Trần Ca muốn nhắc nhở người đàn ông trung niên, nhưng đã quá muộn, tiếng mèo kêu dần trở nên to hơn, anh nhanh chóng trốn vào hành lang bên cạnh.
Thang máy dừng ở tầng này, không có tiếng bước chân, cũng không có tiếng hít thở.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa phát ra bên ngoài hành lang.
Âm thanh này giống như tự nhiên vang lên trong không khí, không có bất kỳ dấu hiệu nào.
“Người đàn ông trung niên có khả năng sẽ nói chuyện của mình cho cậu ta nghe.” Tiếng gõ cửa rất lớn nhưng không có ai ra mở cửa, lúc này Trần Ca đang đứng ở bậc thang trên cùng của cầu thang, ngay cả khi đã mất đi thị giác thì anh vẫn rất bình tĩnh, trong tình huống như vậy, anh không chạy trốn mà lựa chọn ở lại.
Ứng Thần vẫn chưa biết thông tin của anh, tình hình lúc này đang có lợi cho anh.
Gõ hồi lâu, cánh cửa chống trộm cuối cùng cũng mở ra, giọng nói của một người đàn ông trung niên vọng vào từ hành lang.
“Ứng Thần? Cậu đến tìm tôi là gì? Giục tôi bàn giao tài sản sao?" Trong giọng nói của người đàn ông trung niên có một chút thiếu kiên nhẫn, anh ta không để tâm đến lời cảnh báo trước đó của Trần Ca.
“Em trai Ứng Đồng của tôi lén chạy ra khỏi nhà để đi chơi, đến bây giờ vẫn chưa trở về nhà, vừa nãy lúc đi ngang qua đây, tôi có nghe thấy có người đi vào nhà anh, cho nên muốn đi đến hỏi một chút, anh có thấy em trai của tôi không?" Giọng nói của Ứng Thần nghe rất trẻ, hình như hình tượng của cậu ta trong thế giới sau cánh cửa nhỏ hơn so với thực tế một chút.
Thế giới đằng sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức của người đẩy cửa, từ đó có thể kết luận rằng Ứng Thần - một người có giọng nói tương đối trẻ này là ký ức sâu sắc nhất của Ứng Đồng.
Nói cách khác, trước đây có thể Ứng Thần đã làm điều gì đó với Ứng Đồng, và sự việc đó đã trở thành bóng ma sâu nhất trong trái tim Ứng Đồng, khiến cậu ta thời thời khắc khắc đều nhớ đến giọng nói lúc trước của anh trai.
“Mắt đã mù thì phải để ý hơn chứ, bản thân cậu không đóng kỹ cửa làm cậu ta chạy mất, đến lúc xảy ra chuyện lại chạy đến hỏi người khác?" Tính tình người đàn ông trung niên rất xấu, có thể thấy được từ thái độ trước đây của anh ta đối với Trần Ca.
“Thật sự xin lỗi, đây là mấy cái bánh táo ngọt do bà con ở quê gửi lên, mong anh có thể nhận lấy, nếu như anh có gặp em trai tôi mong anh hãy nói cho tôi biết, mắt em trai tôi không tốt, tôi thực sự sợ em ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”
“Bánh táo ngọt? Màu đỏ như vậy? Có phẩm màu gì không?”
“Hoàn toàn tự nhiên, mùi vị rất tinh tế, anh có thể nếm thử, nếu như thấy ngon, trong nhà tôi vẫn còn có một ít.” Ứng Thần rất nhiệt tình, cư xử giống hệt như người đàn ông trung niên vừa kể, như một kẻ nhu nhược, ngốc nghếch.
“Mùi vị cũng không tồi, hoàn toàn khác với hương vị bánh mà tôi mua ngoài đường. Được rồi, nếu tôi nhìn thấy em trai cậu, tôi nhất định sẽ thông báo cho cậu ngay.” Người đàn ông trung niên đang nhai thứ gì đó, anh ta vừa ăn vừa đóng cửa lại.
“Người đàn ông trung niên đã không vạch trần sự tồn tại của mình, nhưng vấn đề là Ứng Thần cũng không đi vào nhà của anh ta, lúc này có lẽ Ứng Thần đang đứng trước cửa nhà anh ta.”
Có tiếng cửa thang máy mở ra trong hành lang, Trần Ca cũng định rời đi, nhưng lúc này anh lại nghe thấy một tiếng mèo kêu khác, phát ra từ giữa hành lang.
“Ứng Thần không đi vào thang máy!”
Dựa sát vào vách tường, Trần Ca lập tức bước xuống dưới tầng, không dám phát ra chút tiếng động nào, mắt anh bị mù nên không thể bước nhanh, một khi phát ra tiếng động, 100% là sẽ bị đối phương tóm được.
Hiện tại anh không thể đoán ra được vị trí của Ứng Thần, chỉ biết dựa vào tiếng mèo kêu không ngừng vang lên để nhận ra tên biến thái đang đi về phía cầu thang bên này.
“Này!” Cửa chống trộm lại mở ra, từ ngoài cửa vang lên giọng nói của người đàn ông trung niên: “Sao trong túi bánh táo ngọt này lại có nhiều thư như vậy?”
“Đó là do người thân của tôi viết, xin lỗi, tôi quên lấy nó ra.” Giọng Ứng Thần vang lên trên đầu Trần Ca, cậu ta đã đi vào hành lang, chẳng qua là cậu ta vẫn đang ở trên tầng bốn, còn Trần Ca thì vừa mới đi xuống tầng ba.
Trần Ca bị dọa sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, anh trực tiếp nín thở đứng yên tại chỗ.
“Đưa thư đây để tôi cầm đi, nếu như anh nhìn thấy em trai tôi, hãy nhớ nói cho tôi biết.”
Tiếng mèo kêu ngừng lại, khi giọng của Ứng Thần vang lên lần nữa, cậu ta đã rời khỏi hành lang, đi đến chỗ người đàn ông trung niên.
“Được.” Sau khi người đàn ông trung niên nói xong câu này, không mất bao lâu, anh ta lại nói tiếp: “Cậu cứ nhìn vào trong nhà tôi làm gì? Cậu đang nghi ngờ em trai cậu ở trong nhà tôi sao?”
“Không phải đâu, tôi chỉ là...”
Âm thanh trong hành lang đột nhiên biến mất, sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
“Ứng Thần ra tay với người đàn ông trung niên sao?” Trần Ca nghiến răng nghiến lợi, đối phương trực tiếp ra tay, không nói lời nào cả, hành động rất dứt khoát, kẻ địch như vậy rất đáng sợ.
“Mình phải nhanh chóng rời khỏi tòa nhà này, tốt hơn là mình nên trốn đi trước khi lấy lại thị lực.” Trần Ca không biết khả năng của Ứng Thần cũng như không biết thế giới này như thế nào, anh chỉ cảm nhận một cách không đầy đủ về thế giới này qua thính giác, khứu giác cùng xúc giác.
Không dám đứng im tại chỗ, Trần Ca tăng tốc bước xuống tầng.
“Người đàn ông trung niên chắc là đã chết, nếu như Ứng Thần có thể nhầm anh ta với mình thì sẽ càng hoàn hảo hơn, nhưng mà với chỉ số IQ của Ứng Thần, cậu ta chắc chắn sẽ nghi ngờ, mình phải chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.”
Bám vào bức tường, Trần Ca đi một mạch xuống dưới, trong lòng anh thầm tính toán số tầng.
“Giả sử nhà của Ứng Thần sống ở tầng bảy, thì có lẽ hiện tại mình đã đến tầng một rồi.”
Giữa hai tầng sẽ có một góc khuất, tuyệt đối không thể tính sai được, nhưng khi Trần Ca chuẩn bị bước thêm một bước tiếp theo thì dưới chân của anh không phải là mặt đất bằng phẳng, mà là cầu thang!
“Khu chung cư Ứng Thần ở có tầng hầm sao?” Trần Ca nhớ lại cẩn thận và đưa ra một kết luận rất tệ, anh nhớ rõ rằng tòa nhà nơi Ứng Thần ở không có tầng hầm.
“Thế giới đằng sau cánh cửa này không hoàn toàn tương ứng với thực tế! Nguy rồi!”
Vốn dĩ đã không thể nhìn thấy được, nhưng hiện tại Trần Ca cũng chưa bị Ứng Thần phát hiện ra, ngoài việc dựa vào tiếng mèo kêu, còn một nguyên nhân quan trọng nữa là lúc trước anh đã từng đi đến đây, trong đầu anh có một bản đồ địa hình cơ bản của nơi này.
Bằng cách so sánh với bản đồ trong tâm trí, anh sẽ không đến mức bị lạc hoàn toàn.
Nhưng đến giờ anh chợt nhận ra rằng có sự khác biệt giữa bản đồ trong tâm trí anh và thế giới đằng sau cánh cửa, và nỗi kinh hoàng về điều chưa biết ngay lập tức được phóng đại lên.
“Mình có nên tiếp tục đi xuống hay là gõ cửa và cầu cứu các cư dân trong tòa nhà? Thực tế rõ ràng là không có tầng hầm, nhưng cầu thang vẫn tiếp tục kéo dài xuống phía dưới, mình cũng không biết nó sẽ dẫn đến đâu nữa?”
Đáng lẽ đã xuống đến tầng một, nhưng các bậc thang vẫn chưa kết thúc, trong tình huống không có tầng hầm, Trần Ca cũng không biết có chuyện gì xảy ra.
“Chẳng lẽ trên mặt đất có bảy tầng, dưới đất cũng là bảy tầng sao? Giống như là trong và bên ngoài cửa vậy? Bảy tầng trên mặt đất thì đều bình thường, nhưng bảy tầng dưới lòng đất thì hoàn toàn là máu me và ma quỷ?”
Đứng trong cầu thang, Trần Ca lại bước xuống vài bước, anh không hề cảm thấy khó chịu, cũng không có cảm giác gì khác biệt, môi trường xung quanh dường như không có gì thay đổi.
“Có lẽ không phải là bảy tầng trên mặt đất và bảy tầng dưới lòng đất, vậy liệu có thể nào đây là một vòng lặp vô tận, một cầu thang không có điểm dừng?”
“Tầng dưới cùng của tòa nhà được kết nối với tầng trên cùng của tòa nhà, và tầng trên cùng của tòa nhà được kết nối với tầng dưới cùng của tòa nhà. Đối với một người mù, việc lặp đi lặp lại hành động đi xuống cầu thang trong bóng tối sẽ tạo ra một cảm giác tuyệt vọng rất đặc biệt về mặt tâm lý, như thể mọi thứ đều không có hồi kết, bản thân chỉ đang vùng vẫy trong vô vọng mà thôi.”
Hầu hết mọi người đều không có loại trải nghiệm này, nhưng Trần Ca thì khác, một thời gian trước, anh đã từng thực hiện một nhiệm vụ cấp độ ác mộng ở khu dân cư Giang Nguyên, bịt kín hai mắt và trải qua cảm giác như một người mù đi lên cầu thang.
Bóng tối, cô đơn, không rõ, mọi thứ sẽ lên men tận đáy lòng, sinh ra một con ác quỷ đại diện cho sự sợ hãi, cuối cùng ăn tươi nuốt sống chính bản thân mình.
“Không thể tiếp tục đi xuống, địa hình của thế giới đằng sau cánh cửa này khác với trong thực tế, mình phải càng cẩn thận hơn.”
Trần Ca lùi lại nơi mà anh nghĩ là "tầng một", chạm vào tường và di chuyển trong hành lang, anh chạy khắp tầng này và phát hiện ra một chuyện rất tuyệt vọng.
“Không có lối ra, không thể thoát ra khỏi nơi này được.”
Nỗi tuyệt vọng nhen nhóm ở tận đấy lòng, Trần Ca phát hiện bản thân đã đánh giá thấp độ khó của thế giới đằng sau cánh cửa này.
“Có phải bây giờ mình đang phải trải nghiệm những gì Ứng Đồng đã từng trải qua không? Rõ ràng là khu dân cư này có lối ra, nhưng đối với cậu ta mà nói, tòa nhà này hoàn toàn bị phong ấn, tòa nhà này là toàn bộ thế giới của cậu ta, cậu ta không thể trốn thoát ra khỏi nơi này.”
Cắn nhẹ đầu lưỡi, Trần Ca dùng đau đớn để khiến bản thân bình tĩnh lại.
“Có vẻ như hy vọng phá thế giới này nằm ở trên người Ứng Đồng rồi, cậu ta là người đẩy cửa của thế giới này nên có lẽ sẽ biết cách để "mở mắt", mình phải tìm thấy Ứng Đồng trước khi bị Ứng Thần bắt được!”
Không có manh mối, không có sự giúp đỡ, trong một tòa nhà bị đóng kín, một người mù muốn tìm một người mù khác trong khi bị truy đuổi bởi một tên sát nhân biến thái, Trần Ca chưa bao giờ gặp phải loại nhiệm vụ khó khăn nào như này.
“Kể từ bây giờ, mình phải ghi nhớ từng bước mà mình đi, mọi vị trí và mọi phương hướng mà mình phải đối mặt.”
Thực tế khác xa với thế giới phía sau cánh cửa, không thể so sánh được, vì vậy Trần Ca muốn vẽ ra một bản đồ mới trong tâm trí của mình.
Điều này rất khó, nhưng để tăng cơ hội sống sót, Trần Ca chỉ có thể làm như vậy.
Không thể nhìn thấy, vì vậy nhất định phải nhớ tất cả các con đường đã đi.
Chỉ cần anh thông thuộc địa hình, anh cũng có thể chạy trốn, thậm chí còn có thể đặt bẫy để giết Ứng Thần.
Tránh né một cách mù quáng chưa bao giờ là phong cách của Trần Ca, anh muốn lợi dụng mọi thứ xung quanh mình để giải quyết mối nguy hiểm một lần và mãi mãi.
Dù đã mất đi thị lực, nhưng nếu Ứng Thần chỉ coi anh như một người mù bình thường và chơi đùa với anh bằng thái độ mèo vờn chuột, anh nhất định sẽ phải chịu tổn thất lớn.
“Người đàn ông trung niên mà mình vừa gặp có đốm gì đó giống với những vết trên trên xác chết, anh ta có thân nhiệt rất thấp và chắc chắn không phải là người sống, nếu suy đoán từ góc độ này, liệu có phải tất cả cư dân trong tòa nhà này đều là người chết không nhỉ?”
“Cái chết của một trong số họ có thể có liên quan đến Ứng Thần, cũng có một số cái chết có thể liên quan đến Minh Thai.”
“Trong mắt họ, Ứng Thần là một người tốt, bây giờ mình phải tìm cách thay đổi hình tượng của Ứng Thần trong mắt họ, tốt nhất là nên chiếm được lòng tin và sự giúp đỡ của họ.”
Tiếng mèo kêu không vang lên, Ứng Thần đang ở rất xa nơi này, Trần Ca bước đến góc của "tầng một", nhẹ nhàng gõ vào cái cửa gần hành lang nhất.
Trong thế giới tối tăm và yên tĩnh, tiếng gõ cửa đơn điệu cứ lặp đi lặp lại khiến bản thân Trần Ca cũng cảm thấy rợn người, cứ như thể có ai đó đang đứng quan sát anh trong bóng tối.
“Không có ai sao?”
Trần Ca lại chuyển sang nhà bên cạnh, gõ hồi lâu vẫn không có ai ra mở cửa, trong nhà thậm chí còn không có một chút tiếng động nào.
Liên tiếp gõ năm cánh cửa, nhưng không có cửa nào mở, Trần Ca cũng dần mất kiên nhẫn.
“Ứng Thần có thể sẽ tiếp tục đi lại trên hành lang tìm kiếm Ứng Đồng sau khi xử lý xong thi thể, nếu như cậu ta nghe thấy tiếng gõ cửa, cậu ta nhất định sẽ tới đây kiểm tra, bây giờ là cơ hội tốt nhất của mình.”
Động tác nhanh hơn, Trần Ca gõ vào cánh cửa thứ bảy, một cánh cửa sắt ở phía bên kia hành lang đột nhiên được mở ra.
“Cậu đang tìm người à? Sao gõ cửa suốt vậy?" Giọng một người phụ nữ phát ra sau lưng Trần Ca, khiến anh giật mình.
Sau khi điều chỉnh tốt trạng thái, Trần Ca xoay người: “Đúng vậy, tôi đang tìm một đứa trẻ, cậu ta tên là Ứng Đồng.”
“Ứng Đồng?”
“Chính là đứa trẻ sống ở tầng bảy, nó bị mù...”
“Tôi biết cậu ta, nhưng mà cậu tìm cậu ta làm gì? Ở đây cũng đâu phải là tầng bảy?" Người phụ nữ đang nói chuyện với Trần Ca, nhưng đột nhiên có tiếng hét đau đớn của một đứa trẻ phát ra trong căn phòng phía sau cô ta, cái tiếng kêu này là có chút giống với giọng của Ứng Đồng trong trí nhớ của Trần Ca.
Anh không chắc đứa trẻ trong phòng của người phụ nữ đó có phải là Ứng Đồng hay không, bởi vì anh chỉ từng đứng ngoài cửa nghe giọng Ứng Đồng.
Tiếng bước chân vang lên, người phụ nữ đi về phía nhà của mình, Trần Ca đi theo sau cô ta.
Người phụ nữ có vẻ lo lắng, đi vào nhà mà cũng không đóng cửa lại, Trần Ca cũng lảo đảo bám vào khung cửa đi vào.
“Tại sao lại có mùi thối này?”
Phòng của người phụ nữ cũng giống như phòng của người đàn ông trung niên, có mùi thối của nhiều thứ lẫn vào nhau, rất gay mũi.
Tiếng khóc và la hét của đứa trẻ liên tục phát ra từ trong phòng, Trần Ca lo lắng tiếng ồn quá lớn sẽ thu hút sự chú ý của Ứng Thần, sau khi mò đến cánh cửa chống trộm thì đóng lại.
“Tại sao lại bị bệnh? Vừa rồi không phải vẫn còn rất ổn sao? Cháu nhìn thấy cái gì vậy?" Giọng người phụ nữ lo lắng, lục lọi trong phòng và bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó.
Mặc dù Trần Ca cảm thấy giọng nói của đứa trẻ có chút giống với Ứng Đồng, nhưng anh lại nghe thấy người phụ nữ nói một câu - Cháu nhìn thấy cái gì?
Ứng Đồng bị mù, mà đứa trẻ trong phòng của người phụ nữ lại không bị mù.
“Ở lại đây đừng nhúc nhích, để cô đi tìm thuốc cho cháu!”
Tiếng bước chân vang lên trong phòng, bước chân hướng về phía cửa, Trần Ca muốn tránh đường nhưng không ngờ khi anh vừa di chuyển lại trực tiếp đụng vào người phụ nữ.
“Xin lỗi, tôi không cố ý.” Trong bóng tối, Trần Ca muốn đỡ người phụ nữ lên, trong lúc hoảng sợ anh đã bắt được cánh tay của người phụ nữ.
Cánh tay của người phụ nữ rất nhỏ, để lộ ra hình dáng vặn vẹo rất không tự nhiên.
Người phụ nữ nhanh chóng hất tay Trần Ca ra, dường như có chút tức giận, ngữ điệu đã thay đổi: “Chuyện của cậu thì đợi lát nữa hẵng nói, tôi đi lên tầng mượn một ít thuốc.”
Cửa chống trộm được mở ra, người phụ nữ bước ra ngoài, sau đó cửa chống trộm lại được đóng lại.
“Thuốc?”
Tiếng khóc và tiếng la hét của đứa trẻ dần dần giảm bớt, căn phòng dần trở nên yên tĩnh.
“Cơ thể của người phụ nữ này bị biến dạng, giống như những con búp bê méo mó trong phòng ngủ của Ứng Đồng vậy, hơn nữa nhiệt độ cơ thể của cô ta cũng rất thấp...”
Mười mấy phút sau, cửa chống trộm lại được mở ra, người phụ nữ có cánh tay vặn vẹo bước vào nhà.
Trần Ca nghe thấy tiếng rót nước và tiếng uống nước, sau khi tiếng khóc của đứa trẻ ngừng hẳn, anh mới tiến vào trong phòng: “Tôi có thể hỏi đứa trẻ bị bệnh gì được không? Cô đừng suy nghĩ nhiều, thực ra tôi là một bác sĩ.”
“Các bác sĩ bình thường không thể chữa khỏi bệnh cho thằng bé đâu.” Người phụ nữ đi ra từ trong phòng, cô ta bước tới chỗ Trần Ca: “Cậu đã nghe nói về chứng sợ vũ khí sắc bén chưa?”
“Là một loại ám ảnh sao?”
“Gần như vậy, đứa trẻ này sẽ phát bệnh mỗi khi nó nhìn thấy thứ gì đó sắc nhọn, lo lắng, tuyệt vọng, khóc lóc và gây ồn ào, nó luôn tưởng tượng ra cảnh ai đó cầm thứ đó đâm vào mắt nó.”