Trần Ca cũng không ngờ lại thuận lợi như vậy. Anh chỉ muốn làm cho mình trông càng đáng thương hơn, thuận tiện lôi kéo làm quen mà thôi.
Ai biết được thầy Lưu Chính Nghĩa lại trực tiếp như vậy. Anh vừa nói xong đã hỏi là ai bắt nạt anh, còn sẵn sàng ra mặt giúp anh.
“Đây quả là một giảng viên tốt.” Từ đáy lòng Trần Ca cảm thấy Lưu Chính Nghĩa không tồi, rất hợp với tính cách của anh: “Ngôi nhà ma của mình còn thiếu một người quản lý có trấn áp đám con rối. Anh ta trông rất thích hợp.”
Trần Ca khẽ hít một hơi, không vội trả lời vấn đề của thầy Lưu. Anh đè thấp giọng nói: “Thầy ơi, em biết là thầy tốt với em nhưng em không thể nói được.”
“Em sợ sau này bọn họ sẽ càng bắt nạt em nghiêm trọng hơn?” Thầy Lưu nhíu mày: “Vậy em có nghĩ đến nếu như em càng không phản kháng, bọn họ lại càng cho rằng em yếu đuối, từ đó sẽ hình thành một vòng tuần hoàn ác tính hay không?”
Trần Ca cúi đầu, cứ như là đang nghiêm túc suy nghĩ về lời nói của thầy Lưu.
“Không phải sợ, thầy sẽ giúp em giải quyết.” Thầy Lưu nói rất khí phách, và quả thật là anh ta cũng chuẩn bị làm như vậy.
Một lát sau, hình như Trần Ca rốt cuộc đã hạ quyết tâm. Anh chậm rãi ngẩng đầu: “Thầy Lưu, chuyện của em sẽ liên lụy đến rất nhiều người. Đến lúc đó thầy sẽ phát hiện bên cạnh thầy có một vài sinh viên, thậm chí là đồng nghiệp của thầy đang che dấu những khía cạnh không thể cho người khác biết được. Thầy là người tốt, cho nên em không muốn liên lụy đến thầy.”
“Liên lụy đến rất nhiều người? Trong trường học này thầy đã gặp đại đa số người, bọn họ chắc hẳn sẽ không làm chuyện như vậy.” Tinh thần trọng nghĩa của thầy Lưu rất mạnh nhưng cũng không phải là kẻ ngốc. Trong đầu anh ta hồi tưởng một chút: “Trong trường học trừ hiệu trưởng ra, tính cả thầy trong đó thì có sáu giảng viên, trong đó còn có vài người là bác sĩ có kinh nghiệm lâm sàng phong phú. Với sự hiểu của thầy về bọn họ, họ tuyệt đối không làm chuyện bắt nạt sinh viên như thế này được.”
Trần Ca cúi đầu, yên lặng đứng bên cạnh ghi nhớ những lời mà thầy Lưu đã nói.
“Ngoại trừ giảng viên thì chỉ còn lại sinh viên, bảo vệ và nhân viên làm việc hậu cần.” Thầy Lưu suy nghĩ cả nửa ngày cũng không đoán ra là ai. Nhưng anh ta thấy bộ dáng của Trần Ca lại không giống như là đang nói dối.
“Thầy à, những người đó ở trước mặt thầy là một kiểu, ở trước mặt em lại là một kiểu khác. Bọn họ quả thật chính là súc sinh đội lốt da người.” Lúc Trần Ca nói chuyện vừa tức vừa nghiến răng nghiến lợi. Đôi tay anh nắm chặt, gân xanh nổi đầy lên.
Nhìn thấy Trần Ca như vậy, thầy Lưu càng cảm thấy Trần Ca đang gặp oan ức.
“Em không thể kéo thầy xuống nước được. Nhưng mà nếu có cơ hội, em sẽ tự mình vạch trần bộ mặt thật của những người đó vì thầy.” Trần Ca cũng không tùy tiện nói như vậy. Vừa rồi anh cảm nhận được sự ác ý vô cùng từ trên người bảo vệ kia.
Bảo vệ bị thế giới màu máu đồng hóa nên không có hứng thú với thầy Lưu. Nhưng mà nếu như để hắn ta nhìn thấy Trần Ca, khẳng định hắn ta sẽ điên cuồng tấn công. Đến lúc đó, tự nhiên thầy Lưu sẽ thấy được bộ mặt thật của những “người” đó.
“Cũng được.” Thầy Lưu không ép Trần Ca nói tiếp. Anh ta đi đến hai nhóm thi thể sinh viên ở bên cạnh, lại bắt đầu dạy học.
Trần Ca đứng một mình ở bên cạnh cũng nhàm chán. Thời gian dừng lại càng lâu, màng máu trên làn da sẽ càng ngày càng dày lên.
“Thầy Lưu là người không tồi. Vừa lúc mình có thể nhờ cơ hội này để kiểm chứng suy đoán của mình một chút, nhìn xem có phải chỉ cần trợ giúp những linh hồn phía sau cánh cửa máu đó là có thể nhận được sự cho phép của thế giới phía sau cửa hay không.”
Anh đi đến phía bên kia thầy Lưu, còn chưa đến gần đã bị thầy Lưu ngăn lại: “Em không mặc trang phục làm thí nghiệm thì không được lại gần bàn giải phẫu.”
“Thầy ơi, em chỉ muốn hỏi xem em có thể giúp đỡ được cái gì cho thầy hay không?”
“Giúp đỡ thì thôi đi, em có thể học giỏi những thứ mà thầy dạy trên lớp, sau này cứu được càng nhiều người thì thầy sẽ rất vui mừng.” Thầy Lưu lắc đầu nhìn Trần Ca: “Quầy tiêu độc có trang phục làm thí nghiệm, em đi thay một bộ đi rồi dự thính tiết này của thầy trước. Chờ xong tiết này, thầy và em cùng đi tìm giảng viên của em để hỏi một chút về việc đấy.”
“Được ạ.” Trần Ca thay trang phục làm thí nghiệm, đeo khẩu trang thật dày. Anh đi đến bên cạnh bàn thí nghiệm, đứng cùng với thi thể của bốn sinh viên, nhìn tiêu bản ở trên mặt bàn.
Trước khi Trần Ca bước vào, thật ra trong phòng này chỉ có một mình Lưu Chính Nghĩa, còn lại đều là xác chết, ngẫm lại như vậy cảm thấy rất là dọa người.
Lưu Chính Nghĩa giảng bài cho xác chết, thỉnh thoảng anh ta còn khoa chân múa tay một chút đối với xác chết trên bàn.
Trên bàn để sách giáo khoa, đa số những danh từ trong đó Trần Ca đọc không hiểu ý nghĩa. Anh lật cuốn sách sang một trang có hình ảnh, nhìn vào hình ảnh anh mới hiểu khoảng ba bốn phần.
Giảng cả nửa ngày, xác chết trên bàn học vẫn y nguyên như cũ. Sinh viên bên cạnh xác chết cũng là xác chết, chắc chắn chúng sẽ không động vào xác chết.
Mà thầy Lưu trông giống như là hoàn toàn không nhìn thấy tất cả những việc này.
Trần Ca nhìn cả nửa ngày, càng ngày anh càng hiểu rõ hơn. Lần đầu tiên anh hoàn thành nhiệm vụ mức khó ác mộng được khen thưởng kỹ năng thiên phú là Liệm Dung. Một người sử dụng Liệm Dung tốt sẽ thông thạo kết cấu cơ thể con người, cái chết,...
Trần Ca cũng coi như là biết suy luận. Anh lấy dao giải phẫu từ trong tay sinh viên bên cạnh và điều chỉnh nhịp thở.
Chỉ có thực hành mới có thể chứng minh được anh thật sự học giỏi những thứ mà thầy Lưu dạy.
Bước đầu tiên của giải phẫu là tách da của toàn bộ cơ thể ra. Trần Ca cầm dao giải phẫu rất chắc. Lúc đầu, thầy Lưu còn định nhắc nhở Trần Ca nhưng sau khi thấy anh tách phần da trên lưng tiêu bản xong, anh ta không lên tiếng và lẳng lặng đứng một bên.
Dao giải phẫu cắt đến phần cổ và được đưa từ phía dưới phần xương chẩm (*). Lưỡi dao cắt ngang qua da đầu và cắt đứt tóc. Khi âm thanh cắt vào tóc vang lên tiếng loẹt xoẹt trong phòng, tim của Trần Ca cũng đập thình thịch.
(*) Xương chẩm (tiếng Anh: Occipital bone) là một xương sọ, phủ lên thùy chẩm của đại não. Tại nền sọ trong xương chẩm có một lỗ lớn hình chữ nhật gọi là lỗ lớn xương chẩm (foramen magnus) cho phép tủy sống đi qua.
Đây là lần đầu tiên anh cách xác chết gần như vậy, và dùng một phương thức như vậy.
Thời gian dài ngâm ở trong formalin khiến làn da của xác chết rất cứng, giống như là da trâu và không có sự sống. Đây cũng là lần đầu tiên Trần Ca cảm nhận được cái chết rõ ràng như thế. Cái cảm giác này sẽ làm anh ghi nhớ cả đời.
“Sau khi chết, tất cả những khát vọng đều sẽ biến thành tiếc nuối. Ngôi nhà ma của mình chính là nơi chứa đựng những tiếc nuối đó.”
Khi tiếp tục giải phẫu, Trần Ca phát hiện màng máu bao phủ trên người mình đang dần mỏng đi, hô hấp của anh cũng trở nên dễ dàng hơn.
Thỉnh thoảng thầy Lưu sẽ sửa một số lỗi sai của Trần Ca. Ngay từ đầu động tác của Trần Ca không đúng quy tắc, lỗi cũng rất nhiều. Nhưng khi anh ổn tay, lòng yên tĩnh thì anh học vô cùng nhanh. Điều này khiến cho thầy Lưu cảm thấy rất kinh ngạc.
Cuộc giải phẫu chỉ mới hoàn thành được phần đầu tiên. Khi Trần Ca chuẩn bị tiếp tục, anh phát hiện màng máu trên người mình đột nhiên ngừng mỏng đi.
“Sao lại thế này?”
Trần Ca buông dao giải phẫu. Ban đầu anh còn chuẩn bị ở trong căn phòng này đến khi loại bỏ hoàn toàn màng máu.
Anh ngẩng đầu nhìn qua, thấy đôi mắt của thầy Lưu đứng cạnh anh không xa đã mất đi thần thái. Mặt đất được tạo thành từ máu thịt dưới chân không biết đã mọc ra vô số tơ máu, chui vào bên trong hai chân của anh ta từ khi nào.
Máu dưới làn da đang chuyển động, dần dần hai mắt của thầy Lưu trở nên đỏ bừng và đầy tơ máu.
Thân thể anh ta mất khống chế, giống như là biến thành một người khác vậy. Thân thể anh thong thả di chuyển, nâng tiêu bản ở trên bàn bên cạnh xuống, mặc đồng phục thí nghiệm cho nó. Sau đó anh ta lại đặt một xác chết của sinh viên lên trên bàn giải phẫu.
Sau khi làm xong tất cả mọi thứ, anh ta nhìn về phía bàn thí nghiệm chỗ Trần Ca.
Hai mắt đỏ như máu di chuyển ở trên cơ thể vài người, dường như anh ta đang tự hỏi vì sao lại dư ra một người vậy?