Tiếng mèo kêu theo sát sau lưng, âm thanh chói tai dường như muốn xuyên thẳng vào màng nhĩ của Trần Ca, anh dùng hết sức lực để chạy trốn, nhưng không thể nào kéo dài khoảng cách với đối phương
“Chênh lệch thời gian, mình phải tạo ra sự chênh lệch thời gian cho Ứng Đồng chạy trốn!”
Trần Ca dường như đang đi trên bờ vực, kế hoạch của anh vô cùng mạo hiểm, bất kỳ ai phạm sai lầm thì tất cả mọi người đều sẽ bị giết, Ứng Đồng sẽ mất cơ hội mở mắt, còn bản thân Trần Ca, anh cũng sẽ bị chôn vùi sau cánh cửa mãi mãi.
Tiếng kêu của con mèo vang lên trong tâm trí anh, Trần Ca cảm thấy mình sắp phát điên, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dùng hết sức để chạy về phía trước.
Tuyệt đối không thể dừng lại, Ứng Thần rất có thể sẽ cầm theo vũ khí, chỉ cần bị cậu ta bắt được, Trần Ca nhất định sẽ bị thương.
Nếu anh bị thương trong cuộc rượt đuổi, tốc độ của anh sẽ ngày càng chậm lại, kết quả cuối cùng chính là anh sẽ bị Ứng Thần từ từ chơi đùa đến chết.
Thế giới đằng sau cánh cửa rất tàn nhẫn, kỳ lạ và tuyệt vọng chính là chủ đề ở đây.
Chạy hết tốc lực, trong đầu Trần Ca chỉ có một bản đồ địa hình đại khái, anh nhớ kỹ chiều dài và chiều rộng của hành lang, cơ thể cũng đang cố gắng kiểm soát thăng bằng.
Nhưng dù sao thì anh cũng không thể nhìn thấy, cũng không dám tùy tiện giảm tốc độ, cho nên ngay cả khi sắp tới góc cầu thang, anh vẫn chạy như điên.
Mỗi bước chân đều nặng nề nện xuống mặt đất, tiếng bước chân trong hành lang hơi khác so với âm thanh trong hành lang, chạy trong hành lang sẽ có tiếng vang lớn hơn, đây là một chi tiết mà Trần Ca phát hiện ra trước đó, lúc này anh chỉ có thể sử dụng chi tiết này để giảm tốc độ trước.
Nín thở và tập trung cao độ, Trần Ca nghe thấy tiếng bước chân của mình trong tiếng mèo kêu thảm thiết, anh nhất định phải giảm tốc độ, nếu không khi chạy tốc độ cao sẽ tông trực diện vào tường, và cơ thể chắc chắn bị thương.
Búa của bác sĩ nát sọ quá nặng, trong trường hợp này, nó không thể mang lại sự trợ giúp nào cho Trần Ca, vì vậy anh đã quyết định từ bỏ nó.
Khi tiếng bước chân thay đổi, Trần Ca đột ngột quay người lại, dùng toàn bộ sức lực ném búa của bác sĩ nát sọ ra phía sau.
Anh không hy vọng nó có thể đánh trúng Ứng Thần, chỉ cần có thể trì hoãn một chút bước chân của Ứng Thần thì anh đã rất hài lòng rồi.
Khi ném búa của bác sĩ nát sọ ra, Trần Ca chạy chậm lại, anh mở rộng cánh tay và đầu ngón tay chạm vào tay vịn cầu thang.
Sau khi xác định vị trí của mình, Trần Ca chạy về phía tầng năm.
“Lúc này có lẽ Ứng Đồng đã chạy xuống tầng bốn, mình không thể chạy đến tầng bốn được, mình phải vào hành lang tầng năm trước!”
Não bộ hoạt động nhanh chóng, thần kinh của Trần Ca căng thẳng, ở thời khắc sinh tử, anh đã kích thích tiềm năng lớn nhất của mình.
“Nhắm mắt mà vẫn có thể làm được những thứ này sao?” Giọng của Ứng Thần phát ra từ phía sau vài mét, khi Trần Ca quay lại, cậu ta đã thấy dáng vẻ của Trần Ca.
Trên thực tế, Trần Ca đã làm rất tốt, anh đã kéo dài đến thời khắc cuối cùng mới xuất hiện trước mặt Ứng Thần, nếu để Ứng Thần phát hiện ra anh từ trước, anh chắc chắn sẽ bị cái đồ ma quỷ đó dùng nhiều cách khác nhau chơi đùa cho đến chết.
Trong tình huống với trí thông minh không mấy khác biệt, làm sao một người mù cả hai mắt lại có thể chiến đấu với một tên sát nhân biến thái trong một môi trường xa lạ được chứ?
Đây gần như là một nhiệm vụ sinh tử, nhưng lại bị Trần Ca tìm ra một con đường, anh đã nhận được sự giúp đỡ của những cư dân trong tòa nhà, trước khi Ứng Thần kịp phản ứng, anh đã tiến vào trận chiến cuối cùng.
Nói cách khác, suy nghĩ của Trần Ca rất đơn giản, nếu không thể nhìn thấy và lâm vào tình thế bất lợi tuyệt đối, vậy thì phải ẩn mình trong bóng tối, nếu thực sự không giấu được thì sẽ gặp nhau, phân chia sinh tử.
Tiếng mèo kêu phía sau như âm thanh đòi mạng, Trần Ca có thể cảm thấy Ứng Thần và mình đang ngày càng gần nhau hơn, điều tồi tệ hơn là sức lực của anh đang bị tiêu hao quá nhiều, rất khó để duy trì tốc độ như vậy, nhưng tốc độ của Ứng Thần thì không giảm đi chút nào, nếu tiếp tục thì sớm muộn gì cũng bị đuổi kịp thôi.
Từ tầng sáu đến tầng năm, khoảng cách giữa Trần Ca và Ứng Thần một lần nữa bị thu hẹp lại, tiếng mèo kêu như gần kề da đầu, chỉ cần anh dừng lại, con quái vật phía sau sẽ nuốt chửng lấy đầu anh.
“Chạy qua hành lang trên tầng năm và đi vào cầu thang ở phía bên kia, mình có hai lựa chọn, đi lên tầng sáu, hoặc xuống tầng bốn.”
“Mình lên xuống cầu thang chậm hơn Ứng Thần rất nhiều, mỗi lần bước vào cầu thang, khoảng cách giữa mình và cậu ta sẽ gần hơn một chút, lần sau khi bước vào cầu thang, mình có thể sẽ trực tiếp bị cậu ta bắt được, điều này là không thể tránh khỏi.”
“Nhất định phải nghĩ biện pháp!”
Trong khi chỉ nghĩ về điều đó, Trần Ca đã đi qua hành lang trên tầng năm và đi vào cầu thang.
Đi xuống tầng bốn có thể ảnh hưởng đến Ứng Đồng, để đảm bảo Ứng Thần có thể bị phân tâm, Trần Ca đã nắm lấy tay vịn trong tòa nhà và chạy về phía tầng sáu.
Anh bước một bước ba bậc thang, nhưng chạy đến giữa tầng năm và tầng sáu, ba lô trong tay bị bắt lấy, anh cảm giác được một luồng gió lạnh phả vào cổ mình.
Da đầu căng cứng, Trần Ca dứt khoát buông tay ra.
“Cạch!”
Con dao đập vào lan can cầu thang bằng sắt, vang lên một tiếng giòn tan, trái tim Trần Cap thình thịch: “Ứng Thần có cầm dao trong tay!”
Ba lô bị lấy đi, Trần Ca cũng không dám dừng lại, tiếp tục chạy nước rút về phía tầng sáu mà không thèm quay đầu nhìn lại.
Ngay từ khi mới bước vào cánh cửa này, từ lúc Trần Ca phát hiện ra mình bị mù và không thể nhìn thấy gì, anh đã lấy cuốn truyện tranh trong ba lô ra và để ở bên cạnh mình, còn bút bi thì bỏ vào trong túi áo.
Lúc đó anh đã đoán trước được rằng có thể sẽ xảy ra một tai nạn nào đó khiến anh phải bỏ lại ba lô, những hành động tưởng như không cần thiết lúc đầu giờ đã trở thành chìa khóa giúp anh giữ được những con át chủ bài.
Không có búa của bác sĩ nát sọ, vứt bỏ chiếc ba lô không bao giờ rời khỏi mình, đây lần đầu tiên Trần Ca cảm thấy chật vật như vậy.
Khi Ứng Thần vung dao, Trần Ca kéo dài khoảng cách hai bước, đến khi Trần Ca chạy đến tầng sáu một lần nữa, tiếng kêu của con mèo lại vang lên.
“Ứng Đồng còn chưa đi đến nơi sao?” Trần Ca cảm thấy mình chạy có chút không kịp, anh không nhìn thấy, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tai nạn, nếu nhát dao vừa nãy anh không thể né tránh được, vậy thì anh sẽ thực sự chết trong thế giới sau cánh cửa rồi.
“Không được dừng lại! Dừng lại là chết!”
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng, thậm chí còn không nhìn thấy đường, Trần Ca vẫn chạy hết sức mình, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc, từ trước đến nay anh vẫn luôn như vậy.
Tiếng mèo kêu lấp đầy đầu anh, âm thanh dường như đập vào tai anh, như thể một con dao sắc nhọn đang cứa vào gáy anh.
Tiếng bước chân từ từ thay đổi, ngay cả trong trường hợp này, Trần Ca vẫn phải phân tâm để phán đoán xem mình đã vào hành lang chưa.
Bên tai vang lên tiếng bước chân, anh chạy băng qua hành lang tiến vào một cầu thang hoàn toàn khép kín, nhưng khi anh vừa định giảm tốc độ, cánh tay đang muốn nắm lấy tay vịn cầu thang của anh đột nhiên bị một lực lớn túm lấy!
Sức mạnh đó đến từ cầu thang!
“Ứng Thần ở phía sau mình, người ở cầu thang không phải là cậu ta!” Ngay lúc Trần Ca sỉnh ra suy nghĩ này, một giọng nói vang lên trước mặt anh.
“Tôi đã bắt được anh ta!” Đây là giọng của Mã Quý, người giúp đỡ Ứng Thần đang phục kích ở hành lang!
Cánh tay bị tóm lấy, Mã Quý chặn đường phía trước, Ứng Thần đuổi theo ngay sau, đây là tình huống tuyệt vọng không có giải pháp.
Trần Ca lắc mạnh cánh tay nhưng không thoát ra được, tiếng meo meo vang lên phía sau, anh cắn răng hộc máu, phán đoán trong vòng chưa đầy một giây rồi đâm sầm vào nơi Mã Quý phát ra âm thanh bằng tất cả sức mạnh của mình!
“Bịch!”
Hai người lăn xuống cầu thang, cảm giác đau đớn truyền đến khắp người, nhưng Trần Ca dường như không cảm nhận được điều đó, hai mắt anh đỏ bừng, cắn chặt hàm răng, đứng dậy và tiếp tục chạy như điên.
Không nhìn thấy cái gì cả, trước mắt chỉ có sự tuyệt vọng vô bờ bến, nhưng trong hoàn cảnh như vậy, một chút ánh sáng từ từ xuất hiện trong thế giới của Trần Ca.
Ánh sáng yếu ớt đang từ từ mở rộng, Trần Ca tiếp tục chạy về phía trước, khoảng cách giữa ánh sáng và anh ngày càng gần.
Nỗi sợ hãi và bóng tối đang đuổi theo anh, Trần Ca lao vào ánh sáng giữa tiếng mèo kêu thảm thiết.
Mở mắt ra!
Những lớp máu loang ra xung quanh lấy Trần Ca là trung tâm, bóng tối bị xua đuổi, trước mặt là một hành lang được ghép lại hoàn toàn từ những xác chết, những sợi tơ đen giống như những con bọ ăn thịt đang bơi trong những xác chết, đây là hình dạng thực sự của thế giới phía sau cánh cửa của Ứng Đồng!
Trên người đầy vết thương, Trần Ca đứng tại chỗ thở hổn hển, tiếng mèo kêu thảm thiết đã biến mất, hai con quái vật đứng cách đó không xa.
Một trong những con quái vật có đầu của một đứa trẻ nhưng cơ thể lại giống người lớn, điều đáng sợ hơn là đứa trẻ đó không có mắt, hai cái miệng tương đối nhỏ mọc trong hốc mắt.
Một con quái vật khác có khuôn mặt giống Ứng Thần, nhìn từ phía trước thì giống hệt Ứng Thần ở ngoài cửa, nhưng trên người lại hằn những khuôn mặt khác, những khuôn mặt đó tối tăm vặn vẹo, trong hốc mắt không có con ngươi, chỉ có hai cái hốc đen nhánh.
Bọn họ không có mắt, ở trong thế giới đằng sau cánh cửa này, những người không thực sự mù lại trở thành mù.
“Có vẻ như Ứng Đồng cuối cùng cũng vượt qua được nỗi sợ hãi mà anh trai mang đến cho cậu ấy và mở mắt ra.”
Một lần nữa khôi phục thị giác, Trần Ca trở nên bình tĩnh hơn bao giờ hết, máu tươi lan ra dưới chân anh.
Khi anh mở mắt ra, xiềng xích của thế giới này đối với anh đã bị phá vỡ, anh cũng nghe thấy tiếng la hét của những nhân viên áo đỏ.
“Làm sao mà anh lại chạy vào tòa nhà này?” Ứng Thần nhìn chằm chằm vào Trần Ca, biểu cảm trên mỗi khuôn mặt trên người cậu ta đều khác nhau, có lẽ trong mắt em trai Ứng Đồng, anh trai của mình chính là một con quái vật nhiều mặt.
Trần Ca không trả lời câu hỏi của Ứng Thần, anh cũng không muốn nói với Ứng Thần một lời nào, bây giờ anh chỉ muốn dùng cách nhanh nhất, cách trực tiếp nhất để làm cho tên khốn này biến mất.
Cơ thể đã đến giới hạn, nỗi tuyệt vọng và đau đớn đang hành hạ thần kinh của Trần Ca từng giây từng phút một, đây là cánh cửa nguy hiểm nhất mà anh từng bước vào, với bất kỳ một sự lựa chọn sai lầm nào tử vong đều là kết quả duy nhất.
Với đôi mắt đỏ bừng, Trần Ca lấy cuốn truyện tranh ra đặt bên cạnh.
Sau khi mở mắt ra, Trần Ca mới nhìn thấy cuốn truyện tranh này đã bị máu tươi phủ kín, vô số tơ máu đang trào dâng trong đó.
Ứng Thần cảm nhận được mối nguy hiểm, để lộ bàn tay đang giấu phía sau ra, trong tay cậu ta có cầm một con dao gọt hoa quả sắc bén.
Trần Ca không có vũ khí, mặc dù Ứng Thần cảm thấy trong lòng có chút bất an, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy mình có cơ hội chiến thắng lớn hơn.
“Mã Quý, em hãy tiến lên cùng với anh, anh ta vừa mở mắt ra mà đã không chạy trốn thì chính là sai lầm lớn nhất rồi.” Giọng nói của Ứng Thần rất lạnh lùng, không có một tia cảm xúc nào, cậu ta và Mã Quý chậm rãi đi về phía trước, cách Trần Ca càng ngày càng gần.
Mã Quý cũng không nghĩ rằng Trần Ca còn có cơ hội xoay mình, từ xưa tới nay chưa từng có ai thoát khỏi tòa nhà này, mọi người đều bị biến thành các tấm xếp hình cùng búp bê.
Trên mặt nở nụ cười quái dị, ba cái miệng của Mã Quý đều há to, trông rất kinh người, khí thế của cậu ta hoàn toàn có thể nghiền nát Trần Ca.
Nhưng ngay khi cậu ta bước ra một bước, trên mặt cậu ta xuất hiện sự thay đổi vi diệu.
Lặng yên không một tiếng động, giữa đám máu đang sôi trào, một cái chân khổng lồ dài gần hai mét vươn ra từ phía sau Trần Ca.
Bức tường do xác chết tạo thành đã bị xuyên thủng, điều gây sốc hơn là, cùng với sự hiện diện của vô số tơ máu, hết cái chân này đến cái chân khác đỡ lấy thân thể sắp ngã xuống của Trần Ca, và một con nhện đỏ khổng lồ với kích thước gần 5 mét xé rách hành lang, xuất hiện phía sau Trần Ca!
So với Mã Quý, con nhện đỏ tươi khổng lồ đằng sau Trần Ca thực sự trông giống một con quái vật đi ra từ nơi sâu thẳm nhất của cơn ác mộng hơn.
“Giết bọn chúng đi, nhất định phải đảm bảo bọn chúng sẽ hồn phi phách tán.”
Máy cát sét mini và đôi giày cao gót màu đỏ đều ở trong ba lô, đầy là lần đầu tiên con trai của nữ quỷ ở đường hầm xuất hiện, lệ quỷ áo đỏ này cực kỳ mạnh mẽ, có thể là do trong cơ thể cậu ta có một cánh cửa, cho nên sự áp chế của thế giới đằng sau cánh cửa của Ứng Đồng lên người cậu ta cũng không mãnh liệt như vậy, cậu ta có thể xuất hiện trước khi những áo đỏ kia hoàn toàn thoát khỏi xiềng xích.
Những cái chân sắc bén như một con dao nhọn, những khuôn mặt trên người Ứng Thần đều cau mày lại, cậu ta thậm chí còn không nói gì với Mã Quý, trực tiếp rút lui.
“Ứng Thần! Em nên làm gì bây giờ!" Mã Quý quay đầu lại, chỉ thấy bóng lưng của Ứng Thần, cậu ta còn muốn nói gì đó, trong lòng đột nhiên cảm thấy ớn lạnh.
Cúi đầu nhìn xuống, mũi chân sắc nhọn đẫm máu đang từ từ rút ra khỏi bụng của cậu ta, hai người hoàn toàn không ở cùng một cấp độ.
“Ứng Thần...”
Đầu rơi xuống, Mã Quý nhìn thấy cơ thể mình được bao bọc trong tơ nhện màu đỏ như máu, sau đó bị treo sau con nhện đó.
Trần Ca đứng tại chỗ, lật qua lật lại cuốn truyện tranh và gọi hết áo đỏ này đến áo đỏ khác trong truyện tranh.
“Minh Thai có thể đang trốn trong cơ thể của Ứng Thần.”
Con nhện đỏ tươi khổng lồ bò trên hành lang và nhanh chóng đuổi theo Ứng Thần.
Nhưng ngay khi Trần Ca nghĩ rằng Ứng Thần sẽ bị giết chết, trong tòa nhà một lần nữa xảy ra biến cố, tòa nhà gồm những xác chết hợp thành đang bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Một cánh cửa bị đẩy ra, vô số xác chết bước ra khỏi nhà, tất cả chúng đều không có mắt, ở chỗ hai con mắt chỉ có những lố đên sâu hoắm.
Những người này mặc đủ loại quần áo, nam nữ già trẻ đều có, có người còn treo thẻ công tác ở tòa nhà.
Bọn họ dường như là tất cả những người mà Ứng Đồng đã từng gặp, những người này đều nhìn thấy Ứng Đồng, nhưng dưới sự che giấu của Ứng Thần, bọn họ không nhìn ra sự thật, ánh mắt của họ đã lừa dối họ.
Sợi tơ đen tượng trưng cho lời nguyền đang di chuyển trong hốc mắt họ, những xác sống có ý thức này đang liều mạng ngăn cản con trai của nữ quỷ trong đường hầm.
Ứng Thần cũng dừng bước, cậu ta và Trần Ca mỗi người đứng ở một đầu hành lang.
“Thế giới này đẫm máu và tàn nhẫn, anh có thể sống trong thế giới của riêng mình, không cần mở mắt mà vẫn không bị tổn thương. Nhưng nếu như anh mở mắt ra, anh chỉ có thể sống trong thế giới của tôi.” Mọi khuôn mặt trên cơ thể Ứng Thần đều đang há to miệng nuốt chửng những lời nguyền rủa màu đen trên vách tường: “Mọi người đều đang giúp tôi, anh trốn không thoát đâu.”
Quả thực có vô số người trong tòa nhà đang giúp đỡ Ứng Thần, nhưng vẫn có những trường hợp ngoại lệ.
“Trần Ca!”
Giọng của Ứng Đồng phát ra từ hành lang phía sau lưng Trần Ca, chú đầu gỗ đeo kính, dì Ngô đang bị thương nặng, chị gái đỏ mặc cái áo màu đỏ như máu và Ứng Đồng đều xuất hiện trong hành lang.
Trong hiện thực, chú đầu gỗ, dì Ngô và chị gái đỏ, những người có thể đã bị giết chết lại trông giống hệt như người sống ở phía sau cánh cửa, ngược lại, tất cả những người bị Ứng Thần lợi dụng đều mang bộ dạng như thi thể.