặp phải tình huống bản thân đến một nơi vô cùng xa lạ nhưng trong lòng lại nảy sinh cảm giác quen thuộc, nếu đổi lại là cảnh tượng bình thường thì cũng chẳng có gì, thế nhưng nơi đây là tầng ba dưới lòng đất trong nhà ma, là “khu vực chưa mở cửa” còn chưa được gắn lấy một ngọn đèn.
Chỉ cần vừa nhen nhóm suy nghĩ là trong đầu A Lực xuất hiện vô vàn cảnh tượng kinh khủng. Đứa trẻ đó bị dồn đến góc phòng học, bị đẩy vào nhà vệ sinh, những khuôn mặt vặn vẹo cười cợt cậu ta, hắt mực đen và nước bẩn lên người cậu ta.
“Đủ rồi!” A Lực bỗng hét lên, khiến mấy người đi đằng trước đều giật nảy mình.
“Lam Đông, người bạn của anh làm sao vậy? Làm camera của tôi bị rung luôn.” Anh chàng quay phim Mãnh Nam cực kỳ bất mãn.
“Em trai, cậu không sao chứ?” Lưu Giang cau mày nhìn về phía A Lực, bởi vì còn đang livestream nên anh ta buộc phải giữ vững phong độ của bản thân.
“Tôi cũng không biết nữa, chỉ là cảm thấy hình như tôi đến nơi này rồi.” A Lực nói liên tục: “Chắc là từng gặp trong mơ. Không phải hồi trước trên báo có đăng là rất nhiều người thực vật đã tỉnh lại đều từng mơ mình tới nhà ma này trong lúc hôn mê sao? Tôi cảm thấy mấy cánh nhà báo kia không bịa đặt hết đâu.”
“Khụ khụ!” Lưu Giang ngắt lời A Lực. Anh ta nhanh chóng ra hiệu cho thợ quay phim, Mãnh Nam ngầm hiểu, xoay ống kính đi.
Lưu Giang tháo micro trên cổ áo xuống, thì thầm với A Lực: “Chúng ta đang bài trừ hàng giả đó, biết chưa? Cậu giả vờ giả vịt cũng phải có mức độ thôi chứ.”
Lưu Giang lật mặt như lật sách, mới nãy ở trong ký túc xá còn khen A Lực, mới chớp mắt đã đổi giọng rồi.
“Thật mà!” A Lực còn định nói gì đó, Lưu Giang chẳng buồn nghe, bèn ra hiệu cho Lam Đông: “Dạy dỗ bạn cậu cho kỹ đi.”
Lưu Giang đeo micro lên lần nữa, trở lại bình thường. Anh ta đi tới trước ống kính, bình tĩnh giải thích với khán giả là lúc nãy có vài việc xen ngang.
Cố ý dời ống kính đi, âm thanh cũng nhỏ lại, đủ thứ khác thường khiến cư dân mạng bàn tán.
Thấy trong kênh livestream của mình có rất nhiều người đang bàn tin thời sự và nhà ma của Trần Ca, Lưu Giang càng thêm khó chịu: “Lúc nãy bạn tôi chỉ nói đùa thôi, mọi người đừng cho là thật nhé. Nãy giờ chúng tôi tham quan với tâm thái vui đùa, bây giờ chúng tôi mới bắt đầu đánh giá chính thức đây.”
Nhà ma của Trần Ca có đáng sợ hay không, việc này không cần Lưu Giang nhiều lời, chỉ cần không khí bên trong cảnh tượng đã nói lên tất cả, dù Lưu Giang có luôn miệng chọc cười thế nào cũng không thể làm giảm cảm giác kinh khủng đó.
“Một nhà ma chỉ biết mua hot search, lừa gạt khách tham quan, dối lừa người xem mà cũng muốn nổi tiếng à?” Cho dù sự thật có phải là vậy hay không, Lưu Giang cũng muốn chụp mấy cái mũ lên nhà ma của Trần Ca trước, để mình đứng trên điểm cao nhất của đạo đức, cứ như thể làm vậy là sẽ có thêm cảm giác sứ mệnh, sẽ không bao giờ sợ hãi nữa.
“Không lòng vòng nữa, hôm nay tôi sẽ hé lộ bộ mặt thật của nó trước mặt tất cả mọi người!” Lưu Giang kích động hẳn lên. Anh ta vừa nói đến đó, điện thoại trong túi bỗng nhiên vang lên.
Đây là điện thoại riêng tư của anh ta, số người biết số điện thoại cũng không nhiều.
Lưu Giang do dự một lúc, chậm rãi nhấn nút nghe máy.
Anh ta còn chưa kịp phản ứng gì, bên kia điện thoại đã truyền đến giọng nói cuồng loạn của cậu trợ lý.
“Anh Giang! Nhà ma này có ma thật đấy! Đỉnh đầu! Tất cả ma quỷ đều úp sấp trên đỉnh đầu!” Hình như cậu trợ lý đang chạy thục mạng, thở không ra hơi.
“Cậu chạy đi đâu rồi? Đây là điện thoại của ai?” Tim Lưu Giang đập thình thịch. Anh ta vừa mới mang micro lên, bây giờ tất cả mọi người trong kênh livestream đều nghe thấy giọng của cậu trợ lý.
“Tôi được các khách tham quan cứu! Anh mau quay lại đi! Nhà ma này vốn không hề có lối ra! Nếu anh không đi thì không còn kịp nữa! Đừng qua đây! Cứu mạng! Khắp nơi đều là ma quỷ! Khắp nơi đều là ma quỷ!”
Cậu trợ lý hét đến lạc giọng. Tiếng gào khóc của cậu ta đập thẳng vào mặt Lưu Giang, khóe mắt anh ta giật giật, vội vã cúp điện thoại.
Bọn họ đến nhà ma để bài trừ hàng giả, giờ lại giống như bọn họ đang quảng cáo cho nhà ma trước mặt tất cả những người xem trên mạng vậy.
“Kỹ năng diễn xuất của cậu trợ lý bọn tôi giả trân quá, làm mọi người chê cười…” Lưu Giang còn chưa dứt lời, điện thoại của anh chàng quay phim đã rung lên liên tục.
Có người gửi cho anh ta mấy tin nhắn thoại, thợ quay phim không nghĩ nhiều đã bấm phát một tin, thế là giọng của cậu trợ lý lại xuất hiện một lần nữa.
“Lưu Giang! Chạy đi! Tin tôi! Quỷ ở bên cạnh anh đấy! Bọn chúng ở ngay bên cạnh anh!”
Trên hành lang cực kỳ yên tĩnh, thế nên giọng nói của cậu trợ lý lại càng chói tai. Cậu chàng này cũng vô cùng sốt ruột, gọi thẳng họ tên của Lưu Giang.
“Tắt điện thoại đi, chúng ta toàn tâm toàn ý tham quan nhà ma.” Vẻ mặt Lưu Giang hơi thay đổi. Nếu như không có camera, anh ta đã trở mặt từ lâu.
“Được rồi, anh Giang.” Dù ngoài mặt Mãnh Nam đồng ý tắt điện thoại di động, nhưng thật ra anh ta không làm như vậy. Anh chàng to con này vô cùng cẩn thận, anh ta hiểu rất rõ cậu trợ lý, biết chắc đối phương không hề diễn kịch mà là sắp bị dọa điên thật.
Mãnh Nam lén nhắn lại cho cậu trợ lý một tin, rồi chuyển điện thoại di động sang chế độ im lặng, nhét vào trong túi.
“Lưu Giang! Tôi không hại anh đâu mà! Trả lời đi chứ!” Cậu trợ lý cầm một cái điện thoại kiểu nữ trong tay, chạy thục mạng trong hành lang chật hẹp. Đầu cậu ta rối như tơ vò, khóe mắt còn vương nước mắt, cổ họng đã khản đặc.
“Đừng hét nữa! Cậu định hại bọn tôi chết hết à?” Đằng trước cậu trợ lý là một cặp học sinh tình nhân, một người đàn ông trung niên và một nữ du khách rất phong cách. Người vừa lên tiếng là người trung niên kia.
Hành lang sau lưng bọn họ là bóng đen đuổi theo, có thể nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần!
“Bên này!” Người đàn ông trung niên phát hiện một phòng học đang mở cửa ở chỗ ngoặt hành lang, anh ta không kịp nghĩ nhiều đã kéo người phụ nữ sau lưng vào trốn trong đó.
Cặp học sinh đang yêu kia cũng đang định chạy vào phòng học, lúc này, nam trợ lý dốc hết sức bình sinh, tăng tốc chạy vượt qua cặp học sinh.
Sau khi chạy vào phòng học, cậu ta cắn răng, nhanh tay đóng cửa phòng học lại!
“Đệt mẹ! Mở cửa ra! Bọn tôi còn cho anh mượn điện thoại nữa đấy, thế mà anh lại đối xử với bọn tôi như vậy à?” Cặp học sinh đang yêu dùng sức đập cửa phòng, nhưng cậu trợ lý khóa trái cửa lại luôn.
Tiếng bước chân rợn người kia tới gần, cặp học sinh đang yêu kia chẳng còn cách nào khác, buộc phải rời đi. Tiếng bước chân kia cũng đi theo bọn họ.
“Cũng may là tôi quyết đoán, không thì dù có trốn ở đây chúng ta cũng sẽ bị bao vây, không ai thoát được hết.” Cậu trợ lý hành động theo bản năng. Dường như khi ở cảnh tượng bốn sao, cậu ta đã xé lớp ngụy trang thường ngày, lộ ra bản thân chân thực.
Cậu trợ lý thở hồng hộc, nắm chặt cái điện thoại mượn của cặp học sinh đang yêu, dựa lưng vào tường nghỉ mệt: “Tôi cũng chỉ muốn tốt cho mọi người thôi. À phải rồi, còn chưa cảm ơn hai người nữa, phải xưng hô với hai người thế nào đây?”
“Cậu có thể gọi tôi là lão Chu, còn đây là bạn gái của tôi, tên là Đoàn Nguyệt.” Người đàn ông trung niên nhiệt tình giới thiệu bạn gái của mình với cậu trợ lý. Hình như anh ta rất thích làm chuyện thế này, nhưng du khách nữ kia lại hơi khó chịu.
“Anh Chu, vừa nãy tôi bị quỷ đuổi theo, cảm ơn hai người đã ra tay giúp đỡ tôi, để tôi đi chung với hai người nhé.” Cậu trợ lý cứ như đã quên mất chuyện mình vừa làm. Cậu ta biết một mình ở nơi này rất nguy hiểm, cho nên muốn làm thân với lão Chu và Đoàn Nguyệt.
“Không sao, thêm một người là thêm một phần sức mạnh. Tôi cũng không ngờ nhà ma này lại đáng sợ như vậy, tất cả ma quỷ đều nằm trên đỉnh đầu, chỉ cần nhìn ngược lên trên là có thể phát hiện ra chúng.” Lão Chu hít một hơi thật sâu.
Đoàn Nguyệt bên cạnh thì rất xem thường: “Thêm một người là thêm một phần sức mạnh? Vừa rồi cái tên này chặn cửa không cho hai học sinh kia vào, loại người này…”
“Nếu cậu ấy không làm như vậy, lát nữa chúng ta đều sẽ bị bao vây ở nơi này, cậu ấy cũng có nỗi khổ trong lòng mà.” Lão Chu nói vài câu đã chạm vào trái tim cậu trợ lý: “Tôi hiểu cậu mà, nếm trải càng nhiều thì sẽ càng sáng suốt. Thế giới của người trưởng thành không có gì là dễ dàng cả, thử hỏi có ai không bằng lòng làm một đứa trẻ thơ ngây mãi mãi đâu?”
“Anh Chu, chỉ có anh hiểu tôi!” Tuyệt vọng, hoảng sợ, mệt mỏi. Dưới tình huống này, cậu trợ lý cảm nhận được sự ấm áp đã mất từ lâu trên người lão Chu.
“Tất nhiên rồi.” Lão Chu vỗ vai cậu trợ lý, cổ vũ cậu ta: “Vừa nãy tôi thấy cậu gọi điện thoại, tôi muốn hỏi người của các cậu đã nhận được lời nhắc nhở của cậu chưa? Chúng ta nhất định phải tranh thủ thời gian hội họp với mọi người mới được, một mình lang thang trong nhà ma này quá đáng sợ.”
“Anh yên tâm, có lẽ anh Giang đang livestream nên không nghe máy, nhưng mà tôi có liên lạc với anh quay phim rồi, anh ta có nhắn lại cho tôi.” Cậu trợ lý mở tin nhắn lên, phía trên có một tin nhắn do Mãnh Nam gửi tới: [Tôi cũng cảm thấy nhà ma này không đúng lắm, đợi lát nữa nói chuyện cho rõ!]
“Nói như vậy, bọn họ đã tin cậu dùng cái điện thoại di động này liên hệ với bọn họ.” Lão Chu nói một câu đầy ẩn ý. Cậu trợ lý còn chưa kịp phản ứng, lão Chu đã chặn cửa phòng học lại.
“Anh Chu, anh có ý gì vậy?” Cậu trợ lý cảm thấy không ổn cho lắm.
“Tôi hiểu cậu, hy vọng cậu cũng có thể hiểu được tôi.” Máu loãng chảy ra từ dưới quần áo, những vết thương dữ tợn lần lượt xuất hiện, mặt lão Chu trắng bệch như tờ giấy: “Cậu phải biết thế giới của người trưởng thành không có gì là dễ dàng cả, thử hỏi có ai không bằng lòng làm một đứa trẻ thơ ngây mãi mãi đâu?”
Bàn tay gầy khô bắt lấy cậu trợ lý. Lúc này cậu trợ lý trợn trừng mắt, hai chân không còn sức nữa, ngồi phịch xuống, nhưng lại đụng trúng thứ gì đó.
Cậu ta chậm rãi quay đầu lại, một cái xác nữ bị ghép lại đang lơ lửng sau lưng cậu ta.
Yết hầu không cách nào phát ra tiếng động, toàn thân cậu trợ lý run lẩy bẩy, hai mắt trợn ngược, ngã sầm xuống đất.
Lão Chu nhặt cái điện thoại cậu trợ lý nắm trong lòng bàn tay lên, ghi nhớ số điện thoại của Lưu Giang và anh chàng quay phim, sau đó dùng cái điện thoại di động này nhắn tin cho anh chàng quay phim: [Mau tới tụ họp với tôi! Hình như tôi tìm được đường ra ngoài rồi!]