“Ngồi ở bên ngoài làm gì? Sao không vào trong?”
Sau khi nhìn thấy Trần Ca, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt của cha anh đã biến mất một chút, cố gắng nở một nụ cười.
“Sao hôm qua lại chạy tới nhà cô giáo? Làm phiền người khác cũng không tốt đâu.”
Giọng nói lải nhải quen thuộc vang lên, người đàn ông không phàn nàn với Trần Ca rằng ông ấy đã làm việc khổ cực như thế nào, cũng không lấy lý do mình phải đi làm cực khổ cả ngày mà yêu cầu Trần Ca phải làm cái gì cả.
“Mau vào đi, trở về là tốt rồi, để cha đi nấu cơm cho hai đứa.”
“Con không thể đi vào được.” Trần Ca đứng im tại chỗ, đêm qua anh đã tìm kiếm khắp phía Đông và phía Tây của thị trấn Lệ Loan, cho anh thêm khoảng hai ngày nữa là anh có thể tìm kiếm gần như toàn bộ thị trấn Lệ Loan.
“Có chuyện gì vậy?” Người đàn ông không ngờ rằng Trần Ca cứ đứng ở trước cửa nhà mà không chịu đi vào, ông cũng dừng lại: “Đây là nhà của chúng ta, đó là nơi mà khi con cảm thấy mệt mỏi hoặc có tâm trạng tồi tệ thì nó có thể an ủi được con, cha không biết là con đang sợ điều gì?”
Nhà là nơi vô cùng ấm áp trong ký ức của Trần Ca, nhưng trong lòng Vu Kiến có lẽ không phải như vậy, khi vừa bước vào nhà thì màn đêm sẽ buông xuống, trời chỉ sáng khi anh ra khỏi nhà.
Trần Ca cũng không biết tại sao Vu Kiến lại có ấn tượng như vậy, mặc dù cậu ta không có cha nhưng lại có một người mẹ rất mực yêu thương mình.
Thấy Trần Ca vẫn đứng im tại chỗ, người đàn ông cũng không ép nữa: “Ít nhất sau khi cha làm cơm xong, con hãy vào ăn một chút.”
Ông khẽ thở dài, bước vào bếp, không bao lâu sau, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng bát đũa rơi xuống đất, cha của Trần Ca dường như đã bị ngã.
Cơ thể theo bản năng bước vào trong phòng, Trần Ca trực tiếp chạy tới, người đàn ông dựa lưng vào tường, ôm bụng, trên mặt đất đầy những mảnh sứ vỡ nhỏ.
“Thuốc, thuốc ở trong túi áo khoác.”
Trần Ca chạy đi tìm một lọ thuốc nhỏ, nhãn mác trên lọ đã bị xé đi, nhìn không ra đó là thuốc gì.
“Để con nấu cơm, cha cứ nghỉ ngơi thật tốt đi.” Trần Ca nâng người đàn ông dậy, La Nhược Vũ ghé vào cửa phòng bếp nhìn, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Sau khi kết thúc bữa ăn, Trần Ca đưa La Nhược Vũ trở về phòng, sau khi đắp chăn cho cô bé, anh rót hai cốc nước nóng và đi vào phòng ngủ của cha mình.
Đóng cửa lại, Trần Ca đặt cốc nước lên bàn cạnh giường, mang một chiếc ghế và ngồi bên cạnh giường của cha mình.
Anh nắm lấy tay cha, nhìn người đàn ông mệt mỏi yếu ớt nằm trên giường.
Trong ấn tượng của anh, cha anh là một người bí ẩn, vui vẻ và rất thú vị, biết nhiều điều và có thể giải quyết mọi khó khăn mà anh gặp phải.
Bóng lưng cao lớn vẫn luôn đứng trước mặt anh, che mưa che nắng cho anh, anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày bóng lưng đó lại yếu ớt mà nằm trên giường như vậy.
Cơn đau từ bụng khiến cơ thể ông co quắp lại, ông cong lưng lên, dường như không muốn để Trần Ca nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này này.
“Hơn 20 năm rồi, chúng ta chưa bao giờ ngồi nói chuyện như thế này, cuộc sống thúc giục con không ngừng tiến về phía trước, con cũng đã quen với mọi thứ, thẳng cho đến khi cha rời đi, con mới biết rằng cái thứ mà con gọi là độc lập chỉ là một loại độc lập đơn giản trong kỹ năng sống mà thôi.” Rất nhiều điều Trần Ca nói, đều là những thứ anh đã chôn chặt trong lòng và không thể nói cho người khác biết.
“Con đang nói cái gì vậy?” Sắc mặt của người đàn ông có chút tái nhợt, ông dựa vào gối do dự hồi lâu, hình như là muốn nói gì đó với Trần Ca, nhưng cuối cùng lại không nói ra, ông ấy chỉ thuận miệng hỏi một cách thản nhiên: “Con học nấu ăn từ ai vậy? Vị cũng không tồi đâu.”
“Có lẽ là do gen di truyền chăng.” Trần Ca đưa nước nóng cho cha: “Vừa rồi thuốc mà cha uống là cái gì thế?”
“Đó là một loại thuốc chữa bệnh dạ dày, không có gì đáng ngại đâu.”
“Bị bệnh thì tốt hơn hết là điều trị càng sớm càng tốt, không cần lo lắng về chuyện trong nhà đâu, con sẽ chăm sóc Nhược Vũ.”
Người đàn ông trước mặt là ký ức của chính Trần Ca, bây giờ anh đang bình tĩnh ngồi xuống để nói chuyện với “cha mình” theo một cách đặc biệt.
Cả hai đã trò chuyện trong một thời gian dài và giải quyết mọi hiểu lầm.
Trong lúc đó, đã có lúc Trần Ca không yên tâm về sức khỏe của người đàn ông, mong ông nghỉ ngơi sớm một chút, nhưng người đàn ông lại kiên quyết giữ Trần Ca ở bên mình, liên tục giải thích trách nhiệm của mình với tư cách là người chủ gia đình.
Câu mà ông ấy nói nhiều nhất là, hãy chăm sóc bản thân và chăm sóc cho em gái của con.
Khi trời gần sáng, mưa to đã tạnh, Trần Ca lại bước ra cửa, nhưng anh còn chưa kịp bước ra khỏi cửa thì một âm thanh vang lên từ phòng ngủ của cha anh.
Anh nhanh chóng chạy đến thì thấy người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trên giường, một tay che bụng, tay kia lục tung ngăn kéo như là đang tìm thứ gì đó.
“Hôm nay cha đừng đi làm.” Trần Ca giúp ông tìm thuốc, nhìn những mạch máu màu đen trên mu bàn tay ông, đây không phải bệnh, mà là lời nguyền, Minh Thai cùng Vu Kiến đang nguyền rủa trí nhớ của Trần Ca.
Người cha ngày càng ngày càng yếu đuối là do bọn họ đang giở trò quỷ, bọn chúng đang chuẩn bị sẵn sàng tấn công tất cả những người thân yêu của Trần Ca, khiến Trần Ca cũng phải trải qua nỗi tuyệt vọng.
Lật cuốn truyện tranh, Trần Ca cố gắng gọi từng cái tên một, một tơ màu thật nhỏ xuất hiện trong cuốn truyện tranh.
“Mình cần thêm thời gian.”
Để người đàn ông trong nhà nghỉ ngơi thật tốt, Trần Ca xách ba lô lên và đến trường.
Khi bước vào cổng trường, anh cũng không cảm thấy có gì không ổn, ngày hôm nay giống như những ngày bình thường vậy.
Đi vào lớp học, nhiều học sinh đã đến rồi, một số bắt đầu xem trước bài học hôm nay, một số học thuộc từ vựng, còn một số thì vội vàng làm bài tập về nhà.
Trần Ca ngồi vào chỗ của mình, anh liếc nhìn sang bên cạnh mình, Đỗ Minh đang cúi đầu sửa chữa thứ gì đó, bài tập về nhà các môn học được xếp gọn gàng trên bàn học của Trần Ca.
Đỗ Minh không nói gì với Trần Ca, nhưng ý tứ đã biểu đạt khá rõ ràng: muốn chép cái gì thì tự lấy.
So với đứa nhỏ Đỗ Minh, Trần Ca cũng coi như là một con hồ ly ngàn năm, anh biết Đỗ Minh đã để ý tới chính mình.
Cậu ta đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao đột nhiên cậu ta lại không nói chuyện với mình? Chẳng lẽ nguồn gốc của tin đồn chính là cậu ta?
Mặc dù trong trí nhớ của anh, Đỗ Minh là một người tương đối ích kỷ, nhưng cậu ta sẽ không bao giờ tung tin đồn nhảm, cậu ta không quan tâm đến những tin đồn thất thiệt, thay vì dành thời gian tung tin đồn thì tốt hơn là nên làm nhiều đề hơn.
Đừng coi thường cậu nhóc mập mạp suốt ngày nói lảm nhảm này, cậu ta là một học sinh chưa bao giờ rơi khỏi top 10 trong lớp, thời gian giải trí của cậu ta rất ít, sống khá gò bó.
Trần Ca không đụng đến bài tập của Đỗ Minh, lấy sách giáo khoa tiếng Anh ra, xem rồi đối chiếu với bài tập.
“Trước tiên hãy làm câu hỏi trắc nghiệm đã, nếu như có Bút Tiên thì tốt rồi.”
Tiết thứ ba của buổi sáng là tiết học tiếng Anh, khi Trương Nhã bước vào lớp, nhiều học sinh trong lớp ngay lập tức bắt đầu xì xào.
Những tin đồn và những lời vu khống ác ý không ảnh hưởng đến trạng thái của Trương Nhã, cô ấy vẫn giống hệt như bình thường.
Tới tiết học thứ tư, hiếm có khi nào Trần Ca ngồi nghe giảng chăm chỉ thì bất ngờ nhận được một cuộc gọi.
Người gọi điện là đồng nghiệp của cha anh, đầu dây bên kia nói rằng cha anh đột ngột bất tỉnh phải nhập viện nên anh vội vàng chạy đến.
Là con trai cả trong gia đình, Trần Ca giải thích ngắn gọn cho giáo viên, sau đó vội vàng rời trường và chạy đến bệnh viện ở thị trấn Lệ Loan.
Đẩy cửa phòng bệnh, cha của Trần Ca vẫn còn đang hôn mê: “Bác sĩ, cha tôi bị sao vậy?”
“Chúng tôi đang kiểm tra, cậu cứ bình tĩnh, ngồi ở ngoài chờ, đừng ảnh hưởng đến bệnh nhân.”
Trần Ca bị bác sĩ đuổi ra khỏi phòng bệnh, anh ngồi chờ trên băng ghế bên ngoài bệnh viện, mười phút sau, có một tiếng bước chân khác trên hành lang.
“ Trần Ca, bác sĩ nói như thế nào?” Trương Nhã cũng vội vàng chạy đến bệnh viện, cô biết hoàn cảnh gia đình của Trần Ca, lại là giáo viên chủ nhiệm của Trần Ca, vì vậy cô cảm thấy mình nên đến vào lúc này.
Nhìn thấy Trương Nhã đi tới, Trần Ca cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút: “Cha đang kiểm tra sức khỏe, tôi đoán với trình độ chữa bệnh ở bệnh viện trong trấn này, cho dù có phát hiện ra bệnh, bọn họ cũng sẽ không chữa trị được.”
Qua cửa sổ trong phòng bệnh, Trần Ca nhìn thấy cánh tay màu xám đen của cha mình, những sợi đen tượng trưng cho lời nguyền đã lan ra một vùng rộng.
“Nếu em cần giúp gì thì cứ nói với cô.” Trương Nhã đưa hộp cơm trong tay cho Trần Ca: “Buổi chiều cô không có lớp, em về nhà trước đi, để cô ngồi ở đây cho, nếu như có chuyện thì cô sẽ thông báo cho em ngay lập tức.”
“Thôi cứ để tôi ở đây đi, tôi có linh cảm không tốt.” Buổi chiều Trần Ca và Trương Nhã không đến trường, trời tối dần, cha của Trần Ca đã tỉnh dậy, tình trạng rất tồi tệ.
“Ở nhà cứ giao cho con, cha cứ dưỡng bệnh đi.” Trong lòng Trần Ca gọi tên đôi giày cao gót màu đỏ, nhưng không nhận được phản hồi, nhưng trên trang giấy mà đôi giày cao gót màu đỏ đang ở có xuất hiện một tơ máu rất nhỏ.
Các nhân viên đã sắp thoát ra khỏi trói buộc, Trần Ca nắm tay của cha, ít ai hiểu được tâm trạng của anh lúc này.
Khi toàn bộ áo đỏ xuất hiện cũng là lúc thế giới này tan vỡ, anh có thể trở về hiện thực, đồng thời, anh cũng sẽ mất đi tất cả những gì anh có hiện tại.
Sau khi trời tối, Trần Ca trở về nhà, anh vừa bước vào hành lang, La Nhược Vũ nghe thấy tiếng bước chân đã vội vàng chạy đến mở cửa.
Dù mệt mỏi, khó chịu đến đâu, khi về nhà thấy trong nhà đèn sáng, còn có người giúp mình mở cửa, đây là loại hạnh phúc đơn giản nhất.
“Anh trai, anh trai...”
“Mấy ngày nay cha phải ở bên ngoài, tạm thời sẽ không trở về, để anh nấu cơm cho em có được không?”
La Nhược Vũ cũng không hiểu nhập viện là có ý gì, cô bé vừa nhìn thấy Trần Ca đã rất vui vẻ.
Đi vào trong nhà, Trần Ca nấu cơm xong, bày hết lên bàn, nhưng La Nhược Vũ lại không ăn.
“Sao vậy? Không hợp khẩu vị sao?”
“Cha, cha đâu?” La Nhược Vũ bưng bát, muốn đợi cha Trần Ca trở về cùng ăn cơm.
“Ông ấy bị bệnh cần nằm viện, mấy ngày nữa ông ấy sẽ trở lại.” Trần Ca ngồi ở bên kia bàn, trong phòng nhỏ chỉ có hai người nên nhìn có chút vắng vẻ.
Anh đang ngồi ở vị trí mà cha anh thường ngồi, có lẽ lúc trước khi anh không về nhà, hai người trong nhà đã ngồi ăn cơm như thế này.
“Còn cha thì sao...” La Nhược Vũ vẫn giương mắt nhìn Trần Ca như cũ, cô bé liên tục lặp lại câu hỏi, có vẻ như sắp khóc đến nơi.
Một lời giải thích cũng không xoa dịu được La Nhược Vũ, Trần Ca gọi vào điện thoại của cha mình và đặt điện thoại vào tai La Nhược Vũ.
Cô gái nhỏ trở nên hạnh phúc ngay khi nghe thấy giọng nói của cha mình.
Trần Ca đặt điện thoại lên bàn, cuối cùng La Nhược Vũ cũng bắt đầu ăn.
Nghe tiếng cha thỉnh thoảng ho khan trong điện thoại di động, Trần Ca không động đến thức ăn trên bàn, im lặng nhìn La Nhược Vũ, lâu lâu lại nhìn căn nhà cũ hơi vắng vẻ.
“Chủ nhân của ngôi nhà này là cha mình, nếu một ngày nào đó ông ấy rời đi, mình sẽ giúp ông ấy lo liệu mọi việc. Suy nghĩ một chút, ngôi nhà cũ kỹ này chẳng khác gì nhà ma ở vùng ngoại ô phía Tây cả.” Đến lúc này Trần Ca mới đột nhiên hiểu ý nghĩa sự tồn tại của La Nhược Vũ ở thế giới phía sau cánh cửa, ban đầu La Nhược Vũ trong trí nhớ của Trần Ca là một lệ quỷ đi theo anh, cô em gái này thật ra ngoại trừ làm người nhà của Trần Ca, cô bé còn đại diện cho những nhân viên mà Trần Ca không thể dứt bỏ được.
“Để chăm sóc La Nhược Vũ, mình sẽ không dễ dàng ngã xuống như vậy.”
Sau khi dỗ La Nhược Vũ đi ngủ vào buổi tối, Trần Ca ngây ngốc ở trong nhà, vừa mở cửa thì ngày hôm sau sẽ lại đến, để cố gắng trì hoãn thời gian, anh không đi đâu cả.
Tơ máu xuất hiện trong truyện tranh ngày càng nhiều, cơn mưa ngoài cửa sổ cũng càng ngày càng lớn.
Sau khi trời sáng, Trần Ca xách ba lô đi đến trường, những ánh mắt kỳ lạ xung quanh anh bắt đầu tăng lên.
Anh không quan tâm đến những điều này, chỉ dựa vào những lời đồn đại và sự công kích bằng lời nói không thể khiến cảm xúc của anh ấy nhấp nhô được.
Khi đến lớp học, Trần Ca nhận thấy tình trạng của Đỗ Minh ngày càng trầm trọng, trên mắt bắt đầu có quầng thâm, đôi môi nứt nẻ, luôn sợ hãi khi nhìn vào mắt Trần Ca.
Trần Ca vẫn không chép bài tập của Đỗ Minh, anh biết Đỗ Minh hình như có chuyện gì đó trong lòng, anh định sẽ nói chuyện rõ ràng với Đỗ Minh trong giờ ra chơi, nhưng phản ứng của Đỗ Minh lại vô cùng kỳ lạ, có vẻ như cậu ta phải có một sự quyết tâm nhất định thì mới có thể nói chuyện với Trần Ca được vậy.
“Có phải cậu đã gặp chuyện gì không?” Trần Ca không nghĩ Đỗ Minh sẽ đi tung tin đồn thất thiệt, nhưng anh lại nghĩ Đỗ Minh có thể biết điều gì đó.
Buổi trưa tan học, trước tiên Trần Ca chạy đến bệnh viện đưa đồ ăn cho cha, sau đó lại chạy ra ngoài mua hay phần cơm mang về nhà cho La Nhược Vũ.
Anh không thể vào trong nhà được cho nên đưa cơm cho La Nhược Vũ ở cửa, hai anh em ngồi ngoài hành lang, Trần Ca vừa ăn vừa kể chuyện cho La Nhược Vũ nghe.
Khi sự tiếp xúc ngày càng tăng, Trần Ca càng chắc chắn rằng sự tồn tại của La Nhược Vũ thực sự ám chỉ các nhân viên của ngôi nhà ma, ban đầu cô bé chỉ ngây ngốc ở trong ngôi nhà và không bao giờ bước ra ngoài nửa bước, nhưng với sự giúp đỡ của Trần Ca, cô bé bắt đầu chọn tiếp xúc với thế giới bên ngoài, hít thở không khí bên ngoài ngôi nhà.
Nhìn La Nhược Vũ ăn xong, Trần Ca lại quay về trường học, anh thỉnh thoảng còn nhắn vài tin nhắn với Trương Nhã, giữa hai người luôn có rất nhiều chuyện để nói, sẽ không bao giờ cảm thấy nhàm chán.
Khi trở về nhà vào buổi tối, Trần Ca bắt đầu dạy La Nhược Vũ dọn dẹp phòng, cũng như một số kỹ năng sống cơ bản khác.
Điều mà người bình thường có thể làm được lại rất khó đối với La Nhược Vũ, cô bé không thể kiểm soát cơ thể của mình và có rất nhiều lời cũng không thể hiểu nổi, nên cần phải nói đi nói lại nhiều lần.
Dạy rất lâu, nhưng lại không thu hoạch được nhiều, nhưng dù vậy, Trần Ca cũng sẽ không ngừng khen ngợi La Nhược Vũ.
Ngày và đêm xen kẽ nhau, cứ thế trôi qua mấy ngày, Trần Ca chưa bao giờ chợp mắt, trạng thái tinh thần của anh dường như cũng đã đến cực hạn.
Vào buổi sáng thứ chín sau khi Trần Ca bước vào thế giới sau cánh cửa, một số trang của cuốn truyện tranh trong ba lô của anh cuối cùng đã bị nhuộm đỏ bởi tơ máu, cuối cùng anh cũng đã liên lạc được với các nhân viên.
“Trận đấu cuối cùng, chắc là sắp bắt đầu rồi.”
Xách ba lô đẩy cửa nhà ra, bầu trời xám xịt đè lên trên đầu, như thể chỉ cần vươn tay là có thể chạm vào.
Không chỉ ở trường học, mà những người hàng xóm cũng bắt đầu nhìn Trần Ca cùng La Nhược Vũ bằng ánh mắt tương tự, tin đồn ngày càng lan rộng.
Khi anh đến trường, tiết học đầu tiên của ngày hôm nay là tiếng Anh, Trần Ca đã chuẩn bị kỳ càng từ sớm.
Mấy ngày nay Đỗ Minh không nói lời nào với anh, cậu nhóc mập mạp vốn lắm mồm nay lại trở nên yên lặng.
Cậu ta không còn giao tiếp với bất cứ ai, sắc mặt ngày càng xấu đi, giống như đang ốm nặng, thành tích học tập cũng bị ảnh hưởng, chỉ với bài kiểm tra ngày hôm qua cậu ta còn bị tụt đến mười hạng.
“Cậu có cần giúp gì không?” Trần Ca đã khám phá toàn bộ thị trấn Lệ Loan trong chín ngày nay, mặc dù không tìm được Vu Kiến, nhưng sau khi xâu chuỗi các manh mối, anh đã đại khái đoán được Vu Kiến đang trốn ở đâu.
Trò chơi này thực sự đã bắt đầu kể từ thời điểm anh bước vào thế giới sau cánh cửa đó.
Nằm lên trên bàn, Đỗ Minh vô tình để lộ những vết bầm tím dưới ống tay áo dài của mình, thoạt nhìn cậu ta còn mệt mỏi hơn Trần Ca nhiều.
“Người nhà đánh cậu sao? Bởi vì thành tích học tập của cậu sa sút?" Giọng nói của Trần Ca rất nhỏ, nhưng Đỗ Minh có thể nghe rõ ràng, cậu nắm chặt hai tay, sau đó từ từ thả ra, cuối cùng vùi mặt vào sách giáo khoa.
Buổi học buổi sáng bắt đầu, tiết học đầu tiên mới đi được nửa chặng đường, Trần Ca và các học sinh trong lớp đã nghe thấy tiếng cãi vã ngoài hành lang.
Tiếng cãi vã dường như phát ra từ văn phòng, nói là cãi vã, nhưng trên thực tế thì giống tiếng của một người phụ nữ đang lớn tiếng khiển trách hơn.
Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt Đỗ Minh càng thêm kém cỏi, trông có vẻ rất đau lòng.
Có một chút tự trách, một chút xấu hổ, nhưng nhiều hơn cả là một cảm xúc không thể diễn tả được.
Nhịn đến khi hết tiết, Trần Ca lập tức xách ba lô chuẩn bị rời khỏi lớp, nhưng ngay khi anh rời khỏi chỗ ngồi, Đỗ Minh đột nhiên vươn tay nắm lấy cánh tay anh.
“Làm sao vậy?”
“Tôi xin lỗi.” Đỗ Minh buông tay ra sau khi nói xong, Trần Ca thực sự đã đoán được đại khái, anh hít một hơi thật sâu và chạy ra khỏi lớp học.
Cửa văn phòng dường như bị khóa, Trần Ca đẩy đám học sinh đang ghé người vào hai bên cửa sổ sang một bên, nhìn vào trong qua cửa sổ.
Bốn vị phụ huynh học sinh đang chỉ tay vào mặt một nữ giáo viên để mắng chửi, nước bọt văng tứ tung, khuôn mặt méo mó đang không ngừng phóng đại.
Chủ nhiệm Sử liên tục giải thích và hứa sẽ xử lý nghiêm túc.
Trong phòng làm việc ồn ào vô cùng, học sinh bên ngoài văn phòng cũng xem rất náo nhiệt, người vây xem đều đang rất vui vẻ, chỉ có Trần Ca là im lặng nhìn chằm chằm vào nữ giáo viên.
Những lời trách móc vô cớ, những tội danh vô căn cứ và những tin đồn thất thiệt ngày càng lan rộng.
Trần Ca rất muốn lôi búa của bác sĩ nát sọ ra và lao vào, nhưng anh lại không làm vậy, nếu như chuyện này thực sự xảy ra ở trong hiện thực thì anh sẽ làm như thế nào?
Nếu điều đó xảy ra với một đứa trẻ tầm tuổi của anh, thì anh có thể làm gì vào lúc này?
Trên thực tế, anh không thể làm gì được, chỉ có thể đứng ngoài nhìn, mọi hành động quyết liệt vào lúc này sẽ chỉ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn.