“Cũng chỉ vì cháu muốn cứu chú thôi.” Trần Ca nhét búa của bác sĩ nát sọ vào trong ba lô: “Có hai bóng quỷ đã chạy trốn, hiện tại chúng ta đã bị lộ, không thể sống ở chỗ này nữa.”
“Phải rời khỏi đây sao?” Lão Ngụy đã muốn rời khỏi đây từ lâu.
“Ban đêm ở thôn quan tài vô cùng yên tĩnh, âm thanh đánh nhau của chúng ta lúc nãy chắc chắn sẽ truyền đi rất xa, cháu lo những quái vật còn lại nghe thấy rồi đến bao vây chúng ta.” Trần Ca có quyết định của chính mình: “Khi ba con quái vật vừa nãy nhìn thấy chúng ta, phản ứng đầu tiên của chúng nó là tấn công, cho nên cũng có thể nhìn ra mục đích bà lão dẫn chúng ta tới nhà cũ này là không đơn giản, nơi này không hề đơn giản giống như ông cụ Bạch nói.”
Ông cụ Bạch không quá đồng ý với cách nhìn của Trần Ca: “Tôi chưa bao giờ đi vào thôn quan tài vào ban đêm, cũng không rõ vì sao lại xuất hiện những biến cố như vậy, trong ấn tượng của tôi, thôn dân chân chính của thôn quan tài sẽ không làm những chuyện như vậy, bọn họ không khác gì người thường cả.”
“Đã rất lâu rồi ông không đến thôn quan tài, ở đây đã từng xảy ra chuyện gì ông cũng không biết rõ, cho nên tốt nhất chúng ta vẫn cần cẩn thận thì hơn.”
Trần Ca nhìn xung quanh, anh đưa tay nhặt người giấy dưới đất lên.
Sau khi chịu đủ tra tấn, trên người cậu bé người giấy đầy dấu móng tay, tay chân sắp bị rơi xuống, biểu cảm trên mặt vô cùng đau đớn.
“Chu Phượng Hỉ?”
Sau lưng người giấy viết ba chữ, cũng không biết được viết bằng loại phẩm màu gì mà cong cong vẹo vẹo, nhìn giống như là máu đông.
“Cái tên này hơi quen quen.” Ông cụ Bạch tiến đến đứng bên cạnh Trần Ca, nhìn người giấy: “Hình như là một trong những người chạy nạn khỏi thôn quan tài trước đây.”
“Tên viết trên người giấy là kẻ chạy nạn sao.” Trần Ca nghĩ đến chuyện khác thường mà mình phát hiện trong thôn Lâm Quan, rất nhiều ngôi nhà cũ đặt một con dao phay sau cánh cửa, trước cửa sổ còn treo sợi dây.
Kết hợp với cuộc gặp ban nãy bên trong nhà ma, anh mơ hồ hiểu được ý định của sự bố trí này.
Nếu có quái vật chui vào từ cửa sổ, dây thừng kia có thể tròng vào đầu đối phương, con dao phay phía sau cửa có thể được sử dụng cho mục đích trừ tà và tự vệ.
Thôn làng càng xa xôi sẽ càng có nhiều tập tục kỳ quái, hiện tại Trần Ca cũng chỉ có thể dùng cách của mình để giải thích nó.
“Những người chạy trốn khỏi thôn quan tài suốt ngày thấp thỏm lo âu, chẳng lẽ thứ khiến họ một mực sợ hãi chính là con quỷ bên trong thôn quan tài? Nếu như bị con quỷ ấy bắt được thì kết cục của những người đó là biến thành người giấy và bị tra tấn suốt đời có đúng hay không?”
Đối với những kẻ chạy nạn này, trong lòng Trần Ca vẫn có một vấn đề nghĩ mãi không ra, tại sao trước đây những người đó phải chạy trốn khỏi thôn quan tài?
Rốt cuộc cái thôn làng cũ nát này đã xảy ra chuyện gì mới có thể khiến nhiều thôn dân chạy trốn như vậy?
“Muốn biết rõ những thứ này, sợ rằng phải tìm được một người dân trong thôn hỏi thì mới biết được.” Trần Ca nhét người giấy vào trong túi: “Cháu có một kế hoạch muốn bàn bạc với hai người.”
“Cậu cứ nói đi.”
“Thứ nhất, chúng ta nên rời khỏi thôn này đã.”
“Được.” Lão Ngụy và ông cụ Bạch đều gật đầu đồng ý, bọn họ cũng hiểu được việc ở trong thôn là quá nguy hiểm.
“Thứ hai, sau khi rời khỏi thôn, chúng ta sẽ đến những ngôi nhà quanh thôn để lục soát, cho dù nhìn thấy cái gì cũng phải cầm tất.” Hai mắt Trần Ca sáng ngời: “Chỉ cần chúng ta không tạo ra âm thanh quá lớn thì sẽ có cơ hội đánh bại từng người một.”
Trần Ca cũng đã suy nghĩ rất kỹ càng, mỗi lần Hứa Âm nuốt chửng một bóng quỷ, vết máu trên người sẽ nhiều thêm một chút, nếu theo tốc độ này thì rất có khả năng tối nay sẽ trở thành một áo đỏ chân chính!
Có sự khác biệt rất lớn giữa sức mạnh của lệ quỷ áo đỏ và lệ quỷ bình thường, không có áo đỏ đi theo, trong lòng Trần Ca luôn có cảm giác khó chịu.
“Cậu đang muốn phá hủy thôn của người ta sao?” Lão Ngụy là cảnh sát, sau khi nghe thấy Trần Ca nói như vậy thì nhíu mày.
Về phần ông cụ Bạch, ông cũng đã quen với những suy nghĩ điên rồ của Trần Ca rồi.
“Cứ đi ra ngoài thôn đã, rồi thảo luận phải làm gì tiếp theo sau.” Ông cụ Bạch đi về phía trước, tay cầm mặt dây chuyền ngọc bích.
Sắc mặt lão Ngụy trắng bệch đi theo sau ông cụ Bạch, còn Trần Ca thì đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.
Sau khi ba con quái vật bị Hứa Âm nuốt chửng, mèo trắng cũng không khôi phục như bình thường, nó còn đang cào cào cái ba lô.
“Chắc có cái gì đó được giấu ở gần đây.” Trần Ca để ý, đưa mắt nhìn xung quanh như không có chuyện gì xảy ra.
Đầu tường phía bên trái của phòng khách như có cái đầu người lướt qua.
“Căn phòng cách vách?” Trần Ca không đứng trong phòng quá lâu đã đi ra ngoài.
Đèn lồng giấy trắng treo ở hai bên đường phát ra ánh sáng ảm đạm, không biết có phải là ảo giác hay không mà Trần Ca phát hiện hình như đèn lồng treo bên trong thôn nhiều hơn lúc trước.
“Chính xác thì mấy cái đèn lồng này có ý nghĩa gì? Treo đèn lồng trắng báo hiệu trong nhà có ma sao?”
“Trần Ca, mau tới đây.”
“Tới ngay đây.” Trần Ca đi qua cạnh bên ngôi nhà, quay đầu nhìn lại.
Cửa gỗ đóng kín, kỳ lạ là trên cánh cửa này không treo đèn lồng giấy màu trắng.
“Thứ trốn sau bức tường vừa nãy không phải là ma quỷ à?”
Trần Ca vẫn duy trì khoảng cách với ông cụ Bạch và lão Ngụy, toàn bộ lực chú ý đều đặt ở phía sau lưng mình.
Khi đi tới đoạn rẽ của con đường đất, Trần Ca thả chậm tốc độ khi nhìn thấy mình sắp bị bức tường ngăn lại, anh liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Cánh cửa kia chẳng biết đã bị mở ra từ lúc nào, có một cái áo liệm đỏ tươi như máu treo ở cửa.
Để không bị lộ, Trần Ca chỉ dừng lại không tới một giây đồng hồ rồi tiếp tục đi về phía trước, nhưng trái tim anh lại đập liên hồi.
“Áo liệm tự di chuyển sao?”
Đi bộ trong một thôn trang kỳ lạ với những chiếc đèn lồng giấy màu trắng, còn bị một cái áo liệm màu đỏ thẫm đi theo. Gió đêm thổi, những âm thanh kỳ lạ bỗng nhiên phát ra từ hai bên nhà, có người khóc, có người cười, hình như còn có tiếng gặm cắn vật gì đó.
Trời càng thêm tối, cả thôn trang càng trở nên kỳ lạ.
“Những nơi khác đều là trời tối người yên, nhưng nơi này lại hoàn toàn ngược lại, càng tối càng sống động.” Trần Ca nghĩ về những ma quỷ anh đã gặp phải tối nay: “Hình như con quỷ trong khe núi muốn kéo mình vào quan tài cùng với một nhà ba người mình gặp trong ngôi nhà cũ không giống nhau, nếu mang ra so sánh, con quỷ trong ngôi nhà cũ thông minh hơn một chút.”
Đi vào thôn quan tài còn chưa đến nửa giờ mà đã gặp nhiều chuyện ma quái như vậy, hiện tại Trần Ca rất nghi ngờ có một cánh cửa máu ẩn giấu trong thôn này, hơn nữa nó còn là một cánh cửa không người trông giữ, hoàn toàn bị mở ra!
“Đi từ từ, hãy bắt đầu lục soát từ bên ngoài, nhất định có thể tìm được căn phòng trong bức tranh của Phạm Úc.”
Trần Ca liếc mắt nhìn về phía sau khi anh đi vào chỗ rẽ, vạt dưới của áo liệm lướt trên mặt đất, cách bọn họ càng ngày càng gần.
“Bị một bộ quần áo của người chết đuổi theo, cảm giác thật không thoải mái.” Trần Ca cầm máy cát-sét mini, không để ý mà đụng vào người lão Ngụy: “Sao lại dừng lại?”
“Không đúng lắm...” Lão Ngụy nhìn đường đi hoàn toàn lạ lẫm ở phía trước, sắc mặt càng trắng: “Hình như con đường mà chúng ta vừa đi không còn nữa.”
“Quỷ đả tường*?” Trần Ca suy nghĩ một chút, vỗ nhẹ vai lão Ngụy: “Không sao đâu, không cần sợ, tìm người hỏi thăm đường là được.”
(*) Quỷ đả tường: Mất đi cảm giác phương hướng, nói cách khác là bị lạc đường.
“Nơi này quỷ còn nhiều hơn cả người, cậu muốn hỏi ai đây?” Lão Ngụy nói một lúc lâu mà không có người trả lời, ông vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ đi xa rồi.