Camera được đặt trên tivi để quay, hình ảnh quay được từ góc quay này chính là hình ảnh mà Trần Ca xoay người có thể thấy được.
Bóng đèn lúc sáng lúc tối, Trần Ca ngồi xổm trước tivi, dần dần anh thấy xuất hiện ảo giác, dường như không phải anh đang xem băng ghi hình mà là đang xem phòng khách phía sau mình.
Đèn của phòng khách vẫn đang nhấp nháy, tần suất chớp tắt của bóng đèn ở hiện thực trùng với trong băng ghi hình.
Lúc ánh đèn trong màn hình tivi bị tối đi, ánh đèn ở phòng khách cũng tối đi, không bao lâu sau, chúng lại đồng thời sáng lên.
“Đoạn băng ghi hình ảnh hưởng thực tại sao? Không đúng, là do có quỷ đang quấy phá.” Trần Ca không quay đầu lại, hai mắt anh nhìn chăm chú vào cửa phòng ngủ đang từ từ mở ra trong băng ghi hình.
Mỗi lần ánh đèn tối đi thì cửa phòng sẽ mở rộng ra thêm vài centimet nữa, khi bóng đèn chớp đến lần thứ bảy, Trần Ca thấy từng sợi tóc đen lộ ra từ cửa phòng ngủ.
“Tóc rất dài, chắc là một cô gái, có lẽ cô ta là chủ nhà đời thứ hai chăng?” Trần Ca vẫn không quay đầu lại, anh chỉ nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ trong tay.
Lúc bóng đèn trong phòng chớp đến lần thứ tám, lọn tóc kia bị gió thổi bay, có nửa khuôn mặt nhỏ lộ ra ngoài.
Trần Ca nhìn chằm chằm khuôn mặt trong băng ghi hình, trong lòng nhẩm đếm, hình như thời gian mỗi lần ánh đèn trở nên tối đi là cố định.
Khuôn mặt ở cửa phòng ngủ trong băng ghi hình đang nghiêng ra ngoài, chẳng mấy chốc đã lộ hẳn ra, bóng đèn trong băng ghi hình và hiện thực đồng thời tắt phụt!
“Hứa Âm!” Gần như trong một giây đó Trần Ca đã phản ứng luôn, hai tay nắm chặt búa xoay tròn rồi ném về phía sau!
Búa của bác sĩ nát sọ đập vào ghế sofa, hai mắt Trần Ca quét xung quanh.
Trong phòng tối đen như mực, dường như có vật gì đó đang chuyển động.
Khoảng mấy giây sau, đèn sáng trở lại.
Phòng khách trong hiện thực không thay đổi chút nào, nhưng cửa phòng ngủ lại mở ra, giống hệt trong băng ghi hình.
Trần Ca quay đầu nhìn qua tivi, trên màn hình lúc này chỉ toàn là chấm đen trắng, băng ghi hình đã kết thúc.
Anh đá văng ghế sofa, nhìn băng từ đang chuyển động chầm chậm, đến khi giọng nói của Hứa Âm vang lên anh mới chậm rãi đi tới phòng ngủ.
Cửa gỗ đang mở một nửa, trên mặt đất vẫn rơi mấy sợi tóc của phụ nữ, Trần Ca nhặt lên, dùng tay xoa xoa.
“Các người tiêu hao sự kiên nhẫn của tôi như thế, cẩn thận tôi dùng một cây đuốc đốt hết các người đó.”
Anh cất bước về phía trước, phòng ngủ còn tệ hơn so với phòng khách, tủ quần áo bị đóng rất nhiều ván gỗ, tủ đầu giường ở bên cạnh cũng bị đóng chặt.
“Phàm là đồ nội thất có thể mở ra đều bị tấm ván gỗ đóng chặt lại, trong những đồ dùng này cất giấu cái gì vậy? Đời chủ nhà thứ mấy đã quay lại đống băng kia?”
Trần Ca nhìn các đồ dùng trong phòng bị đóng kín bằng ván gỗ, sinh ra một ý nghĩ: “Có phải khách trọ ghi được những hình ảnh này lại nên đã tìm được nguyên nhân những chuyện ma quái rồi không? Thế nên người đó mới khóa kín ngăn kéo, tủ quần áo lại?”
Càng nghĩ càng thấy có thể do nguyên nhân này, chắc vị khách trọ này đã thấy được ma quỷ bò từ ngăn kéo của một đồ dùng nào đó ra, vì tránh tình huống đó tái xuất hiện nên người đó mới khóa kín toàn bộ đồ dùng lại.
Trần Ca đứng trong phòng ngủ, anh lại nghĩ tới một vấn đề khác: “Tính cả nữ quỷ vừa rồi, tổng cộng mình gặp ba con quỷ rồi, ba chúng nó đều có thể tự do ra vào căn phòng này, chứng tỏ chiêu dùng tấm ván gỗ để chặn những đồ dùng này cũng chẳng có hiệu quả gì. Nói cách khác, rất có thể người chủ nhà đã để lọt một cái ngăn kéo hoặc có lẽ trong phòng này không có cái ngăn kéo bị đóng chặt mà mình muốn tìm.”
Anh lấy Tiểu Tiểu ra khỏi túi, đặt ở trước cửa phòng ngủ để báo động, sau đó dùng búa của bác sĩ nát sọ mở tất cả ngăn kéo và tủ quần áo ra: “Tất cả ngăn kéo và tủ quần áo đều bị đóng chặt rồi, ngăn kéo mà mình muốn tìm ở một gian phòng ngủ khác chăng?”
Thân thể Tiểu Tiểu ở dưới đất đang hướng ra bên ngoài, giống như chuẩn bị bò ra ngoài. Lúc Trần Ca nhặt cô lên, anh phát hiện hình như tay cô đang chỉ ra ngoài cửa.
Ngay từ đầu anh cũng không để ý, lúc đi qua cửa phòng khách, vô tình anh nhìn lướt qua phía ngoài cửa phòng.
Phòng không hề đóng cửa, dưới ánh đèn của cả hai căn hộ, không biết từ lúc nào một bà cụ lưng còng đang đứng đó.
Bà không nói câu nào, mặt hướng về phía căn hộ số 304, nếp nhăn trên mặt giống như vỏ đậu vậy, nhìn hơi đáng sợ.
Bà đứng ngẩn ngơ trước cửa phòng, Trần Ca để búa của bác sĩ nát sọ ra sau lưng theo bản năng.
“Bà à, bà là người thuê nhà ở nơi này sao?” Giọng của Trần Ca vẫn bình tĩnh, không biến đổi quá nhiều.
Bà lão không trả lời Trần Ca, thậm chí ánh mắt của bà cũng chẳng đặt trên người Trần Ca mà để ý đến những ngăn kéo bị Trần Ca dùng bạo lực để cạy ra.
“Trời tối như vậy, bà không có việc gì thì mau về nhà đi.” Đêm hôm khuya khoắt, một bà lão âm thầm đứng ở ngoài cửa. Đây tuyệt đối không phải chuyện bình thường, thật ra nếu đổi thành một người trẻ tuổi khác, Trần Ca cũng chẳng quan tâm đó là người hay ma, anh đã sớm nện cho một nhát búa rồi.
“Những ngăn kéo này là cậu mở ra sao?” Giọng bà lão khàn khàn, nghe như vỏ cây xù xì đang ma sát với nhau.
“Đúng vậy, cháu chuẩn bị mua hai căn hộ này. Bây giờ đang chỉnh lại những đồ dùng này.” Ánh mắt Trần Ca nhìn bà lão chằm chằm, nếu đối phương có bất kỳ hành động khác thường nào, anh sẽ gọi Hứa Âm ra tay mà không hề do dự.
“Cậu nhanh đi đi, tìm một bán tiên giúp cậu xem, nói không chừng giờ cậu đã bị cô ấy ám rồi.” Bà lão nói một nửa rồi đi xuống tầng dưới, bước chân bà rất chậm, bước đi run rẩy.
“Bị cô ấy ám? Bà hãy nói rõ rồi hẵng đi chứ!”
Trần Ca đuổi tới cầu thang, bà lão kia chỉ vào căn hộ số 304: “Trước kia căn hộ đó có một cô giáo dạy tiếng Anh ở, dung mạo rất đẹp, giọng nói cũng rất ngọt ngào. Sau đó hình như bị giết vì tình, còn bị người ta phân thây cất vào trong ngăn kéo. Qua một thời gian dài mới có người phát hiện, oán khí của cô ấy rất lớn, tất cả những người tiến vào căn phòng đó đều bị cô ấy ám.”
“Giáo viên tiếng Anh?” Trần Ca cảm thấy bà lão này nói chuyện có bài bản hẳn hoi, có lẽ không hề nói dối. Nhưng vấn đề bây giờ là hơn nửa đêm một bà lão kỳ lạ đứng ở cửa, bản thân chuyện này đã là một chuyện kỳ lạ rồi!
“Bà, tại sao bà lại muốn nói cho cháu biết những chuyện này?” Trần Ca đứng dưới ngọn đèn, chưa theo bà lão xuống lầu, anh lại hỏi tiếp: “Bà có thể nói cho cháu biết tại sao bà lại biết những chuyện này không?”
“Tôi ở tòa nhà bên cạnh, giáo viên Anh ngữ bị giết chính là con gái tôi.” Vẻ mặt của bà lão cực kỳ khó coi, giọng điệu cũng hơi khó chịu: “Cậu là người thứ ba rồi, con bé đã làm rất nhiều chuyện sai trái, tôi không muốn thấy con bé lại tiếp tục làm những chuyện như vậy nữa.”
“Đi nhanh đi, tuyệt đối không được ở lại trong hai căn hộ kia nữa.” Bà lão đi một mình xuống dưới, bà đi rất chậm, giống như đang chờ Trần Ca cùng đi với bà xuống lầu.
“Cháu còn một vấn đề nữa.” Lúc Trần Ca đang muốn hỏi bà lão xem trước kia con gái của bà bị ai hại, đột nhiên trên điện thoại di động lại có tin nhắn gửi tới, chính là cô nhân viên môi giới kia gửi.
[Anh biết vì sao cứ đến chập tối là các hộ gia đình trong khu cư xá kia đều không dám phát ra âm thanh, đồng thời cũng tắt đèn từ sớm không? Trong khu cư xá của họ có một hồn ma của bà lão, bà ấy thường lần theo ánh sáng và tiếng động để tìm đường về nhà!]
Đọc xong tin nhắn trên điện thoại di động, Trần Ca lại ngẩng đầu lên, bà lão kia đang dừng ở góc cầu thang, nếp nhăn trên mặt xúm lại với nhau, giọng nói biến thành quái dị: “Mau đi thôi, theo tôi xuống lầu, căn hộ kia rất nguy hiểm.”
Ánh mắt anh quét qua màn hình điện thoại di động, bà lão và hai căn hộ, Trần Ca bỗng nhiên ném ba lô sang một bên, trong đầu dần dần hình thành suy đoán: “Chẳng tin được kẻ nào hết, cũng không cần phải tin.”
Anh gọi Hứa Âm ra, hai tay nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ: “Tôi chỉ muốn lấy đồ của mình về thôi, không có hứng thú với câu chuyện quá khứ của các người.”